Menu

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu-Chương 45


Dạy Dỗ Vị Hôn Phu


Tác giả: Tiểu Yết ( Jih )


Chương 45: Chương Ngoại Truyện 1

Hôn lễ của cô và hắn sau đó linh đình diễn ra tại nhà thờ Đức Bà ở Paris , kiến trúc nơi đây vô cùng mỹ lệ. Với sự tham dự đông đủ của bạn bè và gia đình hai bên. Vì đây là sự kiện quan trọng của hai nhà nên tổ chức vô cùng xa hoa long trọng. Các nhà báo cũng được mời đến.

Để tổ chức lễ cưới hoa lệ này , Vương Lãng Thần đã đày đoạ Thiệu Nha không biết đến mức nào. Đáng lẽ , anh ta chỉ có trách nhiệm quản lí an ninh khu vực lễ cưới. Còn những chuyện khác là để Vu Tích Kỳ lo. Nhưng mà hắn là vẫn còn rất giận chuyện cô bị bắt cóc kia nên muốn hành hạ Thiệu Nha một chút. Bắt anh ta lo liệu cho lễ cưới từ A đến Z. Ngay cả khâu lựa hoa cưới cũng giao cho anh ta , lựa phải hoa xấu liền phải đi lựa lại. Giờ cô mới biết Vương Lãng Thần là người thù rất dai nha.

Nhìn cảnh Thiệu Nha chạy xuôi chạy dọc , chạy đến mức vắt chân lên cổ . Hàn Lệ Ái thấy vậy cũng cảm thấy hơi có lỗi. Suy cho cùng thì là do cô và Lăng Nguyệt lừa anh ta ra ngoài nên bây giờ mới bị chịu khổ như vậy.

Thiệu Nha khóc không ra nước mắt .Có lần phẫn uất hét vào mặt hắn.

” Lão đại , mình nói cho cậu biết, cậu mà còn dám ‘đì’ mình. Mình sẽ tung hình nóng , clip nóng của cậu và mình ! Mình cũng không thèm làm phù rể cho cậu ! Mình sẽ ngay lập tức chuyển sang làm phù dâu cho Lệ Ái ! ”

Nghe vậy , Vương Lãng Thần chỉ lạnh lùng liếc mắt – ” Cũng được , mình sẽ cho người may sẵn váy cho cậu . Đến lúc đó cậu lo mà mặc váy cầm hoa , đứng sau cầm váy cho Lệ Ái bước vào lễ đường ”

” Cậu đừng thách thức mình. Mình làm thật đó ! ” – Thiệu Nha ngang bướng gào lên.

” Nếu là nam nhân quân tử thì đã thách thì dám làm ” – Hắn thấp giọng trả lời.

” Mình không phải nam nhân quân tử. Mình là nam nhân bị cậu cướp mất đời trai rồi vứt bỏ , sau đó còn bị cậu đày đoạ tổ chức đám cưới cho cậu ! Bây giờ còn xách váy cho vợ cậu ! Trái tim mỏng manh dễ vỡ của mình sao chịu nổi ! ” – Thiệu Nha vô cùng vô cùng ủy khúc nói.

Cái tên này, ngay cả tức giận cũng đem người ta ra đùa cho được. Vương Lãng Thần ngay lập tức cầm cái gối dựa trên ghế ném thẳng vào mặt anh ta.

Thiệu Nha nhanh nhẹn tránh né. Ngay lập tức ôm mặt “khóc nức nở” , vừa ủy khúc nói – ” Mình hận cậu…”

Nói xong , liền chạy cái vèo ra khỏi phòng. Thiệu Nha cũng chỉ là giận dỗi nhất thời nên muốn đem cái tên lão đại độc ác kia ra trêu ghẹo một chút cho vui.

Không ngờ , Vương Lãng Thần làm thật. Sáng hôm sau đột nhiên có nhà thiết kế váy cưới tới đòi đo ba vòng trên cơ thể anh ta để may váy cưới phù dâu theo chỉ lệnh của hắn.

Nhà thiết kế lúc đầu nghe yêu cầu của Vương Lãng Thần đã cười hết 15 phút , còn tưởng là hắn đang đùa. Nhưng hắn mặt rất nghiêm nghị lại lạnh lùng nên nhà thiết kế mới biết là chuyện nghiêm túc , cằm muốn rớt xuống đất.

” Thưa , Vương tiên sinh có dặn may cho Thiệu tiên sinh một cái váy thật đẹp màu trắng . Tôi định lấy cảm hứng chi tiết từ hoa hồng , sẽ có những bông hoa hồng vải gắn trên vai áo , ngài thấy thế nào ? “

Nhà thiết kế vừa cố nhịn cười vừa nói.

Thiệu Nha khóc muốn phụt máu. Thế này khác nào phá nát hình tượng xã hội đen của anh chứ ? Chuyện này mà đến tai cánh nhà báo thì thanh danh thiếu gia họ Thiệu của anh sao mà sống ?! Thật là muốn kiếm một sợi dây thừng tự thắt cổ tự tử cho rồi.

Từ ngày hôm đó , Thiệu Nha chỉ có thể an phận thủ thường chịu đày đoạ tổ chức tiệc cưới. Còn hơn là phải mặc váy cưới vào lễ đường làm trò cười cho thiên hạ. Từ nay về sau cũng không dám mạnh miệng nữa.

Cũng may , còn có Lăng Nguyệt giúp anh ta mấy việc lặt vặt. Hàn Lệ Ái đang đặt ra một dấu chấm hỏi lớn với quan hệ của hai người này nha. Không biết là người nào đang để ý người nào đây.

Dù sao thì hôn lễ cũng đã diễn ra rất tốt đẹp. Cô có thể thấy Lam Doanh ngồi hàng ghế trên cùng hạnh phúc nhìn cô và Vương Lãng Thần trao nhẫn cho nhau. Vô cùng xúc động.

Ra khỏi nhà thờ là đến màn quăng hoa cưới. Hàn Lệ Ái phấn khởi quăng bó hoa lên trời , bó hoa bay một vòng lại rớt xuống tay Lăng Nguyệt.

Cô nàng cầm phải bó hoa liền có chút đứng hình. Đám đông xung quanh ai cũng đổ dồn mắt nhìn Lăng Nguyệt.

” Lăng Nguyệt , lần sau là đến cậu tổ chức lễ cưới đó nha ” – Hàn Lệ Ái vui vẻ nhìn cô nàng.

Lăng Nguyệt cầm bó hoa , cười như muốn khóc – ” Lệ Ái cậu đúng là muốn hại chết mình mà ”

Phía bên kia , Thiệu Nha đang khoanh tay đứng dựa vào tường nhếch khoé môi, nhìn sang đám đông.

” Cậu không phải là thích bạn của Hàn Lệ Ái đó chứ ? ”

Trông thấy vẻ mặt của Thiệu Nha, Vu Tích Kỳ đứng bên cạnh liền hỏi.

Thiệu Nha không trả lời , khóe miệng vẫn dâng cao.

” Nếu hai người cậu mà yêu nhau thể nào lão đại sẽ đầy hai người ra đảo hoang cho mà xem ” – Vu Tích Kỳ cười cười.

Thiệu Nha đột nhiên thở dài nói – ” Hazz, cũng phải chịu thôi , lão đại đã kết hôn rồi mà còn nhung nhớ đến mình. Mình biết làm sao đây ? Cậu ấy bá đạo lắm , hay ghen tuông nữa sợ mình bị cướp đi mất. Thật là một cuộc tình trái ngang mà ”

Người bên cạnh chỉ biết bó tay lắc đầu. Không biết nói gì hơn với cái con người này.

************************************

Hôn lễ kết thúc , Vương Lãng Thần và cô ngay lập tức bay đến đảo Bora Bora thuộc quần đảo Polynésie của Pháp ở Thái Bình Dương để hưởng tuần trăng mật. Nơi đây là một trong những hòn đảo đẹp nhất thế giới. Được mệnh danh là thiên đường của những đôi tình nhân hay còn gọi là hòn đảo của những giấc mơ.

Với làn nước xanh vắt có thể nhìn xuống đến đáy biển và bờ cát trắng mịn màng trải dài quanh hòn đảo. Đẹp đến mức kì vĩ có thể làm con người nín thở.

Vương Lãng Thần thuê hẳn một căn phòng khách sạn cao cấp nằm trên biển cho cô và hắn nghỉ ngơi.

Vừa bước vào phòng , Hàn Lệ Ái đã chạy ra ngoài ban công nhìn cảnh biển đẹp mênh mông kia. Cô nhắm mắt hít thở thật sâu tận hưởng. Không khí trong lành nơi đây làm cho tâm tình con người ta thật dễ chịu.

Nhìn thấy điệu bộ trẻ con của cô , Vương Lãng Thần bỗng cảm thấy buồn cười. Hắn đặt hành lí lên giường rồi đi ra ngoài ban công. Thân hình cao lớn từ từ tiến đến vòng tay ôm lấy eo cô.

” Ái Ái , chúng ta mới đến đây thôi mà em đã quên mất ông xã của mình rồi sao ? ”

Hàn Lệ Ái có chút giật mình , xoay người lại bật cười – ” Anh bá đạo như vậy , em có mười lá gan cũng không dám quên anh ”

” Ái Ái… ”

Vương Lãng Thần cúi xuống ngậm môi cô vào miệng . Nhấp nháp làn môi mềm mại quen thuộc. Nhào nặn cắn mút trong miệng hắn.

Cánh tay rắn chắc siết chặt thân cô làm hai cơ thể ma sát vào nhau . Hắn hiện tại vô cùng hạnh phúc vì cuối cùng cô cũng đã trở thành người phụ nữ của hắn. Cả đời này chỉ thuộc về hắn.

Hàn Lệ Ái chống tay lên vòm ngực to lớn , muốn cản lại nụ hôn của hắn.

” Thần, khoan nào… Em còn muốn được đi ngắm hòn đảo ”

Nhưng Vương Lãng Thần cứ như một đứa trẻ cứng đầu , tham lam cắn mút môi cô dường như không muốn dứt ra.

” Thần… ”

Cô nài nỉ gọi tên hắn.

Sau khi hôn thỏa mãn , Vương Lãng Thần mới chịu buông cô ra . Hắn đôi môi mỏng cong lên thành một đường hoàn hảo – ” Được rồi , em mau thay đồ đi . Chúng ta ra ngoài đi dạo rồi tiện thể đi ăn tối luôn ”

Hàn Lệ Ái gật đầu , nhoẻn miệng cười , rướn người lên chạm vào môi hắn – ” Em biết rồi , đợi em một chút ”

Sau khi thay đồ , cô và hắn ra bờ biển dạo chơi ngắm nhìn mặt trời lặn . Rồi thưởng thức bữa tối ngay tại bãi biển với những ánh đèn lung linh.

Vừa trở về phòng , điện thoại của cô đã reo lên . Hàn Lệ Ái nhanh chóng bắt điện thoại. Vì cô biết thế nào người đàn ông đằng sau cũng giành bắt cho xem.

” Alo , vâng thưa mẹ… ? ”

Cô có chút ngạc nhiên lên tiếng. Hàn Lệ Ái nằm lên giường , áp điện thoại vào lỗ tai để nghe cho rõ.

Trước giờ Emma rất ít khi nào chủ động gọi điện cho con gái mình. Bà là một người phụ nữ không thích thể hiện tình cảm ra bên ngoài nên cũng rất ít khi chủ động gọi điện hỏi han chuyện gì.

Lúc cô thông báo chuyện kết hôn bà cũng không biểu hiện gì. Chỉ là ậm ừ một câu – ” Vậy là tốt rồi… ”

Bà cũng không bộc phát cảm xúc như những người mẹ khác khi thấy con gái mình mặc váy cưới bước vào lễ đường. Bà rất bình tĩnh.

Vương Lãng Thần đứng cuối giường cau mày nhìn cô nghe điện thoại. Hàn Lệ Ái ngay lập tức ra hiệu nói với hắn là mẹ của mình. Hắn gương mặt mới chịu dãn ra .

Bước đến đầu giường , Vương Lãng Thần ngồi xuống ôm lấy cô. Cằm hắn gác lên đôi vai nhỏ bé , lẳng lặng lắng nghe cô và mẹ nói chuyện. Hàn Lệ Ái cũng không đẩy hắn ra chỉ là nhẹ nhàng mỉm cười.

loading...

” Con vẫn chưa đi ngủ sao ? ”

” Thưa , vẫn chưa ”

” Lãng Thần đâu rồi ? ”

” Anh ấy đang ở bên cạnh con ”

” Cũng không có gì . Mẹ chỉ dặn dò con vài câu thôi, gả cho người ta rồi thì con phải biết tự lo liệu. Một khi đã quyết định sống cùng cậu ta rồi thì không được hối hận. Cũng rất may , vì trái tim của con đã chọn cậu ta và cậu ta cũng đã chọn con nên mẹ mong cuộc sống hôn nhân của hai đứa sẽ hạnh phúc. Sẽ không trở nên giống mẹ và cha con , như hai người xa lạ sống chung một nhà ”

” Mẹ… ”

Đột nhiên , sóng mũi cô cay cay. Lần đầu tiên cô có thể nghe mẹ mình nói những lời này. Những lời mà bất cứ người mẹ nào cũng dặn dò con gái trước khi lấy chồng.

Cô biết mẹ cô cũng không hẳn là người phụ nữ sắc đá , bà chỉ là do sống trong thế giới danh vọng này suốt cuộc đời rồi nên luôn tự tạo cho mình một bức màn chắn. Bà vẫn là một người mẹ , vẫn mong con gái mình có được hạnh phúc .

” Mẹ chỉ nói như vậy . Khuya rồi , không nên làm phiền hai đứa con nữa. Mau đi ngủ đi ” – Emma giọng có vẻ ngại ngùng , sau đó mau chóng cúp máy.

” Mẹ… ”

Cô chưa kịp lên tiếng thì đã nghe tiếng tít.. tít từ đầu dây bên kia.

Hàn Lệ Ái thở dài. Hạ điện thoại trên tay xuống. Vương Lãng Thần ôm chặt lấy cô , khẽ nói bên tai – ” Em đừng lo lắng , mẹ chỉ là nhất thời vẫn chưa thích ứng được . Chúng ta chỉ cần hiểu là mẹ vẫn rất yêu thương em như bất kì người mẹ nào trên thế giới này đều yêu thương con của mình ”

Miệng cô hơi cười – ” Em tất nhiên là hiểu mà. Chỉ là em không thể ở bên cạnh chăm sóc mẹ nhiều hơn ”

” Đừng lo , sau khi đi tuần trăng mật về. Chúng ta cùng bay sang Luân Đôn thăm mẹ , được không em ? ”

Hàn Lệ Ái nở nụ cười gật đầu .

” Ái Ái… ”

Vương Lãng Thần bỗng dưng lại khẽ gọi tên cô.

Cô ánh mắt yêu kiều nhìn hắn – ” Vâng ”

” Ái Ái , tối nay là đêm động phòng của chúng ta ”

Hắn giọng trầm khàn mở miệng.

Hàn Lệ Ái nuốt nước bọt. Mặt ửng hồng hơi cúi xuống , cắn cắn môi .

” Thì làm sao ? ”

Vương Lãng Thần ngay lập tức đè cô nằm xuống giường , con ngươi đen láy linh hoạt chuyển động.

” Ái Ái , anh thấy em không nên giả ngốc nữa thì hơn. Trình độ giả ngốc này của em không lên được chút nào cả. Cố tình giả ngốc cũng chính là một tội đấy biết không hả ? ”

Hắn vừa nói vừa trừng phạt cô bằng cách cắn mạnh vào cần cổ trắng ngần.

Hàn Lệ Ái vừa đau vừa thẹn lại vừa giận , giơ tay đấm vào lồng ngực hắn.

” Ai biểu anh suốt ngày ức hiếp em chứ ? Em không giả ngốc thì để bị anh ức hiếp sao ? ”

” Nhưng em có giả ngốc thì vẫn bị anh ức hiếp , không phải sao ? ” – Hắn nở nụ cười xấu xa.

” Quân xấu xa ” – Cô trừng mắt nhìn người phía trên, mặt vẫn còn ửng đỏ.

Thấy vậy , Vương Lãng Thần cúi xuống hôn cô , ánh mắt nhu tình như nước – ” Ái Ái , yêu em , anh yêu còn không đủ. Sao có thể ức hiếp em được chứ ? ”

” Ngoan , tối nay nghe lời anh. Anh thực sự rất muốn em ”

Hắn giọng khàn khàn dỗ dành cô.

Hàn Lệ Ái mặt đỏ lại càng đỏ hơn. Nhưng trong lòng cô từ sớm đã bị ánh mắt của hắn làm cho rung động rồi.

Vương Lãng Thần nhìn dáng vẻ dưới thân nhỏ nhắn ngoan ngoãn liền nhếch môi cười hài lòng. Lại một lần nữa từ từ chạm đến môi cô.

Nhưng chưa kịp chạm đến thì bất thình lình bị bàn tay mềm mại chặn lại. Hắn cau mày nhìn cô. Hàn Lệ Ái một tay chặn môi hắn , một tay bịt miệng mình lại.

Ngay lập tức , cô đẩy mạnh hắn ra. Nhảy xuống giường , nhanh chân chạy vào nhà tắm. Vương Lãng Thần kinh ngạc nhìn cô, lo lắng chạy đến gõ cửa phòng tắm.

” Ái Ái , em làm sao vậy ?! ”

Từ trong nhà tắm truyền ra tiếng nôn mửa cùng tiếng nước chảy. Càng làm cho hắn hốt hoảng , gấp gáp gõ cửa liên tục – ” Ái Ái , trả lời anh đi. Em có làm sao không ? ”

Một lúc sau , Hàn Lệ Ái đứng bên trong nói vọng ra – ” Thần , lấy giúp em cái túi xách nằm ngay tủ đầu giường ”

Vương Lãng Thần khẩn trương đi đến đầu giường lấy túi xách đưa vào cho cô.

” Ái Ái , chuyện gì vậy ? Nói cho anh nghe đi ? Em thật sự không bị làm sao chứ ? ”

Trong lòng hắn nóng như lửa đốt. Nhưng cô thì nhất quyết không để cho hắn vào.

Mấy phút trôi qua , cánh cửa bị đẩy ra. Vương Lãng Thần nhanh chân chạy đến ôm lấy cô . Nâng cằm cô lên , xem xét gương mặt xinh đẹp.

” Ái Ái , em bị sao thế ? Sắc mặt lại tái nhợt như thế này. Em làm anh lo quá ”

Hắn có chút tức giận lên tiếng.

Hàn Lệ Ái lắc đầu , cụp mắt xuống. Có vẻ chần chừ mở miệng – ” Thần, em có thai rồi…”

Vương Lãng Thần kinh ngạc trừng mắt nhìn cô. Đứng yên như bức tượng bất động. Đủ để thấy tin tức này làm hắn chấn động đến mức nào.

Hắn cố gắng chấn tỉnh bản thân , nắm lấy vai cô – ” Ái Ái , làm sao em biết được ? ”

Hàn Lệ Ái giơ ra một cái que thử thai trên đó hiện ra hai vạch đỏ . Đôi mắt xinh đẹp chăm chú quan sát biểu hiện của hắn.

Ngay lập tức , gương mặt anh tuấn trở nên bừng sáng như ánh dương. Hắn ôm chặt lấy cô vào người .

” Ái Ái , cuối cùng anh cũng được làm cha , làm cha rồi ! ”

Nghe giọng điệu thôi đã biết hắn vui sướng đến mức nào. Hàn Lệ Ái cũng rất xúc động , vui mừng ôm lấy hắn. Cô tin rằng Vương Lãng Thần hắn sẽ là người cha tốt nhất trên đời này.

Sau đó , hắn vui mừng đến mức cầm điện thoại gọi hết cho người này đến người kia khoe khoang việc mình đã làm cha. Làm cho Hàn Lệ Ái cảm thấy rất buồn cười , cô không biết hắn cũng có mặt trẻ con như thế này.

Người nào cũng vui thay cho hai người , nhưng riêng chỉ có một tên mở mồm là người nghe muốn đập điện thoại.

” Tưởng gì ? Sinh con thôi mà. Mình cũng có thể sinh được cho cậu. Cậu về đây , chúng ta cùng làm. Có câu : có công mài sắt có ngày nên kim. Mình không tin một ngày làm 20 lần không ra nổi em bé ! ”

Giọng Thiệu Nha oang oang trong điện thoại.

Và thế là ngày hôm sau , người nào đó đã bị đày qua trại mafia bên Trung Đông sống một tuần. Bị đày đoạ đến mức thân tàn ma dại. Bây giờ muốn khóc cũng không ai thèm nghe.

Mục lục
loading...