Menu

Để Hôn Em Lần Nữa-Chương 28


Để Hôn Em Lần Nữa


Tác giả: Trần Thu trang


Chương 28

Tin tức liên quan đến đám tang của vua nhạc pop Michael Jackson, vụ rơi máy bay thảm khốc ở Yemen và hàng loạt cuộc bạo động sắc tộc ở Tân Cương dồn dập đổ về màn hình máy tính của tất cả mọi người trong phòng. Những bài dịch sớm cũng được dịch muộn cũng chẳng sao về bệnh Alzheimer và cách nuôi dạy trẻ tự kỷ của nhân viên thử việc như Quỳnh cũng bị gác lại. Mọi người trong phòng tập trung theo dõi những tin tức nóng hổi từ CNN, AFP, AP… Ngay cả trưởng nhóm, người thường ngày thường chỉ đọc soát bản dịch (và… bới lông tìm vết) cũng phải lao vào trực tiếp thanh toán một bài phân tích đầy thuật ngữ chính trị phức tạp. Khi những tin bài quan trọng đã được những “thợ dịch bậc cao” đẩy lên trang nhất, các mốc dữ kiện hình ảnh cũng được mấy biên dịch viên non kinh nghiệm rải đều ở các cột phụ, một tiếng rưỡi nghỉ trưa đã trôi hết sạch.

– Giờ này thì còn đi ăn gì được nhỉ? – Lân vươn vai.

– Xuống dưới kia ăn tạm bát miến cua, hàng chị ấy bán đến ba giờ cơ – Hạnh ngáp dài, nói mà không có ý định nhấc người dậy.

– Hôm qua hôm kia em đều phải ăn miến cua, sợ lắm rồi! – Cúc Anh nằm gục xuống bàn.

– Ăn hamburger được không mọi người? Này, dậy đi mua đi! – Một anh chàng gầy choắt ngồi cạnh Cúc Anh vươn tay đập bồm bộp vào lưng ghế của cô nàng.

– Ai mua về cho tôi thì tôi ăn, tôi không ra khỏi đây đâu. Nóng lắm! – Cúc Anh nói mà vẫn không ngẩng đầu lên.

– Đúng rồi, ai đi mua đi – Mấy người còn lại nhao lên.

Quỳnh cúi xuống nửa phần bánh mì ruốc đã để dành từ sáng. Cô thừa hiểu “ai” ở đây là ai. Để tỏ rõ sự thiện chí và cầu thị của một nhân viên mới, cô nên đi mua đồ ăn trưa cho mọi người như đã từng đi mua chè và caramen tuần trước. Nhưng khi trong ví chỉ còn đủ tiền cho ba phần tư chiếc hamburger và khi mọi người chẳng có vẻ gì là muốn góp tiền, cô sẽ chỉ có thể lựa chọn phương án ba không, không nghe không thấy không biết. Dù sao thì cô cũng bị mất nhiều điểm trong mắt đồng nghiệp lắm rồi, mất thêm lần này cũng chẳng vấn đề gì.

loading...

Từ chỗ ngồi của mình, Đăng thấy được hết những biểu hiện từ bối rối, áy náy đến lì lợm, bất cần mà Quỳnh đang cố để không ai thấy. Anh vẫn nhớ thái độ này của cô, rất nhớ là khác. Bốn năm trước, cứ khi nào bị đẩy vào hoàn cảnh khó xử, cô cũng phản ứng y như vậy. Rồi như chợt nhận ra mình sắp mỉm cười, anh quay người ngó ra ngoài cửa sổ. Trời đang quá xanh, mây đang quá trắng, nắng đang quá vàng, những quả cầu hút nhiệt lác đác trên mái các nhà dân thì gần như bất động, bức tranh với những tông màu bị đẩy đến mức chói gắt này hẳn sẽ chỉ đem đến cảm giác đuối sức cho người nào bất đắc dĩ phải trở thành nhân vật trong nó. Đăng quay lại với màn hình máy tính. Anh hít sâu bầu không khí khô lạnh dễ chịu của văn phòng, vừa gõ địa chỉ trang web của một cửa hàng pizza quen, vừa nói mà không nhìn ai cả:

– Pizza 112 hôm nay mua 2 tặng 1. Có ai ăn Bố Già không?

Ngay lập tức, cả phòng nhao lên với bộ sưu tập nhân bánh nghe kêu choanh choách. Hai mươi phút sau, trong khi độc giả của tờ báo điện tử đang thưởng thức những mẩu tin quốc tế nóng rực đầy phè màn hình thì những người dịch chúng đang quây quanh chiếc bàn họp giữa phòng, cắn ngập răng từng góc một phần sáu của mấy chiếc pizza nhân cá anchovie và hành tây, nhân xúc xích chorizo và ớt, nhân nấm và rau chân vịt… Một loáng sau, trên bàn họp chỉ còn lại toàn hộp giấy, lon rỗng và những vỏ gói tương cà chua nhỏ, ai nấy đã trở về bên máy tính của mình để tiếp tục theo sát tình hình thời sự thế giới, trừ Quỳnh. Cô đang nhặt mấy miếng bánh đã nguội ngắt vào một hộp, cho những hộp rỗng còn lại và vỏ lon vào túi nylon, đem ra ngoài hành lang.

Đăng theo dõi mọi hành động của cô, và khi cô ra ngoài, anh chần chừ vài giây rồi cũng theo ra.

Quỳnh không hề biết mình đang có một cái đuôi bám theo nguy hiểm đến mức nào. Vẫn xách nguyên túi rác, cô cắp hộp bánh thừa tới phòng kỹ thuật. Vừa thấy cô thò đầu vào, Mạnh đã gọi ầm lên:

– Đức đẹp trai ra có người thăm nuôi kìa!

Mục lục
loading...