Menu

Để Hôn Em Lần Nữa-Chương 32


Để Hôn Em Lần Nữa


Tác giả: Trần Thu trang


Chương 32

Một ngày làm việc mệt mỏi cuối cùng cũng kết thúc. Đăng rời cuộc họp giao ban cuối giờ sớm hơn mọi người. Những lời khen mà cấp trên dành cho nhóm tin quốc tế tuy rất dè sẻn nhưng cũng khiến anh cảm thấy dễ chịu đôi chút. Hôm nay có lẽ là một trong những ngày nhóm anh chịu sức ép lớn nhất kể từ đầu năm. Vừa phải chạy đua với thời gian để lên bài, vừa phải điều tiết thứ tự và độ dài các bài sao cho phù hợp với tình hình bài vở chung, lại còn phải đảm bảo độ chính xác và trung lập của từ ngữ trong những bài liên quan đến biến cố chính trị khá nhạy cảm của nước lớn láng giềng, ngay cả người đã quá quen với nhịp độ công việc khẩn trương như anh cũng muốn phát điên. Đám nhân viên trong phòng thì khỏi nói, người nào người nấy căng thẳng đến bơ phờ, thậm chí còn không đủ sức để kêu ca hay than thở lời nào. Nghĩ đến đây, Đăng tự nhiên nhăn mặt. Trong hoàn cảnh bận rộn bù đầu như vậy, khi tất cả đều dán mắt vào màn hình máy tính với vẻ nghiêm trọng giống hệt nhau như vậy, thật khó để đoán xem ai đang nghĩ gì!

Trước khi đầu óc Đăng kịp lan man thêm, Điệp đã đuổi kịp anh bằng bước chân dứt khoát và mùi nước hoa cổ điển của chị.

– Sếp khen hơi xách mé nhỉ! – chị nhìn anh ái ngại nhưng vẫn cố mỉm cười.

Phải mất một giây Đăng mới hiểu chị đang nói về chuyện gì. Trong cuộc họp vừa rồi, phó tổng biên tập khen nhóm tin quốc tế với giọng khá miễn cưỡng. Nếu chỉ nghe một cách hời hợt, chắc hẳn ai cũng sẽ có nhận xét như Điệp. Đăng thì hiểu sự tế nhị của cấp trên. Ông không muốn làm mất mặt, rồi sau đó là mất lòng, mấy biên tập viên phụ trách tin trong nước, những nhà báo lớn tuổi xuất thân từ những tờ báo in truyền thống. Nhưng anh không tiết lộ chuyện đó với Điệp chỉ mà trả lời chị bằng một cái nhún vai. Điệp hiểu ngay điệu bộ ấy chính là lời tuyên bố “không muốn nói thêm” của Đăng và nhanh chóng chuyển đề tài:

– Tối nay Đăng rỗi không?

Điệp hơn Đăng một tuổi nhưng hai người vẫn xưng hô ngang hàng theo thói quen từ trước. Nhiều khi anh nhận thấy chút gì đó tha thiết và dường như trên mức trìu mến trong cách gọi của chị. Những lúc như vậy, anh thường giữ thái độ không quá nghiêm nghị nhưng vẫn chừng mực, giống thái độ của anh lúc này:

– Mình cũng chưa biết nữa, chắc không có chương trình gì, sao thế?

– À, thấy Đăng hôm nay có vẻ oải nên định rủ đi massage chân rồi qua Seventeen nghe nhạc.

Đăng đưa tay lên vuốt mặt, kín đáo liếc nhìn vẻ chăm chú chờ đợi của Điệp. Chức vụ quyền thư ký toà soạn nhiều ưu đãi nhưng cũng lắm bấp bênh mà chị mới bắt đầu nắm giữ cách đây chưa lâu đã kịp để lại vài dấu tích, rõ nhất là hai quầng thâm trên mắt và những đường nét không nhân nhượng ẩn nấp trong từng góc khuôn mặt. Đăng nén tiếng thở dài, mỗi ngày qua đi, anh lại thấy Điệp xa lạ hơn một chút. Tránh nhìn thẳng vào đôi mắt quá ráo riết của chị, anh chậm rãi lắc đầu:

– Để hôm khác nhé… Giờ mình đang đau đầu quá, chỉ muốn về nhà.

loading...

Nếu như Điệp có phản ứng gì với lời từ chối của anh thì lớp phấn trang điểm mịn như sáp cũng đã che đi hết rồi. Chị gật đầu, mỉm cười máy móc:

– Được rồi, để hôm khác – Sải bước về phía cửa thang máy, Điệp nhoài người bấm nút rồi quay lại hỏi – Đăng về luôn bây giờ không?

– Chưa, mình phải tạt qua phòng chút đã. Đang làm dở mấy thứ.

– Vậy mình về trước đây!

Đăng gật đầu. Điệp quay hẳn mặt về phía cửa thang, nhưng rồi sực nhớ ra điều gì, chị quay lại, lục túi xách lấy ra một túi nylon in hoa văn sặc sỡ, đưa cho Đăng. Thấy anh định mở miệng hỏi, chị ấn luôn túi vào tay anh, giọng dứt khoát hệt như khi ngồi trước bàn họp:

– Đĩa bay cho Tin. Mình mua từ hôm trước, bảo đưa mà quên.

Đăng chẳng biết nói gì ngoài câu cảm ơn nhạt thếch. Anh không đợi Điệp vào thang máy mà đi thẳng về phòng.

Trái với không gian dường như rất chật hẹp nhưng im ắng lúc trước, căn phòng quen thuộc mở ra trước mắt anh rộng thênh và ồn ào. Tất cả nhân viên đã về hết, chỉ còn lại Cúc Anh đang vừa gõ máy tính vừa nện gót giày xuống sàn theo một bản nhạc phim thần tượng Hàn Quốc phát ra từ chiếc điện thoại có loa ngoài tốt quá mức cần thiết. Thấy anh, cô nàng ngừng chơi trò cập kênh đế giày, với tay tắt nhạc và nhanh nhẩu nói như thanh minh:

– Anh ạ, em dịch xong rồi, đang soát lại thôi.

Mục lục
loading...