Menu

Điên Cuồng Độc Chiếm-Chương 36


Điên Cuồng Độc Chiếm


Chương 36

Edit & Beta: Nhi

Thước Tiểu Khả chỉ cúi đầu nhìn đôi giầy trên đất.

Giầy thể thao của Lăng Thiên rất mới, hẳn là vừa mua cách đây không lâu, mà giầy da của cô tuy cũng mới, nhưng đi dọc đường đã bị lấm bụi đất, cũng tựa như cô, bề ngoài xinh đẹp như hoa, nhưng thân thể lại bẩn vô cùng.

“Sao em không nói gì?” Lăng Thiên cảm nhận được sự xúc động của cô, “Khả Nhi, ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh.”

Thước Tiểu Khả bị tiếng nói to của anh làm lạc mất tâm trí, bởi vì hai chữ “Khả Nhi” này do anh nói ra có một cảm giác khác, nó như một dòng suối trong thấm nhuận vào tận đáy lòng, nhưng nếu nó do Lãnh Ngạo nói ra thì lại như một chú ngữ của ác ma.

Cô bị ma xui quỷ khiến ngẩng đầu lên, nhìn sâu vào đôi mắt trong suốt kia, lúc này cô mới nhận ra đôi mắt này mới là thứ mà cô mong muốn.

“Lăng Thiên, không phải là em không nhận anh, mà do em thật sự rất sợ.” Cô lắc mạnh đầu, “Nói với anh những lời này cũng có ích gì chứ, anh không hiểu, anh không hiểu.”

Đôi tay rộng của Lăng Thiên giữ chặt hai vai cô, “Đừng sợ, nhìn vào mắt anh, em nhìn kỹ vào mắt anh đi.” Anh giống như một nhà thôi miên, từ từ làm mềm tâm của Thước Tiểu Khả.

Bốn mắt nhìn nhau, tình cảm nồng nàn.

“Lăng Thiên, đôi mắt anh thật sự rất trong, nhưng mắt em lại quá hỗn độn, em không xứng với anh đâu.” Nước mắt nóng ướt ngậm ngùi trong hốc mắt của Thước Tiểu Khả.

“Khả Nhi, em đừng sợ, ở đây là Brunei, chỉ là một nước nhỏ, không ai có thể biết chúng ta ở cùng nhau, đúng không?” Lời nói của Lăng Thiên như một cơn gió nhẹ, thổi tới gương mặt của Thước Tiểu Khả, âm ấm.

“Thật vậy sao?” Phòng tuyến tâm lý trong Thước Tiểu Khả rốt cuộc cũng bị phá tan.

Lăng Thiên giơ tay lên, đầu ngón tay lướt qua gương mặt cô: “Là thật, có anh ở đây, anh sẽ cho em một cuộc sống hạnh phúc tự do tự tại.”

Tim của Thước Tiểu Khả bị hòa tan hoàn toàn rồi, cô ném cặp sách trong tay xuống, nhào vào lòng anh.

__

Trong xe ô tô màu trắng, Thước Tiểu Khả dựa vào ghế lái phụ ngủ thiếp đi, đây là giấc ngủ an ổn nhất từ trước đến nay của cô. Trên lông mi dài vẫn còn đọng nước mắt, nhưng khóe miệng ẩn hiện nụ cười nhàn nhạt vẫn khiến người ta cảm giác được lúc này cô đang hạnh phúc.

Lúc chập tối, gió lạnh thổi về, Lăng Thiên xoay người ra băng ghế sau lấy áo khoác choàng lên người cô, sau đó kéo kính xe bên cạnh cô lên, rồi anh quay đầu nhìn ánh chiều tà ngoài cửa.

Lúc này, tâm tình của anh đang rất phức tạp.

Sau khi anh và Thước Tiểu Khả nhận nhau thì bọn họ lên xe, nói rất nhiều điều với nhau, đa phần là cô nói còn anh nghe. Anh vốn tưởng rằng người đàn ông ở nước A kia chỉ là giàu có thôi, không ngờ anh ta lại là vua trong giới hắc đạo, là người máu lạnh người khác vừa nghe tin đã sợ mất mật. Mà quá khứ của Thước Tiểu Khả cũng không đơn thuần như anh nghĩ, cô vừa sinh ra không bao lâu đã phải rời khỏi người nhà, bị người đàn ông điên cuồng kia, cũng là vị hôn phu của cô chiếm lấy nuôi dưỡng. Hơn một tháng trước cô mới may mắn thoát khỏi hắn, sau cùng vì liều mình cứu một đại ca hắc bang, cô mới có được tự do. Tự do này là do cô dùng mạng mình đổi lấy. Một cô gái nhỏ mười sáu tuổi mà lại có can đảm như vậy, thật sự khiến anh phải nhìn bằng cặp mắt khác xưa.

Nghĩ đến đây, anh cảm thấy ánh chiều tà ngoài chân trời kia rất đẹp, đỏ rực như khuôn mặt của Thước Tiểu Khả.

Anh quay đầu nhìn khuôn mặt hồng hào nhỏ nhắn kia lộ ra dưới lớp áo bành tô, lông mi dài phủ một lớp bóng mờ, chóp mũi thở ra hơi thở cực kỳ mê người, còn có đôi môi đỏ mọng kia lại càng mê hoặc anh hơn nữa.

Cô rõ ràng chỉ mới mười sáu tuổi, nhưng lại phải trải qua nhiều chuyện như vậy, có thể nói đó như một truyền kỳ nhiều màu sắc. Anh có thể gặp được cô còn là một duyên phận vô cùng kỳ diệu. Thử hỏi, thế giới rộng lớn như vậy, hai người chia tay hơn một tháng mà lại có thể gặp được nhau ở một quốc gia khác. Cho nên anh phải trân trọng cô thật tốt, trong lòng anh, cô vẫn chỉ là một thiếu nữ thuần khiết như hoa mà thôi, anh muốn dùng vòm ngực rộng lớn của mình che chở cho cô, bảo vệ cô, không để cô phải chịu thương tổn gì nữa.

Sau khi ánh hoàng hôn dần tắt ở phía chân trời, Thước Tiểu Khả ngủ thiếp một hồi cũng tỉnh dậy. Cô vừa mở mắt đã thấy ngay khuôn mặt tươi cười như ánh mặt trời của Lăng Thiên. Cô rất muốn, về sau mỗi ngày mở mắt ra đều có thể nhìn thấy anh như vậy.

“Lăng Thiên, em ngủ bao lâu rồi?”

Lăng Thiên nhìn đồng hồ trên tay: “Khoảng hai mươi phút.”

Cô bật ngồi dậy: “Khuya rồi, em phải về thôi.”

“Chúng ta vừa gặp lại nhau mà, ăn tối cùng nhau đã chứ.” Lăng Thiên đưa điện thoại cho cô: “Gọi điện thoại về nhà, nói với mẹ nuôi em ăn tối xong rồi sẽ về.”

“Chuyện này…” Thước Tiểu Khả do dự, cô có một gia đình tự do ở Brunei này, có mẹ nuôi, sau khi tan học là về nhà ngay, chưa từng ăn cơm bên ngoài bao giờ.

Thấy cô do dự, Lăng Thiên cười nói: “Em gọi điện đi rồi để anh nói.”

Khả Nhi đương nhiên cũng muốn ăn tối với anh, cô bấm điện thoại gọi về nhà, sau vài hồi chuông Ngô Sương cũng tiếp điện thoại.

“Mẹ, hôm nay con không ăn tối ở nhà.”

“Vậy con ăn ở đâu?” Ngô Sương cũng cảm thấy kỳ lạ, con gái nuôi của bà chưa từng ăn cơm bên ngoài mà.

Thước Tiểu Khả cười nhìn Lăng Thiên, Lăng Thiên hiểu ý cầm lấy di động trong tay cô, anh nói: “Dì, con là Lăng Thiên, là bác sĩ ở bệnh viện sáng nay, bây giờ con đang ở cùng Khả Nhi, chúng con vừa nhận nhau lúc nãy, nên tối nay con muốn ăn một bữa cơm với em ấy, sau khi ăn xong con sẽ đưa em ấy về nhà, xin dì cứ yên tâm.”

Ngô Sương cũng rất có thiện cảm với cậu bác sĩ này, nghe lời nói nho nhã lễ độ của anh, bà đương nhiên cũng không phản đối.

__

Lăng Thiên đưa Khả Nhi tới một nhà hàng do bạn anh mở, việc làm ăn của nhà hàng rất tốt, ông chủ nhà hàng dẫn bọn họ đến một căn phòng yên tĩnh.

Ông chủ tự mình bưng thức ăn lên, lúc mang lên thỉnh thoảng còn liếc nhìn Thước Tiểu Khả vài lần, sau đó cười nói với Lăng Thiên: “Tên tiểu tử này, quen bạn gái xinh đẹp như vậy từ lúc nào hả?”

“Chúng tôi đã quen nhau lúc ở nước A rồi.” Lăng Thiên nhanh nhẹn đáp, Thước Tiểu Khả đẩy đẩy tay anh, anh cảm thấy mình cũng hơi nhiều lời. Theo tình huống của Thước Tiểu Khả bây giờ thì không thể nhắc tới chuyện ở nước A với bất cứ ai, cho dù là bạn bè thân thiết nhất của anh cũng không được.

Ông chủ cười cười không nói, thức thời rời khỏi phòng ăn.

“Xin lỗi, vừa rồi anh không cẩn thận nói sai.” Lăng Thiên thấy người bạn rời đi, lập tức nhận lỗi với Thước Tiểu Khả.

Thước Tiểu Khả nhìn một bàn thức ăn ngon miệng trước mắt, đói bụng đến muốn chảy nước miếng, cô cười khẽ nói: “Không sao, chắc là không có chuyện gì đâu, nếu anh cảm thấy cắn rứt lương tâm thì lấy đĩa rau kia giúp em đi.” Cô chỉ chỉ thức ăn trên bàn nói: “Món này, món này, món kia nữa, đều là những món em thích ăn.”

Đây mới là tính cách cô nên có, Lăng Thiên thích dáng vẻ cười khẽ hoạt bát của cô, không nói thêm gì mà giúp cô gắp đồ ăn vào chén.

Thước Tiểu Khả không ngờ vì hai tên nam sinh ghen tuông kia mà cô có thể gặp lại Lăng Thiên, thế giới to lớn, biển người mênh mông, họ lại có thể gặp nhau ở đất nước này, không thể không nói đây chính là lễ vật tốt nhất mà ông trời đã ban cho cô, cô dùng mạng đổi lấy tự do hoàn toàn xứng đáng.

Một tiếng sau, hai người đều đã “cơm no rượu say”.

Lúc ra về, ông chủ nhà hàng, bạn của Lăng Thiên đưa hai người bọn họ ra chỗ đậu xa, tận mắt thấy Lăng Thiên thắt dây an toàn cho bạn gái, sau khi hai người đều ngồi vào xe anh ta mới nói với Lăng Thiên: “Cậu cũng giỏi lắm, có được một cô bạn gái mềm mại xinh đẹp thế này, lúc kết hôn nhất định phải thông báo cho tôi đầu tiên, biết không?”

“Tôi biết rồi, cậu trở nên lề mề như vậy từ khi nào hả.” Lăng Thiên khởi động xe, phóng nhanh đi.

Thước Tiểu Khả không có thiện cảm với người bạn này của Lăng Thiên, nhưng cũng không ghét anh ta. Cô thuận miệng hỏi: “Anh thân với ông chủ nhà hàng này quá nhỉ.”

“Đã chơi cùng nhau từ nhỏ rồi.” Lăng Thiên vừa lái xe vừa trả lời.

“Vậy chắc anh ta cũng đáng tin.” Cô có chút chần chờ: “Nhưng mà, anh vẫn nên ít nói chuyện của em với anh ta đi, được không?”

“Anh hiểu rồi.”

Nửa giờ sau, hai người về đến nhà, vì trước khi về cô đã gọi điện thoại nên Ngô Sương đã sớm chờ trước cửa, cũng mời Lăng Thiên vào trong nhà ngồi một lúc.

Thước Tiểu Khả đương nhiên không dám nói thật với mẹ nuôi, chỉ nói Lăng Thiên là người thân của một giáo viên trong trường, hai người đã biết nhau từ trước, lúc sáng đang ở bệnh viện nên không tiện nhận nhau.

Ngô Sương rót cho Lăng Thiên một ly trà, theo phong tục của Brunei, khách tới nhà nếu không uống trà của chủ nhà thì rất không lễ phép, nên anh nhận chén bằng hai tay, uống vài ngụm là hết.

loading...

Sau khi hàn huyên một lúc, Thước Tiểu Khả đưa anh ra xe, dưới ánh trăng nhu hòa, hai người như một đôi tình nhân đã bên nhau từ lâu, rất ấm áp ngọt ngào.

Thước Tiểu Khả không ngờ, mạng mình không chỉ đổi được tự do, mà còn đổi được tình cảm tốt đẹp như vậy. Bốn tháng nay cũng không có phong ba gì xảy ra, nên cô mới khờ dại cho rằng đã qua bốn tháng rồi, cô đã được an toàn, Lãnh Ngạo có bản lĩnh đến mức nào cũng không thể tìm thấy cô ở Brunei này được.

Ở cùng Lăng Thiên cô cảm thấy rất vui. Lăng Thiên vừa tan tầm là đến trường đón cô tan học, có khi anh sẽ đưa cô về nhà, có khi đưa cô đi ăn cơm dạo phố, hai người cứ như một đôi tình nhân đã gắn bó thân thiết từ lâu vậy.

Ở Brunei cũng không có hoạt động giải trí gì, nơi này không giống với những nước khác, không có quán bar, không có quán ăn đêm, không có chỗ vui chơi, nên ở đây đa số đàn ông đều ở nhà, vừa về nhà là vui vẻ với vợ, không có vợ thì làm hộ hoa sứ giả cho bạn gái, chăm chút bạn gái đến trắng trẻo mập mạp. (*hộ hoa sứ giả: người bảo vệ, che chở)

Thước Tiểu Khả nghĩ, đất nước này thật sự rất thích hợp với cô.

Có đôi khi cô cũng nhớ tới Hoắc Yêu, ở Brunei này rất an nhàn, nhưng sao anh ta phải lang bạt đến nước A chứ, lại còn làm một đại ca hắc đạo chính cống nữa, tuy thế lực không lớn mạnh như Lãnh Ngạo nhưng cũng là một nhân vật lớn giàu có. Cô có được cuộc sống gia đình tự do như hôm nay cũng phải cảm tạ anh. Lúc rảnh rỗi, thỉnh thoảng cô cũng đến gần tòa nhà đã từng nhốt mình hơn mười ngày kia nhìn nó từ xa, nhưng nơi đó không có động tĩnh gì nữa, thì ra người ở đó đã sớm đi rồi, chỉ còn lại một căn nhà trống. Có lẽ lão yêu đã rời khỏi Brunei, sự nghiệp của anh ta không đặt ở đây, đương nhiên không cần phải ở lâu dài, cô lại càng không thể hi vọng có một ngày hai người sẽ gặp lại nhau, cho dù có gặp được thì cũng chỉ như hai người không quen biết mà thôi.

Lúc cô cho rằng mọi sóng gió đều đã qua, rốt cục cũng đã có được một cuộc sống ổn định, thì bên kia Đỗ Uy Lợi đang dẫn theo một đám người đi đến Brunei, chỉ cần anh ta xác nhận được cô đang ở đây thì Lãnh Ngạo sẽ lập tức dùng máy bay tư nhân đuổi đến đây bằng tốc độ nhanh nhất.

Vì sao Đỗ Uy Lợi lại mang người đến Brunei, anh ta cũng là do sốt ruột. Bốn tháng nay anh ta bày thiên la địa võng ở nước A và các nước lớn khác nhưng vẫn không có tin tức gì của Thước Tiểu Khả, còn tên “lão yêu” kia lại như bốc hơi khỏi thế gian vậy, cắt đứt hoàn toàn liên hệ với Lãnh Ngạo. Anh tựa như diều bị đứt dây, một chút manh mối cũng không có. Kỳ hạn nửa năm chỉ còn lại một tháng, vì bên Lãnh Ngạo cũng không tìm được Thước tiểu thư, nên cái mạng nhỏ của anh mới tạm thời giữ được. Nhưng kỳ hạn nửa năm vừa đến Lãnh Ngạo sẽ lập tức tìm anh, mạng này cũng mất. Tuy anh luôn cuồng vọng tự đại, nguy hiểm trước mắt vẫn thấy chết không sờn, nhưng đến lúc thật sự phải mất mạng thì anh vẫn sẽ sợ hãi. Không có đầu mối, anh phải đọc lại tư liệu của Hoắc Yêu, đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, nếu “lão yêu” đã có thể mạo danh Hoắc Anh, thì giữa hai người nhất định có mối liên hệ nào đó, nhìn lại nơi hắn ta sinh sống lúc trước, đầu óc anh có chút thông suốt, vì vậy anh quyết định đến Brunei truy tìm. Kỳ hạn nửa năm đã đến gần, lúc này anh chỉ có thể làm một trận sinh tử sau cùng thôi.

Vì thế, trong vòng vài ngày, trên các kênh tin tức ở Brunei đã xuất hiện hình ảnh của Thước Tiểu Khả và thông báo tìm người. Nhưng người ở đây lại không thích lo chuyện bao đồng, phương pháp thông báo tìm người cũng không có hiệu quả mấy.

Đỗ Uy Lợi vẫn chưa hết hi vọng, anh để các thủ hạ của Lãnh Ngạo cầm ảnh Thước Tiểu Khả xuống phố hỏi thăm người đi đường, may mà đất nước này cũng không lớn, Lãnh Ngạo lại đưa cho anh rất nhiều người, phân bố đến từng thành phố cũng không quá vất vả.

Anh mỗi ngày đều đếm ngược đến kỳ hạn nửa năm, mười ngày, chín ngày, tám ngày, bảy ngày,… Ngay lúc anh nản lòng thoái chí thì một thủ hạ báo cáo lên, một ông chủ quán ăn khi nhìn thấy ảnh chụp của Thước tiểu thư thì có sắc mặt lạ thường, sau khi do dự lại nói là không biết Thước tiểu thư.

Kỳ hạn chỉ còn sáu ngày, anh có được tin lập tức tự mình đến tìm ông chủ nhà hàng, anh đã suy nghĩ rất nhiều phương pháp, bất kể là thưởng tiền hay là uy hiếp cũng phải dùng hết thủ đoạn để bức ông chủ này nói thật.

Không khó khăn phức tạp của anh nghĩ, ông chủ nhà hàng này rất tham tiền, vừa thấy một cặp da đô la trong tay anh, ánh mắt của ông ta đã sáng lập lòe, hai tròng mắt thiếu chút nữa rớt luôn ra ngoài.

“Tôi có biết cô gái này, cô ấy đang học ở một trường trung học, nhưng không phải tên Thước Tiểu Khả mà tên là Ngô Khả, còn có một người bạn trai là bác sĩ tên Lăng Thiên. Bọn họ quen nhau được bốn tháng, tình cảm rất tốt, mỗi tuần đều đến chỗ tôi ăn cơm một hai lần.” Ông chủ nghĩ nghĩ rồi nói: “Chút nữa bọn họ sẽ tới, mấy người coi như vừa lúc gặp được, nhưng ngàn vạn lần đừng nói là tôi mật báo đó.”

“Rất cám ơn ông, toàn bộ số tiền này là của ông.” Đỗ Uy Lợi đột nhiên có loại cảm giác “đi mòn gót sắt chẳng tìm được, lúc tìm được thì chẳng mất bao nhiêu công”*. Anh ta đã tìm Thước tiểu thư hơn bốn tháng nay, không ngờ lại tìm được cô ở nơi “sơn cùng thủy tận” này. (*sơn cùng thủy tận: xa xôi hẻo lánh)

(*) Nguyên văn là câu thành ngữ “Đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu”, ý nghĩa thì đã dịch ở trên.

Ông chủ nhà hàng cười hì hì lộ ra răng vàng đầy miệng, ôm va li tiền, trong lòng vui mừng đến nở hoa.

__

Theo lời gợi ý của ông chủ nhà hàng, Đỗ Uy Lợi và mấy người đàn ông mặc Âu phục đen đi tới ngôi trường mà Thước Tiểu Khả đang theo học. Bây giờ đang là giờ học, anh ta để một người đến phòng trực ban hỏi có học sinh tên là Ngô Khả này hay không, sau khi có được câu trả lời khẳng định, anh lập tức gọi điện cho Lãnh Ngạo.

Thước Tiểu Khả đang chăm chú nghe giáo viên giảng bài, mí mắt phải không biết vì sao giật mạnh một cái, sau đó lại giật liên tục. Cô day nhẹ mắt phải, nhân lúc nghỉ ngơi hết tiết cô đi rửa mặt, mắt phải cũng không nhảy nữa.

Cô nghĩ có lẽ mình quá mệt mỏi thôi, mắt phải bị giật là do căng thẳng. Lúc cô quay về phòng học, cô không biết Lãnh Ngạo đã lên máy bay riêng rời khỏi nước A rồi.

Chuông tan học reo lên, sắc trời tối dần, vừa chạy đến vườn trưởng thì có mưa nhẹ. Cô không mang theo ô, đã che cặp sách lên đầu nhưng tóc vẫn bị ướt, lúc chạy đến cổng trường học trú mưa, cô thở gấp một hơi, nhìn thấy chiếc xe màu trắng của Lăng Thiên đang dừng ở một nơi cách một cái cây lớn không xa.

Lăng Thiên không chỉ là một bác sĩ giỏi, mà còn là một người biết săn sóc cẩn thận, thấy bạn gái đứng trước cửa trường, anh lập tức xuống xe, mở ô đi đến chỗ của Thước Tiểu Khả.

Hôm nay Thước Tiểu Khả mặc chiếc váy ngắn liền thân màu tím có đai lưng, tóc buộc đuôi ngựa vì bị ướt mưa đã sớm xõa ra, đứng

Trước cổng trường rất dễ nhận thấy. Cô chỉ đứng một lát đã thấy Lăng Thiên cầm ô đi về phía mình.

Một cây dù lớn rất nhanh đã che trên đầu cô, cánh tay ấm áp vòng qua eo cô, cô như chim non núp vào vòng ôm của Lăng Thiên, hai người đi chung ô đến chiếc xe màu trắng.

Vào xe, Lăng Thiên cẩn thận lấy một cái khăn lông khô, cưng chìu lau cho Thước Tiểu Khả.

“Bị ướt mưa nhất định phải lau khô, nếu khôgn thì rất dễ nhiễm bệnh.”

“Xem em này, mặc ít như vậy, mùa này rất lạnh, phải mặc thêm áo khoác biết không?”

Thước Tiểu Khả cực kỳ hưởng thụ động tác dịu dàng của anh, và những lời nói thân thiết này nữa. Trước kia Lãnh Ngạo cũng hay lau tóc giúp cô, nhưng theo cô cảm nhận thì đó là một loại hành hạ, còn động tác của Lăng Thiên lại ấm áp đến tận trái tim cô.

Đột nhiên, mí mắt phải của cô giật giật, cô ôm mắt phải nói: “Hôm nay không biết vì sao lại như vậy, mắt cứ giật không ngừng, lúc ở trên lớp rất khó dừng lại, bây giờ lại giật tiếp rồi.”

Lăng Thiên bỏ khăng lông xuống, cúi đầu nhìn kỹ mắt cô: “Để anh nhìn xem.”

“Lăng Thiên, có người nói mắt phải giật là sắp có tai hoạ xảy ra, chuyên này có thật không?” Thước Tiểu Khả ngây thơ hỏi.

“Ngốc, sao có thật được chứ?” Sau khi Lăng Thiên kiểm tra thấy mắt cô cũng không có gì khác thường, anh vỗ vỗ đầu cô.

Thước Tiểu Khả bĩu môi: “Sao anh lại đánh đầu em, không được, đàu em không thể để anh vỗ không công được.”

Thước Tiểu Khả không chút do dự ôm lấy đầu của anh, nhưng cô nào nhẫn tâm đánh anh chứ, cô đột ngột đặt một nụ hôn lên mặt anh, nụ hôn này làm dụ vong bản ăng của đàn ông trong anh bạo phát, anh nâng mặt cô lên, hôn mạnh vào môi cô.

Trong xe ô tô, một nam một nữ say sưa hôn nhau, xe có rèm che, ngoài xe từng hạt mưa rơi lộp bộp lên cửa kính, khôgn hề ảnh hưởng đến cặp đôi đang hôn nhau nồng nhiệt bên trong.

Dục vọng của Thước Tiểu Khả cũng được khơi lên, cô trở nên yêu mị dị thường, ngón tay thon dài luồn vào trong lớp áo của Lăng Thiên, không ngừng vuốt ve làn da ấm áp của anh, có lẽ vì có kinh nghiệm tình ái, nên bàn tay kia không biết nghe lời mà vươn xuống phía dưới, sau đó cô không nặng không nhẹ xoa nơi đó.

Nơi đó của anh vốn đã “thức tỉnh” rồi, bị cô khiêu khích như vậy anh lại càng không khống chế được “muốn” cô.

Lăng Thiên chưa từng có kinh nghiệm ở phương diện này, bị cô sờ như vậy khiến cả người đều hưng phấn, tay cũng bắt đầu không thành thật, luồn vào váy của Thước Tiểu Khả, chậm rãi vuốt ve mỗi tấc da thịt khắp toàn thân cô. Từ mông đến eo nhỏ, từ eo nhỏ đến lưng, da thịt của cô mềm mại bóng loáng, xúc cảm vô cùng tốt, đến lúc chạm vào khối thịt tròn kia, thần kinh của anh đã sụp đổ hoàn toàn.

Đầu lười không kìm được chuyển từ môi cô đến nơi mềm mại trước ngực, chỉ hôn cách một lớp áo đã khiến anh không thể dừng lại được, huống chi sau đó Thước Tiểu Khả còn chủ động cởi bổ nút thắt trước ngực, lộ ra da thịt non mềm, còn có đường rãnh sau hút kia.

Ngay lúc anh vùi đầu vào ngực cô, một tiếng sét vang lên. Anh ngẩng lên, lắc lắc đầu, sau khi nhận ra mình đang làm gì thì anh giúp cô cài nút áo ngực lại, sửa lại váy và mái tóc lộn xộn, hôm mặt cô nói: “Khả nhi, vừa rồi là anh thất lễ.”

Nói được một nửa, môi anh bị một bàn tay trắng mềm chặn lại anh nghe Thước Tiểu Khả nói: “Lăng Thiên, là em cam tâm tình nguyện, chỉ cần anh không chê em không phải thân trong trắng là tốt rồi.”

“Trong mắt anh, em là người thuần khiết nhất.” Anh nhìn nhìn xung quanh nói: “Trên xe không tiện.”

Thước Tiểu Khả hiểu ý anh, cô cười nói: “chúng ta đi ăn no trước đã, sau đó đến nhà anh được chứ?”

Lăng Thiên xoa xoa đầu cô, đương nhiên đồng ý.

Xe từ từ khởi động, đi đến nhà hàng quen thuộc của bọn họ, dưới gốc cay khong còn hình ảnh chiếc xe trắng có rèm che kia nữa, mà lại có một bóng dáng màu đen quỷ dị chuyển động.

Người đàn ông mặc đồ đen giơ máy ảnh trong tay lên, nói với người bên cạnh: “Đỗ tiên sinh, nếu cái này bị thiếu chủ thấy được, vị bác sĩ Lăng kia nhất định sẽ bị ‘ngũ mã phanh thây’.”

Vẻ mặt Đỗ Uy Lợi âm trầm, anh để tài xế bám sát theo, tuy anh biết rõ nơi họ muốn đến, nhưng cũng có khả năng thay đổi giữa chừng, nên không thể lơ là được.

Chuông điện thoại vang lên, là Lãnh Ngạo gọi tới, anh lập tức nhận cuộc gọi.

“Tôi đã đến Brunei, Khả nhi đang ở đâu?” Giọng nói của Lãnh Ngạo trong điện thoại rất doạ người, đã nửa năm không gặp bảo bối của anh, lúc này anh là người sốt ruột hơn ai hết.

Đỗ Uy Lợi báo địa chỉ nhà hàng rồi ngắt điện thoại, ngước mắt nhìn màn mưa bên ngoài, mưa lớn hơn lúc nãy rất nhiều, nhưng anh biết thế này chưa là gì cả, bão tố thật sự vẫn chưa đến đâu.

Mục lục
loading...