Menu

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu-Chương 42


Dạy Dỗ Vị Hôn Phu


Tác giả: Tiểu Yết ( Jih )


Chương 42: Cô Lại Bỏ Trốn

” Nhưng anh cũng vì như vậy mà miễn cưỡng bản thân . Nếu anh không thích thì đừng làm ” 

Hàn Lệ Ái ngọt ngào hai tay ôm lấy mặt hắn. 

” Chẳng phải em đã từng nói , thứ em muốn nhất là tập đoàn Vương thị ? Vậy anh sẽ lấy cho em ” – Vương Lãng Thần cúi xuống nhìn cô nghiêm túc nói.

 Cô nghe vậy vội vàng lên tiếng – ” Thần , em lúc đó chỉ là thuận miệng nói ra. Em bây giờ , thực sự những thứ đó đối với em không còn quan trọng nữa ” 

Ngón tay thô ráp khẽ vuốt ve gò má trắng mịn của cô , hắn giọng trầm thấp hỏi – ” Vậy em muốn gì ? Em nói đi , tất cả anh đều có thể cho em ” 

Hàn Lệ Ái lại lắc lắc đầu , vòng tay ôm cổ hắn – ” Em không muốn gì cả. Ngoại trừ tình yêu của anh ra , thứ gì em cũng không cần đến ” 

” Ái Ái… ” 

Hắn hạnh phúc vô bờ , siết chặt cô trong vòng tay. Thì thầm gọi tên cô. 

Bỗng nhiên , Vương Lãng Thần chăm chú quan sát gương mặt xinh đẹp như phát hiện ra điều gì đó , sau đó khẽ chau mày . Bàn tay to lớn nắm nhẹ cằm cô , xoay mặt cô qua. 

” Ái Ái , là cô ả kia làm em ra như vậy ? “

Hắn tức giận nhìn gò má còn sưng đỏ của cô. 

Hàn Lệ Ái cắn cắn môi , chần chừ lên tiếng – ” Em không sao , chỉ qua ngày mai là hết sưng thôi ” 

Con ngươi đen láy co dãn nhất thời , không khó để nhận ra hắn là đang rất tức giận.

” Ái Ái , anh nhất định sẽ không bỏ qua cho cô ta ! ” 

” Thần , không cần phải như vậy. Em… “

” Suỵt ” 

Ngón tay thon dài chặn lại trước môi cô không để cô nói hết lời. Vương Lãng Thần bá đạo mở miệng – ” Những chuyện này em không cần phải bận tâm đến , tất cả hãy để anh lo. Ái Ái tâm tư của em chỉ cần đặt hết vào anh là đủ , những người khác em đừng quan tâm đến “

Gương mặt anh tuấn lại muốn chạm đến môi cô nhưng một lần nữa lại bị phá hỏng bởi tiếng gõ cửa. 

Vương Lãng Thần dừng động tác lại , hắn quả thực lần này nổi giận. Người quản gia này không biết giây phút riêng tư của người khác là gì sao ? Từ nãy đến giờ cứ làm phiền cô và hắn.

” Chuyện gì ? ” 

Hắn lạnh lùng quát khẽ. 

” Thưa cậu chủ , có Thiệu thiếu gia và Vu nhị thiếu gia đến thăm , họ còn mang theo rất nhiều người ” 

Lệ Quyên đứng sau cánh cửa , chần chừ nói.

” Nhiều người ? ” – Vương Lãng Thần cau mày. 

” Ta biết rồi. Bà lui đi , nói với bọn họ ta sẽ xuống ngay ” 

” Thần… “

Thấy hắn định bước xuống giường , cô liền ngăn lại.

” Anh đang bị thương , vừa mới tỉnh dậy không nên di chuyển nhiều ” 

” Vậy em giúp anh xuống lầu đi ” – Hắn cười cười nói.

Hàn Lệ Ái có chút buồn cười liền gật đầu – ” Được , ra đây để em đỡ anh ” 

****************************************

Hàn Lệ Ái đỡ hắn đi xuống cầu thang . Vừa bước xuống , cô đã nhìn thấy Vu Tích Kỳ và Thiệu Nha ngồi trên ghế sopha, xung quanh căn phòng chỉ toàn là vệ sĩ của bọn hắn. 

Nhưng điều làm cô kinh ngạc hơn hẳn chính là bên cạnh ghế sopha có một đám người bị trói quỳ trên sàn nhà , mặt mũi bị đánh bầm dập. Cô vẫn còn nhớ bọn chúng chính là đám vệ sĩ ngày hôm qua định giở trò với cô , kế bên chúng không ai khác ngoài kẻ chủ mưu Nhan Tuyết . 

Cô đỡ hắn ngồi xuống cái ghế sopha đối diện. Rồi ngồi xuống bên cạnh hắn. Vương Lãng Thần không do dự vòng tay ôm lấy eo cô. 

” Hai người nha , tình cảm thắm thiết vừa thôi ” – Thiệu Nha trêu đùa nói.

 Vương Lãng Thần chỉ trừng mắt nhìn người đối diện – ” Thôi đùa dỡn đi , mình còn chưa tính sổ với cậu “

Thiệu Nha nghe vậy liền làm mặt trù ụ như ủy khúc. Vu Tích Kỳ ngồi bên cạnh lắc đầu rồi mới lên tiếng – ” Lão đại , đây là bọn người cậu ra lệnh giữ lại cho mạng sống ” 

” Vậy còn Đào Ngôn và đám vệ sĩ kia cậu xử lý thế nào rồi ? ” – Hắn thấp giọng hỏi.

” Theo ý lão đại cậu , mình đã cho ép bọn chúng thành nước rồi ” 

Vu Tích Kỳ cười lạt nói.

” Tốt “

” Lôi cô ta ra đây ” – Vương Lãng Thần thấp  giọng ra lệnh .

Ngay lập tức , một người vệ sĩ lôi Nhan Tuyết đang bị trói lại đến trước mặt hắn. Cô ta vẫn chưa bị làm gì nên thân thể còn nguyên vẹn , Thiệu Nha và Vu Tích Kỳ cũng không muốn ra tay vì cô ta là nữ nhân. Nhưng đêm hôm qua , hai người đã để Nhan Tuyệt chứng kiến cảnh hành quyết Đào Ngôn và người của hắn. Cô ta sợ hãi đến mức hét lên , mặt cắt không còn giọt máu.

Nhan Tuyết mặt mày trắng bệch vừa nhìn thấy hắn liền bò tới , nắm ông quần hắn – ” Lãng Thần , cứu em , xin anh tha em. Em không có làm gì hết , tất cả là do tên họ Đào kia làm ra , không phải em ” 

Vương Lãng Thần ngay lập tức một cước đá vào mặt cô ta khiến cho Nhan Tuyết ngã lăn ra đất.

” Đừng có dùng bàn tay dơ bẩn của cô chạm vào người tôi. Tôi đã từng cảnh cáo cô rồi, đến giờ phút này cô mới biết sợ sao ? ” – Hắn cất giọng lạnh lẽo.

” Không , em… “

Cô ta sợ hãi giọng líu nhíu.

” Cô đã đánh Lệ Ái ? ” – Hơi thở nguy hiểm từ câu hỏi của Lãng Thần phát ra.

” Là vì cô ta dám mắng em ! ” – Nhan Tuyết tức giận nhìn cô.

Hắn ánh mắt lạnh lùng nhìn người quỳ dưới đất – ” Được , cô còn dám mạnh miệng đến như vậy. Xem ra tôi không thể từ bi thêm nữa . Người đâu ?! “

Người vệ sĩ lúc nãy ngay lập lại gần đứng kế bên cô ta , chờ trực sẵn. 

” Tôi cho cô biết , kẻ nào dám động đến người phụ nữ của Vương Lãng Thần tôi thì chỉ có một con đường duy nhất chính là xuống địa ngục . Nhung trước khi cho cô xuống thì phải cho cô chịu đựng những gì cô đã gây ra cho Lệ Ái ” 

Khí thái của hắn lạnh đến mức cực điểm , khiến cho ai ngồi gần đó cũng lạnh run người. 

Nhan Tuyết nghe hắn nói cả người run lên.

” Tát cô ta , tát đến chừng nào tay ngươi không thể đánh nữa thì thôi ” – Vương Lãng Thần lạnh lùng ra lệnh với người vệ sĩ. 

” Không… “

” Bốp… “

Nhan Tuyết chưa kịp mở miệng thì người vệ sĩ đã nhanh chóng xuống tay đánh cô ta. Bàn tay to lớn của người đàn ông tát thẳng vào mặt cô ta nghe một tiếng rất lớn.

loading...

” Bốp… “

” Bốp… “

“…. “

Người vệ sĩ đánh liên tục , hết bên má trái rồi đến má phải của cô ta. Nhan Tuyết dù vô cùng đau đớn nhưng cũng không có thời gian để kêu lên , cô ta bị tát liên tục đến mức không thở nổi. Vu Tích Kỳ và Thiệu Nha ngồi xem rất thích thú vì bọn họ trước giờ cũng không ưa gì cô ta.

Tát hết gần nửa tiếng đồng hồ , người vệ sĩ mới bắt đầu hết hơi mỏi tay dừng lại. Nhan Tuyết muốn gục xuống đất , hai má cô ta sưng phù đến mức bầm tím , khóe miệng cũng bị chảy máu. 

” Xong rồi thì các người mang cô ta đến động chứa đi , cho cô ta biết mùi đàn ông là gì ” – Vương Lãng Thần cười lạnh một cái. 

Nhan Tuyết kinh hãi nhìn hắn. Cả người run bần bật, bị hai tên vệ sĩ xách tay lôi đi. 

” Không , không ! Buông tôi ra… ” 

Cô ta hãi hùng hét lên nhưng đã bị lôi ra khỏi cửa. 

” Còn đám người này… “

Vương Lãng Thần di chuyển ánh mắt sang sáu tên vệ sĩ của Đào Ngôn đang quỳ ở kia. Bọn chúng nhìn hắn mà lạnh run người.

 Chúng trước giờ vẫn thường nghe nói ông trùm Mafia khét tiếng của Tam Vương hội nổi tiếng là hành xử tàn nhẫn , ngày hôm qua lại chứng kiến cái chết của Đào Ngôn , bọn chúng càng thêm sợ hãi.

” Lão đại cậu tính xử lý chúng như thế nao ? ” –  Thiệu Nha nghiêm túc lên tiếng. 

Vương Lãng Thần ánh mắt u  ám nhìn bọn chúng . Dám chạm vào Lệ Ái của hắn , hắn nhất định sẽ không cho bọn chúng toàn thây. 

Hắn chậm rãi thốt ra bốn từ , đậm mùi máu tanh.

” Ngũ mã phanh thây “

” Được nha , nhưng mà hiện tại không có ngựa , chúng ta dùng xe chắc nhanh hơn nhiều ” – Thiệu Nha thích thú nói.

” Vậy bọn chúng giao cho hai người các cậu ” 

Vương Lãng Thần lạnh lùng nói sau đó ôm lấy cô – ” Ái Ái , chúng ta lên lầu thôi ” 

*********************************************

” Thần , anh cũng không nên làm như vậy “

Trở lại phòng , Hàn Lệ Ái đỡ hắn nằm lên giường rồi ngồi bên cạnh , nhỏ nhẹ nói .

Vương Lãng Thần vòng tay phải ôm eo cô , đầu hắn gác lên vai cô , có chút uể oải lên tiếng – ” Chuyện gì cơ ? ” 

Nhìn bộ dạng lười biếng của hắn làm , cô liền lắc đầu cười khổ – ” Ý em là chuyện của Nhan Tuyết , chỉ cần cảnh cáo một chút là được , anh không cần nhất thiết phải đối xử với cô ấy như vậy . Em không muốn nhìn thấy… ” 

” Ái Ái , anh không phải làm vì em ” 

Đôi mắt Vương Lãng Thần khép hờ gục trên vai cô , nhẹ nhàng mở miệng cướp mất lời cô. 

Hàn Lệ Ái hơi ngạc nhiên vì lời nói của người đàn ông , cô khó hiểu nhìn hắn. Lại thấy khóe môi ranh mãnh cong lên một đường hoàn hảo. Hắn mở mắt ngồi thẳng dậy , chăm chú nhìn cô. 

” Anh làm như vậy là vì anh. Vì cô ta dám làm tổn thương đến người phụ nữ anh yêu nhất , người nắm giữ trái tim anh. Cô ta làm em tổn thương chính là làm trái tim anh đau đớn. Bởi vậy anh muốn trừng phạt cô ta là vì bản thân mình ” – Hắn ôn nhu nói với cô. 

Hàn Lệ Ái lồng ngực rộn ràng , trái tim rung động từng đợt. Người đàn ông này thật là… 

” Ái Ái , chỉ cần chờ một thời gian nữa thôi. Anh nhất định sẽ đường đường chính chính biến em thành người phụ nữ của anh. Cùng em kết hôn ” 

Vương Lãng Thần ôm lấy thân thể mềm mại. Đôi môi thốt ra những lời hứa hẹn chắc nịch.

 Cô nghẹn ngào gật đầu. Cô sẽ chờ , bao lâu cũng sẽ chờ hắn. 

Vương Lãng Thần chịu không được lại cúi xuống hôn cô. Môi hắn quấn quýt lấy cánh môi anh đào. Trêu ghẹo lưỡi cô. Nóng bỏng ma sát giữa hai khuôn miệng. 

Hàn Lệ Ái hai tay đặt lên vai hắn. Cùng hắn tạo nên một vũ khúc triền miên , ngọt ngào , thâm tình không dứt. 

******************************************

Mấy tuần liền , Vương Lãng Thần cùng cô đều ở trong biệt thự. Cô suốt ngày đều ở bên hắn , chăm sóc cho hắn . Cho dù cô muốn rời đi nửa bước , hắn cũng không cho . Vương Lãng Thần gần như dính như sam trên người cô. 

Trong thời gian này , Lăng Nguyệt có đến thăm cô nhưng cũng chỉ gặp được vài phút vì hắn ở bên cạnh mặt mày đen sầm . Cô cũng chỉ biết cười khổ dỗ dành hắn như một đứa trẻ mỗi khi hắn nổi giận. Mà Thiệu Nha cũng chịu khổ không kém , bị Vương Lãng Thần điều việc muốn tắc thở. Bắt hết đi điều tra chỗ này lại điều tra chỗ khác dù chỗ đó chưa chắc có lợi ích gì cho Tam Vương hội. 

Cũng vì bị thương nên Hàn Lệ Ái nhất quyết không cho hắn động vào người cô. Trên người hắn vết thương đầy rẫy , một tay lại bị gãy bó bột làm sao có thể vận động mạnh ?

 Vương Lãng Thần nhiều lúc lên cơn đói muốn ăn cô nhưng vì hắn đang bị thương vả lại cô nhanh nhẹn trốn thoát nên hắn không làm gì được. Nhiều lần cũng mở miệng dụ dỗ bên tai Lệ Ái nhưng đều bị cô thẳng thắn cự tuyệt. Hắn là bị bỏ đói đến mức lồng lộn.

Một đêm , trên chiếc giường lớn hắn vòng tay ôm cô chìm vào giấc ngủ. Đến khuya , Hàn Lệ Ái bị đánh thức bởi tiếng điện thoại rung lên nằm dưới gối. 

Vương Lãng Thần vẫn còn đang say giấc. Cô khẽ nhấc cánh tay hắn qua một bên , ngồi dậy cầm lấy điện thoại ra khỏi phòng.

Cô vừa bắt máy đã nghe thấy tiếng cha mình vang lên.

 Một lúc sau , gương mặt xinh đẹp sửng sốt , ánh mắt vô cùng nghiêm trọng. 

Sau đó , cô hít thở sâu một cái lại hé cửa nhìn người đàn ông đang nằm ngủ trên giường. Tay nắm chặt điện thoại , nhỏ giọng nói – ” Con biết rồi , con sẽ lập tức bay qua đó ” 

********************************************

Sáng hôm sau , Vương Lãng Thần tỉnh dậy vẫn chưa mở mắt ,cánh tay định giang qua ôm lấy người con gái. Nhưng giường bên cạnh hoàn toàn trống trơn. 

Hắn giật mình mở mắt ngồi dậy , trừng mắt nhìn khoảng giường trống trải. Đột nhiên hắn có cảm giác không an tâm. Cô từ trước đến giờ buổi sáng cho dù có tỉnh dậy trước thì vẫn nằm trên giường chờ hắn cùng tỉnh giấc. 

Vội vã bước xuống giường , Vương Lãng Thần nhìn qua phòng tắm , lại xem xét phòng đọc sách , gần như tất cả các phòng hắn đều xem qua nhưng bóng dáng cô hắn vẫn không thấy đâu. Trong lòng hắn nóng như lửa đốt.

 Hắn đi nhanh xuống lầu , lạnh lùng hỏi người quản gia .

” Sáng giờ bà có thấy Lệ Ái đâu không ? “

” Thưa , chẳng phải tiểu thư ở trên phòng ngủ cùng cậu chủ vẫn chưa dậy hay sao ? ” – Lệ Quyên khó hiểu đáp. 

Cơn giận của hắn như muốn trào lên . Vương Lãng Thần gọi hết tất cả vệ sĩ có mặt trong ngôi biệt thự đến . Điên cuồng ra lệnh – ” Các ngươi cho dù phải lục soát hết toàn bộ thành phố này , lục địa này cũng phải tìm cho ra cô ấy ! Nếu không ta sẽ cho từng kẻ một trong các ngươi bị ép thành nước ! Nghe rõ chưa ?! ” 

Đám vệ sĩ nhìn thấy bộ dạng của hắn mà sợ hãi đồng loạt cúi đầu nghe lệnh – ” Vâng , thưa lão đại ” 

Vương Lãng Thần tay nắm chặt thành quyền , gầm lên một tiếng hất đổ chiếc bàn thủy tinh trước mắt. Toàn bộ đồ vật kể cả chiếc bàn đều bể nát dưới tay hắn. 

Vương Lãng Thần bây giờ thực sự chỉ muốn giết người. Cơn giận trong lòng hắn như nước sôi ùng ục. Mạch máu của hắn muốn căng ra . Hắn dần trở nên phát điên.

Cô ! Hắn không ngờ cô lại đối xử như vậy với hắn một lần nữa !

Cô một lần nữa lại lén lúc rời bỏ hắn !

Một lần nữa dám tự tiện bỏ trốn !

Mục lục
loading...