Menu

Điên Cuồng Độc Chiếm-Chương 19


Điên Cuồng Độc Chiếm


Chương 19: Chương 19: (H)

Edit & Beta: Nhi

Thước Tiểu Khả đang ngủ say, căn bản không biết lời nói mê của mình đã chọc giận Lãnh Ngạo, vẫn còn vui vẻ ngủ, cho đến khi lời nói rét lạnh uốn khúc bên tai cô: “Khả nhi, em đang gọi tên người nào?”

Cô buồn ngủ mông lung nghe được giọng nói quen thuộc, đáp lại theo bản năng: “Hai người bạn.”

“Bạn?” Lãnh Ngạo nhướng mi, ngọn lửa ẩn nhẫn vừa rồi lập tức dâng lên.

“Khả nhi! Đứng lên cho tôi! Nhanh đứng lên!” Anh gầm lên bên tai cô, khiến Thước Tiểu Khả vừa mới tỉnh ba phần đã hoàn toàn mở hai mắt.

Vừa mở mắt, đôi mắt lóe sáng đáng sợ kia đã chớp động trước mặt. Thước Tiểu Khả muốn đứng dậy nhưng lại bị đè xuống.

“Tỉnh rồi sao?” Cả người Lãnh Ngạo đè lên người cô, mũi cao dán vào mũi cô, môi mỏng hé ra khép vào.

Thước Tiểu Khả không biết mình đã làm gì chọc giận diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn anh, cô chỉ an an phận phận ngủ một giấc, nửa đêm cũng có thể làm anh giận thành như vậy.

“Em nói mơ.”

“Nói mơ? Nói mơ cái gì?”

“Em gọi tên hai người, còn nói hai người đó là bạn của em.”

Không cần Lãnh Ngạo nói thêm, Thước Tiểu Khả đã ý thức được chuyện gì xảy ra, tuy cô không ở bệnh viện nhưng tâm vẫn còn buộc ở chỗ Lăng Thiên, Đản Đản mặc dù đã rời đi, nhưng là bị ép buộc. Nên cô gọi tên hai người họ lúc ngủ cũng không có gì kỳ lạ.

“Em không thể có bạn bè sao?” Cô nhẹ nhàng hỏi ngược lại.

“Không thể, tuyệt đối không thể.” Lãnh Ngạo dán môi cô nói: “Em có tôi là đủ rồi.”

“Nên anh mới ép viện trưởng đưa Đản Đản đi, cho dù anh không đưa nó đi em cũng sẽ rời khỏi bệnh viện, sao anh phải làm vậy chứ?” Cô lại hỏi ngược lại.

“Đừng nhắc đến tên thằng nhóc đó nữa.” di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn Lãnh Ngạo không có hảo cảm với đứa bé tên Đản Đản này, thậm chí còn ghét vô cùng, anh cảm thấy đưa nó đi đã là tiện nghi cho nó rồi. Lúc nghe thủ hạ nói thằng bé đó dám ôm Tiểu Khả, anh hận không thể tự tay giết chết nó.

Tiểu Khả hiểu nếu nói thêm nữa sẽ chọc giận anh nên ngậm miệng lại, nhưng lời đã nói ra, cho dù không nói nữa thì anh cũng sẽ không bỏ qua cho cô.

“Còn có tên Lăng Thiên kia nữa, tôi không muốn em nhớ đến hắn.” Lãnh Ngạo vươn lưỡi cạy răng cô ra, hôn mạnh mấy cái: “Nếu không hắn so với chết sẽ còn thảm hơn.”

Thước Tiểu Khả cứ ngây ngốc nằm đó như vậy, lời bên tai mang theo tính uy hiếp rõ ràng, vẻ mặt cô lạnh nhạt như hồ nước nhưng lòng cô đã thấp thỏm khó bình.

Lãnh Ngạo là người nói được làm được, cho nên tuyệt đối không thể hoài nghi độ tin cậy trong lời nói của anh.

Sau khi phục hồi tâm tình, cô cười nhạt một tiếng: “Em biết rồi, ngủ đi.”

Cô vừa mới nhắm mắt, Lãnh Ngạo lại cạy môi cô ra lần nữa, hôn nhẹ, sau đó cắn môi cô một cái nói: “Làm xong rồi ngủ.”

Khác với lời đe dọa lúc trước, lần này anh rất ôn hòa thâm tình.

Tâm cô lại bắt đầu hốt hoảng bất an, môi hơn run: “Buổi sáng ở bệnh viện không phải mới làm rồi sao?”

“Đó mà gọi là làm sao?” Đối với Lãnh Ngạo, cái bệnh viện đó bẩn không chịu nổi, căn bản không xứng là nơi để anh muốn cô, nhưng anh lại không có cách nào không chế dục vọng của mình nên mới làm qua loa mấy phút, nhiều nhất chỉ có thể gọi là phát tiết chứ không phải làm.

Tâm Thước Tiểu Khả lạnh lẽo, nếu như trong bệnh viện anh không cho cái đó là làm, có nghĩa là ở trong phòng chỉ thuộc về hai người, anh sẽ bắt đầu hôn chân cho đến khi kết thúc là hơn một giờ, đây mới gọi là làm.

Lúc cô vẫn còn đang rối rắm rốt cục có tính hay không, thì váy ngủ lụa trắng trên người đã bị xé ra, sau đó Lãnh diễn๖ۣۜđànlê๖ۣۜquýđôn Ngạo hôn một đường trượt xuống dưới, rồi dừng lại trên đôi chân.

“Để tôi nhìn thật kỹ xem, xem đôi chân này có gì khác một tháng trước hay không?” Ban đêm tĩnh lặng, thanh âm quỷ mị của anh vang lên.

Căn phòng đột nhiên yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng hít thở không yên của anh văng vẳng trong không khí.

“Cổ chân có một vết sẹo.” Lãnh Ngạo nâng chân cô lên, nhìn kỹ, thỉnh thoảng nói: “Nhưng không sao, cũng không ảnh hưởng đến vẻ đẹp của chân, ngược lại còn tăng thêm mỹ cảm.”

Lãnh Ngạo hôn hai chân cô tốn một khoảng thời gian. Thước Tiểu Khả vô cùng khó hiểu, chẳng phải chỉ là hai cái chân thôi sao, cũng không có nhiều ngón chân hơn người khác, chỉ đơn giản là da trắng một chút, thật không rõ sao anh lại si mê như vậy.

Lúc cô đang nghi ngờ khó hiểu thì Lãnh Ngạo lấy ra hai sợi dây thừng từ dưới đệm, khiến cô nhớ đến hành động của anh lần trước, lúc anh làm đứt gân chân cô.

Chẳng lẽ vì mình gọi tên hai người kia trong mơ mà anh lại muốn đánh đứt gân mình lần nữa? Ông trời ơi, chân vừa mới được nối lại một tháng trước, anh lại muốn làm thêm một lần, xem ra hai chân này khó giữ được rồi.

“Ngạo, em không chạy trốn nữa, sao anh lại lấy ra hai sợi dây này?” Thước Tiểu Khả vừa nhìn thấy nó, sự sợ hãi lập tức ập vào lòng.

Lãnh Ngạo vặn hai sợi dây trong tay, vẻ mặt hung tợn, lộ ra hàm răng trắng hếu, nụ cười vô cùng kinh khủng.

Anh không nói gì, chỉ tách hai chân cô ra, cột vào hai đầu giường. Thước Tiểu Khả thầm nghĩ, lần này cột không giống lần trước, lần trước là anh cột hai chân lại với nhau.

Anh muốn làm gì?

Lúc tim cô đang treo lên thì Lãnh Ngạo lạnh lùng nói: “Trói chặt chân em, tôi mới có thể càng thêm yên lòng.”

loading...

Yên lòng?

Thước Tiểu Khả nghe từ này trong miệng anh, tim lại nhảy lên lần nữa, trước kia anh không phải như thế, ngoại trừ lần trước dùng du thuyền chạy trốn anh trói cô lại, anh cũng chưa từng nói với cô trói chặt chân cô sẽ làm anh yên lòng.

Anh nói yên lòng rốt cục là có ý gì? Là chỉ tâm tình, hay còn có nghĩa khác?

“Ngạo, em sẽ không rời khỏi anh, anh vẫn chưa an tâm sao?” Vào lúc mấu chốt, cô cũng sẽ mặt không đỏ tim không đập nói lời dối trá.

“Khả nhi, không phải sợ.” Lãnh Ngạo thấy hai chân đã được cột chặt, lúc này mới đưa mắt lên nhìn cô: “Tôi sẽ không đánh gãy chân em nữa, tổn thương bất kỳ một nơi nào trên người em cũng là sự trừng phạt tàn khốc nhất với tôi.”

Ngón tay thon dài vuốt ve môi cô, nơi đó thơm như vậy, hơi thở như lan. Anh nói tiếp: “Chẳng biết vì sao, kể từ khi em nằm viện, lòng tôi không lúc nào yên ổn, cho dù bây giờ em đã xuất viện thì tôi vẫn bất ổn như cũ. Em nói xem, tôi nên làm gì bây giờ?”

Nghe được anh nói sẽ không làm tổn thương mình, tim Thước Tiểu Khả đang treo lên rốt cuộc cũng hạ xuống, nhưng bây giờ lại nghe câu hỏi của anh, lòng cô hơi run rẩy.

Nếu quả thật muốn cô cho một đáp án, cô sẽ nói để cô tự do, sau đó anh đi tìm bác sĩ tâm lý chữa bệnh, nói không chừng nhiều năm sau cô có thể tiếp nhận tình cảm của anh. Nhưng xem tình hình trước mắt, cô tuyệt đối không thể mở miệng.

“Nếu anh đã thích chân em như thế thì cứ trói cả ngày cũng được, như vậy anh không phải càng an tâm hơn sao.” Rõ ràng đây không phải đáp án cô muốn nói, nhưng cô cũng không biết tại sao cô lại nói như vậy.

“Quả là một biện pháp tốt!” Lãnh Ngạo nâng áo ngủ đã bị xé rách trước ngực cô lên, hai khối bánh bao tròn mềm mại nơi đó khiếp anh hơi híp mắt, vẻ mặt của anh như một con sói đã đói bụng ba ngày ba đêm, hận không thể nhào qua cuồng gặm hai khối bánh bao đó.

Lời anh không nghe ra được là nghiêm túc hay nói đùa, khiến Thước Tiểu Khả hối hận. Nếu như anh nghiêm túc, cô không phải đã tự bê đá đập diễn♪đàn♪lê♪quý♪đôn chân mình rồi sao, nếu chỉ là nói đùa, thì sao vẻ mặt hiện tại của anh lại như vậy.

“Biện pháp mặc dù tốt, nhưng tôi không thích em ủ dột buồn bã cả ngày, tôi sẽ đau lòng.” Đang nói, hai tay Lãnh Ngạo đã dời lên trước ngực, nắm lấy khối tròn kia, đặc biệt là đỉnh nhỏ đỏ ửng, anh dùng đầu ngón tay vân vê đến khi điểm nhỏ dựng đứng, lúc này anh mới mở miệng, dùng lưỡi khiêu khích một lần lại một lần.

Bị anh vuốt ve khiêu khích như vậy, Thước Tiểu Khả cảm thấy cơ thể nóng lên, vô ý thức muốn co chân lên nhưng chân bất đắc dĩ đã bị trói vào cột giường, không thể động đậy.

“Khả nhi, em thật đúng là tiểu yêu tinh!” Lãnh Ngạo thu hồi đầu lưỡi, mở miệng mút vào, từ cạn đến sâu, từ từ khiến lòng cô mềm nhũn.

Cuối cùng Thước Tiểu Khả không chịu được lời nói nhỏ nhẹ ôn nhu và khiêu khích triền miên của anh, môi đỏ mở ra, thở gấp liên tục.

Không biết có phải Lãnh Ngạo đã uống nhầm thuốc rồi hay không, một khắc trước còn thâm tình khẩn thiết, lúc này nghe âm thanh yêu kiều của cô lại phẫn nộ ngẩng đầu lên, gắt gao nhìn chằm chằm gương mặt động tình đỏ ửng của cô.

“Khả nhi, em là của tôi, là của tôi, không cho phép em động tình với người đàn ông khác.” Đây là nguyên nhân anh giận dữ, vì tâm lý điên cuồng độc chiếm của anh tác quái, nên anh vừa nghĩ đến sau khi cô rời khỏi anh cũng sẽ thở gấp với tên bác sĩ Lăng đó như vậy, anh liền không có cách nào bình tâm nổi.

Bộ dạng hỉ nộ vô thường của Lãnh Ngạo Thước Tiểu Khả đã gặp qua vô số lần. Bị anh rống giận như thế khiến tâm Thước Tiểu Khả trống rỗng. Cô mới mười sáu tuổi, căn bản không hiểu cái gì là yêu, căn bản không hiểu tình cảm của người đàn ông đang đè lên mình này rốt cuộc là gì, cô chỉ biết cô không muốn ở bên cạnh anh. Cô sợ hãi anh, nhưng vì sao dưới sự khiêu khích liên tiếp của anh, cô lại cảm thấy hưởng thụ. Bỏ qua cái loại đau đớn xé rách khi lần đầu tiên bị anh cưỡng chiếm, sau này mỗi một lần cô đều vô cùng thoải mái, mặc dù có chút chán ghét anh hôn chân mình, nhưng cô cũng thường xuyên có cảm giác dục tiên dục tử.

“Rất tốt, rất nghe lời.” Thấy Thước Tiểu Khả trầm mặc, cơn giận của Lãnh Ngạo giảm đi. Anh không thích nhất là cô phản bác anh, cứ im lặng như vậy là anh thấy hài lòng nhất.

Một giây sau, anh chôn đầu xuống, nhưng không phải ở trước ngực mà là ở giữa hai chân cô.

Ngón tay anh xoa lên hoa tâm xinh đẹp đã sớm ướt át. Anh thích hương vị nơi này. Trước kia lúc thưởng thức, anh cảm thấy nó như dღđ。l。qღđ thức ăn nhẹ, nhưng anh tin tưởng sau này khi cô lớn lên, nơi đó sẽ là cao lương mĩ vị.

Vươn đầu lưỡi ra liếm, hương vị quả nhiên rất tốt, mỗi lần tiếp xúc nơi này đều là một hương vị khác nhau.

Đang khi Thước Tiểu Khả cho là anh sẽ bắt đầu tiến công thì anh lại đứng lên, hai chân vòng qua bên người cô, cực đại kia không hề che lấp xuất hiện trước mắt.

Đó là minh chứng tốt nhất là sự động tình nguyên thủy của đàn ông, nhưng Thước Tiểu Khả không hiểu vì sao anh lại muốn cho cô nhìn thấy.

Mấy lần trước, anh nhiều nhất chỉ để cô sờ, hôn nhẹ, chưa từng lộ ra trước mặt cô như vậy.

Không bình thường chính là không bình thường, anh lại muốn làm gì nữa đây?

“Ngoan, nhìn nơi này.” Lãnh Ngạo oai phong, hùng dũng hiên ngang nói: “Đây là người đàn ông của em, nhớ kỹ mùi vị của nó.”

Thước Tiểu Khả còn chưa kịp phản ứng thì miệng đã bị chặn lại, nhưng thứ đó lại không phải là miệng của anh.

Tư thế như vậy khiến cô không cách nào tiếp nhận được, anh dựa vào cái gì mà ngồi trên đầu mình, để mình nhớ kỹ mùi vị nơi đó. Vì sao anh không thể bình thường một chút, rực rỡ như Lăng Thiên, nếu là như vậy thì cô sẽ tiếp nhận.

Không biết qua bao lâu Lãnh Ngạo mới rút về, lạnh lùng nói bên tai cô: “Nhớ kỹ chưa?”

Thước Tiểu Khả ho khan vài cái gật đầu.

Sau đó cô phải giằng co thêm một trận, với cô mà nói cũng chỉ là bình thường, chỉ cần lực đạo của anh không quá mạnh là được.

Thật sự không hiểu nổi, tại sao Lãnh Ngạo phải trói chặt chân cô như vậy, trói như thế khiến anh không thể nhấc chân cô, không thể xoay người cô, không thể tận hứng như trước được.

Nghĩ ngợi lung tung, bị giằng co khiến cô hoa mắt váng đầu, hít thở không thông. Cô nhớ rõ Lãnh Bà đã từng nói, nơi tư mật của con gái cũng là trái tim, mỗi lần đánh thẳng vào, nếu cô gái đó cảm thấy tim như bị móc ra, chứng tỏ người con trai kia mạnh mẽ vô cùng.

Nghĩ tới lời Lãnh Bà nói, Thước Tiểu Khả cười giễu, nói như vậy người đàn ông của cô rất tốt rồi.

Cô mới mười lăm tuổi, có phải Lãnh Ngạo muốn uy mãnh trên người cô hai mươi mấy năm luôn không? Ông trời ơi, ai tới cứu cô với!

Cả đêm điên cuồng, cả đêm chiếm đoạt, cả đêm đâm sâu vào, Thước Tiểu Khả như một con cừu nhỏ nhu nhược, vừa hưởng thụ vừa đau khổ, mà Lãnh Ngạo lại thỏa mãn dị thường.

Mục lục
loading...