Menu

Điên Cuồng Độc Chiếm-Chương 37


Điên Cuồng Độc Chiếm


Chương 37

Edit & Beta: Nhi

Nhà hàng vẫn đông đúc như trước, ông chủ nở nụ cười có chút cứng ngắc đón khách vào tiệm. Khi thấy Lăng Thiên và Thước Tiểu Khả sóng vai cùng đi vào, nụ cười ông ta vụt tắt, nhưng ngay sau đó lập tức khôi phục lại.

“Hôm nay các phòng đều đầy hết rồi, tôi đưa hai người đến một bàn gần cửa sổ ngoài đại sảnh nhé.” Ông chủ nở một nụ cười là lạ.

Lãnh Ngạo ôm trọn thắt lưng của cô nói: “Khả Nhi, tôi không thích tên bác sỹ này, em nói rõ với anh ta tôi có phải ma quỷ hay không, rồi chúng ta rời đi cũng không muộn.”Thước Tiểu Khả do dự một hồi, cố gắng giữ bình tĩnh, sau đó cô hất mặt nói với Lăng Thiên: “Lăng Thiên, anh ấy không phải ma quỷ, anh ấy là vị hôn phu của em, em phải cùng anh ấy rời khỏi Brunei.” Nói xong cô lại quay qua Lãnh Ngạo, “Đi thôi, em mệt rồi.”

Sau khi Lăng Thiên tỉnh táo lại, anh mới hiểu cô vì bảo vệ tính mạng cho anh mới phải bất đắc dĩ ăn nói khép nép như vậy. Còn anh chỉ có thể trơ mắt nhìn cô dựa vào lòng người đàn ông khác, càng đi càng xa.

Thước Tiểu Khả bị Lãnh Ngạo mang đi, lúc ngồi vào máy bay tư nhân, vẻ mặt của cô rất bình tĩnh, vì Lãnh Ngạo cũng không làm gì Lăng Thiên, đây là một chuyện tốt đối với cô.

“Mệt sao?” Lãnh Ngạo kéo tay cô, đặt bờ môi lạnh như băng của mình lên mu bàn tay cô.

Cô lắc đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng sáng chói mắt, sao lấp lánh đầy trời, màn đêm vốn đẹp như vậy nhưng trong mắt cô lại rất xấu xí.

Brunei, đất nước này đã từng mang đến cho cô sự tự do và niềm vui, đã từng cho cô một đoạn tình cảm tốt đẹp, lại biến mất khỏi mắt cô chỉ sau một buổi tối.

Cô phải trở lại cuộc sống như trước kia.

Hai giờ sau, máy bay đã đến hòn đảo trên sông ở nước A. Lúc Thước Tiểu Khả được Lãnh Ngạo ôm xuống máy bay, tất cả hạ nhân trên đạo đều có măt để nghênh đón cô trở về. Đứng đầu là Lãnh bà đang xúc động nhất, ánh mắt bà nhìn cô như nhìn một đứa trẻ bỏ trốn nay đã tìm được đường về.

Cô vốn tưởng, Lãnh Ngạo tìm thấy được cô sau nửa năm sẽ mừng rỡ như điên. Nhưng từ lúc rời khỏi Brunei trở lại nước A, mọi thứ đều có vẻ yên ổn. Cô cảm thấy có phần kỳ quái, chẳng lẽ trong khoảng thời gian nửa nam cô rời khỏi anh, tính tình của anh đã chuyển biến rồi.

Trở lại căn phòng ngủ u ám quen thuộc kia, tất cả mọi thứ đều không thay đổi, chỉ riêng chiếc giướng lớn vì không có cô nửa năm mà trở nên thiếu hơi người. Cô ngồi trên giường, vươn tay muốn sờ vào nệm giường, nhưng một tiếng ‘loảng xoảng leng keng’ lại vang lên bên tai.

Cô mở đèn đầu giường, ngẩng mặt nhìn lên, phát hiện ra một sợi xích sắt được đặt trên giường. Sợi xích rất dài, một đầu cố định trên vách tường đầu giường, đầu còn lại có một cái khóa.

Lúc này Thước Tiểu Khả mới nhận ra tính tình của Lãnh Ngạo vẫn không hề thay đổi, anh vẫn như trước đây, trước mặt người khác là một bộ mặt, sau lưng lại là một bộ mặt khác, thậm chí càng điên cuồng hơn.

Ngón tay cô chạm khẽ vào xích sắt, nó còn lạnh lẽo hơn cô tưởng, cô lập tức rụt tay lại, nhìn sợi xích như một con rắn đang cuộn mình trên giường rồi từ từ lùi về sau, mãi đến khi lưng cô tựa vào cánh cửa, cô mới giật mình tỉnh lại.

Cô xoay người vặn tay nắm cửa, nhưng cửa đã khóa, cô cuộn tay đánh mạnh lên cửa vài cái, nhưng vẫn không có ai đến mở cửa cho cô.

Cô vô lực thất vọng đến cực điểm, từ từ tụt xuống. Trước kia cô không có tự do, nhưng vẫn có phạm vi hoạt động nhất định, còn có một lượng lớn bảo vệ tùy ý cho cô sai khiến mắng nhiếc. Nhưng bây giờ trở về, có phải cô không thể đi ra khỏi căn phòng này được nữa hay không, cuộc sống sau này có phải đều sẽ làm bạn cùng sợi xích này hay không.

Lúc cô đang tuyệt vọng, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân nặng nề dường như vang vọng khắp cả đảo. Có thể có bước chân trầm ổn như vậy chỉ có một người thôi, Lãnh Ngạo.

Cửa được mở ra, cô thấy Lãnh Ngạo cầm một tập tài liệu màu xám trên tay, đầu hơi ngẩng lên, đôi mắt có một sự khủng hoảng khó hiểu. Anh cúi xuống nhìn cô từ trên cao, cổ áo cô hơi mở rộng, cảnh xuân vô hạn bên trong ẩn hiện, khiến hạ thể của anh từ từ căng phồng lên.

Nửa năm, vì cô biến mất mà anh cũng cấm dục nửa năm. Đêm nay, anh muốn đòi lại toàn bộ sự trống rỗng và thương nhớ trong nửa năm đó.

Anh ngồi xổm xuống, chỉnh lại mái tóc hơi rối của cô: “Khả Nhi, nền đất lạnh, đứng lên đi.”

Thước Tiểu Khả túm chặt lấy tay anh: “Ngạo, không phải là em trốn khỏi anh, là do tên bại hoại đáng giận kia bắt em đi.”

Ngón tay anh chuyển qua mái tóc dài sau lưng cô, xúc cảm vẫn mềm mại như trước. Anh đỡ cô lên, đóng cửa lại, ngửi mùi thơm trên tóc cô nói: “Khả Nhi, không phải lỗi của em, rốt cuộc em đang sợ gì vậy?”

Cô bị hỏi khó, đúng vậy, cô sợ cái gì chứ?

“Em sợ anh giận.” Cố gắng nở một nụ cười, cô liếc mắt nhìn sợi xích sắt trên giường.

Anh vỗ vỗ gò má trắng trẻo của cô: “Anh không giận.”

“Nếu không giận, vậy xích sắt trên giường là dùng làm gì?” Cô giả như không có chuyện gì hỏi.

Anh không trả lời mà kéo tay cô đến ngồi xuống giường: “Không nên hỏi nhiều như vậy, anh giúp em đi tắm trước đã.”

Mấy phút sau, toàn thân Thước Tiểu Khả bị cởi sạch, vết thương trên vai trái cũng lộ ra. Tuy đã cách gần nửa năm, nhưng vết sẹo đó nhìn kỹ vẫn có thể nhìn thấy.

“Vì sao vai em lại bị thương?” Quả nhiên bị anh phát hiện rồi.

“Không có việc gì, không cẩn thận bị thương thôi.” Cô không ngốc đến mức nói chuyện cô cứu Hoắc Yêu với anh.

May mà Lãnh Ngạo cũng không hỏi nhiều về vết sẹo này nữa. Anh ôm ngang cô vào phòng tắm, cẩn thận đặt cô lên bồn rửa tay, nhân lúc xả nước, Lãnh Ngạo bắt đầu quan sát bàn chân của cô.

“Ở Brunei mấy tháng chắc không dùng kem bảo quản phải không?”

“Căn bản là mua không được, nên không dùng.” Thước Tiểu Khả thuận miệng nói.

“Sao vậy? Tên bác sĩ họ Lăng kia không mua cho em sao?” Lãnh Ngạo cố ý nhắc đến người này.

“Chúng em không có gì cả.”

“Vậy sao?”

Thước Tiểu Khả sợ anh lại nhắc đến Lăng Thiên nữa, hai tay cô vòng ra sau gáy anh, nịnh nọt nói: “Ngạo, đừng nói những chuyện này nữa, anh không phải là tìm được em rồi sao, về sau em sẽ tự bảo vệ mình thật tốt.” Nói xong, cô híp mắt, hôn lên đôi môi mỏng của anh, vươn lưỡi không ngừng khiêu khích.

Cô cũng biết hành động này của mình rất ghê tởm, trước kia cô chưa bao giờ chủ động dụ dỗ anh, nhưng lần này không giống vậy, cô sợ anh sẽ động tới Lăng Thiên, nên cô không thể không chủ động quyến rũ.

Từ lúc bắt đầu, Lãnh Ngạo vẫn thờ ơ với sự chủ động khiêu khích của cô, gương mặt băng lạnh không có bất luận cảm xúc gì, không thể đọc được suy nghĩ của anh. Nhưng về sau động tác khiêu khích của Thước Tiểu Khả càng lúc càng lớn mật, anh rốt cục cũng bắt đầu đáp lại. Đột nhiên anh cắn lưỡi của cô, sau đó là liều chết triền miên, sau cùng lại biến thành một nụ hôn điên cuồng.

Trong tấm gương thủy tinh trên bồn rửa tay, một đôi nam nữ trần truồng không ngừng lắc lư đầu, âm thanh nước bọt hòa quyện dường như còn lớn hơn cả tiếng nước xả trong bồn tắm lớn.

Tiếp đó là tắm rửa cùng nhau, nhưng khiến Thước Tiểu Khả hoàn toàn bất ngờ là Lãnh Ngạo lại không muốn cô ở đây, lúc trước, anh đều là vừa tắm vừa làm.

Lúc Lãnh Ngạo dịu dàng xoa xà bông cho cô, cô lại nghĩ đến Lăng Thiên, và sợi xích sắt trên giường kia.

Dựa theo thái độ của Lãnh Ngạo với Lăng Thiên hôm nay, Lăng Thiên hẳn là không có chuyện gì đâu, còn nếu sợi xích trên giường đó không phải là để xích cô, thì Lãnh Ngạo để nó trên giường là có mục đích gì?

“Không được phân tâm.”

Ba từ trầm thấp làm xáo trộn suy nghĩ của cô, vì Lãnh Ngạo quay lưng về phía cô nên cô không thấy được nét mặt của anh. Nhưng nếu hình dung thì có lẽ là: tâm lạnh mặt lạnh.

Tắm xong, cô lại được anh ôm lên bồn rửa tay, Lãnh Ngạo cầm khăn lông lau chân cho cô. Động tác của anh rất chậm rãi tỉ mỉ, mỗi đầu ngón chân đều được lau khô, thậm chí đến khe hở giữa các ngón cũng không vương lại một giọt nước nào.

“Móng chân dài quá rồi.” Lúc lau chân, thình lình Lãnh Ngạo nói ra một câu như vậy. Anh mở cái hộp trên bồn rửa tay, lấy đồ cắt móng ra bấm móng chân cho cô.

Đây không phải lần đầu tiên anh bấm móng chân cho Thước Tiểu Khả, nhưng cũng không phải lần nào móng chân dài cũng là anh cắt, mà mỗi lần cắt giúp cô, anh đều nhắc lại một chút kỷ niệm cũ.

loading...

“Biết lần đầu tiên tôi cắt móng chân giúp em, lúc đó em bao nhiêu tuổi không?”

“Không biết.”

“Khi đó em vừa tròn sáu tháng.”

“…” Thước Tiểu Khả không biết nên nói gì.

“Lúc đó em rất nghe lời, không hề phản kháng chút nào.”

Thước Tiểu Khả nghĩ thầm, cô chỉ mới có sáu tháng, phản kháng mới là lạ.

“Sau này em từ từ lớn lên lại không còn nghe lời như thế nữa. Tôi nhớ rõ lúc em ba tuổi, tôi muốn cắt móng chân cho em còn bị em đẩy ngã.”

Thước Tiểu Khả rối rắm, đường đường là một thiếu chủ hắc đạo, vậy mà lại bị một đứa con nít ba tuổi đẩy ngã, thật châm chọc.

“Về sau, tôi cũng rất ít khi cắt móng chân cho em, không ngờ sau khi em biến mất nửa năm, vừa về đến tôi đã giúp em cắt móng chân rồi.”

Thước Tiểu Khả cười thầm, trước đây anh bị chứng cô độc, bệnh trạng rất nặng, so với người bình thường còn nặng hơn nhiều.

Toàn bộ quá trình đều chỉ có một mình Lãnh Ngạo làm, còn Thước Tiểu Khả thì hưởng thụ sự phục vụ đặc biệt của anh. Thử hỏi được anh nuông chiều như vậy, rốt cục là phúc phận hay là tai họa đây.

Cuối cùng cũng cắt xong, Lãnh Ngạo lại săn sóc rửa chân cho cô, rồi lặp lại động tác lau chân, xong xuôi mới ôm cô đến bên giường.

Lúc Lãnh Ngạo đi vào phòng, tập tài liệu màu xám cũng tùy ý đặt trên giường. Thước Tiểu Khả vươn tay một cái là chạm tới, hiện tại mặc dù biết kế tiếp anh muốn làm gì, cô muốn nói có một thứ như vậy nằm trên giường rất chướng mắt, nhưng cô cũng không dám mở miệng.

Ngay lúc cô cho rằng anh sẽ bắt đầu màn hành hạ không ngừng kia, thì Lãnh Ngạo lại mặc áo ngủ cho cô, sau đó chính anh cũng mặc áo ngủ vào.

Như vậy cũng được, từ Brunei về nước A, cả đoạn đường cũng khiến cô mệt mỏi lắm rồi. Nhưng sợi xích sắt và tập tài liệu kia vẫn còn nằm trên giường, cô phải ngủ thế nào đây?

Lãnh Ngạo cầm sợi dây xích lên đặt xuống sàn nhà, nhìn cô một cái nói: “Đừng sợ, tuy là chuẩn

Bị cho em nhưng cũng phải xem em có nghe lời hay không.”

Thước Tiểu Kha an tâm, cô nhìn nhìn tập tài liệu xám còn lại.

“Em không muốn biết trong đó có gì sao?” Lãnh Ngạo bước tới, vỗ vỗ vào tập tài liệu.

“Không có hứng thú.” Tuy miệng cô nói như vậy như kỳ thật trong lòng lại muốn biết.

Lãnh Ngạo cầm tập tài liệu lên, gỡ dây trên miệng túi, lấy một xấp hình bên trong ra, nhếch môi nói: “Tự xem đi!”

Thước Tiểu Khả cầm hết cả xấp hình, hình ảnh trên đó khiến cô á khẩu không sao trả lời được, tiếp tục lật xem tấm thứ hai, tấm thứ ba, tấm thứ tư….

Cô đã không còn sức lực để xem tiếp nữa, bởi vì tất cả đều là hình chụp cảnh thât mật của cô và Lăng Thiên ở Brunei, thời gian chụp là ngày hôm nay. Hai người bọn họ che chung một chiếc ô, hôn môi trong xe ô tô, bất kỳ ai đều có thể nhìn ra bọn họ là một cặp.

Đôi tay cô run rẩy giơ những tấm ảnh lên: “Anh cho em xem những thứ này là có ý gì?”

Anh giữ mái tóc dài của cô lại, hất hình chụp trong tay cô ra, hình rơi tán loạn đầy đất.

“Em đừng tưởng chuyện của em ở Brunei tôi không biết.” Anh dùng sức kéo tóc cô. “Em cũng biết, trước mặt thủ hạ là tôi nể mặt em, lúc này chỉ có hai chúng ta, em nói xem em với tên Lăng Thiên kia phát triển đến quan hệ gì rồi? Còn nữa, Hoắc Yêu vì sao lại ngưng hẳn giao dịch, cho em tự do, có phải em đã lên giường với hắn ta nên mới được tự do hay không?”

Thước Tiểu Khả cho rằng anh sẽ chất vấn cô chuyện của Lăng Thiên, nhưng không ngờ cả chuyện Hoắc Yêu cho cô tự do anh cũng tính nợ. Cô hết đường chối cãi, cô biết cho dù có giải thích thì Lãnh Ngạo cũng sẽ không tin, nên cô không nói gì cả.

Thấy cô im lặng, Lãnh Ngạo cũng không ép buộc, thả lỏng tay ra: “Em không muốn nói cũng không sao, ngày mai tôi sẽ có cách bắt em phải mở miệng mà không thể gạt tôi nửa câu.”

Thước Tiểu Khả cúi đầu không dám nhìn anh, vì cô biết rõ lúc này trông anh cực kỳ xấu xí.

“Anh sẽ không làm gì Lăng Thiên chứ?” Chuyện khác cô có thể không quan tâm, nhưng cái cô quan tâm nhất chính là anh sẽ xử lý Lăng Thiên như thế nào sau khi nhìn thấy những tấm ảnh này.

Lời vừa dứt, áo ngủ bị xé rách từ sau lưng, da thịt lộ ra lạnh lẽo. Cô biết cô đã chạm vào cực hạn của anh, nên im miệng không dám hỏi tiếp nữa.

“Sao không hỏi nữa?” Áo ngủ trước ngực cũng bị anh xé nát.

Cô vùi đầu xuống, nhìn những mảnh vải rách tả tơi nằm trên đất, toàn thân cô lại trần truồng một lần nữa.

“Vậy để tôi nói cho em biết, đêm nay Lăng Thiên cũng sẽ “tứ phân ngũ liệt” giống như váy ngủ của em.” Lãnh Ngạo sáo gần vào gò má cô, tham lam hít lấy mùi thơm trên cơ thể cô.

Ngay lập tức, cơn chấn kinh, khiếp sợ, đau lòng đổ ập xuống toàn thân cô. Thước Tiểu Khả giận nhưng không thể nói, chì có thể tự trách chính mình yếu lòng, vì sao lại tiếp nhận tình cảm của Lăng Thiên, kết quả cô đã hại anh rồi.

Đột nhiên Lãnh Ngạo đẩy cô ra, cô mất thăng bằng ngã nằm trên giường, sau đó một bóng đen phủ lên làn da tuyết trắng của cô.

“Khả nhi, em rời khỏi tôi nửa năm, trong nửa năm này tôi sống một ngày như một năm, còn em thì ngược lại, sống một cuộc sống thần tiên ở Brunei.” Anh vừa nói vừa nâng một chân của cô lên, đó là một đôi chân rất sạch sẽ, trong mắt anh nó lại như một khối thịt tươi.

Cách anh “yêu” từ trước đến nay đều như thế, Thước Tiểu Khả dù đã rời khỏi anh nửa năm nhưng vẫn không khinh sợ khi gặp lại chuyện này.

Gặp hết đầu ngón chân, mỗi tất da trên bàn chân đều được anh liếm qua, sau đó lại dổi chân khác lặp lại hành động y như vậy.

“Đôi chân đẹp như vậy, thật đáng tiếc ngày mai lại bị xích sắt khóa lại.”

Giọng điệu âm dương quái khí của anh khiến Thước Tiểu Khả giật mình, dường như cô đã chuẩn bị tốt tâm lý cho chuyện này rồi, nên cũng không có bất kỳ oán giận nào cả.

“Chẳng qua chỉ là khóa lại vài ngày, em phải tạm thời chịu uất ức vài ngày vậy, xem như là hình phạt cho việc không nghe lời đi.”

Không tệ, chỉ vài ngày thôi, so với lần bẻ gãy chân cô lần trước thì tốt hơn nhiều.

“Đừng vui mừng quá sớm, vẫn còn hình phạt khác, chỉ là hiện tại tôi chưa nghĩ ra.”

Tim vừa mới nhấc xuống lại bị treo lên. Nụ hôn dưới bàn chân cô cũng từ từ di dời.

Thước Tiểu Khả nhớ lại lần hoan ái cùng anh nửa năm trước, cô bị anh hạ thuốc, lại còn bị treo lên, thuốc phát tác làm cô hưng phấn đến cự độ. Không biết bây giờ anh có lấy dây thừng ra, hay là hạ thuốc cô nữa không.

“Khả Nhi, đêm nay tôi muốn có em một cách chân thật nhất.” Nụ hôn của anh dời từ đùi lên nơi tư mật.

Ẩn ý của anh hẳn là sẽ không hạ thuốc cô, cũng không treo cô lên. Cô thầm hô không tệ không tệ, chỉ là cô thật không ngờ, kế tiếp anh lại có một hành động càng thêm không tường tượng được.

Mục lục
loading...