Menu

Điên Cuồng Độc Chiếm-Chương 18


Điên Cuồng Độc Chiếm


Chương 18

Edit & Beta: Nhi

Nơi này là nhà lầu hình tròn, xây trên đỉnh núi, tầng cao nhất được kính màu trà bao xung quanh, nên dù đứng ở hướng nào cũng đều có thể nhìn ra biển rộng xanh thẳm.

Lúc Lãnh Ngạo và Thước Tiểu Khả đi tới, Lãnh Hổ vẻ mặt có chút lo lắng nói bên tai Lãnh Ngạo vài lời, sau đó Lãnh Ngạo liền để hộ vệ đưa Thước Tiểu Khả lên lầu.

Phòng ngủ của hai người ở tầng hai, cũng là tầng cao nhất. Sau khi Thước Tiểu Khả vào phòng, chuyện đầu tiên làm chính là đi tắm.

Đổ đầy nước vào bồn, đổ sữa tắm, cởi quần áo, dọc theo đôi chân ngọc bước qua thành bồn có bọt nước lay động, thân thể trắng noãn từ từ ngồi xuống đến khi chỉ còn lộ ra gương mặt, hai tay ngọc nghịch nhẹ làn nước trong bồn.

Sống trong bệnh viện gần một tháng, đã lâu chưa được tắm thoải mái như vậy, hiện tại trở về bên cạnh Lãnh Ngạo, dù mất tự do nhưng cô cũng không thể để mình sống quá khổ sở, nên hưởng thụ thì hưởng thụ. Nếu không thể thoát khỏi Lãnh Ngạo thì đi một bước tính một bước, nói không chừng ngày nào đó sẽ có hi vọng.

Ở một nơi khác, Lãnh Ngạo đã đến khu mỏ, khu mỏ lúc này đã không còn như một tháng trước nữa. Ngọn núi nhỏ ban đầu đã được nổ thành đất bằng, bộ phận đào hầm đã đặt thang để khai thác sâu xuống dưới lòng đất, nơi này đã trở thành một huyệt động cực lớn, bốn phía giăng đầy thang, dọc theo thang đi xuống là có thể đến nơi sâu nhất trong huyệt động.

Đỗ Uy Lợi đang mặc đồng phục bảo hộ, đầu đội nón an toàn đứng trên bậc thang đầu tiên xuống huyệt động.

Lần đầu tiên thấy hầm mỏ đồ sộ như thế, khóe mắt Lãnh Ngạo hơi nhướng lên, mấy tháng cố gắng cuối cùng cũng có chút thành quả.

Lãnh Hổ nói nhỏ bên tai anh: “Thiếu chủ, Đỗ Uy Lợi nói có vài lời muốn trao đổi cùng người.”

“Gọi anh ta đến đây.” Lãnh Ngạo khoanh hai tay trước ngực.

“Nhưng anh ta bảo muốn vào huyệt động trước rồi mới nói chuyện.” Lãnh Hổ vừa nói vừa quan sát phản ứng của anh, chỉ sợ tên điên kia chọc giận cậu chủ.

Lãnh Ngạo cũng không tức giận, cúi đầu liếc mắt nhìn Đỗ Uy Lợi đang đứng trên bậc thang. Huyệt động này được đào lên theo sự hướng dẫn của anh ta, cũng là đường kim cương phải đi qua, công trình khổng lồ như thế nhưng trong mắt anh ta lại chẳng là gì, anh ta có lời gì muốn nói với mình đây?

Xuống huyệt động xem một chút cũng tốt, dù sao nơi này cũng là tâm huyết của mình.

“Dẫn đường đi.” Anh mở miệng.

Mấy phút sau, Lãnh Ngạo cũng mặc một bộ đồ bảo hộ màu xanh như Đỗ Uy Lợi, đầu cũng đội nón bảo hộ. Hai người đàn ông cao lớn tuy là đều ăn mặc giống nhau, ánh mắt và vẻ mặt đều cao ngạo, nhưng khí chất hoàn toàn bất đồng.

Một người có đôi mắt kiêu căng âm trầm, vĩnh viễn là vương giả cao cao tại thượng, người còn lại có đôi mắt thâm sâu, là loại thanh niên cuồng vọng nhưng đầy hứa hẹn.

Hai người một trước một sau đi xuống bậc thang, phía sau là Lãnh Hổ dẫn đầu một nhóm người đi theo.

Trước kia đều là Lãnh Ngạo đi đầu, nhưng tình huống lần này đặc biệt, người đi trước là Đỗ Uy Lợi, anh ta quen thuộc với huyệt động này nên không cho phép người khác đi trước, để tránh phát sinh chuyện ngoài ý muốn.

Sâu trong huyệt động rất âm u, mặc dù có treo đèn dầu nhưng vẫn phải dùng đèn pin mới thấy rõ đường phía trước. Đi được một đoạn đường dài, Đỗ Uy Lợi đột nhiên dừng lại, xoay người nhìn những người sau lưng Lãnh Ngạo.

“Những người kia không cần phải đi theo nữa.” Anh nhìn về phía Lãnh Hổ: “Anh cũng không được!”.

Lãnh Ngạo không có biểu tình gì: “Là chuyện chỉ có hai chúng ta được biết?”

Đỗ Uy Lợi gật đầu.

“Lãnh Hổ, cậu mang theo những người đó ra ngoài đi.” Lãnh Ngạo phất phất tay.

Lãnh Hổ do dự: “Thiếu chủ, chuyện này không tốt, lỡ như có gì nguy hiểm…”

Anh vẫn chưa nói hết thì Lãnh Ngạo đã ung dung nói: “Đã dùng người thì không nghi người, nghi người thì không dùng người, huống chi Đỗ Uy Lợi này là do cậu tìm tới, tôi tin tưởng mắt nhìn người của cậu.”

Lãnh Hổ á khẩu không trả lời được, chỉ đành phải mang theo những người còn lại rời đi.

Đỗ Uy Lợi dẫn Lãnh Ngạo đi một đoạn đường nữa mới dừng lại, đưa tay vỗ thạch nham bên cạnh, không nói lời nào.

Lãnh Ngạo là người thông minh, nhìn vẻ mặt này của anh ta cũng biết việc khai thác mỏ đã xảy ra vấn đề. Anh lo lắng hỏi: “Mỏ kim cương xảy ra chuyện gì sao, anh cứ việc nói.”

Đỗ Uy Lợi chiếu đèn pin vào vách đá: “Lãnh tiên sinh, nơi này căn bản không có kim cương gì cả.”

Lời của anh ta giống như gậy sắt đánh mạnh vào tim Lãnh Ngạo, cái gì gọi là không có kim cương, chẳng lẽ tin báo của nhân viên điều tra lại sai hết rồi?

“Đỗ tiên sinh, anh đang nói đùa với tôi sao?” Biết rõ anh ta không phải nói đùa, nhưng Lãnh Ngạo vẫn dùng bộ dạng như không có vấn đề gì.

“Tôi chưa bao giờ nói đùa.” Đỗ Uy Lợi lại vỗ mấy cái: “Nơi này thật sự không có kim cương.”

loading...

Lời nói kiên định khiến tâm Lãnh Ngạo hoàn toàn lạnh lẽo, nghĩ kỹ một lúc, anh mới chậm rãi nói: “Nói như vậy, mấy tháng nay tôi đều lãng phí tinh lực, lãng phí tài lực và vật lực rồi sao.”

“Không, không, không!” So với lời kiên định vừa rồi, lần này Đỗ Uy Lợi có chút lười biếng.

“Xin Đỗ tiên sinh nói rõ.” Lãnh Ngạo không phải là người dài dòng, anh muốn biết chân tướng chứ không muốn ở đây lo lắng suông.

“Nhìn nơi này.” Đầu Đỗ Uy Lợi chuyển một cái, mắt nhìn tảng đá đang được đèn pin chiếu vào.

Lãnh Ngạo theo ánh đèn nhìn sang, đây là một khối tinh

thể trong suốt, màu đỏ sậm như thạch lựu. Anh không có nghiên cứu những thứ này, nhíu mày hỏi: “Anh đã nói những thứ này không phải kim cương, vậy có gì hay để xem.”

“Đây là đá đỏ calci aluminium borosilicate.” Đỗ Uy Lợi biết anh không phải người trong nghề, cũng không trách gì mà nói tên đá lên.

Tên dài như thế, mày Lãnh Ngạo càng nhíu chặt hơn: “Vậy đây là đá gì?”

Đỗ Uy Lợi nhìn tinh thể chằm chằm, đôi mắt lóe ra ánh sáng khác thường: “Lãnh tiên sinh, chúc mừng ngài, khoáng vật hiếm nhất trên địa cầu đã được ngài khai thác.”

Lãnh Ngạo nghe xong thì khó có thể tin, nhưng lại không thể không tin, nhìn tảng đá một lần nữa không còn khinh thường như vừa rồi mà là vô cùng chăm chú quan sát

“Đá calci aluminium borosilicate, tên khoa học là Poudretteite, là khoáng vật bảo thạch được phát hiện năm 1951, chỉ được sản xuất tại Mogok và Kachin ở Myanmar, là khoáng vật hiếm gặp nhất. Trên trái đất chỉ tìm được hai mươi lăm tinh thể nhỏ và một tinh thể song diện, mỗi carat ước chừng sáu vạn đô la.” Đỗ Uy Lợi đã nghiên cứu khoáng thạch từ nhỏ, trở thành một trong số ít những người có thể giám định được khoáng thạch hiếm.

Trong buổi nói chuyện này, Lãnh Ngạo chỉ nhớ kỹ câu nói cuối cùng. Trên địa cầu chỉ phát hiện được hai mươi lăm tinh thể nhỏ và một tinh thể song diện, mỗi carat ước chừng có giá trị sáu vạn đô la. Nói cách khác đá Poudretteite này còn hiếm hoi trân quý hơn cả kim cương. Anh không nhịn được vươn tay sờ, quả nhiên xúc cảm rất đặc biệt.

“Viện bảo tàng lớn bên Anh có giấu một mẫu Poudretteite nặng 1,7g, nhưng so với Lãnh tiên sinh thì không thể nào bằng được.” Đỗ Uy Lợi nói xong, ánh mắt dời đi nơi khác: “Ngài rất may mắn, may mắn tìm được tôi là người khai mỏ, nếu đổi lại người khác thì căn bản không thể biết hàng.”

Lãnh Ngạo suy nghĩ một chút, nói: “Vừa rồi anh cho những người kia rời đi chính là không muốn người thứ ba biết chuyện này, đúng không?”

“Đúng vậy, vẫn chưa khai thác ra ngoài, không thể để người khác biết được, nếu không sẽ ảnh hưởng đến công tác khai thác.” Đỗ Uy Lợi buông tay cầm đè xuống: “Giá trị nơi này có thể so với giá trên trời. Lãnh tiên sinh là người thông minh, hẳn đã biết phải làm sao rồi.”

Anh ta vừa nói vừa di chuyển, ánh mắt Lãnh Ngạo mặc dù không rời khỏi nơi này được nhưng vẫn hiểu lời anh ta nói, cẩn thận theo sau anh.

Hai người thảo luận một chút công tác khai thác lần này. Họ sẽ nói với tất cả những người biết chuyện là nơi đây không có kim cương gì cả, chỉ có rubi, nhưng vì không muốn kiếm củi ba năm thiêu một giờ, nên cho dù không trân quý bằng kim cương cũng vẫn tiếp tục khai thác.

Khi hai người ra khỏi huyệt động, sắc trời đã tối.

Đỗ Uy Lợi vố là ở cùng với những người thợ đào mỏ, nhưng Lãnh Ngạo lại đổi ý, người này rất quan trọng với anh, nên anh để Lãnh Hổ sắp xếp một căn phòng dành cho khách trong căn nhà kính màu trà trên đỉnh núi.

Cho nên bọn họ cùng nhau quay về căn nhà trên đỉnh núi, nhưng khác là, Đỗ Uy Lợi ở tầng một, còn Lãnh Ngạo ở tầng hai cũng là tầng cao nhất. Điều này nói rõ, cho dù Đỗ Uy Lợi có tài hoa hơn nữa thì cũng chỉ là nhân viên được thuê tới làm việc mà thôi, bọn họ vĩnh viễn không thể đứng cùng trên một đường thẳng song song.

Lãnh Ngạo mở cửa phòng, điều đầu tiên nhìn thấy là thiếu nữ khiến anh nổi điên đang ngủ trên giường tròn màu trắng. Váy ngủ bằng lụa trắng khiên da thịt cô càng thêm trắng mịn, dưới váy là cặp đùi xinh đẹp, còn có bàn chân khả ái. Cho dù cô chỉ nằm đó không nhúc nhích thì vẫn có thể dễ dàng khơi gợi ham muốn trong lòng anh. Lửa dục.

Lúc ở trong bệnh viện, anh không thể nào làm thoải mái được. Theo như kế hoạch ban đầu, sau khi bọn họ vừa đến đảo, anh sẽ không thể chờ đợi được nữa mà đè cô xuống, sau đó từ từ nuốt vào trong bụng, nhưng vì phát hiện ngoài ý muốn của Đỗ Uy Lợi mà kế hoạch của anh bị rối loạn. Nhưng cũng không sao, phát hiện của Đỗ Uy Lợi khiến tâm tình anh tốt hơn, hiện tại chính là lúc bắt đầu.

Nhẹ nhàng đóng cửa phòng, bước đến bên giường, anh ngồi lên, vị trí này vừa đúng là nơi tốt nhất để vuốt ve đôi chân kia.

Một tháng không hôn nơi này, anh cảm thấy thế giới đã gần như suy sụp rồi, nhưng anh tuyệt không hối hận, bởi vì nếu không cho chủ nhân đôi chân này một chút dạy dỗ, thì anh căn bản không thể nào có được nó hoàn toàn.

Thước Tiểu Khả lật người một cái, miệng ầm ờ nói gì đó anh nghe không rõ, anh tựa sát vào miệng cô, cẩn thận lắng nghe.

“Đản Đản, Lăng Thiên, Đản Đản, Lăng Thiên…” Thước Tiểu Khả không ngừng gọi tên hai người kia, dường như là gặp ác mộng.

Trong bóng tối, con ngươi Lãnh Ngạo bắn ra ánh sáng lạnh, hận không thể bóp cổ cô chất vấn một trận.

*Mogok là một thành phố của Myanmar, còn Kachin là một bang của Myanmar.

Song diện: hai mặt.

Calci aluminium borosilicate: cách gọi theo tên thành phần hóa học.

Poudretteite: một loại đá quý.

Mục lục
loading...