Menu

Điên Cuồng Độc Chiếm-Chương 14


Điên Cuồng Độc Chiếm


Chương 14

Sau lần đó, thời gian Thước Tiểu Khả nằm viện cũng không còn nhàm chán nữa, ban ngày Lăng Thiên sẽ đến trông chừng cô xuống đất vận động mười phút, sau đó lại có Đản Đản đến chơi với cô.dღđ。l。qღđ

Cờ vua, cờ tướng, cờ quân đội, chỉ mới mấy ngày Đản Đản đã dạy cô rất nhiều loại cờ, nếu đổi lại trên đảo thì đây là chuyện không thể nào.

Bởi vì ở cạnh Lãnh Ngạo, những thứ học được đều là lễ nghi thục nữ, những thứ cờ bé trai thích này cô vẫn chưa từng thấy qua.

Trong phòng bệnh sáng ngời truyền đến thanh âm cười vui của đứa trẻ.

Trên giường bệnh màu trắng, một cô gái và một bé trai ngồi xếp bằng cách một cái bàn nhỏ, trên bàn bày các quân cờ tướng màu đỏ và màu xanh, hai người đang hăng hái đánh cờ.

“Ăn pháo của chị!”

“Ăn xe của em!”

“Cẩndღđ。l。qღđ thận con tượng của em!”

“Coi chừng con tướng của chị!”

Cứ thế em một lời, chị một câu, xem ra ván cờ tương đối hấp dẫn.

Ngón tay trắng nõn cầm lên một quân cờ màu đỏ, đặt xuống quân tướng của đối phương, ha ha cười nói: “Em ăn tướng quân của chị!”

“Chị lại thua rồi, không chơi nữa.” Thước Tiểu Khả rất là nhụt chí, mình thế mà lại thua một đứa bé chưa tới sáu tuổi.

“Em thắng, thật tốt quá, em có thể hôn chị nữa rồi.” Đản Đản nhảy đến trước mặt Tiểu Khả, ôm lấy cô.

Hai người có một giao ước sẵn trước khi đánh cờ, nếu ai thắng thì có thể hôn người thua một cái. Kết quả Đản Đản thắng liên tiếp mấy ván, cũng đã hôn cô mấy lần, lần này cũng không ngoại lệ.

Ôm thân thể mềm mại của Đản Đản, Thước Tiểu Khả nhắm mắt lại nghịch ngợm nói: “Cam lòng thua cuộc, em hôn đi.”

Cái miệng nhỏ nhắn hồng hồng chu lên chạm vào gương mặt cô, một thanh âm thật to vang lên, sau đó mới không nỡ rời đi.

“Chị, mặt chị thật là thơm.” Đản Đản vẫn chưa thỏa mãn nói: “Như một cái bánh ngọt thơm ngào ngạt.

Tiểu Khả cưng chiều xoa mặt của thằng bé nói: “Mặt chị hôm nay cũng đã bị em hôn đến nát rồi, sau này còn ai dám cưới nữa chứ.”

Cô chỉ nói đùa, nhưng nghe vào tai đứa trẻ lại thành nghiêm túc.

“Không sao, để chú Lăng cưới chị!”

“Tại sao lại là chú ấy?” Thước Tiểu Khả vừa nghe cái tên này, trong đầu hiện lên nụ cười ấm áp của anh.

“Bởi vì chú Lăng không có bạn gái, mà chú đó cũng thích chị nữa.”

“Sao em biết chú Lăng thích chị?” Tiểu Khả ôm bé, vuốt vuốt cái mũi nhỏ của bé.

“Lúc chú Lăng nhìn chị ánh mắt sẽ sáng lên.” Đản Đản chớp mắt to, “Mẹ em từng nói, con trai nếu thích con gái thì ánh mắt của hắn ta sẽ sáng lên.”

“Em tiểu tử thúi này, sao chuyện gì cũng đều hiểu vậy hả.” Tiểu Khả vỗ vỗ đầu bé, tiểu tử này đã mang đến rất nhiều niềm vui cho cô trong thời gian nằm viện.

“Mẹ nói chú Lăng là người tốt, nếu ai làm vợ chú ấy nhất định sẽ rất hạnh phúc!”

Thanh âm chưa dứt, ngoài cửa đã truyền đến giọng nói quen thuộc: “Tiểu Đản Đản lại đang nói xấu gì chú đấy hả?”

Hộ lý Tiểu Trịnh mở cửa, thấy Lăng Thiên một thân y phục trắng đứng bên ngoài.

Mấy ngày nay, anh ngoại trừ đến kiểm tra phòng lúc sáng sớm, buổi chiều cũng tới một lần, nguyên nhân rất đơn giản, anh muốn nhìn Tiểu Khả nhiều hơn một chút.

“Chú Lăng, chú cưới chị làm vợ được không?” Đản Đản đứng lên lớn tiếng nói.

Vừa rồi lúc thằng bé nói những lời này đã làm hộ lý Tiểu Trịnh cảm thấy sợ hãi, nhưng không nghĩ đến nó lại lớn tiếng hỏi lên như vậy, đoán chừng vệ sĩ ngoài cửa cũng nghe được rồi.

Dì biết quan hệ giữa Thước Tiểu Khả và Lãnh tiên sinh là vị hôn phu hôn thê, hơn nữa tình cảm của Lãnh tiên sinh cũng không giống như bình thường, nếu như những lời này bị Lãnh tiên sinh nghe thấy, đứa bé này chắc chắn sẽ không có kết cục tốt.

Lăng Thiên đi tới, ánh mắt vẫn dừng trên người Thước Tiểu Khả.

“Bác sĩ Lăng, Đản Đản còn nhỏ, đừng nghe nó nói bậy.” Tiểu Khả mặc dù chỉ mới mười sáu tuổi nhưng cũng đã trải qua việc nam nữ hoan ái, cô biết chuyện này không thể tùy tiện nói giỡn được.

“Em không có nói bậy.” Đản Đản nhảy xuống giường chạy đến bên người Lăng Thiên, kéo tay anh nói: “Chú Lăng, chị đẹp như vậy, rất xứng đôi với chú.”

Lăng Thiên cười thầm, đứa nhỏ này cũng trưởng thành sớm quá đi, Tiểu Khả đã có vị hôn phu, mình dù có thích cô đi nữa cũng không có cơ hội.

Anh sờ sờ đầu của bé nói: “Quấy rầy chị lâu như vậy rồi, nhanh về nhà đi thôi.”

“Chú Lăng.” Đản Đản không chịu buông tha, “Chú còn chưa nói có cưới chị hay không mà.”

Bây giờ cũng không có cách nào, Lăng Thiên nói: “Chuyện này không phải là chú quyết định được, cháu phải hỏi chị trước.”

Đản Đản lại chạy đến bên giường kéo tay Thước Tiểu Khả hỏi: “Chị, chị có đồng ý làm bạn gái chú Lăng hay không?”

Tiểu Khả hỏi: “Không phải là vợ sao? Sao lại biến thành bạn gái rồi?”

“Trước tiên làm bạn gái rồi mới thành vợ được.”

“Tiểu Khả cười cười, “Nhanh về nhà đi.”

“Không, chị vẫn chưa đồng ý mà.” Đản Đản là một đứa trẻ bướng bỉnh, chưa nghe cô đồng ý thì chưa chịu thôi.

Tiểu Khả suy nghĩ một chút nói: “Chị mới mười sáu tuổi, vẫn chưa thể có bạn trai được, nhưng chị và chú Lăng là bạn tốt.” Với một bé trai năm sáu tuổi, cô đương nhiên không thể nói mình đã có vị hôn phu. Nói xong cô quay đầu nhìn Lăng Thiên một cái, mỉm cười nhợt nhạt.

loading...

“Đản Đản, mau trở về đi, nghe lời.” Lăng Thiên thúc giục bé.

Nghe câu trả lời của Tiểu Khả, Đản Đản mất hứng cúi đầu, cũng không dám lại bướng bỉnh nữa, không thể làm gì khác hơn là nản lòng rời khỏi phòng bệnh.

Nhìn thằng bé rời đi, Tiểu Khả từ từ đứng dậy ngồi lên xe lăn, sau đó đến bên cửa sổ, vừa lúc thấy bóng lưng nho nhỏ của Đản Đản, cô bất đắc dĩ cười nói: “Đản Đản thật đáng yêu.”

“Một đứa trẻ bướng bỉnh lại trưởng thành sớm.” Câu nói của Lăng Thiên như có thâm ý khác.

Hộ lý Tiểu Trịnh thấy đứa bé đã đi rồi, cũng không muốn hai người ở cùng nhau quá lâu nên chen vào nói: “Bác sĩ Lăng, mấy ngày nay anh cũng chịu khó tới đây thật nhỉ.”

Lời nói châm biếm khiến Thước Tiểu Khả tức giận trợn mắt nhìn dì ta một cái, dì ta le lưỡi, cúi đầu.

Lăng Thiên không thèm quan tâm, “Tiểu Khả, anh đưa em ra vườn hoa lớn cho khuây khỏa.”

Vườn hoa lớn trong lời Lăng Thiên là hoa viên trước bệnh viện, không phải là vườn hoa nhỏ dưới lầu.

Thước Tiểu Khả dĩ nhiên là cầu còn không được, nhưng nghĩ tới cảnh cáo của Lãnh Ngạo lúc rời đi, không thể không cự tuyệt, “Cám ơn, Tiểu Trịnh lúc rảnh có thể mang em tới đó giải buồn là được rồi.”

Lăng Thiên nghe ra cô cố ý từ chối mình, cũng không miễn cưỡng: “Hai ngày nay thuốc của em cũng sắp hết rồi, anh đi lấy thêm.” Lăng Thiên luôn cố gắng tìm đề tài.

“Cám ơn.” Ngoài hai chữ này, Thước Tiểu Khả thật không biết nói thêm gì nữa.

“Em nghỉ ngơi cho tốt đi, chút nữa anh sẽ mang thuốc tới.”

Tiểu Trịnh càng nghe càng thấy có gì không đúng, “Chuyện đưa thuốc này là việc của y tá, bác sĩ Lăng không cần tốn công đi tới đây một chuyến nữa đâu.”

“Tôi là bác sĩ của Thước tiểu thư, đây là trách nhiệm của tôi.” Đừng nhìn anh lúc bình thường ôn hòa với mọi người, lúc cần thiết anh cũng sẽ không nể mặt ai, đặc biệt là đối với hộ lý khó ưa này.

Thước Tiểu Khả lần đầu tiên thấy anh nổi giận, tính tình cũng rất thẳng thắn.

Cô không lên tiếng, lúc chuyển xe lăn quay người lại thì thấy bóng dáng màu trắng đã biến mất ngoài khe cửa rồi.

“Tiểu thư, thời gian nói chuyện video quy định của tiên sinh đã gần đến rồi.” Tiểu Trịnh cố ý nhắc nhở cô.

Thước Tiểu Khả lúc này mới nhớ lại, từ sau lần đầu tiên nói chuyện video với Lãnh Ngạo thì anh quy định năm giờ chiều mỗi ngày

là thời gian đối thoại. Cô nhìn đồng hồ trên tường, bốn giờ năm mươi phút, quả thật thời gian trôi rất nhanh.

“Dì đi lấy máy tính đến đây.” Nói xong cô lại bò lên giường, trên giường vẫn còn bàn cờ tướng, cô liền dọn dẹp lại.

Trong chốc lát giường đã gọn gàng sạch sẽ, thay vào đó là một cái laptop.

Màn hình bên kia là Lãnh Ngạo, dường như đã chuẩn bị kỹ càng từ trước, chẳng qua lần này anh không dùng máy tính mà dùng điện thoại di động.

Sau lưng anh là biển, loáng thoáng còn có thể nghe được tiếng sóng biển rì rào.

“Khả nhi, thấy không? Sau lưng tôi là biển, cũng là nơi em muốn tới nhất.” Đây là câu nói đầu tiên của Lãnh Ngạo hôm nay.

Thước Tiểu Khả thầm nghĩ, mình nói mình muốn tới biển nhất khi nào, có nghĩ thế nào cũng không nhớ nổi.

Lãnh Ngạo thấy cô không nhớ ra, nghiêng đầu nói: “Lúc em ba tuổi, lần đầu tiên thấy biển trong sách đã làm ầm lên muốn tới biển chơi, em quên rồi sao?”

Ông trời ơi, chuyện hồi ba tuổi cô làm sao nhớ được chứ? Nhưng quái nhân kia lại cứ một mực nhớ rõ như vậy.

“Chuyện lâu như vậy em đã quên rồi.” Cô nhỏ giọng nói đồng thời nhìn xuống bàn phím, có thể cô đã từng muốn tới biển, nhưng lúc này cô lại muốn tự do hơn, lấy được tự do cô muốn đi đâu cũng đều có thể, chỉ cần không phải sống trên hòn đảo kia.

Ngẩng đầu lên lần nữa lại thấy màn ảnh đung đưa, Lãnh Ngạo đang di chuyển.

Mấy giây sau, sau lưng anh không còn là biển nữa mà là một ngọn núi, xung quanh có nhiều người qua lại.

“Thấy ngọn núi sau lưng tôi không?” Trong lời nói của Lãnh Ngạo mang theo vài phần tự hào.

“Thấy, không phải chỉ là một ngọn núi bình thường sao?” Thước Tiểu Khả không thèm để ý chút nào.

“Đừng xem thường ngọn núi này, nó có thể có kim cương quý giá đấy.”

Kim cương?

Nghe vậy Thước Tiểu Khả mới nhớ nguyên nhân anh không ở bệnh viện cùng mình, cô thật muốn cảm tạ ngọn núi sau lưng anh này, nó giúp anh xa cô một tháng.

“Chờ đến khi khai thác kim cương xong, tôi nhất định sẽ tự mình chế tạo một chiếc nhẫn đỏ cho em.” Ngữ khí của anh vô cùng chắc chắn, dường như đã nắm chắc việc khai thác này rồi.

“Vậy cũng phải rất lâu đi.” Cô thuận miệng nói, sắc mặt Lãnh Ngạo lại đột ngột thay đổi, “Em không tin năng lực của tôi?”

“Không phải không phải, em chỉ cảm thấy việc khai thác kim cương không đơn giản như vậy!” Tự biết mình nói sai, cô vội vàng giải thích, Lãnh Ngạo luôn rất nhạy cảm, đặc biệt là đối với cô, chỉ cần cô nói sai một chữ cũng sẽ làm anh tức giận.

“Em không tin cũng không sao, chờ một tháng sau em xuất viện tôi sẽ đưa em tới đây đi nghỉ, thuận tiện thăm vương quốc kim cương của tôi.” Lãnh Ngạo vừa nói xong đã nghe tiếng nổ ầm ầm.

Ngọn núi sau lưng anh bốc khói dầy đặc.

“Công nhân mỏ đang cho nổ núi đấy, không phải sợ.” Lãnh Ngạo vẫn bình tĩnh không hoảng hốt, đừng nói là nổ núi, cho dù sau lưng có người ám toán anh, anh vẫn có thể bình tĩnh xử lý như thường.

Thước Tiểu Khả không hề sợ vụ nổ này, mà là cảm thấy sợ với kỳ nghỉ tới vương quốc kim cương của anh một tháng sau.

Thật vất vả mới được sống cuộc sống bình thường trong một tháng, cô bây giờ không muốn trở lại bên cạnh anh nữa.

Không muốn thì không muốn, cô vẫn hiểu đời này cô không thể nào thoát khỏi lòng bàn tay anh.

Lúc màn hình tối trở lại, cô nằm trên giường thở hổn hển nhìn trần nhà hồi lâu, cảm thấy trước mắt mờ dần.

Mục lục
loading...