Menu

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu-Chương 7


Dạy Dỗ Vị Hôn Phu


Tác giả: Tiểu Yết ( Jih )


Chương 7: Thật Quá Cao Tay

….Sáng hôm sau – 6 giờ 45…

Trường Trung Học Vương Trí

 Hàng loạt chiếc xe màu đen sang trọng nối đuôi nhau chạy vào lối cổng. Các vị thiếu gia , tiểu thư con nhà giàu lần lượt bước xuống xe vào trường. 

Sáng nào cũng thế , cảnh tượng trước mắt như tượng trưng cho sự xa hoa của ngôi trường danh giá này. Ngày ngày diễn ra trước cổng trường Vương Trí cứ như là trong phim vậy.

Giữa dòng xe màu đen kia , đột nhiên xuất hiện một chiếc xe màu trắng sang trọng , tuy thiết kế đơn giản nhưng nhìn qua đã biết loại xe đắt giá của thế giới, nổi bật trong đám đông. Học sinh đang đứng trước cổng ai ai cũng hướng mắt về chiếc xe đó.

Chiếc Maybach đỗ lại , một tên vệ sĩ ngay lập tức xuống xe mở cửa sau xe ra , kính cẩn chào.

” Xin mời tiểu thư “

Hàn Lệ Ái bước xuống xe . Trên vai đeo một chiếc balo hàng hiệu . Hôm nay cô đã bận đồng phục của trường như những học sinh khác. 

Trên người cô ngoài trừ bộ đồng phục là áo sơmi trắng có nơ thắt ngay cổ , một chiếc áo Blazer đen khoác ngoài và váy xoè ngắn . Hàn Lệ Ái còn mang trên người những phụ kiện vô cùng đắt tiền khiến ai cũng trầm trồ .  

Một đôi  bốt cổ ngắn làm bằng da , một cái balo màu xanh đeo trên vai , đồ gài áo cũng được đính bằng kim cương , ngay cả cái nơ nhỏ kẹp trên tóc cô cũng là của nhà Design Channel thiết kế đúng duy nhất một cái trên thế giới. 

Hơn hết , dung nhan tuyệt mĩ của Hàn Lệ Ái khiến người nhìn không thể rời mắt .

Cô sải chân , bước từng bước vô cùng đĩnh đạc đi vào cổng trường trước bao nhiêu cặp mắt.

 Tại sao trường của họ có một mỹ nhân đẹp rúng động lòng người như vậy mà trước giờ họ không hề hay biết.

Hàn Lệ Ái đi dọc hành lang trường đã có biết bao đôi mắt gần như trồi hết ra ngoài vì cô.

…Lớp A3…

Hàn Lệ Ái bước nhanh vào lớp trước bao nhiêu ánh mắt sửng sốt của học sinh cùng lớp.

 Bọn họ vô cùng kinh ngạc . Đây chẳng phải là cô gái xinh đẹp ngày hôm qua sao ? Hôm nay lại còn mặc đồng phục của trường nữa. Thì ra đúng là học sinh mới. Đám nam sinh bắt đầu lại mê đắm ngắm nhìn vẻ đẹp khuynh quốc kia. Kể từ ngày hôm nay , mỗi ngày họ đều có thể chiêm ngưỡng mỹ nhân rồi.

Thiệu Nha và Vu Tích Kỳ cũng sửng sốt nhìn cô dưới bộ đồng phục học sinh. Vương Lãng Thần vừa ngước mắt lên đã nhìn thấy thân ảnh xinh đẹp kia . Đôi đồng tử co dãn nhất thời, hắn nhíu mày.

Hàn Lệ Ái không đi xuống dãy của Vương Lãng Thần mà đi xuống dãy bàn phía ngoài . Ngồi vào cái bàn cuối cùng , ngang hàng với Vu Tích Kỳ và Vương Lãnh Thần.

 Cởi balo đặt lên bàn , Hàn Lệ Ái nhẹ nhàng ngồi xuống . Thản nhiên lấy sách ra đọc. Không hề liếc mắt tới Vương Lãng Thần hay đám người kia. Giống như ngày hôm qua chưa có chuyện gì xảy ra.

” Cô ! ” – Hắn còn tức giận chuyện ngày hôm lại càng muốn hỏi rõ cô ta là ai còn tính sổ.

Vương Lãng Thần đứng dậy đi qua chỗ cô, đứng trước mặt lạnh lùng nói – ” Cô là ai mà lại dám xuất hiện ở đây ?! “

Hàn Lệ Ái vẫn chăm chú đọc sách , miệng thì trả lời – ” Đây là trường cấp 3 cũng không phải bệnh viện tâm thần . Có gì mà không dám ? “

Nghe thấy lời nói không chút sợ hãi mà còn có chút không muốn quan tâm của cô gái trước mặt, Vương Lãng Thần càng trở nên nóng nảy. Cô gái này quả nhiên to gan , một chút cũng không để hắn vào trong mắt.

 Vương Lãng Thần nhìn xuống bộ đồng phục của cô lại khẽ nhếch môi cười – ” Thì ra là học sinh mới sao ? Cô gái , cô không biết là mình đang đắc tội với ai đâu “

Tuy rằng trước giờ hắn  chưa bao giờ mở miệng chủ động khoe khoang về thân thế của mình. Bởi vì Lãng Thần cảm thấy như vậy thật là khoác loác với lại cũng không cần nói vì trước giờ ai gặp hắn thì đều biết rõ và nể sợ . Hình của hắn xuất hiện đầy trên các trang báo và mạng internet cơ mà.

Nếu như cô ta là học sinh của trường Vương Trí hắn lại càng dễ xử lý. Phải cho cô gái này biết mình đang ngu ngốc đắt tội với ai. Hành động quái gở của cô ta ngày hôm qua đã làm hắn rất tức giận. Dù Lãng Thần không hiểu rốt cục câu nói ngày hôm qua của cô ta có ý gì.

Hàn Lệ Ái không thèm trả lời . Xem lời nói của hắn như gió thoảng qua tai.

Vương Lãng Thần tức điên . Cái này chính xác là sự xem thường cùng khinh miệt. Đây là lần đầu tiên hắn bị một cô gái làm cho tức giận như vậy.

Bàn tay to lớn dựt ngay quyển sách trên tay cô xé nát. 

Hàn Lệ Ái không hề ngạc nhiên cũng không hề tức giận. Gương mặt xinh đẹp vô cùng điềm tĩnh nhìn hắn đang xé sách. Cánh tay trắng nõn khoanh lại trước ngực , lên tiếng đùa cợt – ” Chỉ vậy thôi sao ? “

” Sao ? “

” Vương thiếu gia , anh có hành động nào khác cho giống người trưởng thành chút hơn không ? “

Đúng, chính xác là hành động kia quá ư là trẻ con ! Hàn Lệ Ái nhìn người con trai cao lớn trước mắt như một đứa trẻ con bướng bỉnh cáu giận. Rất ôn tồn , không mảy may tức giận.

” Cô !!! ” – Hắn trợn mắt nhìn người kia . Cô ta cư nhiên không hề có gì gọi là tức giận trước hành động thô lỗ của hắn. Lại còn đùa cợt nói hắn là trẻ con.

Vu Tích Kỳ nhìn cô mà còn thấy ớn lạnh dùm . Lão đại lần này cực kì tức giận. Lần đầu tiên cậu mới thấy có một cô gái xem thường hắn đến như vậy, một chút cũng không sợ.  Cô gái đó càng lúc càng kì lạ.

” Nói , cô rốt cuộc là ai ?! “

Bình thường nhìn vào bảng tên là có thể biết được tên. Nhưng cô gái này lại không hề đeo bảng tên trước ngực làm hắn không biết được. Vương Lãng Thần rất muốn biết cô gái kia rốt cục là ai mà dám mạnh miệng trước mặt hắn như vậy.

 Cho dù cô ta là tiểu thư con nhà nào thì nếu để hắn biết được chắc chắn sẽ “hủy” gia đình cô ta ngay lập tức  , cho cô ta biết uy danh của lão đại này. Đã biết hắn là Vương thiếu gia mà còn dám ăn nói như thế.

” Tôi không có lý do gì phải trả lời câu hỏi này của anh ” – Hàn Lệ Ái nhàn nhạt đáp.

Hắn lại nhếch môi cười . Được , cô ta cũng gan dạ lắm .

” Cô nên biết đã bước vào ngôi trường này thì phải kính trên nhường dưới . Nếu không sẽ mang họa đấy “

Nghe hắn nói , cô bật cười một tiếng . Đứng thẳng dậy chống tay lên bàn , mở miệng nói – ” Cám ơn lời nhắc nhở của Vương thiếu gia. Nhưng tôi cũng muốn nhắc nhở thiếu gia đây ‘Ngôn khinh hưu khuyến nhân, lực tiểu hưu lạp giá’ (*)”

” MK ! Cô dám khinh thường tôi ?! ” – Vương Lãng Thần tức giận chửi thề. 

Cả lớp ai cũng trừng mắt nhìn nữ sinh to gan kia. Ngay cả Vu Tích Kỳ và Thiệu Nha cũng khiếp sợ. Cô gái đó gan mật thật không nhỏ. Nhưng bọn cậu cũng thấy thực kì lạ trước giờ lão đại đâu phải dạng người nhỏ nhen đi tranh chấp với phụ nữ . Đường đường là một lão đại , hành động như bây giờ có chút…

 Thực không giống Vương Lãng Thần ngày thường.

” Reng… Reng..”

Tiếng chuông vào lớp phá tan bầu không khí căng thẳng kia.

Vương Lãng Thần lạnh lẽo nhìn cô – ” Cô cứ đợi đó. Chuẩn bị cùng gia đình mình cuốn gói khỏi thành phố này đi “

Hàn Lệ Ái không một chút sợ hãi còn thích thú nhìn thẳng vào hắn , đứng khoanh tay trước ngực lên tiếng – ” Bình tĩnh đi Vương thiếu gia . Bài học của tôi còn chưa bắt đầu mà “

Hắn lại càng lúc mặt càng đen lại , cả người tỏa ra ám khí lạnh run người . Xoay người trở về chỗ . Lần này hắn không cho cô ta xuống địa ngục thì không xứng đáng là lão đại của Tam Vương hội.

 Thấy vậy, Hàn Lệ Ái cũng ngồi xuống đàng hoàng . Lấy tập vở ra chuẩn bị vào tiết. Khoé miệng hơi cong , rất nhẹ , như một cánh hoa vậy.

Đám người xôn xao cũng tản ra vào lại chỗ ngồi ngay ngắn.

 (*) Lời nói không có sức nặng và sức lực yếu kém thì đừng khuyên răn người khác.

*******************************************

loading...

…Cantin…

Vương Lãng Thần , Vu Tích Kỳ và Thiệu Nha cùng nhau đi xuống cantin. 

Vừa đi , mặt của hắn lại hầm hầm như muốn giết người. Ngay cả Vu Tích Kỳ cũng cảm thấy có chút sợ nhưng mà thằng nhóc mặt búng ra sữa kia thì…

” Lão đại , cậu làm mất mặt giới giang hồ quá “

Ách, câu này có chút quen quen. 

Vương Lãng Thần đang bực bội nghe thấy câu nói đó liền phát ra những tia u ám lạnh lẽo liếc thằng nhóc bên cạnh.

” Thiệu Nha ! ” – Vu Tích Kỳ trừng mắt .

Thiệu Nha thấy vậy không sợ lại càng nói tiếp – ” Đường đường là một lão đại của xã hội đen . Sao lại đi tranh chấp với người đẹp như lúc sáng chứ ? Lão đại , người đẹp là để nâng niu ” 

Vương Lãng Thần mặt đen tới mức không thể đen hơn . Bàn tay to lớn túm lấy cổ áo của Thiệu Nha . 

Cậu nuốt nước bọt. Chết rồi ! Lão đại lần này thực sự bốc hoả !

Tên nhóc kia bây giờ mới nhận ra mình đã đùa với lửa . Vu Tích Kỳ thấy thế liền hốt hoảng ngăn cản – ” Lão đại, tha cho thằng nhãi này đi. Cậu cũng biết lão tam trước giờ mồm miệng thối mà “

Thiệu Nha khẽ trừng mắt liếc người kia như muốn nói – ” Cám ơn nhà ngươi đã chửi ta “

Vương Lãng Thần đành nuốt cục giận mà buông ra . Hắn lại lạnh lùng liếc . Thiệu Nha biết ý, cười hề hề làm hòa. 

Không thèm quan tâm đến thằng nhãi kia, Vương Lãng Thần bước đi nhanh . Vừa bước vào cantin , đột nhiên có thứ gì giơ ra chắn ngang phía dưới.

 Hắn vì bực bội nên bước nhanh không để ý tới nên đã bị vấp phải. Thân người cao lớn đổ xuống đất.

” Rầm… ” 

Nghe tiếng ngã rất mạnh.

 Thiệu Nha và Vu Tích Kỳ sửng sốt cùng hoảng hốt chạy đến. Cả căntin ai cũng quay đầu nhìn kinh ngạc. Là kẻ nào, kẻ nào lại lớn gan đến như vậy ?!

Chết tiệt ! Vương Lãng Thần ngay lập tức cả người đứng dậy . Ánh mắt rực lửa bùng cháy , dò tìm kẻ muốn chết kia . Vừa xoay người lại hắn đã nhìn một thân ảnh xinh đẹp quen thuộc.

Mk ! Cô ta không muốn sống !

Hàn Lệ Ái nhàn nhã khoanh tay đứng dựa vào tường . Rút chân lại , đứng thẳng dậy giương mắt nhìn hắn , khuôn miệng xinh đẹp giơ cao đùa cợt.

Cả cantin muốn nín thở dõi theo đoạn kịch này.

 Vương Lãng Thần cuộn chặt nắm tay muốn nổi gân, hắn không còn tức giận nữa mà là nổi điên .

” Cô !!! Quả nhiên không muốn sống ! “

Sự u ám đến đáng sợ ngay cả hơi thở của hắn cũng lạnh lẽo đến mức những người có mặt ở đây cũng phải run rẩy theo.

Mà cô gái kia , một chút sợ hãi cũng không hiện lên gương mặt xinh đẹp. Hàn Lệ Ái ung dung bước tới gần hắn . 

Mặt Vương Lãng Thần vẫn lạnh lùng uy bạo. 

Cô nhẹ nhàng đưa tay chỉnh sửa lại cà vạt trên cổ hắn . Bàn tay nhỏ nhắn khéo léo thắt lại cà vạt. Hành động của cô khiến cho mọi người chấn kinh . Ngay cả Vương Lãng Thần lửa giận đang trực chờ bùng phát cũng lập tức cả người cứng ngắc.

Hắn có chút kinh ngạc nhìn cô . Cô ta hành động càng lúc làm hắn càng không hiểu nổi.

 Dưới một khoảng cách gần như thế này , Vương Lãng Thần có thể nhìn rõ từng nét trên khuôn mặt kiều diễm của cô . Không thể phủ nhận rằng người con gái này rất xinh đẹp. 

Hắn cảm thấy tim mình như ngưng đập vì vẻ đẹp choáng ngợp này. Phút chốc, hắn quên mất là mình đang tức giận khi ngửi thấy hương thơm trên người cô . Giống như mùi của loài hoa nào đó , nhẹ dịu rất dễ nghe. 

Đột nhiên , loa của trường vang lên tiếng thông báo .

” Xin mời em Hàn Lệ Ái , lớp A3 . Ngay lập tức đến phòng hiệu trưởng “

Loa phát thanh vừa dứt , cả cantin ngay lập tức xôn xao .

” Mình không nghe lầm chứ ? Lúc nãy là nói Hàn Lệ Ái ư ?”

” Hàn Lệ Ái học ở trường chúng ta hồi nào vậy ? Sao mình không biết “

“….”

Vương Lãng Thần như bị ai đánh vào đầu. Ánh mắt giật giật . Hắn là đang nghe lầm ? Thầy hiệu trưởng nói là Hàn Lệ Ái. Cô ta sao có thể ở đây ? Trong trường Vương Trí này ? Chẳng phải cô ta ở nước ngoài sao ?

Thiệu Nha cũng ngạc nhiên quay sang hỏi người bên cạnh – ” Lão nhị , hiệu trưởng đọc lộn tên sao ? Sao Hàn Lệ Ái lại ở đây được ? ” 

Vu Tích Kỳ cũng lắc đầu khó hiểu. Rồi bỗng nhiên cậu ngước nhìn cô gái kia, từ từ ánh mắt sâu hun hút lại thêm một phen chấn kinh.

Đúng là như vậy ! Tại sao cậu lại không đoán ra !

Hàn Lệ Ái nghe thấy thông báo mặt cũng không biểu cảm gì. Tiếp tục thắt cho xong cà vạt . Trong khi đám đông vẫn còn ồn ào , Vương Lãng Thần thì vẫn ngẩn người ra suy nghĩ, cô đã thắt xong. 

Nhẹ nhàng chỉnh lại áo cho hắn khẽ nói .

” Xong rồi. Tuy rằng rất muốn ở lại tranh luận cùng anh nhưng thầy hiệu trưởng gọi tôi lên phòng rồi nên tôi đi đây “

Một lời nói của cô khiến cả căntin rớt tim ra ngoài, muốn chụp lại cũng không kịp. Thật là quá đau tim.

Vương Lãng Thần cả kinh , trợn mắt nhìn cô . Lần đầu tiên hắn bị người ta đưa vào một thế trận hết kinh ngạc này tới kinh ngạc khác như vậy. Ngay cả đi xông pha chém giết cũng không thể đau tim hơn việc này.

Thiệu Nha đứng một bên miệng mở lớn , đủ nhét cả trái trứng vịt vào. Chỉ có Tích Kỳ là còn bình tĩnh một chút , bởi vì cậu đã đoán ra được chuyện này vài phút trước.

Chưa kịp định thần , Hàn Lệ Ái lại nói nhỏ bên tai hắn một câu , lần này ngữ điệu rất lạnh lùng – ” Bài học thứ nhất dành cho Vương thiếu gia anh : Đừng tùy tiện xem thường hay chọc giận người khác bởi vì anh không biết được mình  đang thực sự đối đầu với loại người nào đâu “

Nói xong , cô xoay người đi ra khỏi cantin.

Bóng dáng cô vừa biến mất. Vương Lãng Thần cả người cứng ngắc . Ngay cả cantin vốn trước giờ ồn ào náo nhiệt , nay cũng im phăng phắc vì tất cả mọi người đều cứ như bị đông cứng như tượng.

Hàn Lệ Ái kia cũng thực quá đáng sợ. Lúc trước , cantin có bầu không khí yên tĩnh này chỉ khi nào Vương Lãng Thần nổi giận quát lên thì bọn họ mới sợ hãi im lặng. 

Mà bây giờ cô tiểu thư đó chỉ cần một lời nói nhẹ nhàng , chỉ cần mọi người vừa nghe thấy tên cô ta đã im bặt không thể mở miệng.

 Thật cao tay, quá cao tay.

Mục lục
loading...