Menu

Điên Cuồng Độc Chiếm-Chương 12


Điên Cuồng Độc Chiếm


Chương 12

Lăng Thiên từ xa đã thấy Thước Tiểu Khả và Đản Đản đang cười nói với nhau, dáng vẻ ngây thơ như một đứa trẻ chưa trưởng thành.

Đản Đản là con của đồng nghiệp chung bệnh viện với anh, vì ở ký túc xá công nhân viên sau bệnh viện, bây giờ lại đang nghỉ hè nên thằng bé thường chạy tới bệnh viện tìm mẹ, có lúc cũng tự chơi ở vườn hoa, thời gian dài trong bệnh viện nhân viên nào cũng biết đứa bé đáng yêu này.

Hôm qua lần đầu gặp Thước Tiểu Khả, ấn tượng ban đầu là cô là một tiểu thư nhà giàu bốc đồng, nhưng trò chuyện một lát lại cảm thấy cô không có dáng vẻ gì của tiểu thư nhà giàu, hôm nay lại thấy cô chơi cùng Đản Đản thì anh càng cảm thấy cô là một tiểu cô nương đơn thuần không có tâm cơ.

Anh đi tới trước mặt cô, cố ra vẻ uy nghiêm nói: “Bác sĩ còn chưa tới kiểm tra mà em đã chạy ra đây rồi, không tốt đâu biết không!”

Thước Tiểu Khả tuyệt không đồng ý lời anh, bĩu môi nói: “Nắng sớm đẹp như vậy, không khí tốt như vậy, chờ bác sĩ anh tới mới hít thở không phải là lãng phí sao?”

Hôm qua cô còn là tiểu cô nương không thích nói chuyện, hôm nay đột nhiên nói nhiều như vậy, Lăng Thiên thật có chút thích ứng không kịp, không thể làm gì khác hơn là nhận thua nói: “Bác sĩ nói không lại bệnh nhân mà.”

Thước Tiểu Khả đắc ý vênh mặt.

“Được rồi, vào đi thôi, tôi còn muốn kiểm tra chân cô đây.” Vừa nói, anh vừa định tự mình đẩy xe lăn nhưng Lãnh Bà đã cản lại, “Bác sĩ, xe lăn cứ để tôi đẩy là được rồi.”

Cảm giác đầu tiên của Lăng Thiên là bà lão áo đen này nhất định là người làm, quả nhiên có ông chủ như thế nào thì sẽ có người làm như thế đó, đều thanh cao như nhau.

Trong phòng bệnh lầu hai, anh nhẹ nhàng nắm cổ chân Thước Tiểu Khả hỏi: “Chân còn bị tê không?”

Tiểu Khả trả lời: “Còn một chút, nhưng tốt hơn hôm qua nhiều rồi.”

“Mấy ngày nữa lúc chân hết tê thì không thể cứ liên tục ngồi xe lăn.” Lăng Thiên nhìn gương mặt mê người của cô, nhất thời nhìn không chớp mắt, “Mỗi ngày xuống giường hoạt động mười phút, như vậy có thể nhanh đi lại được.”

“Vậy thì không nên.” Tiểu Khả nâng cằm bộc lộ, “Tôi tình nguyện chân không lành nhanh cũng được, như vậy tôi có thể ở đây lâu hơn một chút, hít thở không khí mới mẻ, chơi cùng tiểu Đản Đản, đây mới là cuộc sống mà tôi mong muốn.”

Lăng Thiên cho là tiểu cô nương không thích đi học nên mới nói như vậy, anh cười nói: “Tiểu cô nương đúng là tiểu cô nương, em đây là sợ đi học à.”

Đi học?

Hai chữ này rất xa lạ trong từ điển cuộc sống của Thước Tiểu Khả, hôm nay đột nhiên nghe được thì càng thêm hâm mộ.

“Đi học có thể quen nhiều bạn bè, nhất định là chơi rất vui.”

Từ ánh mắt đơn thuần của cô Lăng Thiên nhìn được sự hâm mộ và khát vọng trong đó. Anh có chút khó hiểu, tuổi này của cô đã sớm đi học rồi mới đúng, vì sao mắt cô chỉ có một mảnh mờ mịt?

“Thế nào, em không được đi học sao?” Anh tò mò hỏi.

Thước Tiểu Khả sợ anh chê cười mình, không dám trả lời, cúi đầu xuống thật thấp.

Lăng Thiên vốn có hứng thú với cô, bây giờ cảm giác dường như nội tâm của tiểu cô nương mười sáu tuổi này cũng không rực rỡ như vẻ bề ngoài, không nhịn được lại hỏi: “Có gì em phải xấu hổ chứ, cứ nói đi.”

Thước Tiểu Khả chậm rãi ngẩng đầu lên, hai người bốn mắt nhìn nhau.

Vị bác sĩ khoảng hơn hai mươi tuổi trước mắt này không hề giống Lãnh Ngạo, Lãnh Ngạo đúng như tên của anh, là một người biến thái lãnh huyết vô tình, mà đôi mắt của người này chứa ý cười, tên của anh nhất định cũng rất êm tai.

“Anh tên là gì?” Cô đột nhiên cảm thấy hứng thú với tên của anh.

Lăng Thiên không biết sao cô lại hỏi cái này, anh cũng muốn thỏa mãn lòng hiếu kỳ của tiểu cô nương nên trả lời: “Lăng Thiên, Lăng trong hai giọt nước, Thiên trong bầu trời xanh (lam thiên).”

“Khó trách.” Thước Tiểu Khả vừa nghe cái tên này cũng đã cảm thấy ấm áp, thì ra tính cách con người đúng là có quan hệ với tên của người đó. Cô nghĩ tới tên của mình, Thước Tiểu Khả, chính là một con sâu hèn mọn ăn nhờ ở đậu*.

(*) Tiểu Khả (小可) trong Thước Tiểu Khả (米小可) còn có nghĩa là kẻ hèn mọn, bần sĩ.

“Tiểu Khả, em không phải là không được đi học chứ?” Lăng Thiên quay lại đề tài vừa rồi, “Yên tâm, tôi sẽ không nói bí mật của em với ai đâu.”

Tiểu Khả tăng thêm mấy phần tin tưởng anh, mở miệng nói: “Đúng vậy, em…”

“Bác sĩ Lăng, dò xét lý lịch của bệnh nhân hẳn không phải là chức năng của bác sĩ đâu.” Vừa nói ra ba chữ đã bị Lãnh Bà vô tình cắt ngang, bà nhìn chằm chằm Lăng Thiên nói: “Chuyện của tiểu thư nhà chúng tôi cũng không phiền bác sĩ quan tâm.”

“Lãnh Bà, bà đứng trách bác sĩ Lăng, là do con không tốt.” Thước Tiểu Khả rất đau lòng, cô không nên liên lụy anh bị Lãnh Bà quở trách.

“Tiểu thư, đừng dễ dàng tin người khác, cho dù anh ta có là bác sĩ của cô.” Lãnh Bà đi tới vỗ nhẹ lưng Tiểu Khả.

“Con biết rồi.” Tiểu Khả không dám nhìn Lăng Thiên nữa.

Lăng Thiên giúp cô băng bó chân lại kỹ càng lần nữa, anh cũng không tức giận với lời nói không khách khí của bà lão áo đen vừa rồi, mà ngược lại nhếch miệng cười nói: “Thật xin lỗi, là tôi quá đường đột.”

“Bác sĩ Lăng hiểu là tốt rồi, tôi cũng là sợ tiểu thư bị lừa gạt thôi.” Giọng nói Lãnh Bà cũng hòa hoãn đi rất nhiều.

“Ta muốn đi kiểm tra những phòng bệnh khác, có chuyện gì bà cứ nhấn chuông tìm y tá là được.” Mang theo một chút tiếc nuối, Lăng Thiên hai tay đút túi áo blouse rời đi.

Nhìn bóng dáng màu trắng biến mất, Thước Tiểu Khả oán giận nhìn Lãnh Bà: “Lãnh Bà, sao người lại dữ với bác sĩ Lăng như vậy chứ?”

loading...

“Tiểu thư, tôi nghĩ trước khi đi thiếu chủ đã nói vài lời với cô rồi.” Lãnh Bà mặt không biểu tình, lời nói như nhắc nhở mà cũng như cảnh cáo.

Thước Tiểu Khả híp mắt nhớ lại lời Lãnh Ngạo nói hôm qua lúc đút mình ăn cháo.

“Hắn ta là bác sĩ, em là bệnh nhân, hai người không thể có bất kỳ dây dưa không rõ nào.”

Trước khi đi anh đã nói với cô như vậy, anh là không muốn cô qua lại quá nhiều với người đàn ông khác.

“Thiếu chủ yêu cô, người không muốn cô có mối quan hệ thân thiết với vị bác sĩ trẻ tuổi đó nên vừa rồi tôi mới nhắc nhở cô như vậy.” Lãnh Bà nề nếp nói: “Bác sĩ và bệnh nhân trừ nói một chút chuyện bệnh tình thì không cần nói những thứ khác, nếu để thiếu chủ biết, sẽ không tốt.”

Nói với cô những lời này nhưng thật ra Thước Tiểu Khả chẳng thèm quan tâm tới, nếu như không phải bà ấy đã chăm sóc cô từ nhỏ thì cô cũng sẽ không nén giận như vậy. Nhưng cô cũng rõ cách làm người của bà, ngoài lạnh trong nóng, nói năng khắt khe nhưng tâm đậu hủ, bà chắc chắn sẽ không nói lại với Lãnh Ngạo.

“Lời của bà con nhớ kỹ, về sau con sẽ không nhiều lời nữa.” Cô làm nũng ôm eo Lãnh Bà, “Lãnh Bà, đều là lỗi của con, bà đừng tức giận nữa được không?”

Lãnh Bà không phải đang giận cô, bà chỉ sợ vì một lỗi sai nhỏ mà bị thiếu chủ trừng phạt, bây giờ nghe cô nhận sai thì cũng không tính toán nữa.

Chủ tớ tình thâm, lại không biết ngoài khe cửa, một đôi mắt gian xảo khẽ chuyển động.

Trước giờ Thước Tiểu Khả có thói quen ngủ trưa, hôm nay ở bệnh viện vô cùng nhàm chán, thời gian vừa đến thì cũng tự nhiên cảm thấy mỏi mệt muốn ngủ. Lãnh Bà ăn trưa với cô xong thì trở lại đảo, trong phòng bệnh chỉ còn lại cô bà hộ lý Tiểu Trịnh đang nằm trên ghế sô pha.

Cô ghét Tiểu Trịnh, vừa thấy gương mặt đó đã không thích nên muốn đi ngủ sớm một chút.

Nằm một lúc lâu, vừa mê mê man man nhắm nghiền hai mắt lại bị tiếng gõ cửa dồn dập đánh thức.

Tiểu Trịnh trở mình dậy từ ghế sô pha đi ra mở cửa, thấy đội trưởng đội vệ sĩ phụ trách an toàn của Thước tiểu thư đang đứng bên ngoài.

Thước Tiểu Khả bị đánh thức thì tức giận nói: “Không nhìn thấy tôi đang ngủ trưa sao?”

“Thật xin lỗi, tiểu thư!” Vệ sĩ được huấn luyện vẫn đứng thẳng lưng bất động, “Là thiếu chủ nói muốn gặp tiểu thư.”

Tiểu Trịnh hiểu ý anh ta nói, lập tức hèn mọn ôm laptop trong thư phòng ra.

“Tiểu thư, của cô đây.”

Thước Tiểu Khả rất không tình nguyện nhận lấy, mở ra, lúc chờ máy khởi động thì quét mắt nhìn hai người không thức thời này, “Tôi với thiếu chủ nói chuyện, chẳng lẽ các người muốn đứng đây nghe sao?”

Đội trưởng hộ vệ gật đầu một cái tránh ra, Tiểu Trịnh híp mắt nói: “Tôi đi ngay, đi ngay đây!”

__

Không đến hai mươi giây màn ảnh đã xuất hiện khuôn mặt ngàn năm không đổi của Lãnh Ngạo.

Thước Tiểu Khả đeo tai nghe lên nhìn anh, rõ ràng là dáng dấp xinh đẹp yêu nghiệt như thế nhưng lại là người không bình thường, thật đáng tiếc.

“Khả nhi!” Lãnh Ngạo gọi tên cô, khuôn mặt lạnh băng có chút biến hóa, “Hôm nay đã làm gì?”

“Ra vườn hoa hóng mát, sau đó dùng cơm trưa, vừa muốn ngủ đã bị anh đánh thức.” Thước Tiểu Khả cũng không biết mình lấy đâu ra can đảm mà nói những lời này.

“Nói vậy là tôi đánh thức em.” Khuôn mặt của Lãnh Ngạo trong màn hình càng thêm góc cạnh, thoáng nghiêng người, sườn mặt hoàn mỹ đến không thể bắt bẻ.

Tiểu Khả bị khí thế mạnh mẽ của anh dọa sợ, không dám trả lời, chỉ gật đầu một cái.

“Em không phải là trò chuyện với tên bác sĩ kia rất vui vẻ sao, sao bây giờ lại không muốn nói chuyện với tôi rồi?” Lãnh Ngạo thuận tay đốt xì gà, ngồi xuống từ từ rút ra.

Thước Tiểu Khả ngẩn ra, làm sao anh biết? Chẳng lẽ là Lãnh Bà nói?

Không thể nào, Lãnh Bà không phải người như vậy, nhất định là hộ lý Tiểu Trịnh kia, đồ tiểu nhân thích nghe lén ngoài cửa đó.

“Tụi em chẳng qua chỉ nói chuyện bệnh tình mà thôi.” Cô chột dạ cúi đầu, giọng nói rõ ràng yếu đi không ít.

“Phải không?” Giọng điệu không tin tưởng.

“Anh đánh thức em chỉ để hỏi những vấn đề nhàm chán này thôi sao?” Thước Tiểu Khả nhìn đôi chân quấn băng của mình, đó còn không phải là kiệt tác của anh sao? Anh ta ngoại trừ dễ dàng thương tổn mình lại còn hạn chế mọi thứ của mình, vừa nghĩ tới đã tức sôi máu.

“Mới nằm viện một ngày, lá gan đã lớn ra không ít.” Lãnh Ngạo đặt xì gà xuống, nhả ra một vòng khói.

“Ngạo, thật xin lỗi, là vì em ngủ không ngon nên tâm tình không tốt, nói chuyện không nên nói.” Biết mình nói sai, Thước Tiểu Khả mềm nhũn ra.

“Quên đi, lần này tôi tạm tha cho em, hi vọng không có lần sau.” Dập xì gà, Lãnh Ngạo nhìn thẳng cô từ màn hình, “Nghỉ ngơi cho tốt đi.”

Tín hiệu bị ngắt, Thước Tiểu Khả vẫn nhìn màn hình như cũ, suy nghĩ lời anh nói, nào có tâm tình ngủ nữa.

Mục lục
loading...