Menu

Đế Hậu Thiên Tài Hoàng Đế Đứng Sang Bên- Quyển .1 . Chương 8


Đế Hậu Thiên Tài Hoàng Đế Đứng Sang Bên


Q.1 – Chương 8: Hoàng Thượng, Ngài Có Thể Đừng Nhàm Chán Nữa Được Không?

Bách Phi Thần trở lại Ngự Thư Phòng đã là giờ Hợi, hiện tại hắn đang mệt mỏi ngâm mình trong thùng tắm đơn sơ ở ngoài phòng. Đối với thùng tắm mà nói đúng là quá đơn sơ. Hết cách rồi, ai kêu mình có cung điện không thể trở về.

Hơi nóng nồng nặc bốc lên cao, Bách Phi Thần giống như tiên nhân, vẻ mặt mơ hồ và mang theo một tầng tiên khí không dính khói bụi trần gian. Mặc cho sợi tóc rơi rớt thấm nước dán chặt ở trước ngực, giống như một nữ nhân, gương mặt cương nghị bị hơi nước bốc lên thấm vào một chút đỏ ửng, môi mỏng khẽ giương, hô hấp đều đều, mắt xếch mê người khẽ khép chặt. Khuỷu tay khoác lên bên cạnh thùng tắm, ngón tay thon dài nâng trán, chau mày, hình như có chuyện gì vướng vít trong lòng.

Đáng chết, cũng lật tung cả hoàng cung rồi vẫn không tìm được, rốt cuộc nha đầu chết tiệt kia trốn nơi nào rồi? Bị ta bắt được nhất định sẽ không dễ dàng tha cho nàng! Trong đầu Bách Phi Thần đều nghĩ đến Đại Nhi. Từ Hương Hinh uyển ra ngoài liền chạy thẳng tới Phượng Tê cung, lúc này Đại Nhi nên ở trong phòng ngủ mới đúng, lại không nghĩ rằng nàng từ nơi Thái hậu đi ra cũng chưa có đã trở lại. Bách Phi Thần xuống lệnh tử, hiện tại trừ người hầu và Ngự Lâm quân vẫn còn qua lại tìm kiếm. Cũng lật tung đến tận trời rồi nhưng tìm không thấy người.

Chẳng lẽ không còn ở trong cung sao ?

Nghĩ tới đây đáy lòng Bách Phi Thần chợt trống trải, giống như mất đi cái gì. Tại sao có thể có loại cảm giác này? Không phải mình vẫn mong đợi đuổi nàng ra ngoài sao? Hiện tại nàng đi không phải vừa đúng lúc? Nhất định là mình còn chưa báo thù được, cứ như vậy dễ dàng buông tha cho nàng nên không cam lòng! Đúng vậy, thầm nghĩ Bách Phi Thần ta lúc nào thì bị ăn thua thiệt lớn như vậy, bị Lâm Đại Nhi tính toán cả hậu cung không được yên bình, không báo thù làm sao có thể để cho nàng rời đi! ừm, nhất định là như vậy.

Bách Phi Thần tiến hành an ủi đáy lòng mình. Rất có tư vị giấu đầu hở đuôi.

“Cẩn.” Khóe môi Bách Phi Thần khẽ nhúc nhích, nhẹ nhàng khạc ra một chữ. Là tên của một người.

Trong nháy mắt, một nam tử áo đen liền xuất hiện tại phòng ngoài, nam tử mày kiếm mắt sáng, sống mũi cao thẳng, môi lạnh như sương giá, toàn thân áo đen phát ra khí thế tuấn lãng bất phàm. Mái tóc đen được buộc bằng sợi dây màu đen ở sau ót. Đứng rất nghiêm chỉnh, không có động tác đặc biệt. Bất quá nhìn trên khuôn mặt lạnh nhạt của nam tử áo đen có chút buồn bực.

Hoàng thượng, ngài không thể đang lúc tắm gọi ta có được không? Ngài đây là trần trụi quyến rũ có được hay không. Tuy rằng ta ở trong bóng tối cũng có thể nhìn thấy, nhưng mà quang minh chính đại nhìn hoàn toàn không giống nhau.

“Giúp ta tìm một người.” Bách Phi Thần tự xưng là ‘ta’ không mở mắt.

Khóe miệng Cẩn không khỏi run rẩy, Hoàng thượng ngài có thể đừng dùng tài lớn làm việc nhỏ như vậy được không?

“Lâm Đại Nhi.” Không nói nhảm. Nói thẳng tên.

Khóe miệng Cẩn vẫn run rẩy, trên trán vạch đen cũng xông ra. Hoàng thượng, ngài có thể đừng nhàm chán nữa được không?

Thấy người tới vẫn bất động thật lâu, Bách Phi Thần hé mí mắt như kiếm, ánh mắt lạnh lùng bắn về phía người nào đó. Thật là càng ngày càng hư không thể tưởng tượng nổi, lời của trẫm cũng không để ở trong mắt.

“Còn không đi! Chẳng lẽ muốn ta đưa tiễn ngươi? !” Rõ ràng cắn răng nghiến lợi.

Trên đầu Cẩn một đám quạ đen bay qua. Rốt cuộc trong lòng không nhịn được nữa, ánh mắt khinh bỉ liếc về phía Bách Phi Thần đang muốn nổi dóa ở trong thùng tắm: “Ta nói, mặc dù ngươi là bề trên của ta, chẳng qua ta vẫn rất khi dễ ngươi. Thông minh như ngươi vậy, làm sao lên làm hoàng đế? Ngươi nhìn kỹ lại mình đi, rốt cuộc làm sao sống đến bây giờ? Về sau không có việc gì đừng tìm ta, có chuyện cũng đừng tìm ta. Nhất là lúc này, ta nhìn vào ngươi đã muốn làm cầm thú một lần, aiz, làm người làm đã lâu, vẫn cảm thấy cầm thú khá hơn.”

loading...

Trong lúc sắc mặt Bách Phi Thần nhanh chóng đen lại, bóng dáng của Cẩn hóa thành làn sương đêm tản ra trong nháy mắt, khiến cho Bách Phi Thần giống như nín một hơi. Thật là thiếu quản giáo! Thật không biết phụ hoàng làm sao giáo dục hắn, giáo dục thế nào thành một người quần áo lụa là, trong mắt không có người, vô pháp vô thiên như vậy! Mặc dù lúc nhỏ, hắn và mình như hình với bóng, chẳng qua mình chính trực thuần khiết, tại sao hắn lại không đứng đắn vậy? Chẳng lẽ là trong lòng bị méo mó? Đoán chừng, chắc không phải cái loại yêu thích đó. Nếu không phải là từ nhỏ cùng nhau đi tiểu, tắm, ngủ chung, đấm đánh lẫn nhau, nhất định cũng phải đánh cho hắn bán thân bất toại.

Vô cùng buồn bực, Bách Phi Thần vèo một cái đứng lên. Hơi nóng lượn lờ bay lên, thân thể Bách Phi Thần to lớn, những giọt nước thật nhỏ từ trước ngực chảy xuống, đến eo rồi tan ra hòa vào giọt nước theo lọn tóc rơi xuống ở trên người.

Một bức tranh mỹ nam đang tắm.

“Cút ra ngoài!” Mặt đen thui rống lên một tiếng, lúc này mới xoải chân đi ra. Sau khi lau khô, tùy tiện khoác vào một cái áo lót, dùng công lực đem tóc sưởi khô một chút, lúc này mới không chút để ý đi tới Ngự Thư Phòng. Kể từ sau khi ở lại Ngự Thư Phòng liền mở ra một gian mật thất, xem ra vị hoàng đế này của chúng ta vẫn có dự kiến trước.

Ánh mắt mới vừa chạm trên giường, trong đầu Bách Phi Thần bị căng lên như dây cung liền buông lỏng. Không bao lâu, chỗ khác lại căng lên.

Chỉ thấy trên giường lớn mềm mại rộng hai mét, một nữ tử ngủ rối tinh rối mù. Cặp mắt đào hoa quyến rũ nhắm lại, lông mi thật dài giống như cây quạt xòe ở trên khuôn mặt khuất một bên trong bóng tối, sóng mũi cao hơi nhíu, đôi môi chu ra tựa như cánh hoa mềm mại, mái tóc đen dài xõa ở phía sau, có mấy sợi không an phận chảy xuống đến vành tai, rơi vào trước ngực, nằm nghiêng, đôi tay buông tuồng ở trên giường. Chăn chỉ đắp đến bên hông, vóc người linh lung, ở trong ánh sáng của Dạ Minh Châu chiếu rọi, càng lộ thêm vẻ mê người.

Bách Phi Thần cảm thấy Đại Nhi như vậy vẫn rất đáng yêu. Ít nhất không nói lời nào. Câu nói kia phải nói thế nào: tĩnh như xử nữ, động như kẻ điên.

Nhìn bộ dáng đáng yêu của Đại Nhi, nhịp tim đập nhanh. Đây là cảm giác chưa từng có ở trước mặt của Hinh Tuyết. Muốn đi qua kéo chăn cho nàng, nhưng có chút sợ đến gần. Lặng lẽ vận Hàn Băng Quyết diệt trừ nóng ran trên người, lúc này mới thận trọng đi tới. Cúi người xuống nhẹ nhàng đem chăn kéo đến cổ, mái tóc dài sau lưng thuận thế từ vành tai chảy xuống, lọn tóc rơi vào gò má của Đại Nhi. Trong giấc mộng, Đại Nhi vung tay sờ sờ mặt, xua loại cảm giác ngứa ngáy này. Nhìn động tác Đại Nhi giống như đứa trẻ, Bách Phi Thần chợt cảm thán, nếu là lúc tỉnh dậy, được một nửa như lúc ngủ cũng tốt a. Ít nhất sẽ không làm cho hắn tức giận. Chẳng qua như vậy cũng không phải là Lâm Đại Nhi đi.

Thấy Đại Nhi không đề phòng như vậy, thầm nghĩ có phải cho nàng mấy hộ vệ hay không, đương nhiên là muốn bảo vệ. Nếu không, hắn thật đúng là không yên lòng đấy. Nghĩ đến nha hoàn đi theo nàng, dường như trở về Lâm gia sợ là phải hơn một tháng mới có thể quay lại, vậy thì cho nàng một nha hoàn thân cận để dùng, mặc dù có hơi tài lớn dùng việc nhỏ, nhưng an toàn là trên hết. Nghĩ như vậy, Bách Phi Thần liền đem Dao Kỳ, ám vệ xếp hàng thứ hai cho ra ngoài.

Bách Phi Thần ngây ngẩn ngồi ở bên giường cả đêm, tận mắt nhìn Đại Nhi từ đầu giường một đường ngủ thẳng đến cuối giường. Bách Phi Thần buồn cười đồng thời cũng tương đối im lặng, có thể ngủ đạt đến loại cảnh giới này thật đúng là không phải người thường có thể đạt tới. Càng thêm may mắn hoàn hảo cái giường này khá lớn, nếu không, không thể không rớt xuống.

Giờ Mẹo, Ngụy Trung Hiền làm tròn bổn phận, phục vụ Bách Phi Thần lâm triều, còn chưa có đi đến gần đã nhìn thấy Bách Phi Thần mặc xong y phục, bị làm cho kinh ngạc một chút. Đây là chuyện gì xảy ra a, hiện tại Hoàng thượng chịu khó như vậy. Nhìn kỹ lại đôi mắt Bách Phi Thần một vòng đen, hiển nhiên là một đêm không ngủ.

“Hoàng thượng, Ngự Lâm quân báo cáo nói vẫn không tìm được Hoàng hậu nương nương, người xem. . . . . .” Trong hoàng cung này, chuyện Hoàng hậu mất tích truyền đi, người ta không cười rơi hàm răng mới là lạ chứ. Ngày hôm qua nhìn bộ dáng Hoàng thượng cắn răng nghiến lợi, sợ rằng không liều chết đánh nhau với Hoàng hậu nương nương là không thể. Không tìm được, vẫn là chuyện tốt đấy. Chuyện này nếu làm ầm ĩ lên, theo tính khí của Hoàng hậu nương nương khi nổi giận có thể thu dọn sao.

“Không cần tìm, hôm nay cũng không cần dọn dẹp trong phòng, cũng không cho phép ai đi vào. Còn nữa, phái thêm vài hộ vệ cho Hương Hinh uyển, nha hoàn cũng đổi cơ trí một chút, chuyện như vậy trẫm không muốn xảy ra nữa.” Nghĩ tới nghĩ lui vẫn cảm thấy có chút không đúng, nhưng lại không biết là nơi nào.

“Vâng”

Chẳng qua có chút quá đúng dịp.

Mục lục
loading...