Menu

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu-Chương 36


Dạy Dỗ Vị Hôn Phu


Tác giả: Tiểu Yết ( Jih )


Chương 36: Vương Lãng Thần Không Vui

…Nhà hàng Roulious…

” Anh thật là , cũng chỉ là ăn trưa thôi . Đâu cần phải bao trọn cả nhà hàng như thế ” 

Hàn Lệ Ái cười cười , giọng có chút trách móc. Tiếng đàn dương cầm du dương vang lên khắp gian phòng khiến tâm tình người ta thật dễ chịu. Trong không gian sang trọng mỹ lệ hòa quyện với tiếng đàn tạo nên một bầu không khí vô cùng lãng mạn.

Người đàn ông ngồi bên cạnh khóe miệng giơ cao , tay cầm dao nĩa từ tốn cắt thịt cho cô – ” Anh không muốn ai phá hỏng bầu không khí của chúng ta “

Cô nghe vậy lắc đầu cười khổ. Như thế này cũng thật là phung phí tiền bạc . Nhìn người đàn ông anh tuấn bên cạnh đang chu đáo cắt thức ăn cho cô , trong lòng lại tràn ngập ngọt ngào.

” Em mau ăn đi. Ăn nhiều một chút. Dạo này anh thấy em ốm đi rất nhiều ” – Hắn đẩy dĩa thức ăn qua cho cô , cất giọng trầm thấp. 

” Ốm chỗ nào ? Em thấy cũng như vậy thôi mà ” – Hàn Lệ Ái buồn cười cầm dao nĩa lên bắt đầu ăn.

” Chỉ cần em ốm đi một chút là anh liền không thỏa mãn được ” – Vương Lãng Thần cười xấu xa.

Gò má của cô chuyển dần sang màu đỏ , tên đàn ông này đúng là không có chỗ nào đứng đắn – ” Háo sắc . Ai muốn thỏa mãn anh ?! “

” Sao ? Không muốn ? Vậy thì tối nay anh phải bắt em thỏa mãn anh mới được ” – Hắn giọng khàn khàn tà dụ nói.

” Xấu xa , bạo quân ” – Hàn Lệ Ái hung hăng nhìn người đàn ông bên cạnh. Tên đàn ông này càng lúc lại càng làm càn .

Vương Lãng Thần nhìn thấy cô như vậy càng nở nụ cười xấu xa . Càng cứ thế mà tiến tới , cúi sát mặt cô , cắn nhẹ lên vành tai cô – ” Chỉ thích bạo quân với một mình em thôi ” 

Mặt cô nóng ran theo lời nói của hắn. Đỏ lại càng đỏ. Cô đẩy hắn ra , trừng mắt bất mãn – ” Người khác sẽ nhìn thấy đó. Anh chẳng phải muốn em ăn nhiều sao ? Anh cứ như vậy thì làm sao em ăn được ?” 

Vương Lãng Thần bật cười , dịch người ra một chút cho cô thoải mái – ” Được rồi em mau ăn ngoan đi “

Hàn Lệ Ái liếc hắn một cái rồi mới tiếp tục ăn . Người bên cạnh hài lòng nhìn cô , cũng bắt đầu ăn phần của mình.

Trong lúc hai người đang ăn thì phía bên ngoài cánh cửa nhà hàng được đẩy ra . 

” Xin lỗi thưa quý khách nhưng nhà hàng hôm nay đã được bao trọn , xin quý khách lần sau hãy ghé đến ” – Người phục vụ kính cẩn nói.

” Nhưng tôi muốn… “

Lăng Nguyệt định lên tiếng nhưng đã bị người bên cạnh cướp lời.

” Chúng tôi có hẹn với Vương Lãng Thần và Hàn Lệ Ái ở đây ” 

Thiệu Nha bước lên phía trước giọng nghiêm túc nói. 

Anh đưa tay đặt lên bụng mình , từ lúc bước xuống xe đến giờ , bụng anh cứ nhốn nháo. Đầu óc thì quay vòng tròn. Đại nam nhân như anh có bao giờ say xe , vậy mà hôm nay lại bị một nữ nhân lái xe chở đi làm cho chong chóng mặt mày.

Người phục vụ nhìn thấy người đàn ông vừa nói , liền nhận ra ngay. Anh ta ngay lập tức cúi đầu , khẩn trương nói.

” Kính chào Thiệu tiên sinh , thật thất lễ. Mời tiên sinh cùng tiểu thư đi lối này. Vương tiên sinh và Hàn tiểu thư đang đợi hai người bên trong ” – Người phục vụ đưa tay mời. 

Lăng Nguyệt nhướn mày nhìn người bên cạnh. Vương tiên sinh là ai ? Ngoài Hàn Lệ Ái ra còn có ai khác sao ? 

Cô nàng cùng Thiệu Nha theo sự chỉ dẫn của người phục vụ đi vào bên trong , bước đến bàn của Hàn Lệ Ái được đặt kế bên cửa sổ. Lăng Nguyệt có chút ngạc nhiên khi nhìn thấy người đàn ông đang ngồi bên cạnh cô bạn thân mình. 

Người đó là Vương tiên sinh ? Một người đàn ông nổi bật giữa gian phòng không những vì vẻ ngoài anh tuấn bất phàm của hắn mà còn là khí thái tao nhã , quyền quý của hắn lấn át cả không khí. Mà người đàn ông đó ngồi bên cạnh Lệ Ái cử chỉ rất dịu dàng chu đáo , ánh mắt tràn ngập nhu tình. 

Cô nàng cứ nghĩ Lệ Ái về Bắc Kinh chẳng phải là để đính hôn với thiếu gia nhà Kimura sao ? Người đàn ông đó đâu phải thiếu gia người Nhật gì đó. 

” Lệ Ái ” – Lăng Nguyệt bước đến trước bàn ăn của hai người.

 Nghe tiếng gọi , Hàn Lệ Ái ngay lập tức ngước mắt lên nhìn , ánh mắt dần trở nên kinh ngạc – ” Lăng Nguyệt ! ” 

Cô nàng đứng trước mặt cô giang rộng hai cánh tay ra – ” Mình đây , cậu còn chờ gì nữa ? “

Hàn Lệ Ái gương mặt mừng rỡ đứng dậy khỏi ghế , vô tình hất luôn cánh tay đang ôm eo mình ra. Ôm chầm lấy cô bạn thân.

Vương Lãng Thần có chút cau mày , hắn không thích chuyện này cho lắm. Càng không thích ai phá hỏng không gian riêng tư của cô và hắn. Vương Lãng Thần cảm thấy không vui.

” Mình còn tưởng cậu đến Bắc Kinh để đính hôn với anh chàng người Nhật rồi quên mình luôn chứ ? ” – Lăng Nguyệt ôm cô giận hờn nói. 

Một câu nói của cô nàng làm cho người đàn ông ngồi trên bàn ăn mặt đen đi rất nhiều . Hàn Lệ Ái buông Lăng Nguyệt ra , sóng lưng có chút ớn lạnh. 

” Lăng Nguyệt , chuyện đó… “

” Thiệu Nha , cậu làm sao mà mặt mày lại xanh xao như vậy ? ” – Vương Lãng Thần chau mày nhìn người đàn ông đứng phía sau Lăng Nguyệt. 

” Mình không khỏe cho lắm… Mình đi vào toilet một chút ” 

Vừa nói dứt câu , Thiệu Nha đã bịt miệng chạy vào nhà WC.

Hắn có chút ngạc nhiên nhìn tên bạn thân chí cốt của hắn hôm nay lại có bộ dạng này. 

” Lệ Ái, tên thư kí này của cậu đúng là bê đê quá đáng . Mình chỉ là dành lái xe thôi mà hắn đã biến thành bộ dạng này ” – Lăng Nguyệt chu mỏ nói.

 Hàn Lệ Ái nghe vậy liền lắc đầu – ” Cho mình xin đi , ngồi xe cậu lái ? Thà rằng kêu mình nhảy từ 3 tầng lầu xuống còn an toàn hơn. Mà… cậu ta không phải là thư kí của mình đâu ” 

” Vậy anh ta là ai ? ” – Cô nàng nhướn mày khó hiểu. 

” Cậu ấy là bạn của mình . Cậu không phải là tưởng nhầm Thiệu Nha thành thư kí rồi đàn áp cậu ấy đấy chứ ? ” – Hàn Lệ Ái nheo mắt hỏi.

Lăng Nguyệt khoanh tay trước ngực , mặt khinh khỉnh – ” Là tên của anh ta à ? Mình cũng đâu có làm gì quá đáng , chỉ là nhờ anh ta xách ít hành lý thôi mà “

Hàn Lệ Ái càng lắc đầu cười khổ , ai chứ Lăng Nguyệt thì cô quá hiểu. Cô nàng là người tính tình rất khó chiều , sớm nắng chiều mưa. Là người đã muốn làm gì thì không ai có thể cản. Chắc chắn là Thiệu Nha đã bị cô nàng hành xác đến mức mặt mày xanh như tàu lá chuối như vậy. 

” À đúng rồi , mình quên mất phải giới thiệu. Đây là Vương Lãng Thần ” 

Hàn Lệ Ái lên tiếng giới thiệu . 

Lăng Nguyệt ngạc nhiên nhìn người đàn ông . Cái tên Vương Lãng Thần này là… Đột nhiên cô nàng kéo tay cô – ” Lệ Ái , cậu ra đây mình có chuyện muốn hỏi cậu “

Chính giữa vầng trán của Vương Lãng Thần nhíu thành một đường thấy rõ khi nhìn thấy cô bị người ta giành mất. 

” Thần , đợi em một chút ” 

Hàn Lệ Ái chỉ kịp xoay đầu nói với hắn một câu liền bị cô nàng lôi đi. 

loading...

……

….

” Lệ Ái , chuyện này là như thế nào vậy ? Nếu mình nhớ không lầm người tên Vương Lãng Thần đó là vị hôn phu trước kia của cậu nhưng chẳng phải hôn ước của hai người đã bị hủy bỏ rồi sao ? Hiện tại bây giờ đáng lẽ cậu phải đính hôn với Aki Kimura không phải sao ? Sao lại cùng với người họ Vương đó hẹn hò ăn uống ? ” – Lăng Nguyệt dùng cái giọng vô cùng nghiêm trọng để liên tiếp hỏi cô. 

Hàn Lệ Ái bị cô nàng lôi ra góc phòng nói chuyện . Vừa mới lên tiếng cô nàng đã hỏi tới tấp không ngừng. Cô không biết phải trả lời ra sao , có chút chần chừ mở miệng – ” Lăng Nguyệt , bây giờ mình cũng không biết bắt đầu giải thích từ đâu cho cậu hiểu. Nhưng là… mình yêu Vương Lãng Thần ” 

” Sao cơ ? Cậu… cậu nói… là yêu ? “

Lăng Nguyệt không ngờ sẽ có ngày mình nghe được từ yêu từ miệng của cô bạn thân. Là ai nói chứ Hàn Lệ Ái nói thì cô không thể nào tin được. 

Cô nàng hiểu rất rõ người như Lệ Ái sinh ra trong một gia đình hào môn , gia giáo được dạy dỗ rất kĩ lưỡng. Hàn Lệ Ái là người luôn đặt lợi ích của của Auheron lên hàng đầu , luôn lấy đại sự làm cuộc. Đối với cô tình cảm nam nữ là chuyện vớ vẩn hão huyền không có thực.

Vậy mà ngay lúc này Lăng Nguyệt lại nghe thấy chính miệng Hàn Lệ Ái nói yêu một người đàn ông.

” Phải , mình yêu Vương Lãng Thần ” – Cô chắc nịch thốt ra lời nói.

Cô nàng bắt đầu đặt tay lên trán , ánh mắt không thể tin được – ” Mình bắt đầu thấy chuyện này không thể hiểu được. Lệ Ái , rốt cục toàn bộ chuyện này là như thế nào ? “

Hàn Lệ Ái nắm lấy tay Lăng Nguyệt , nhẹ nhàng mở miệng – ” Một lời không thể nói hết. Đợi lúc nào có thời gian mình sẽ kể cho cậu nghe , được không ? ” 

” Thôi được rồi , cậu nhất định phải kể hết cho mình nghe đấy ” 

Cô nàng thở dài một cái 

” Nhất định. Nhưng sao đột nhiên cậu lại đến Bắc Kinh vậy ?  “

” Còn không phải vì cậu sao ? Ba ngày trước chỉ có Hàn chủ tịch về Anh Quốc , mình đã chạy qua nhà cậu hỏi thăm nhưng trông cha cậu có vẻ rất không vui lại không nói gì. Mình nghĩ chắc đã xảy ra chuyện gì nên mới chạy đến Bắc Kinh tìm cậu. Để mình đoán , có phải hôn ước với thiếu gia người Nhật bị hủy bỏ rồi không ?  ” 

Hàn Lệ Ái gật đầu một cái. 

Lăng Nguyệt lại thở dài nhìn cô bạn . Không ngờ có nhiều chuyện xảy ra như vậy mà cô nàng lại không biết. 

” Được rồi , chúng ta mau trở về bàn ăn trưa thôi. Chắc cậu cũng chưa ăn gì đúng không ? ” 

Cô cười cười nói .

Nhắc mới nhớ bụng của Lăng Nguyệt cũng đang réo sôi lên đây. Từ lúc xuống máy bay tới giờ cô nàng chưa được bỏ cái gì vào bụng .

” Mình đang đói sắp chết đây ” 

” Đi thôi. Lãng Thần và Thiệu Nha đang chờ chúng ta đấy ” – Hàn Lệ Ái vừa nói vừa nắm lấy tay cô nàng kéo đi.

” Ngồi ăn cùng với tên bê đê đó , cho mình xin đi được không ? ” – Lăng Nguyệt tặc lưỡi nói.

Cô buồn cười lắc đầu nhìn người bạn thân – ” Người ta là trai đẹp đó. Chẳng phải bình thường cậu rất thích trai đẹp sao ? “

” Từ lúc chia tay với tên người mẫu kia mình rất dị ứng với mấy người đàn ông “xinh đẹp” như anh ta ” – Cô nàng nhướn vai. 

Hàn Lệ Ái bó tay không biết nói gì. 

******************************************

Ăn trưa xong , Hàn Lệ Ái cùng Vương Lãng Thần quay trở về biệt thự Ưng Lâu . Còn Thiệu Nha lại phải nhận nhiệm vụ đưa Lăng Nguyệt về biệt thự Aries. Đúng là tra tấn tinh thần của anh mà.

…Biệt thự Ưng Lâu…

Sau bữa tối , Hàn Lệ Ái đứng trước cửa sổ phòng ngủ nhìn ra ngoài ngắm bầu trời đêm đầy sao. 

Cửa phòng tắm mở ra , thân ảnh cao lớn bước ra ngoài . Vương Lãng Thần chỉ quấn duy nhất chiếc khăn tắm ngang hông , lộ ra thân hình màu đồng tráng kiện mê người. Mái tóc đen nhánh còn ướt rũ rũ trước trán làm rơi mấy giọt nước long lanh chảy dài xuống cơ ngực rắn chắc. Gương mặt anh tuấn vì thế mà càng trở nên mị hoặc.

Hắn ngước mắt lên nhìn bóng dáng nhỏ nhắn đang đứng ở góc phòng. Khóe môi khẽ cong lên . Vương Lãng Thần tiến tới vòng tay ôm lấy thân thể nhỏ nhắn.

 Hàn Lệ Ái có chút giật mình xoay đầu nhìn hắn – ” Thần ? “

Hắn nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của cô , đôi mắt to tròn long lanh ngơ ngác . Vương Lãng Thần lại không chịu được , ngay lập tức công thành đoạt chiếm đôi môi anh đào. Mạnh mẽ cắn mút cánh môi ngọt ngào dụ hoặc. Lúc nào cũng vậy , chỉ cần cô đứng trước mặt hắn là hắn hoàn toàn mất đi khả năng khống chế. 

Hàn Lệ Ái hiểu hắn rất yêu cô , luôn dùng hành động trực tiếp nhất để nói hắn rất muốn cô , cần có cô . Hắn là người đàn ông ngạo mạn , bá đạo , đôi khi còn rất nóng nẩy , không có chút kiên nhẫn nào. Đặc biệt là đối với cô, hắn một chút kiên nhẫn cũng không có . Tuy rằng Lệ Ái có chút kháng cự nhưng cô không thể không thừa nhận bản thân vốn dĩ không thể từ chối hắn bởi vì hắn là người đàn ông cô yêu.

Hàn Lệ Ái chống tay lên ngực hắn , cố gắng chống đỡ sự cuồng dã của hắn. Vương Lãng Thần chặt chẽ siết chặt môi cô , lưỡi cô , thân thể cô. Hơi thở nam tính vây ép cô . Đôi môi mỏng cuốn quýt đôi môi nhỏ nhắn , ma sát kịch liệt. 

Bất thình lình , tiếng chuông điện thoại reo lên phá tan bầu không khí nóng bỏng. 

Hàn Lệ Ái ngay lập tức nhanh nhẹn thoát khỏi môi hắn cầm lấy điện thoại ngay đầu tủ , dự trù khả năng hắn lại muốn ném vỡ điện thoại của cô. 

Vương Lãng Thần chau mày có vẻ không vui.

Cô né người ra một chút , trượt phím nghe rồi áp điện thoại lên lỗ tai . 

” Lăng Nguyệt, cậu gọi điện có chuyện gì không ? ” 

Vừa nghe thấy cái tên người gọi , đôi lông mày càng nhíu sâu hơn . Khuôn mặt anh tuấn đăm đăm nhìn cô. 

” Chỉ là muốn xem thử cậu ngủ chưa thôi ? ” – Giọng của cô nàng vang lên trong điện thoại .

” Chưa, mình vẫn chưa ngủ ” 

” Mà này , cậu đang sống cùng với Vương Lãng Thần đó à ? ” 

” Phải, mình đang… “

Nhìn thấy cô cứ tập trung nói điện thoại mà không thèm để ý đến hắn. Vương Lãng Thần mặt càng lúc càng đen lại , có thể nhìn thấy rõ hắn không vui tới mức nào. 

Vương Lãng Thần ghét ai phá hỏng phút giây riêng tư của cô và hắn , càng không thích cô vì ai mà lơ là hắn. Hắn chầm chậm tiến đến gần phía sau cô.

Thân hình cao lớn đứng sát sau lưng cô làm Hàn Lệ Ái giật mình. Vương Lãng Thần cúi thấp đầu xuống , hơi thở nóng hổi phả vào gò má ửng hồng, giọng trầm thấp khẽ rót vào tai cô.

” Ái Ái , anh đang rất không vui ” 

Mục lục
loading...