Menu

Điên Cuồng Độc Chiếm-Chương 43


Điên Cuồng Độc Chiếm


Chương 43

Edit: Nhi

Beta: Hàn Tuệ Ninh

Ngoại trừ sáu tháng được tự do ở Brunei, lúc Thước Tiểu Khả được Lãnh Ngạo đưa đến nội thành, nhìn thấy rất nhiều nhà cửa thì cô vẫn cảm thấy như đang nằm mơ. Cô mặc kệ Lãnh Ngạo có dụng ý hay mục đích gì khác, chỉ cần được sống một cuộc sống bình thường là cô đã cực kì thỏa mãn rồi.

Đi xem nhà, căn thì cô cho là diện tích quá rộng, căn thì cô cho là trang hoàng quá xa hoa, cái thì có vị trí không tốt. Nói chung hôm nay không có căn nhà nào hợp mắt cô cả. Lãnh Ngạo ngược lại rất biết kiên nhẫn trước trăm điều bắt bẻ, soi mói của cô, hào phóng dẫn cô đi xem căn nhà khác.

Đi xem rất lâu, khiến Thước Tiểu Khả vừa ý nhất lại là một căn biệt thự nằm ngay giữa khu phố sầm uất náo nhiệt. Căn biệt thự rất yên tĩnh giữa nơi ồn ào này, diện tích không lớn không nhỏ, lại còn là vừa mới xây, phong cách thiết kế cũng rất hợp ý cô.

Từ trước đến giờ Lãnh Ngạo mua nhà cũng chỉ như mua đồ ăn, huống chi còn là căn nhà mà bảo bối trên đầu quả tim của anh thích, nên anh lập tức cho người đi lo liệu giấy tờ, còn để Thước Tiểu Khả đứng tên. Vốn anh còn muốn cho người đi mua luôn đồ nội thất về, nhưng không ngờ Thước Tiểu Khả nghe được lại vô cùng không bằng lòng.

“Ngạo, nếu đây là nhà do em chọn, thì đồ nội thất và cách trang trí cũng để em chọn luôn được không?” Cô hiếm khi dùng giọng điệu hờn dỗi này nói chuyện với anh, Lãnh Ngạo đương nhiên là gật đầu đồng ý.

Thước Tiểu Khả cũng không phải là lần đầu tiên đi mua sắm. Lúc còn ở Brunei Lăng Thiên đã từng đi dạo cùng cô, tâm tình khi đó là hạnh phúc khó nói nên lời. Còn lúc này, có Lãnh Ngạo đi cùng chọn đồ nội thất rực rỡ muôn màu, cô lại có cảm giác thương xót, vì tự do này là do cô hèn mọn khẩn cầu và chịu đau đớn xăm hình mới có được. Tính tình của Lãnh Ngạo còn rất cổ quái, lúc này vui không có nghĩa là sẽ luôn vui, có thể đến khi anh quay người lại đã biến thành một người khác rồi.

Thước Tiểu Khả vẫn thích màu trắng như trước, giường trắng, ghế rắng, đèn trắng, những thứ này Lãnh Ngạo đều hào phóng mua cho cô, nhưng đến khi mua màn cửa, anh lại trầm mặt xuống.

“Tôi không thích màn cửa màu trắng.” Anh cực kì khinh thường bức màn trắng trước mắt này.

“Sao lại không thích, những thứ khác đều có màu trắng, sao màn cửa này không thể là màu trắng chứ?” Cô cảm thấy màu trắng rất thuần khiết sạch sẽ, mỗi buổi sáng thức dậy, chỉ cần nhìn thấy màu trắng xinh đẹp này là như nhìn thấy hy vọng tốt đẹp vậy.

“Ở cùng nhau, ngoại trừ màn cửa không thể là màu trắng, những thứ khác đều có thể, đây là yêu cầu thấp nhất của tôi, cũng không quá mức chứ.” Sắc mặt Lãnh Ngạo tuy âm trầm, nhưng giọng nói cũng không quá cứng rắn.

Yêu cầu của anh quả thật không quá mức, nhưng Thước Tiểu Khả không hiểu vì sao anh lại thích màn cửa màu tối. Lúc còn ở đảo, mọi đồ nội thất và rèm cửa trong các phòng đều có màu tối, mỗi ngày mở mắt rời giường luôn không có cảm giác trời đã sáng rồi. Đối với sự cố chấp của anh, cô cũng không dám cãi lời nhiều, vì cô biết nếu chọc giận anh thì cô sẽ không được lợi gì, không chừng còn bị bắt về lại trên đảo.

“Được rồi, rèm cửa không cần màu trắng cũng được.” Cô thỏa hiệp, không vui nhìn quanh một chút, nói: “Những cái này đều có màu tối, anh tự chọn đi.”

Như cô dự liệu, Lãnh Ngạo chọn một loại màu rất tối, so với rèm cửa trên đảo còn tối hơn.

Cô thuận miệng nói với anh: “Màu này thật là tối quá rồi.” Cô nghĩ thầm, giường trắng, đèn trắng, thảm trắng, phối với rèm cửa màu đen thui này thật quá không hợp.

“Có trắng mới có đen.” Lãnh Ngạo bình thản nhìn cô: “Màu trắng, giống như một thiên sứ thuần khiết, còn màu đen lại giống như ma quỷ, cho nên rèm cửa này là thứ xứng đôi nhất.”

Chẳng qua cô chỉ thuận miệng nói thôi, không ngờ anh lại có một câu trả lời ngụy biện như thế, mà biểu tình của anh lại vô cùng kiên định, đôi mắt thâm trầm, tựa như trên đời này chỉ có lời anh nói ra mới là chân lý.

Sau khi mua vật dụng xong, cô được Lãnh Ngạo đưa tới một nơi xa lạ. Nói xa lạ vậy thôi, chứ kỳ thật cô chưa từng đến đây, nhưng chỉ cần nhìn cũng biết đây là đâu rồi.

Đây là một trường học, một trường đại học.

Ngồi trong xe, Thước Tiểu Khả ngẩng đầu nhìn bảng hiệu tên trường, cảm giác khát khao vô hạn tự dưng nảy sinh. Ở Brunei cô cũng từng được đi học mấy tháng, nhưng khi đó là học trung học, còn trước mắt cô là một trường đại học, chỉ cần có thể tốt nghiệp ở đây là có thể đi tìm việc làm.

Từ cổng trường các sinh viên đang lục tục đi ra, nam có nữ có, còn có nhiều đôi nam nữ kề vai đi cùng nhau, vừa nhìn đã biết là một cặp tình nhân.

Cô nhớ rõ, tối qua anh đã từng nói cô có thể đi học đại học, chẳng lẽ là ở ngôi trường này.

Lúc cô muốn mở miệng hỏi thì Lãnh Ngạo đã nói trước: “Em thấy trường này thế nào?”

“Không tồi, vẫn chưa vào xem nên không nhìn thấy rõ.” Cô ăn ngay nói thật.

Lãnh Ngạo chỉ âm hiểm nở nụ cười, không nói thêm gì, cô cũng chỉ biết cúi đầu, không dám nhìn các sinh viên đang đi ra nữa.

Gần nửa giờ sau Lãnh Ngạo mới rời khỏi thế giới nội tâm của mình. Anh vòng tay qua vai Thước Tiểu Khả, ngắm nghía mấy lọn tóc của cô nói: “Đây là trường đại học nổi tiếng nhất của nước A, muốn đi học ở đây cũng không phải là sinh viên bình thường có thể vào được.”

Thước Tiểu Khả rất tự hiểu lấy mình, dù cô có thế nào cũng không thể đến đây đi học được, nên không hề gì cười nói: “Em cũng không muốn học ở đây, chỉ cần có thể đi học là được, trường nào cũng thế thôi.”

Đây là tâm tình của cô, là yêu cầu thấp nhất.

loading...

“Nói sai rồi.” Lãnh Ngạo rất không đồng ý với quan điểm của cô, anh lắc đầu: “Nếu đã muốn học, thì phải học ở trường tốt nhất, nếu không phải tốt nhất, còn không bằng không học.”

Thước Tiểu Khả nghe hiểu một chút: “Chẳng lẽ anh muốn để em đi học ở đây?”

“Đúng vậy.” Lãnh Ngạo tiếp lời rất nhanh: “Vợ của Lãnh Ngạo, nhất định phải học ở trường tốt nhất.”

“Nhưng em vẫn chưa học xong trung học, có thể vào được không?” Thước Tiểu Khả thè lưỡi, “Cho dù vào được cũng không tiến bộ được, sẽ thành trò cười cho người khác.”

Trong xe vang lên tiếng cười khinh thường của Lãnh Ngạo, lúc anh cười rộ lên có chút khó coi, biểu tình trên mặt vẫn cực kì cứng ngắc.

Anh dừng cười nói: “Chỉ bằng thanh danh, trường học không thể không thu, vả lại tôi sẽ quyên một khoản tiền lớn, còn kẻ nào dám chê cười?”

Lần này Thước Tiểu Khả rốt cuộc cũng tin là mình sẽ được đi học ở đây.

Cô hỏi: “Khi nào em có thể đến trường?”

“Thứ hai tuần sau.”

Cô đếm thầm trong lòng, hôm nay cũng thứ hai, nói vậy còn đúng một tuần nữa.

Lãnh Ngạo đột nhiên vỗ vỗ đầu cô nói: “Chỉ có một tuần thôi, thời gian sẽ trôi qua rất nhanh, một tuần này cũng rất vội vàng rồi.” Nói xong anh nhìn về phía tài xế ra lệnh: “Lái xe đi.”

“Thiếu chủ muốn đi đâu?”

“Hiện giờ là giờ ăn tối.” Lãnh Ngạo nhìn đồng hồ trên tay nói: “Ông biết phải đi đâu rồi đó.”

__

Nửa tiếng sau, xe ngừng trước một ngôi biệt thự lớn giữa sườn núi, cổng vàng chạm khắc, sáng long lanh, đủ để chứng minh thân phận giàu có và tôn quý của chủ nhân ngôi biệt thự.

Cửa được hai người giúp việc mở ra, chiếc xe có rèm che chạy vào, ngừng trước một bể phun nước. Cột nước trong bể đang bắn nước tạo thành vô số bọt nước li ti, qua làn nước, Thước Tiểu Khả nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Người có thân hình béo mập ngoài ba ruột của cô ra còn có thể là ai nữa, sau lưng ông có một người phụ nữ xinh đẹp, và bốn thanh niên tuấn mỹ bất phàm.

Thước Tiểu Khả ngồi xong xe nhìn thấy những người đó, cho dù cô có ngu ngốc cũng biết được đây là đâu. Nhưng cô không hiểu, Lãnh Ngạo đã nhiều năm không cho cô gặp gia đình như vậy, vì sao lúc này lại cho phép cô nhận họ, còn cùng ăn cơm nữa?

Lúc cô nghĩ mãi không ra thì cửa xe đã mở, Lãnh Ngạo xuống xe trước, anh vươn một bàn tay vào trong xe, ôn nhu nói: “Khả Nhi, xuống xe đi!”

“Sao anh lại đưa em đến đây?” Không phải Thước Tiểu Khả không muốn gặp lại gia đình, mà là cô sợ Lãnh Ngạo, anh nào có thể tốt như vậy chứ?

“Nơi này vốn là nhà của em, ở đây có ba, có mẹ, còn có anh trai em!” Lời nói của Lãnh Ngạo giống như một loại rượu ngon truyền đến từ ngoài xe, “Ngoan! Mau xuống xe đi, đừng để họ phải chờ lâu sốt ruột.”

Thước Tiểu Khả cực kì bất đắc dĩ bước xuống xe, chân trước cô đứng chưa vững, cả người đã bị Lãnh Ngạo ôm chặt lấy.

Đi qua bể phun nước, cô thấy “người nhà” mình đang đứng trên thềm đá, ba cô đứng đầu mỉm cười, gương mặt ông có vẻ còn mập tròn hơn trước.

“Lãnh tiên sinh, gặp lại cậu thật là vui, cậu đã cho người một nhà chúng tôi đoàn tụ lại rồi.” Thước Thanh Dương không được tự nhiên cười nói.

Thước Tiểu Khả cười nhạo trong lòng, người ba này của cô thật là dối trá.

“Ngoài này gió lớn, vào trong rồi nói.” So với Thước Thanh Dương, người phụ nữ đứng bên cạnh ông có vẻ thật lòng hơn.

Cứ như vậy, Thước Thanh Dương đi trước dẫn đường, Lãnh Ngạo ôm Thước Tiểu Khả, được năm người bao quanh bước lên thềm đá, đi vào cánh cổng chạm trổ của căn biệt thự.

Hết chương 43

Mục lục
loading...