Menu

Điên Cuồng Độc Chiếm-Chương 11


Điên Cuồng Độc Chiếm


Chương 11

Từ thư phòng đi ra, xuống lầu, Lãnh Ngạo đi đến một nơi thần bí. Nơi này ở sâu trong rừng trên đảo, trong rừng có một ngôi nhà, còn có một nhà kính trồng hoa. Mà nhà kính trồng hoa này là cấm địa trên đảo, trừ Lãnh Ngạo và những tâm phúc quan trọng biết ra thì không còn ai biết, ngay cả Thước Tiểu Khả cũng không biết.

Nhà kính trồng hoa có mấy hộ vệ đứng đó, thấy thiếu chủ tới thì cung kính cúi thấp đầu.

Vòng qua hộ vệ, anh đẩy cửa vào.

Một người phụ nữ tóc tai bù xù đang ngồi ở đầu giường cười.

Anh đi tới, người phụ nữ không để ý tới anh, vẫn chỉ lo cười như cũ.

“Mẹ thân mến, ngày mai tôi sẽ rời đảo một tháng, một tháng này tôi không đến gặp mẹ, mẹ phải ngoan ngoãn ở đây, nhớ ăn cơm.”

Anh nói với người phụ nữ, bà ta từ từ nghiêng đầu, ngơ ngác nhìn anh cười một cái rồi lại lập tức nghiêng đầu về.

Lãnh Ngạo bây giờ không có cách nào đối mặt với người mẹ như vậy, khóe miệng vừa động, tức giận cứng rắn xoay người phụ nữ lại.

“Cha yêu bà như vậy, tại sao bà lại muốn giết ông ấy?” Anh dùng lực lay vai bà ta, “Tại sao? Tại sao?”

Người phụ nữ vẫn cười, chẳng qua lần này cười càng điên cuồng hơn.

“Ha, ha, ha!” Tiếng cười vang vọng bốn phía như muốn cuốn tung cả bụi đất lên.

“Tôi nói cho bà biết, tôi sẽ không để bà sống yên ổn đâu.” Nói xong, anh giận dữ xoay người bỏ đi.

__

Thước Tiểu Khả ngủ thẳng tới khi tự tỉnh, lúc mở mắt ra, ánh mặt trời nhu hòa xuyên qua màn cửa sổ mỏng manh chiếu vào phòng bệnh, cũng chiếu sáng trái tim cô.

Trước kia ở trên đảo rất ít khi tiếp xúc với bên ngoài, đột nhiên tỉnh dậy không nhìn thấy Lãnh Ngạo, cô còn tưởng mình đang nằm mơ, ngắt ngắt tay cảm thấy đau mới biết tất cả không phải là mộng.

Mình rốt cuộc có thể sống cuộc sống của người bình thường trong một tháng, mặc dù chỉ là ở bệnh viện, mặc dù đây là cái lồng Lãnh Ngạo đã bố trí cho cô, mặc dù chung quanh có vô số vệ sĩ theo dõi, cô vẫn rất thỏa mãn.

Trong bếp, dì hộ lý Tiểu Trịnh đang nấu cháo, thấy cô tỉnh lại thì ngừng tay nói: “Tiểu thư, cô đừng lộn xộn, tôi tới ngay đây.”

Xe lăn để cạnh giường bệnh, dì ta đẩy xe lăn ra, đỡ Tiểu Khả dậy từ từ ngồi lên xe lăn, sau đó đẩy xe đến phòng vệ sinh.

Ông chủ thuê dì đã từng nói phải chăm sóc Thước tiểu thư thật tốt, nếu tiểu thư mất một sợi tóc thì tuyệt đối sẽ hỏi tội mình. Dì ta lần đầu gặp ông chủ hung thần ác sát như thế, nếu không phải anh ta ra giá cao dì cũng không muốn chọc vào hồ nước đục này.

Cô bôi kem đánh răng giúp Tiểu Khả, lấy khăn lông xuống.

Tiểu Khả bĩu môi nói: “Dì Trịnh, tôi tự mình làm được rồi, dì bận thì mau đi đi.”

“Như vậy sao được?” Tiểu Trịnh sao có thể để cô tự làm, “Lãnh tiên sinh đã dặn dò tôi nhất định phải chăm sóc cô thật cẩn thận.”

Tiểu Khả không vui, “Tôi chỉ bị thương ở chân thôi, hai tay vẫn còn bình thường, những chuyện đánh răng rửa mặt này tôi vẫn tự làm được.” Lần đầu nhìn thấy hộ lý này cô cũng không có ấn tượng tốt, vừa nhìn đã biết là một người chuyên nịnh hót, cho nên đối phó với loại tiểu nhân này cô có biện pháp của riêng mình.

“Dì Trịnh, nếu dì không nghe lời tôi, tôi sẽ nói với Lãnh tiên sinh là dì ngược đãi tôi, nếu dì nghe lời tôi, tôi sẽ nói tốt cho dì trước mặt anh ta.” Cô liếc dì ta một cái, nói tiếp: “Tự dì suy nghĩ cho kỹ đi.”

Tiểu Trịnh là người gió chiều nào theo chiều ấy, cũng không nghĩ một cô gái mười sáu tuổi có ý gì. Dì ta bất đắc dĩ đập đập tay nói: “Được rồi, tôi đi nấu cháo, cô cẩn thận một chút.”

Thước Tiểu Khả nhanh chóng rửa mặt sạch sẽ, tự chuyển động xe lăn ra khỏi phòng vệ sinh, đi tới cửa sổ kéo màn ra.

Bên ngoài là không khí mát mẻ trong lành, còn có mùi thơm nhàn nhạt, thỉnh thoảng có bác sĩ y tá đi ngang qua lại, quần áo đều trắng tinh, khiến thiên nhiên cũng tăng thêm một loại hơi thở hài hòa.

Chẳng biết từ lúc nào Tiểu Trịnh đã bưng cháo trắng xuất hiện sau lưng cô.

“Thước tiểu thư, cô ăn điểm tâm đi.” Dì ta nịnh nọt nói.

Thước Tiểu Khả nhìn chén cháo kia, nhàn nhạt nói: “Dì để đó đi, lát nữa tôi sẽ ăn.”

Tiểu Trịnh có chút không yên lòng: “Tôi nhìn tiểu thư ăn xong tôi mới yên tâm.”

Tiểu Khả tức giận trợn mắt nhìn dì ta một cái: “Lời tôi nói vừa rồi dì không nghe rõ sao?”

“Vâng vâng, tôi nghe rồi.” Tiểu Trịnh vội vàng lui về phía sau.

Lúc này tiếng gõ cửa lại vang lên, Tiểu Trịnh hỏi: “Ai vậy?”

“Tiểu thư, tôi là Lãnh Bà.” Lãnh Ngạo vẫn không yên lòng để một hộ lý chăm sóc Thước Tiểu Khả, trước khi đi đã cho bà đến bệnh viện giúp đỡ trông nom.

Nghe thấy giọng nói của Lãnh Bà, Thước Tiểu Khả vui mừng nói với dì Trịnh: “Mau mau mở cửa đi.”

Cửa mở ra, Lãnh Bà một thân sườn xám đen bước vào, bà nhìn thoáng qua Tiểu Trịnh, nói: “Cô là hộ lý tiên sinh thuê phải không?”

loading...

Tiểu Trịnh mất tự nhiên gật đầu.

“Cô xuống lầu trước đi, tiểu thư là do tôi nhìn cô ấy lớn lên, tôi sẽ chăm sóc tốt cho tiểu thư, có gì cần tôi sẽ gọi cô.” Lãnh Bà đã làm quản gia ở nhà họ Lãnh mấy thập niên, lời nói vẫn tương đối có trọng lượng.

Tiểu Trịnh bĩu môi rời phòng.

Tiểu Khả nhìn thấy Lãnh Bà, tâm tình tốt hơn nhiều.

Lãnh Bà mặc dù là quản gia của nhà họ Lãnh, nhưng mười sáu năm qua cũng đã chăm sóc cô rất tốt, ngoài tình cảm chủ tớ còn có một chút thân tình. Nên lúc Lãnh Bà bưng cháo trắng đút cho cô ăn, cô rất nghe lời ăn từng miếng từng miếng.

Chén cháo ăn xong rất nhanh, Tiểu Khả đưa tay xoa thắt lưng mỏi, nói: “Lãnh Bà, bà mang con ra ngoài chút đi.”

Lãnh Bà đã nghe Lãnh tiên sinh dặn dò qua, nói buổi sáng rời giường nhất định phải ở trong phòng bệnh vì bác sĩ sẽ đến kiểm tra, nên bà cũng không đáp ứng: “Tiểu thư, lát nữa bác sĩ sẽ đến đây kiểm tra, cô cứ ngoan ngoãn ở lại đây đi.”

“Chỉ là ra vườn hoa phía trước hóng mát một chút, sẽ không sao đâu.” Tiểu Khả ấm ức nói: “Hơn nữa, nếu bác sĩ tới đứng ở đó cũng có thể thấy, lúc đó trở về phòng vẫn được mà.”

Lãnh Bà nhìn cô lớn lên, cũng biết cô đã ở trên đảo quá lâu, vừa mới rời đi đã ngồi yên không được rồi, hơn nữa lời cô nói cũng có lý. Bà nhìn ra ngoài cửa sổ, không khí buổi sáng tốt như vậy, không ra ngoài hóng mát một chút thì rất đáng tiếc.

Cuối cùng cũng không cưỡng lại cô được, bà đồng ý, đẩy xe lăn ra khỏi phòng bệnh.

Tiểu Trịnh vẫn canh giữ ngoài phòng bệnh, thấy Lãnh Bà muốn đưa tiểu thư xuống lầu thì bị dọa đến tái mặt: “Bác sĩ vẫn chưa tới kiểm tra, không thể xuống lầu!”

“Tránh ra!” Lãnh Bà không quan tâm đến dì ta, chỉ nói hai chữ.

“Tôi không tránh!” Tiểu Trịnh kiên trì.

“Lãnh Bà, bà gọi điện cho Lãnh tiên sinh…” Câu tiếp theo vẫn chưa nói hết Tiểu Trịnh đã nói: “Đừng đừng, tôi để hai người xuống lầu là được.”

“Nếu vậy dì còn không mau tránh ra!” Đừng nhìn Tiểu Khả chỉ mới mười sáu tuổi, lúc bắt đầu hung dữ cũng sẽ không nể tình ai.

Tiểu Trịnh không tình nguyện tránh ra, Lãnh Bà đẩy xe lăn thuận lợi đi xuống lầu, dĩ nhiên vệ sĩ phụ trách an toàn cũng không nhàn rỗi, thấy hai người xuống lầu thì lập tức đi theo.

Trong vườn tràn ngập mùi hoa thơm ngát, vài con bướm vờn quanh, Thước Tiểu Khả không chớp mắt nhìn vũ điệu mê người của bươm bướm.

Thật ra vườn hoa trên đảo còn không biết lớn hơn nơi này biết bao nhiêu lần, bươm bướm ở đó so với nơi này còn đẹp hơn biết bao nhiêu lần, nhưng cô vẫn thích vườn hoa và bướm ở đây hơn.

Bởi vì nơi này tràn đầy mùi tự do, là mùi vị cô thích.

Một quả bóng cao su lăn đến chân cô, cô khom người nhặt lên, đang tò mò trái banh này sao lại lăn tới đây được thì thấy một bé trai năm sáu tuổi chạy tới đây.

“Chị ơi, đó là quả bóng của em!” Bé trai nhìn chằm chằm trái bóng trong tay cô.

Thước Tiểu Khả nhìn bé trai mập mạp trước mắt, muốn trêu chọc một chút, “Quả bóng này cũng không có viết tên, sao chị biết được nó có phải của em hay không?”

Bé trai đảo mắt nói: “Nếu quả bóng này không viết tên thì chứng tỏ nó cũng không phải là của chị, sao chị lại có thể ôm nó chứ?”

“Nhóc con giỏi lắm, còn nhỏ mà tài ăn nói cũng không tệ.” Tiểu Khả vỗ vỗ đầu thằng bé, trả quả bóng cho nó nói: “”Chị trêu em một chút thôi, trả bóng cho em nè.”

“Cám ơn chị!” Bé trai ôm quả bóng nhìn cô một lượt, nói: “Chị, là ai làm chân chị bị thương, nói cho em biết, em nhất định thay chị trừng trị hắn.”

Thước Tiểu Khả thật sự không ngờ bé trai sẽ nói lời này, cô cau mày suy nghĩ một chút, nói: “Nói cho em biết cũng vô ích, em đánh không lại hắn đâu.”

“Ai nói em đánh không lại hắn?” Bé trai đặt trái banh xuống, xắn tay áo lên nói: “Em khỏe mạnh như trâu, nhất định sẽ đánh bẹp người xấu bắt nạt chị.”

Động tác này, lời này chọc Thước Tiểu Khả cười ha ha, cười đến muốn chảy cả nước mắt. Cuộc sống ngoài đảo thật thú vị, cô thật đúng là muốn cảm tạ Lãnh Ngạo đã làm đứt gân chân của mình, nếu không nhất định không có cơ hộp gặp bé trai đáng yêu như vậy.

“Tiểu Đản Đản.” Xa xa truyền đến tiếng gọi của một người đàn ông, “Mẹ em đang tìm em đấy, đừng làm mẹ em lo lắng nữa.”

Nghe tiếng, Thước Tiểu Khả quay lại nhìn thì thấy vị bác sĩ trẻ tuổi ngày hôm qua đang đi về phía mình, người mặc áo blouse trắng, quần vẫn rộng thùng thình, chỉ là màu sắc không giống hôm qua.

Nếu như cô đoán không sai, nhất định là anh ta tới đây kiểm tra phòng.

“Chú Lăng!” Bé trai ôm lấy quả bóng liếc mắt nhìn anh ta rồi quay đầu nói với Thước Tiểu Khả: “Chị, mẹ em đang tìm em, em phải đi rồi, khi nào rảnh sẽ lại chơi với chị.”

Thước Tiểu Khả nhìn thắng bé lắc lắc mông chạy đi, lúc đến gần vị bác sĩ trẻ tuổi kia thì anh ta nhân tiện xoa xoa đầu nó, sau đó mới đi lại đây.

Bé trai này thật đáng yêu. Tại sao trên đảo không có một bé trai như vậy chơi cùng mình chứ?

Cô đột nhiên nghĩ đến, nếu như một tháng sau cô trở lại cuộc sống trên đảo, đến lúc đó cô hoàn toàn nguyện ý trở về sao?

Không muốn, nhất định không muốn, cho nên cô phải tìm cơ hội thuyết phục Lãnh Ngạo.

Mục lục
loading...