Menu

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu-Chương 9


Dạy Dỗ Vị Hôn Phu


Tác giả: Tiểu Yết ( Jih )


Chương 9: Mất Hết Cả Hứng !

…Trường trung học Vương Trí – lớp A3…

” Hello người đẹp. Chúng ta chưa chính thức gặp mặt thì phải  ? ” 

Tận dụng thời gian Vương Lãng Thần chưa vào lớp , Thiệu Nha ngay lập tức bay qua chỗ mỹ nhân mà liến thoắng.

 Hàn Lệ Ái chỉ cười nhẹ , một nụ cười rất nhẹ nhưng đủ làm người khác tan chảy – ” Xin chào “

 ” Mình là Thiệu Nha , còn kia là Vu Tích Kỳ đều là bạn của Vương Lãng Thần .” – Vừa nói cậu vừa chỉ tay qua chỗ Vu Tích Kỳ.

Tích Kỳ mỉm cười gật đầu với cô. Hàn Lệ Ái cũng lịch sự mà gật đầu lại.

” Mà cậu có hôn ước với lão đại , phải như vậy không ? “

Thiệu Nha lại hỏi.

” Phải “

” Hàn Lệ Ái , cậu cũng biết đấy. Lão đại tính tình không được tốt cho lắm , lại rất kiêu ngạo , không biết thương hoa tiếc ngọc là gì “

Cô khẽ cười , gật đầu – ” Đương nhiên là biết. Lại còn trưởng thành chậm ” 

” Ha… Ha… Phải . Hàn Lệ Ái cậu là người đầu tiên dám nói ra như vậy ” – Thiệu Nha cảm thấy buồn cười.

 Đột nhiên , từ ngoài cửa một nữ sinh xông thẳng vào lớp . Bước nhanh đến trước mặt Hàn Lệ Ái . Thiệu Nha vừa nhìn thấy mặt cô ta , khuôn mặt trẻ con lại trở nên chán ghét .

” Cô là Hàn Lệ Ái ? ” – Nhan Tuyết nhìn cô chăm chăm hỏi.

 Hàn Lệ Ái khoanh tay trước ngực , ngẩng đầu lên  – ” Phải “

” Thì ra đây là Hàn tiểu thư danh bất hư truyền ? Cũng chỉ là một chút nhan sắc hơn người mà muốn kết hôn với Vương Lãng Thần ? ” – Cô ta dùng ngữ điệu vô cùng khiêu khích.

Học sinh mỗi lúc lại xì xào bàn tán. Từ khi Hàn Lệ Ái vào học không khi nào họ lại không có chuyện vui để xem.

Cô mặt không chút biểu cảm , nhàn nhạt đáp – ” Tôi một chút nhan sắc hơn người cũng còn hơn nhan sắc bằng người . Tôi danh gọi Hàn tiểu thư , chỉ một từ Hàn thôi cũng nặng hơn tên cả dòng họ nhà cô ” 

Nhan Tuyết sôi huyết . Cô ta nhất định không chịu thua bởi vì… Vương Lãng Thần chỉ có thể là của một mình cô ta.

” Thiên kim tiểu thư con nhà danh giá thì sao ? Có gì tốt ? Cô nghĩ Vương Lãng Thần sẽ để ý đến loại con gái tiểu thư nhạt nhẽo như cô sao  ? Anh ấy nhất định sẽ không đồng ý kết hôn ! ” ( Yết : Ảo tưởng ( ̄- ̄) )

Nghe vậy , Hàn Lệ Ái chẳng những không tức giận mà còn cười , tặc lưỡi – ” Chậc.. Chậc… Xem kìa , ngay cả giọng điệu cũng giống như vậy . Cô yêu anh ta sao ? “

” Phải , tôi yêu anh ấy. Nên nhất định sẽ không nhường anh ấy cho ai khác ” – Cô ta kiên quyết nói.

 Thiệu Nha và Vu Tích Kỳ ngồi bên cạnh cảm thấy buồn nôn ra. Một cảm giác thật là chán ghét. Lần đầu tiên họ thấy một cô gái mặt dày đến như vậy.

” Cô muốn hẹn hò cùng anh ta ? Có thể , tôi cũng không quan tâm ” – Hàn Lệ Ái nhướn mày lên tiếng.

” Cô không quan tâm ? “

” Phải , cô thích yêu đương với anh ta như vậy thì cứ việc . Chuyện tôi quan tâm là sự hợp tác giữa hai tập đoàn , lợi ích từ cuộc hôn nhân này mà sinh ra. Còn cái thể loại yêu đương gì đó, ăn được sao ? Có sinh ra của cải được không ? Thứ gọi là tình yêu đó chỉ dành cho những kẻ mơ mộng hão huyền thôi “

” Tiểu thư như cô thì hiểu cái gì gọi là tình yêu ? Cô sinh ra đã sống trong giàu sang phú quý , muốn gì được đó , sống rất thảnh thơi , sung sướng mà không lo lắng gì cả. Cô làm sao hiểu được cuộc sống của kẻ bình thường như tôi . Đối với tôi, Vương Lãng Thần là người không ai được cướp lấy ” – Nhan Tuyết dùng ngữ điệu căm ghét để nói.

” Thảnh thơi ? Sung sướng ?” – Cô lạnh lùng giương mắt.

Nhan Tuyết khiêu khích trả lời – ” Còn không phải ? ” 

Hàn Lệ Ái đứng dậy khoanh tay trước ngực đi từ từ một vòng quanh người cô ta , vừa đi vừa cất giọng – ” Đúng là kẻ đầu óc đơn giản . Cũng không thể trách được, sinh ra trong một gia đình bình thường nên chỉ có thể nghĩ đến những việc tầm thường và đơn giản.  Đầu óc như vậy làm sao đủ chất xám mà nghĩ đến việc đại sự ? “

” Cô…”

Không để cô ta kịp phản pháo , Hàn Lệ Ái đã nói tiếp , lần này đứng trước mặt cô ta gương mặt đầy vẻ cao ngạo.

 ” Cô nghĩ mình biết rõ về chúng tôi lắm sao ? Kẻ bình thường như cô sao có thể hiểu , cô sống trong gia đình bình thường , có được tuổi thơ bình thường như bao đứa trẻ khác , được tự do quyết định mọi thứ mà không có sự ràng buộc nào. Làm sao biết được ?

Chúng tôi sinh ra trong một gia đình danh giá , mang thân phận của người thừa kế , mang trách nhiệm gánh vác cả một tập đoàn khổng lồ trong tương lai. 6 tuổi cô học chữ thì chúng tôi đã phải nói được 2 ngôn ngữ  . 10 tuổi cô còn đang chơi đùa với bạn bè thì chúng tôi đã phải học hành xử lễ nghĩa , phép tắc trong giao tiếp , ngay cả cách ăn cách ngủ cho đúng quy tắc chúng tôi cũng phải học . 15 tuổi cô vui vẻ cắp sách đến trường thì chúng tôi đã phải học cách kinh doanh , quản lí cả tập đoàn .

Tình yêu vớ vẩn mà cô nói tới không nằm trong từ điển của chúng tôi . Chúng tôi ngay từ từ khi sinh ra đã được dạy bảo chỉ có thể nghĩ đến lấy đại sự làm cuộc .

Kẻ đầu óc suy nghĩ giản đơn tầm thường như cô có tư cách gì phán xét chúng tôi ?”

Nhan Tuyết cứng họng . Cô ta tức giận nhưng không nói được gì liền gắt gỏng – ” Hàn Lệ Ái , cô đừng tưởng mình cao quý thì muốn xem thường ai cũng được ! “

Hàn Lệ Ái cười lạt lẽo – ” Cô chạy đến đây la hét om sòm nói Vương Lãng Thần là của mình trước mặt nhiều người như vậy. Tôi làm sao dám xem thường cô , người có gan làm được chuyện này chỉ có thể là người da mặt rất nhiều thịt thôi. Cô là tự mình hạ thấp giá trị bản thân , không phải do tôi “

” Cô !!! “

” Vẫn thường nghe người ta nói cái bánh xe hỏng nặng nhất phát ra tiếng kêu to nhất (*), hình như không sai “

Cô ta nổi điên lên nhìn Hàn Lệ Ái , bộc phát mà chửi – ” Chết tiệt , cô tưởng mình là ai mà lên mặt nói triết lý với tôi ! “

Hàn Lệ Ái hứng thú lại tặc lưỡi – ” Chậc… Chậc.. Thỉ xác lang phún đế , mãn chủy phún phấn (†) “

Nhan Tuyết tức muốn hộc máu. Miệng mồm của Hàn Lệ Ái tuyệt đối không thể đấu lại. Cô ta sinh ra ở nước ngoài sao có thể nói tiếng Trung rành rọt đến như vậy ?!

” Được ! Hàn Lệ Ái cô cứ chờ đó !!! ” 

Cô ta hai mắt sòng sọc , nện đôi giày cao gót xuống sàn “lộp cộp” đi ra ngoài.

” Hàn Lệ Ái , em hãy về đội của tôi ! ” – Thiệu Nha ánh mắt ngời sáng , ngón tay chỉ về phía cô.

Hàn Lệ Ái chỉ khẽ cong môi không nói gì.

Vu Tích Kỳ nhìn cô , cất giọng trầm ổn – ” Nói rất hay “

” Quá khen ” – Cô cũng lịch sự trả lời.

………………………………..

(*) Ý của câu này là những kẻ om sòm bên trong thường rỗng tuếch.

(†) Bọ hung hắt hơi , phun ra toàn cức .

Ý nói kẻ ăn nói bậy bạ , không ngửi được.

 ***************************************

Giờ ra chơi…

” Vương Lãng Thần đâu ? ” – Hàn Lệ Ái nhíu mày hỏi.

Từ lúc sáng đến giờ , cô không hề thấy hắn đến trường. Mới lúc nãy , Vương Khải còn gọi điện cho cô nói Vương Lãng Thần đưa cô về Vương gia ăn tối nhưng lại không thấy mặt mũi anh ta đâu.

” Tôi cũng không biết , đã gọi lão đại nhưng cậu ta không nghe máy . Thật kì lạ.” – Vu Tích Kỳ khó hiểu nói.

loading...

 Hàn Lệ Ái lại nhìn qua Thiệu Nha nhưng cậu ta cũng chỉ nhún vai lắc đầu.

” Mình không biết đâu . Đừng nhìn mình “

 Cầm lấy điện thoại, cô đi ra hành lang lớp gọi điện . Gọi tới lần thứ 3 Vương Lãng Thần mới nghe máy .

” Alo “

” Anh đang ở đâu ? “

Đột nhiên , Hàn Lệ Ái nghe thấy giọng phụ nữ rất mờ ám từ trong điện thoại. Giống như là tiếng…rên rỉ…

“Là cô sao ? “

” Phải , là tôi . Chúng ta cần phải cùng nhau về nhà anh ăn tối , lúc nãy cha anh đã gọi điện đến “

Hàn Lệ Ái lại tiếp tục nghe âm thanh đó.

Vương Lãng Thần đầu dây bên kia nhếch môi cười đầy khiêu khích .

” Tôi đang bận. Lát nữa mới xong “

” Ở đâu ? Tôi tới “

 ” Cô đến ? Được , là ở Khách sạn Red , địa chỉ là…. “

Nói xong , hắn cúp máy.

Hàn Lệ Ái ánh mắt chứa đầy bỡn cợt nhìn vào màn hình điện thoại. 

Đã trốn học , đi khách sạn làm trò dơ bẩn còn cố tình để cô nghe thấy. Vương thiếu gia ơi Vương thiếu gia , muốn khiêu khích cô ?

Cô lại cầm điện thoại lên bấm số của tên tài xế riêng của Vương Lãng Thần mà lần trước cô đã xin.

” Thiếu gia ? Lúc sáng tôi đã đưa cậu ấy đến trước cổng trường rồi mà “

” Hình như anh ấy không có vào trường. Anh có thể lái xe đến đây chở tôi đi gặp Lãng Thần không ? Bởi vì chút nữa chúng tôi còn phải cùng nhau quay về Vương gia ăn tối theo lời dặn của ngài chủ tịch “

” Tất nhiên thưa tiểu thư . Chủ tịch đã yêu cầu chúng tôi vâng theo lệnh của Hàn tiểu thư , chúng tôi không thể không làm theo “

************************************

Hàn Lệ Ái trốn luôn 2 tiết cuối . Cô đi bọc ra cổng sau , nơi có chiếc xe màu đen sang trọng đợi sẵn.

” Chúng ta đi đâu thưa tiểu thư ? “

Tên tài xế riêng của Vương Lãng Thần lễ phép hỏi.

” Đến khách sạn Red ” – Cô ngồi dựa vào ghế từ tốn nói.

” Khách sạn ? ” 

” Đừng hỏi nhiều , cứ đi đến đó ” – Hàn Lệ Ái lạnh lùng cắt ngang.

Người lái xe lại vô cùng khó hiểu nhưng vẫn phải vâng lệnh .

Chiếc xe đỗ tại trước một khách sạn 5 sao được xây theo phong cách Châu Âu. Rất nguy nga , tráng lệ.

” Anh chờ tôi ở đây ” 

Hàn Lệ Ái bước xuống , đóng cửa xe lại. Đi thẳng vào khách sạn. 

” Đúng vậy thưa tiểu thư , Vương thiếu gia đang đợi cô ở phòng 105 lầu 8 . Thiếu gia căn dặn tiểu thư cứ việc đi thẳng lên đó ” – Người phụ nữ ở quầy tiếp tân dè dặt kính cẩn nói.

” Tôi biết rồi , cám ơn chị ” 

Hỏi xong , cô liền xoay người tiến tới thang máy.

…Phòng 105…

Hàn Lệ Ái nhìn số phòng dành cho khách V.I.P , rất tự nhiên đẩy cửa bước vào . Mà cánh cửa này cũng không hề khóa.

 Từ ở ngoài , cô đã nghe thấy tiếng rên rỉ của phụ nữ vang lên một cách mờ ám.

Bước vào phòng ngủ thì chứng kiến một cảnh tượng không thể nóng mắt hơn. Hai con người trần truồng quấn lấy nhau trong tư thế đầy nhục dục.

” Ah… Um.. Lãng Thần… “

Tiếng hét phóng đãng cứ thế thoát ra từ miệng của cô gái xinh đẹp đang nằm trên giường kia. Cô ta có một cơ thể rất đẫy đà , da cũng rất trắng.

Vương Lãng Thần không kiêng dè gì mà xoa nắn các bộ phận trên cơ thể cô ta rất mạnh bạo. Nửa dưới luân động mãnh liệt.

 Nghe thấy tiếng động ,hắn quay mặt lại đã nhìn thấy cô . Khóe môi ranh mãnh cong lên không ít.

” Đến rồi sao ? Tôi đang bận . Cô ngồi đợi một chút đi “

Hắn cốt yếu muốn Hàn Lệ Ái đến đây để cô ta chứng kiến cảnh này. Để cô ta biết cô ta chẳng là cái thá gì cả, cũng để cô ta nếm mùi sợ hãi , xấu hổ cùng tức giận khi thấy vị hôn phu của mình lên giường với người phụ nữ khác.

 Ánh mắt của cô lúc đầu có chút biến động, ánh mắt như phủ lớp sương mờ , lạnh lẽo và u tối. Những ký ức ngày hôm đó…

 Nhưng sau một giây ánh mắt đó đã biến mất , khôi phục trạng thái trầm tĩnh như thường ngày . Cô thản nhiên lên tiếng , giọng điệu có chút vui vẻ – ” Được , hai người cứ chơi từ từ , chơi đã rồi dừng . Tôi ngồi đây đợi, đừng lo “

Hàn Lệ Ái không đi ra ngoài phòng khách mà đi luôn vào phòng ngủ nơi 2 kẻ kia đang quấn lấy nhau. Cô ngồi vào chiếc ghế sopha được đặt cạnh giường.

 Vương Lãng Thần cau mày nhìn cô như sinh vật lạ. Chết tiệt ! Cô ta một chút biểu cảm còn không có !

Cô ngồi vắt chéo chân, rút điện thoại ra gọi .

” Alo , Lăng Nguyệt à ? Mình đây “

” Phải , mình vừa đến Bắc Kinh mới mấy ngày thôi “

” Khỏe , sao cơ ? “

” Không thể nào . Cậu cứ đùa ” 

Vừa nói điện thoại Hàn Lệ Ái vừa cười đùa. Một chút cũng không hề để ý đến cảnh tượng nóng mắt kia giống như nó là một chuyện vô cùng bình thường đang xảy ra.

Trên giường , tiếng rên rỉ của của cô gái vẫn đứt quãng . Nhưng tốc độ của Vương Lãng Thần mỗi lúc lại chậm dần . Hắn còn không hề chú tâm việc mình đang làm gì hay thân thể phía dưới mê hồn thế nào, chỉ nhìn Hàn Lệ Ái chăm chú . 

Mk ! Hắn đột nhiên mất hết cả hứng !

Mục lục
loading...