Menu

Điên Cuồng Độc Chiếm-Chương 4


Điên Cuồng Độc Chiếm


Chương 4

Vài ngày sau, tang lễ đúng hạn cử hành. Di thể được hỏa táng trên đất liền nên đây là lần đầu tiên Thước Tiểu Khả được rời đảo. Thế giới bên ngoài rất sôi nổi đông đúc, người đến người đi, học sinh thì đeo cặp sách, thậm chí ngay cả không khí còn tươi mát hơn trên đảo. Trong mắt cô, tất cả đều vô cùng mới lạ.

Lãnh Ngạo lúc nào cũng ở bên cạnh cô. Một mười tám tuổi, một tám tuổi, chiều cao tuy rằng cách nhau xa, nhưng vì tướng mạo xuất chúng nên đứng giữa đám người đưa tang vẫn là hạc giữa bầy gà. (nổi bật trong đám đông)

Lúc di thể được đưa đi hỏa táng, tâm hồn nho nhỏ của Thước Tiểu Khả xoắn lại, nhíu mi, ngơ ngác nhìn.

Trước mặt rất nhiều người, Lãnh Ngạo lại ôm thân thể nhỏ bé của Thước Tiểu Khả vào lòng, nhẹ giọng nói: “Khả nhi, không phải sợ!”

Thước Tiểu Khả vẫn không nói được lời nào. Một lúc sau, cô thấy tâm phúc Lãnh Hổ của Lãnh Ngạo cầm một hũ tro cốt đi ra.

Sau đó cô được Lãnh Ngạo ôm lên xe, hơn một giờ sau thì tới công viên tưởng niệm tư nhân của Lãnh gia. (công viên tưởng niệm: nơi chôn cất, tương tự nghĩa trang)

Trong mộ viên đã đứng rất nhiều người, y phục đều thuần một màu đen, trước ngực cài một đóa hoa trắng.

Tài xế mở cửa cho Lãnh Ngạo và Thước Tiểu Khả. Lãnh Ngạo bước xuống trước, chỉnh lại Âu phục đen rồi sau đó mới tự nhiên xoay người, vươn tay ra.

Bàn tay nhỏ nhắn của Thước Tiểu Khả đặt vào trong bàn tay to của anh, cúi người bước xuống xe.

Người tham gia tang lễ nhường ra một con đường, Lãnh Ngạo nắm tay Thước Tiểu Khả bước lên thềm đá cao.

Nếu nói bộ mặt cứng ngắc của Lãnh Ngạo giống như người chết, vậy gương mặt của Thước Tiểu Khả càng tươi trẻ và mê hoặc hơn.

Cô lần đầu tới công viên tưởng niệm của Lãnh gia nên cảm thấy rất mới lạ. Ông nội từng nói với cô, tất cả người nhà họ Lãnh sau khi chết đều được chôn cất ở đây, cô cũng không ngoại lệ.

Cô nhớ rõ lúc ông nội nói với cô những lời này là một tuần trước, không ngờ một tuần sau cô đã cùng ông nội âm dương cách biệt, tro cốt của ông nội cũng thật sự được chôn ở đây.

Cô còn nhớ rõ Lãnh Ngạo cũng từng nói lúc tang lễ sẽ cho cô được thấy cha mẹ mình, nên cô cảm thấy rất mờ mịt, lúc chậm rãi đi bộ thỉnh thoảng còn liếc mắt nhìn xung quanh, chỉ tiếc người đi đưa tang quá nhiều, nam có nữ có, đông nghìn nghịt. Nhìn từ xa ai ai cũng như nhau, thật sự không biết ai mới là cha mẹ mình.

Cô biết rõ thế lực của Lãnh gia, nghe đồn hô phong hoán vũ ở cả hai giới hắc bạch đạo. Có lẽ vì không được rời đảo nên cô một chút cũng không cảm giác được địa vị của Lãnh gia. Hiện tại nhìn người đi đưa tang đã đứng chật khắp công viên tưởng niệm cô mới biết tin đồn không phải giả. Nếu không phải ông nội lúc còn sống quyền cao chức trọng, nếu không phải Lãnh gia có lực ảnh hưởng ở nước A thì sao lại có nhiều người tới đưa tang như vậy, thậm chí còn xuất động cả cảnh sát đến giữ trật tự trị an.

Thềm đá vừa cao vừa dài, đi đầu là Lãnh Ngạo và Thước Tiểu Khả, sau đó là hộ vệ tùy tùng, cuối cùng mới là khách đưa tang. Không biết đi bao lâu, đội ngũ chậm rãi mới đi tới đỉnh núi.

Trên đỉnh núi, bia mộ của ông nội lạnh lẽo nằm đó, bức ảnh đen trắng giữa bia, trong ảnh chụp là một khuôn mặt bình tĩnh tự nhiên. Chỉ tiếc một đời kiêu vương lại sớm qua đời vì bệnh, để lại đứa cháu nội duy nhất tiếp tục nghiệp lớn của ông.

Mục sư mặc trường bào màu đen đã đứng giữa mộ từ sớm, đợi thân nhân người chết và khách đưa tang đều dừng lại thì tang lễ mới bắt đầu.

Lãnh Hổ thật cẩn thận đặt hũ tro cốt vào giữa huyệt mộ, mục sư đang nói vô cùng hăng say thông thạo. Dựa theo tấn tục (tục nhập táng) của nước A, mục sư trước tiên sẽ niệm kinh cho tro cốt người chết, sau khi kết thúc người thân sẽ tung hoa, cuối cùng thân nhân của người chết sẽ nhận lễ bái của khách khứa.

Sau khi mục sư niệm xong, mọi người đang chờ Lãnh Ngạo tung hoa nhưng không ngờ lúc đi lên Lãnh Ngạo vẫn dắt tay bé gái bên cạnh như trước.

Thước Tiểu Khả không biết anh nắm tay dắt mình ra là có ý gì, chỉ biết hoa trong mâm trên tay mục sư vô cùng xinh đẹp, nảy sinh từ lòng thích cái đẹp của bé gái cô thật sự muốn đi qua cầm luôn tất cả hoa tung ra bốn phía.

Mục sư đứng phía trước, đưa hoa trong mâm cho Lãnh Ngạo, lúc này cô mới nghe một giọng nói âm trầm vang lên: “Khả nhi, cùng nhau tung hoa lên hũ tro của ông nội.”

loading...

Cứ như vậy, theo ý anh, Thước Tiểu Khả cẩn thận cầm một bó hoa, đầu tiên là nhìn động tác tung hoa của anh, sau đó mới làm theo.

Trên núi, gió lạnh thổi liên tục, đóa hoa trong tay cô chầm chậm bay theo gió rơi xuống huyệt mộ.

Tung hoa xong, cửa huyệt đóng lại, thân nhân người chết bắt đầu nhận lễ bái của tân khách.

Theo tấn tục của nước A, bất luận thân nhân người chết có thân phận cao quý cỡ nào, ngày tang lễ cũng phải gật đầu tỏ vẻ đáp lễ với tân khách, Lãnh Ngạo đương nhiên cũng không ngoại lệ, đứng trước một đám người gật đầu với từng người một. Nhưng vẻ mặt anh không có biểu tình gì, khách khứa vốn e ngại nên cũng không dám liếc mắt nhiều hơn một cái.

Thước Tiểu Khả cẩn thận nhìn từng người đi qua trước mặt một lần, tân khách tới đưa tang đa số đều lớn tuổi, lại đều mặc y phục đen như nhau, thật đúng là làm cô không phân biệt được ai với ai chứ nói gì tới việc đoán ai là cha mẹ ruột của mình.

Một thời gian dài sau, lễ bái của tân khách mới kết thúc, mọi người rất trật tự đi xuống thềm đá. Thước Tiểu Khả cũng không vui, ngẩng đầu nói với Lãnh Ngạo: “Ngạo, trong đám người vừa rồi có cha mẹ của em hay không?”

“Có!” Lãnh Ngạo không cần suy nghĩ, trả lời rất nhanh.

“Nhiều người như vậy, rốt cuộc là ai?” Thước Tiểu Khả truy hỏi thật kỹ.

“Không vội, chút nữa vẫn còn cơ hội.” Lãnh Ngạo nói xong dắt tay cô đi về phía công viên tưởng niệm.

Nơi này là công viên tưởng niệm của Lãnh gia, ngoài mộ bia lạnh lẽo đương nhiên còn có liệt tổ liệt tông của Lãnh gia. Thước Tiểu Khả được Lãnh Ngạo dắt tới trước hai ngôi mộ nằm liền nhau, giương mắt nhìn thì thấy hai tấm hình. Công viên tưởng niệm mỗi ngày đều có công nhân tới dọn dẹp vệ sinh, nên ảnh chụp cũng được lau chùi bóng loáng, hoàn toàn có thể nhìn rõ hình dáng người trong hình.

Nam tuấn mỹ, nữ thanh lệ thoát tục.

Nếu cô đoán không sai, hai người kia nhất định là cha mẹ của Lãnh Ngạo. Nói đến cũng khó hiểu, cô ở bên ông nội và Lãnh Ngạo nhiều năm như vậy mà còn không biết nguyên nhân cái chết của hai người này, cũng không nghe quản gia hay người hầu nào nhắc tới, giống như hai người chưa từng sống trên hòn đảo đó.

Thước Tiểu Khả còn tưởng rằng, đứng trước mộ của cha mẹ mình thì Lãnh Ngạo sẽ dập đầu lạy một lạy, nhưng không ngờ anh chỉ thẳng lưng đứng đó hơn mười phút, sau đó lập tức xoay người, ánh mắt lạnh nhạt kia chưa từng biến đổi một lần nào.

Cô được anh dẫn đi dạo trên đỉnh núi hồi lâu, gió lạnh phả vào mặt, cành cây lay động, bốn phía đều là mộ khiến cô rợn cả tóc gáy.

Đột nhiên một ngôi mộ lớn không tên xuất hiện trước mặt cô, cô dừng bước, ngẩn người nhìn hồi lâu, sau đó vẫn nhịn không được hỏi: “Vì sao ngôi mộ này không có tên?”

Không ngờ Lãnh Ngạo lại dùng tốc độ nhanh nhất ôm chặt lấy cô, bước đến gần ngôi mộ kia bình tĩnh nói: “Đây là mộ chuẩn bị cho chúng ta, sau này chúng ta sẽ cùng chôn ở đây.”

Từ từ tới gần, anh vỗ vỗ tay lên ngôi mộ, nói: “Khả nhi, ở bên cạnh tôi vĩnh viễn, đây là số phận của em!”

Thước Tiểu Khả mới tám tuổi, tâm trí dù thành thục thế nào cũng vẫn không hiểu ẩn ý trong lời nói của anh, chớp đôi mắt to hỏi: “Ngạo, lời của anh em không hiểu.”

“Em không cần hiểu, chỉ cần nghe lời là được.”

Thước Tiểu Khả còn muốn phản bác cái gì nhưng dưới chân núi đột nhiên vang lên một tiếng, như có cái gì nổ mạnh, sau đó từng tiếng thét chói tai truyền đến.

Mục lục
loading...