Menu

Điên Cuồng Độc Chiếm-Chương 23


Điên Cuồng Độc Chiếm


Chương 23

Edit & Beta: Nhi

Cách quặng ba trăm mét là một khu đất bằng rộng rãi, cũng là nơi trực thăng đáp xuống. Thước Tiểu Khả thấy trực thăng dღđ。l。qღđ của Lãnh Ngạo xoay vài vòng trên không trung rồi từ từ hạ xuống. Cô đang đứng ngoài mỏ quặng nên không thể không tới đó gặp anh, đành phải đi đến khu đất trống, chờ anh ra khỏi trực thăng. Đỗ Uy Lợi tôn trọng ông chủ nên đương nhiên cũng phải tiếp đón một chút.

Âm thanh càng ngày càng gần, lúc trực thăng sắp đáp xuống đất còn cuộn tung gió bụi lên, tư thái trở về vô cùng tương xứng với thân phận và địa vị của anh.

Cửa trực thăng mở ra, bước xuống đầu tiên là hộ vệ bên người Lãnh Ngạo, sau đó Lãnh Ngạo mới chậm rãi đi ra, theo sau là Lãnh Hổ.

Hôm nay Lãnh Ngạo mặc toàn thân y phục màu đen, áo sơ mi đen, quần đen, kính râm đen che hết nửa khuôn mặt, trang phục như vậy hoàn dღđ。l。qღđ toàn biểu hiện ra vẻ âm u lạnh nhạt của anh.

Thước Tiểu Khả và Đỗ Uy Lợi đang đứng trên bậc thềm cầu thang, ngẩng đầu nhìn người không ai bì nổi này bước xuống phi cơ.

Lãnh Ngạo tuy là mang kính râm, nhưng vài phút trước, lúc trực chuẩn bị đáp xuống, anh đã sớm thấy bóng dáng làm anh si mê rồi. Hôm nay Thước Tiểu Khả mặc đồng phục công nhân màu xanh khiến anh vô cùng ngạc nhiên, thì ra Khả nhi của anh ngoài một mặt nhu mì mềm mại thường ngày, bây giờ mặc trang phục như vậy cũng rất có tư thế mạnh mẽ oai hùng, khí chất đó rất giống với Hoa Mộc Lan thay cha nhập ngũ ngày trước.

Ngoài Thước Tiểu Khả, anh đương nhiên cũng nhìn thấy Đỗ Uy Lợi và những vệ sĩ theo sát sau lưng. Anh đoán nhất định Khả nhi vừa ra mỏ quặng chơi, đúng lúc gặp anh trở lại.

Nghĩ tới tình huống hôm qua Đỗ Uy Lợi nói với mình, lại nhìn Thước Tiểu Khả đã chịu mặc đồng phục, đội nón bảo hộ, anh dღđ☆L☆qღđ thầm cười, tiểu nha đầu này thật đúng là biết gây chuyện sau khi anh đi.

Anh bước xuống phi cơ, tháo kính râm ra, gương mặt âm u thâm trầm lại xuất hiện. Lúc đi tới bậc thềm cầu thang, anh không để ý bên cạnh còn có rất nhiều hộ vệ và cả Đỗ Uy Lợi, vội vàng ôm Thước Tiểu Khả vào lòng.

Thân thể cô mang theo mùi sữa thơm nhàn nhạt, mùi này khiến anh nhớ đến lần đầu tiên anh gặp cô, lúc đó cô chỉ mới năm tháng, hương vị trên người cô cũng là như thế này. Kể từ đó, anh cũng ma xui quỷ khiến ham thích nó, không biết rõ nguyên nhân là gì.

Hiện tại Khả nhi đã trưởng thành nhưng vẫn còn là tiểu nha đầu chưa khô mùi sữa. Cô chính là người con gái của anh, của anh cả đời.

“Khả nhi đi quặng mỏ chơi sao?” Lãnh Ngạo cọ cọ mũi cô.

“Vâng.”

“Chơi vui không?”

“Một chút cũng không vui.” Thước Tiểu Khả liếc nhìn Đỗ Uy Lợi và mấy vệ sĩ sau lưng, cong môi lên nói: “Anh ta nói đó là ruby, đánh chết em cũng không tin, tảng đá khó coi đó cũng nhàm chán khô khan y như dღđ☆L☆qღđ Đỗ tiên sinh vậy.”

Biết cô và Đỗ Uy Lợi có mâu thuẫn, Lãnh Ngạo cũng chỉ có thể cười cười, cưng chiều vuốt ve mái tóc dài sau lưng cô.

Trước mặt mọi người, Lãnh Ngạo luôn rất sủng Thước Tiểu Khả, cho dù là giọng điệu hay động tác thì đều khiến người ta cảm thấy đây là bảo bối được anh cưng nựng trong lòng bàn tay, chỉ Thước Tiểu Khả biết, lúc hai người ở riêng anh lại như một người khác, đặc biệt là lúc ở trên giường, hành động của anh càng như người điên.

Chính xác mà nói, anh chính là kẻ điên!

Cho nên cô đặc biệt sợ màn đêm buông xuống.

“Lãnh tiên sinh, anh đã trở lại, vừa lúc tôi muốn báo cáo tình hình hai ngày nay.” Đỗ Uy Lợi bị tình cảnh nam nữ ân ái của hai người làm tổn thương mắt, anh không thể tin nổi hắc đạo vương giết người không chớp mắt lại công khai ân ái cùng vị hôn thê nhỏ này như vậy, đương nhiên cũng do anh không hiểu rõ Lãnh Ngạo, kỳ thật là Lãnh Ngạo đang tỏ rõ quyền sở hữu Thước Tiểu Khả của anh, khiến vài người nhàm chán có thể thấy rõ sự thật.

“Đợi đến thư phòng lại nói.” Anh nghiêng đầu nói với Thước Tiểu Khả: “Nơi này gió lớn, chúng ta trở về đi.”

Mấy phút sau, Lãnh Ngạo về phòng ngủ thay trang phục màu đen thành một bộ đồ thể thao thoải mái, sau đó đến thư phòng nghe báo cáo của Đỗ Uy Lợi.

“Vì để tăng tiến độ khai thác nên tôi lại tuyển một lượng công nhân lớn, hôm nay cũng đã đến đảo rồi.”

“Bối cảnh của những công nhân này có sạch sẽ không?”

“Yên tâm, đã điều tra rõ ràng cả rồi.”

“Theo phỏng đoán của anh thì có thể khai thác ra bao nhiêu Poudretteite?” Lãnh Ngạo hỏi đến vấn đề thực tế.

“Trước mắt vẫn chưa có tính toán chính xác, diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn nhưng tới nay đã khai thác ra được chừng mười tấn.”

“Anh định xử lý những thứ đá này như thế nào?”

“Sau khi khai thác hết tất cả đá Poudretteite thì sẽ bí mật vận chuyển đến một nơi an toàn, sau đó gia công đánh bóng, chuẩn bị tốt mọi việc mới bắt đầu công bố, cuối cùng Lãnh tiên sinh chỉ cần an nhàn thu tiền là được rồi.”

“Anh là người trong nghề, tôi nghe theo kế hoạch anh sắp xếp, đợi đến lúc tôi thu tiền vào đương nhiên sẽ không thiếu phần lợi ích của anh.” Nói đến đây, Lãnh Ngạo vỗ vỗ bả vai Đỗ Uy Lợi như có ý khác, bàn tay anh vừa to vừa dày, lực đạo cũng không nhẹ, vỗ xuống khiến tim Đỗ Uy Lợi cũng hơi run rẩy.

“Khả nhi vẫn chưa hiểu chuyện, nếu hai ngày này cô ấy có mạo phạm Đỗ tiên sinh, cũng xin Đỗ tiên sinh rộng lượng bỏ qua cho.” Lãnh Ngạo đột nhiên nói một câu khó hiểu.

Đỗ Uy Lợi thật không ngờ, đường đường là người đứng đầu giới hắc đạo mà lại vì một cô gái nói những lời này, có thể thấy được địa vị không tầm thường của tiểu cô nương trong lòng anh ta. Nói thật, ấn tượng đầu tiên của anh với Thước Tiểu Khả, ngoài mỹ mạo kinh người ra thì chính là tính cách tùy hứng không phân rõ phải trái, nhưng về sau tiếp xúc, anh lại cảm thấy cô là một tiểu cô nương vô cùng lương thiện, dường như cô rất bài xích với Lãnh tiên sinh nên mới cố ý tùy hứng như vậy, cô muốn phát tiết bất mãn của mình.

“Lãnh tiên sinh nói quá lời, Đỗ Uy Lợi còn chưa đến mức chấp nhất với tiểu cô nương đâu.” Anh vừa nói vừa nghĩ, theo thủ đoạn hung ác của Lãnh Ngạo, nói những lời này nhất định có thâm ý khác.

“Cô ấy là người phụ nữ của tôi, người nào dám có ý đồ với cô ấy, tôi sẽ khiến người đó sống không bằng chết, cho dù người này có hữu dụng với tôi thì tôi cũng sẽ không nương tay.” Lúc Lãnh Ngạo nói, bàn tay đặt trên bả vai Đỗ Uy Lợi ép mạnh xuống.

Đỗ Uy Lợi cuối cùng cũng hiểu dụng ý của anh, anh ta là sợ có người cướp cô gái của mình, Đỗ Uy Lợi thầm buồn cười trong lòng.

Ở cùng Thước Tiểu Khả một thời gian ngắn, anh cũng đã thay đổi ấn tượng đầu tiên với cô, nhưng nếu muốn anh yêu một tiểu cô nương mười sáu tuổi trong thời gian ngắn như vậy thì tuyệt đối không có khả năng, phóng mắt tìm khắp thiên hạ, cô gái mình thật sự quan tâm vẫn còn chưa xuất hiện, nếu thật sự xuất hiện thì cho dù có bị uy hiếp, anh cũng sẽ không sợ.

“Lãnh tiên sinh, nếu không có chuyện gì khác thì tôi xin phép về phòng.”

“Anh đi đi.” Hiện tại diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn trong đầu Lãnh Ngạo lại hiện lên dáng người lung linh trong sáng của Thước Tiểu Khả, , nhớ lại những lần triền miên cùng cô, anh đột nhiên có loại xúc động muốn treo ngược cô lên, từ từ thưởng thức thân thể cô, sau đó lại mạnh mẽ chiếm hữu.

Anh nheo mắt lại, lấy một chai rượu nho lâu năm trong tủ rượu ra, tính toán một chuyện.

__

loading...

Màn đêm từ từ buông xuống, Thước Tiểu Khả vừa tắm rửa xong, nhìn thấy trời đã tối thì càng ngày càng bất an. Cô rất muốn ngủ, nhưng sợ vừa ngủ thiếp đi lại bị Lãnh Ngạo hôn tỉnh giống lần trước. Cô đã từng ảo tưởng đến tình cảnh ở cùng người mình yêu, đó là một loại giao hòa tình cảm từ nội tâm, hai người tâm liền tâm, cùng nhau lên thiên đường, chứ không giống như cô và Lãnh Ngạo bây giờ, dưới uy quyền của anh phản ứng của cô hoàn toàn là theo sinh lý.

Lo âu kéo màn cửa sổ sát đất ra, gió biển ập vào mặt, ánh trăng như lưỡi câu, tiếng sóng biển trôi vào tai, cảnh đêm đẹp đến mê người.

Cô hạ mắt xuống, thình lình nhìn thấy bóng dáng cao dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com lớn rắn rỏi bên dưới.

Nói thật thì bóng dánh này rất giống Lãnh Ngạo, chỉ là Lãnh Ngạo kiêu căng và cô độc hơn, còn người này lại có vẻ tiêu sái và tài hoa hơn người.

Đỗ Uy Lợi, chẳng qua chỉ là một người đàn ông khai thác quặng, so với Lãnh Ngạo tuyệt đối là hai người khác nhau.

Lúc cô còn đang muốn nhìn nhiều hơn thì bóng dáng đó đã biến mất rồi.

Phanh!

Tiếng đóng cửa nặng nề khiến Thước Tiểu Khả thu hồi ý nghĩ lại, cô xoay người, thấy Lãnh Ngạo đang đi về phía mình. Đêm nay sắc mặt của anh cực kỳ tà ác, một tay cầm chai rượu lớn, tay còn lại kẹp hai ly rượu đế cao.

Lúc đi đến đầu giường, anh đặt ly rượu và chai rượu xuống, ngoắc ngoắc ngón tay nói: “Khả nhi, qua đây.”

Thước Tiểu Khả thất thần dựa trên thành lan can ngoài sân thượng, không dám bước lên một bước.

“Không tới sao, vậy tôi phải qua ôm em vào rồi.” Lời nghe vô cùng ôn nhu nhưng gương mặt Lãnh Ngạo lại vô cùng rét lạnh, mới một ngày không chạm vào cô mà thôi, mùi vị trên người cô anh vẫn còn chưa thỏa mãn.

Khép hờ mắt, nhìn cô đi chân trần lạnh lẽo, núp ở một góc ban công như một con thỏ nhỏ yếu đuối, khó có thể tưởng tượng được bộ dạng giương nanh múa vuốt của cô với thủ hạ của mình.

“Ngạo, hôm nay bóng đêm không tệ, anh để em ngắm nhiều thêm chút nữa đi!” Giọng nói nũng nịu, xuyên vào tai Lãnh Ngạo nghe như nhu mì nhưng thật ra lại là một loại sợ hãi.

“Em thật không nghe lời!” Lãnh Ngạo không có kiên nhẫn, hai bước thành một bước đi về phía cô.

Thước Tiểu Khả cứ trốn vào một góc nhỏ như vậy, nhưng vẫn rơi vào một lồng ngực dày rộng ấm áp.

“Bóng đêm, thêm tôi có đẹp không?” Anh nâng cằm cô lên, để cô nhìn thẳng vào mình.

Không đợi Thước Tiểu Khả trả lời, anh đã nói: “Em xem em kìa, cũng không chịu mang dép lê, nếu để bàn chân cọ xát bị thương, tôi sẽ không tha diễn✥đàn✥lê✥quý✥đôn. cho em.”

Ngoại trừ thân thể, anh cũng rất si mê đôi chân của cô, nên anh không cho phép nơi đó bị thương tổn gì.

“Mặt đất lành lạnh rất thoải mái…” Lời còn chưa nói xong đã bị Lãnh Ngạo nuốt hết vào trong bụng.

Hôn kịch liệt một lúc, anh bế cô lên, tóc cô lướt qua cánh tay anh, cảm giác tốt vô cùng.

Thước Tiểu Khả để anh ôm vào bồn tắm lớn trong phòng tắm, không ngờ lúc đi qua bồn cầu, anh lại đặt cô ngồi lên đó.

Thiết bị trong phòng tắm là hiện đại nhất thế giới, ngay cả nắp bồn cầu cũng sạch sẽ đến kỳ quái, còn tản ra hương thơm mê người, ngồi trên đó so với ngồi ghế dựa còn thoải mái hơn.

Trên bồn rửa tay có một chậu gỗ nhỏ, Lãnh Ngạo đổ nước vào sau đó lấy xuống.

“Ngoan! Đừng lộn xộn!” Anh cầm d∞đ∞l∞q∞đ chân cô lên: “Bàn chân dơ rồi, tôi rửa chân cho em.”

Anh đã từng tắm rửa cho cô, nhân tiện cũng rửa chân giúp cô, nhưng đặc biệt rửa chân như thế này lại là lần đầu tiên.

Thả chân từ từ vào trong chậu, nhẹ nhàng xoa nắn, lực tay của Lãnh Ngạo không mạnh, lại biết huyệt vị, mỗi lần ấn vào đều khiến tinh thần cô vô cùng thoải mái.

“Cảm giác thế nào?”

Một người đàn ông lại đặc biệt rửa chân cho mình, có thể có cảm giác gì chứ?

Thước Tiểu Khả nhíu mày lại, không có cách nào hình dung cảm giác này cả.

“Để tôi trả lời thay em.” Lãnh Ngạo cười cười nói: “Ấm áp, thân thiết, cảm động!”

Người đàn ông này lại tự kỷ nữa rồi, ấm áp có, thân thiết cũng có, nhưng cảm động thì vẫn chưa tới.

“Hôm nay lúc ra khu mỏ chơi có phải bị đá nhỏ rơi xuống người không, là Đỗ Uy Lợi kia che chở cho em, em mới không bị đá rơi trúng.” Lãnh Ngạo chuyển giọng, vòng một cái lại cách xa vạn dặm.

Có thể vì chột dạ, Thước Tiểu Khả muốn rút chân lại, nhưng cổ chân đã bị anh giữ chặt, căn bản không cử động được.

“Có việc như vậy, nhưng là do khi đó tình huống nguy cấp, Đỗ Uy Lợi cũng không có ý gì khác.” Cô cũng chỉ có thể giải thích như vậy.

“Vậy sao?” Ánh mắt Lãnh Ngạo hạ xuống trên bàn chân cô, mí mắt vẫn không nâng lên, “Nói như vậy, tất cả những vệ sĩ tôi an bài bên diễn๖ۣۜđànlê๖ۣۜquýđôn cạnh em đều là đồ vô dụng?”

“Cũng không thể nói như vậy, không phải là tình huống nguy cấp sao?” Cô không muốn nói đề tài nhàm chán không đúng trọng tâm này nữa, “Ngạo, anh không mang quà gì về cho em sao?”

“Có!”

“Là cái gì? Anh cho em xem.”

“Đợi lát nữa em sẽ biết.”

Nói xong, Lãnh Ngạo lấy một tấm khăn lông khô, tỉ mỉ lau chân cho cô, cô đi vào phòng tắm thế nào thì cũng đi ra thế đấy.

Mục lục
loading...