Menu

Điên Cuồng Độc Chiếm-Chương 16


Điên Cuồng Độc Chiếm


Chương 16

Hôn mãi không dừng, trong khoang miệng tràn ngập mùi máu tươi nồng nặc, khiến Thước Tiểu Khả dần cảm thấy choáng váng.

Lãnh Ngạo hôn đủ, liếm đủ rồi mới từ từ ngẩng đầu lên, khóe môi vẫn còn vết máu mờ mờ. Anh rút khăn giấy trong túi áo ra, lau khô máu trên khóe miệng Thước Tiểu Khả trước, nói thì thầm: “Máu của tôi mùi vị được không?”

Thước Tiểu Khả lắc đầu, không biết phải đáp lại như thế nào.

“Vậy để tôi nói đi.” Lãnh Ngạo lau cho cô xong, đưa lên mũi ngửi một cái rồi mới vứt đi, sau đó lại rút khăn giấy ra lau môi mình.

“Máu tôi hợp với thịt của em, vừa mê vừa say.” Anh lấy khăn giấy dính máu đưa tới trước mũi của cô, “Em thử xem!”

Đầu Thước Tiểu Khả bị giữ chặt, không cách nào nhúc nhích được, chỉ có thể ngửi mùi khăn giấy.

“Thơm không?”

Cô nhíu mày lắc đầu.

“Ngọt không?”

Cô vẫn lắc đầu như cũ.

“Nếu không thơm cũng không ngọt, vậy em nói xem nó là mùi vị gì?” Lãnh Ngạo dùng ngón tay đeo nhẫn quấn lấy lọn tóc cô.

“Em không biết, dù sao cũng không thơm không ngọt.” Đối với vấn đề của anh, cô cảm thấy hết sức vô vị, không phải chỉ chảy một chút máu thôi sao, loại người như anh mà còn để ý đến mùi máu, còn kiên quyết nói nó có hương vị ngọt ngào.

“Xem ra, em không hề quan tâm tới những gì liên quan đến tôi.” Lời nói của Lãnh Ngạo rất kỳ quặc, nhưng quái nhân hay nói nhảm cũng là chuyện bình thường.

Lúc Thước Tiểu Khả đang muốn phản bác lại thì thấy đôi mắt anh hằn đầy tơ máu, tay anh từ từ hạ xuống vén vạt áo bên hông cô lên, bàn tay rắn chắc nắm chặt nơi đầy đặn.

“Một tháng không gặp, nơi này cũng lớn hơn rồi.” Anh nặng nề vuốt ve, không hề thương hương tiếc ngọc, “Tôi muốn em!”

Vì Đản Đản đã rời đi nên tâm tình Thước Tiểu Khả vô cùng kém, không hề có ý định thân mật với anh, nuốt nước miếng một cái, nói: “Ngạo, đừng như vậy, đây là bệnh viện.”

“Bệnh viện thì thế nào?” Hành động của Lãnh Ngạo càng thêm càn rỡ, một tay khác đã kéo áo của cô xuống, mảng tuyết trắng trước ngực lộ ra, “Chuyện tôi muốn làm, chưa từng có người nào dám ngăn cản.”

“Bây giờ tâm tình em đang rất loạn, có thể để em an tĩnh một chút được hay không?” Thước Tiểu Khả vừa mới biết Đản Đản bị đưa đi, dù thế nào cũng không có hứng thú làm chuyện đó với anh.

“Em loạn cái gì?” Ngón tay anh nhẹ nhàng gẩy mấy cái trên da thịt tuyết trắng của cô, sau đó đưa lưỡi liếm rồi lại liếm.

“Mấy ngày em nằm viện, có một bé trai thường tới đây chơi, nhưng sau đó đột nhiên bị đưa đi, cho nên…” Cô vẫn chưa nói hết, ngực đã truyền đến đau đớn, thì ra Lãnh Ngạo đã cắn mạnh lên đó một cái.

“Cho nên em vì một đứa bé không liên quan mà tâm tình rối loạn.” Cắn xong anh lại xem như không có chuyện gì, vẫn đưa lưỡi tiếp tục liếm ngực cô.

“Nói như thế nào thì mấy ngày nay đứa bé đó cũng đã chơi cùng em, còn là một đứa bé đáng yêu như vậy, đột nhiên rời đi, sao có thể không thương tâm được chứ?” Suy nghĩ của Thước Tiểu Khả rất đơn giản, cô nghĩ chẳng qua cũng chỉ là trẻ con năm tuổi, cũng không giống như Lăng Thiên là thanh niên hai mươi mấy tuổi, Lãnh Ngạo sẽ không để ý.

“Thương tâm?” Lãnh Ngạo vô cùng khinh thường, “Tôi ghét thằng bé đó, em không thể vì nó mà thương tâm khổ sở.”

Giọng điệu ra lệnh như thế khiến tim Thước Tiểu Khả đập nhanh, khó tin nhìn anh chằm chằm: “Ngạo, em không muốn nói đến đứa bé này nữa, em thật sự rất mệt, anh để em yên tĩnh một chút được không?”

loading...

Cả người Lãnh Ngạo đè lên người cô, híp mắt lại, đôi môi mỏng khêu gợi mở ra: “Chẳng lẽ em không muốn biết vì sao đứa trẻ kia bị đưa đi sao?”

Thước Tiểu Khả nghe vậy thì ngẩn người, muốn biết rõ nguyên do nên chậm rãi nói: “Là do anh uy hiếp viện trưởng đưa Đản Đản đi?”

Gương mặt cứng nhắc của Lãnh Ngạo nở nụ cười: “Tôi ghét đứa bé kia!”

Mặc dù không trả lời thẳng, nhưng giọng điệu đó của anh đã xác nhận việc Đản Đản bị đưa đi là do anh sai người làm, điều này khiến tâm của Tiểu Khả vốn đã ở dưới vực lại càng bị vùi xuống sâu hơn.

Tâm tình của cô không thể bình tĩnh được nữa, cô đột nhiên đẩy anh ra, mặc dù anh vẫn không nhúc nhích nhưng cô không thể nào dễ dàng tha thứ cho việc anh làm với một đứa trẻ năm tuổi.

Tóc của cô bị nắm lên, da đầu kéo căng, hơn nữa lực kéo hơi mạnh khiến cô bị đau kêu một tiếng.

“Thế nào, thấy đau sao?” Lãnh Ngạo kéo tóc cô, môi chậm rãi sượt qua sợi tóc, “Chẳng qua chỉ là đưa một đứa trẻ đi mà em đã tức giận rồi sao? Nếu biết em không vui như vậy, tôi nên giết nó luôn mới đúng.”

Lãnh Ngạo ngửi mùi hương thơm ngát trên tóc, ngón tay vuốt ve gò má cô, “Gương mặt này của em đã bị đứa bé đó hôn bao nhiêu lần? Không phải nó còn muốn tên bác sĩ thối đó cưới em nữa sao?”

Thước Tiểu Khả thầm cười giễu mình quá ngây thơ, có nhiều giám thị như vậy mà cô một chút đề phòng cũng không có. Không, chính xác mà nói, cô luôn đề phòng với Lăng Thiên, nhưng với Đản Đản cô không hề có ý nghĩ gì. Ai lại đi so đo với một bé trai năm tuổi chứ?

Đây là suy nghĩ trước đó của cô, nhưng hôm nay cô mới biết mình ngu xuẩn bao nhiêu. Lãnh Ngạo không phải là người bình thường, tư tưởng và thủ đoạn của anh cũng không như người bình thường nữa.

“Ngạo, nó chỉ là một đứa bé năm tuổi mà thôi!”

“Nhưng nó là con trai.”

Thì ra anh xoắn xuýt ở giới tính của Đản Đản. Quá buồn cười, thật sự là quá buồn cười, chẳng qua chỉ là một đứa trẻ chưa hết mùi sữa, chuyện gì cũng chưa hiểu, mà trong mắt anh lại là một hạt cát, một hạt cát chướng mắt.

“Em phải nói như thế nào anh mới thông suốt đây?” Cô không biết phải nói gì cho đúng nữa.

“Nói không thông, thì không cần phải nói.” Ngón tay Lãnh Ngạo lại chặn lên môi cô, “Tôi nhớ mùi vị của em.”

Nói xong, ngón tay không an phận đùa nghịch trước ngực cô, sau đó quần áo rất nhanh đã bị cởi ra toàn bộ, lộ ra thân thể trơn bóng mượt mà.

Lãnh Ngạo như ác lang nhào vào hai khối tròn đầy đặn trước ngựa cô, mút lấy đỉnh phấn hồng, hơn một tháng nhớ nhung toàn bộ đều phát tiết ở đây. Kỳ thực anh càng si mê hai chân cô hơn, chỉ tiếc đây là bệnh viện, nếu đây là căn phòng thuộc về hai người thì chắc chắn mục tiêu của anh sẽ là ở đó.

Hương vị trên người cô vẫn không đổi, vẫn thơm như vậy, điều đáng tiếc duy nhất là thằng bé đó đã từng hôn cô, đã từng nằm trong lòng cô làm nũng.

Anh tuyệt đối không cho phép người khác ôm cô, hôn cô, cho dù đó chỉ là một đứa trẻ, cho nên anh mới không thích thằng bé đó.

Thước Tiểu Khả cảm nhận được mái tóc xù kia cọ vào làn da mềm mại của mình, tê buốt lạ thường, nhưng cô lại không thể phản kháng. Một tháng không gặp, nếu anh không hành hạ mình một trận thì làm sao dễ dàng dừng lại chứ?

Nghĩ đến Đản Đản đã rời đi, cô chỉ có thể nhắm mắt lại, mặc anh ở trên người mình phát tình. Ham muốn.

Mục lục
loading...