Menu

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu-Chương 35


Dạy Dỗ Vị Hôn Phu


Tác giả: Tiểu Yết ( Jih )


Chương 35: Đại Tiểu Thư Lăng Nguyệt

” Sân bay sao ? Cậu hiện tại đang ở sân bay ? “

Hàn Lệ Ái nghe người trong điện thoại nói mà sửng sốt . Tối hôm qua điện thoại của cô bị ném vỡ , sáng nay mới mua lại nên không nhận được điện thoại của Lăng Nguyệt. Không ngờ vừa rồi bắt điện thoại đã bị cô nàng mắng một trận. Càng không ngờ cô nàng lại bảo vừa đến Bắc Kinh.

” Phải , bổn tiểu thư đã đến Bắc Kinh rồi . Cậu còn không nhanh chân ra đón mình ” – Lăng Nguyệt vui vẻ nói.

” Cậu đợi mình một chút ” 

Lấy tay che điện thoại lại , Hàn Lệ Ái xoay qua nhìn người bên cạnh .

” Sao vậy em ? “

” Bạn em vừa đến Bắc Kinh. Hiện tại , cô ấy đang ở sân bay , muốn em đến đón cô ấy ” 

Vương Lãng Thần nghe vậy liền nhướn mày – ” Nhưng anh đã bao trọn nhà hàng rồi với lại em từ tối hôm qua đến giờ vẫn chưa ăn gì  “

” Em phải đến đón cô ấy . Lăng Nguyệt là bạn thân của em , cô ấy là lần đầu về Bắc Kinh nên không quen thuộc đường xá nơi đây  ” – Cô cảm thấy có chút khó xử.

” Hay là như vậy . Chúng ta cứ đến nhà hàng ăn trưa. Anh sẽ gọi cho lão tam đến đón bạn em, có được không ? ” 

Bàn tay to lớn vuốt tóc cô, hắn cất giọng trầm ổn.

Nghe hắn đưa ra ý kiến , cô cảm thấy cũng tạm ổn. Đành gật gù đồng ý. 

” Cũng đành như vậy. Để em nói với Lăng Nguyệt. Anh mau gọi cho Thiệu Nha đến đón cô ấy “

” Được rồi, anh sẽ ngay lập tức gọi điện ” – Vương Lãng Thần cười cười nhéo má cô.

Hàn Lệ Ái gật đầu rồi tiếp tục cuộc điện thoại.

” Lăng Nguyệt , mình hiện tại có chút việc không thể đến đón cậu ngay bây giờ được. Mình sẽ sai người đón cậu đến chỗ mình, được chứ ? “

” Được rồi , nếu cậu có việc bận thì cứ gọi người đến đón mình là được ” – Lăng Nguyệt có chút thất vọng nói.

” Cậu ngồi chờ một chút, đừng đi lung tung. Người đó sẽ đến ngay. Như vậy nhé “

” Được rồi , cậu yên tâm mình sẽ ngồi ở sân bay chờ. Mình cúp máy đây “

******************************************

…Sân bay quốc tế…

Một Bugatti Veyron sang trọng màu hồng vừa được sơn mới đỗ lại bên đường. Cửa xe được đẩy ra , một người đàn ông bước xuống xe mặc áo thun màu trắng ở trong , khoác bên ngoài là chiếc áo vest màu đỏ đô đắt tiền. 

Anh ta vừa xuất hiện ngay lập tức những người phụ nữ có mặt ở đó đều ngoái nhìn. Người đàn ông dáng người cao ráo vừa chuẩn không mập cũng không ốm , làn da trắng trẻo như em bé . Gương mặt tuấn mĩ kết hợp với đôi môi hồng nhuận. Có thể nói đây là một người đàn ông vô cùng xinh đẹp. Đúng nghĩa với từ mà người ta vẫn hay thường gọi – mỹ nam .

Thiệu Nha bước vào trong sân bay. Lão đại này cũng thật là , anh công việc bù đầu bù cổ làm không hết. Lại bắt anh đi đón người ở sân bay trong khi mình rảnh rỗi đi ăn trưa với mỹ nhân. Thật không hiểu nổi.

Đi vào trong , Thiệu Nha đưa mắt tìm kiếm cô gái mặc áo màu xanh đen. Giữa rừng người đông nghịt , muốn tìm người chỉ qua một màu áo quả thật không dễ. Đột nhiên, ánh mắt đang dò tìm của anh chạm phải một thân ảnh xinh đẹp đang ngồi ở ghế chờ sân bay.

Quả là mỹ nhân nha !

Bình thường anh rất hứng thú với những người đẹp. Nhưng mà áo khoác mà cô gái ấy đang mặc lại là màu xanh đen. Thiệu Nha đoán có lẽ cô gái đó chính là bạn của Lệ Ái.

” Xin hỏi , cô có phải là Lăng Nguyệt ? “

Thiệu Nha tiến đến gần mở miệng hỏi.

 Cô gái đang ngồi đọc tạp chí nghe tiếng nói vang lên liền ngước mắt lên nhìn. Thiệu Nha có chút cứng ngắc khi đối diện với gương mặt xinh đẹp đang nhìn anh. Một vẻ đẹp thực sự rất đặc biệt.

Trái ngược hoàn toàn với vẻ đẹp lai Á – Âu của Hàn Lệ Ái , cô gái trước mắt lại mang một nét đẹp vô cùng cổ điển. Một vẻ đẹp chuẩn mực của người Trung Quốc. 

Khuôn mặt trái xoan thanh thoát , cặp mắt phượng dài xếch lên, sóng mũi cao , đôi môi nhỏ nhắn đỏ mọng . Nếu Hàn Lệ Ái mang một vẻ đẹp rực rỡ thì cô gái này lại mang một vẻ đẹp tĩnh lặng , huyền bí hơn. 

Trong lúc bị vẻ đẹp trước mắt làm cho choáng ngợp thì ngay lập tức một giây sau đã bị cô gái đó đập tan. 

Lăng Nguyệt gấp tờ tạp chí lại , cầm lấy túi xách to đùng bên cạnh thảy vào người đàn ông – ” Oh god , cuối cùng cũng đến , anh làm việc chậm chạp quá đấy. Lệ Ái không nói cho anh biết tôi ghét bị cho ngồi đợi lâu hay sao ? ” 

Nghe giọng điệu khó chịu của cô nàng , Thiệu Nha có chút cau mày – ” Tôi là… “

” Vệ sĩ của Lệ Ái. Tôi biết rồi không cần giới thiệu . Mà này… “

Lăng Nguyệt đứng lên , khoanh tay trước ngực. Ánh mắt dừng trên người đàn ông , quét một lượt từ trên xuống dưới . Cô nàng tặc lưỡi lắc lắc đầu như không thể hiểu được.

” Dạo này vệ sĩ các người cũng bị khủng hoảng thời trang toàn cầu ảnh hưởng sao ? Tùy tiện mặc cái gì cũng được. Vệ sĩ thì nên mặc chỉnh tề chút đi. Còn nữa ,  cái áo khoác đó đúng là sự sỉ nhục của thời trang “

Thiệu Nha bắt đầu cảm thấy không vui với giọng điệu của cô gái này.

” Tôi không phải là vệ sĩ… “

” Vậy thì là thư kí. Thư kí thì cũng có gu thời trang chứ ” 

Anh chưa kịp nói hết câu thì đã bị cô nàng chặn miệng.

 Cái gì mà gu thời trang ? Cái áo vest này là hàng hiệu mắc tiền mà cô gái kia dám nói đây là sự sỉ nhục của thời trang. Thật không thể tin được.

Nể tình cô nàng là người đẹp mỹ nhân, cũng là bạn của Hàn Lệ Ái nên Thiệu Nha không tính toán so đo . Anh nặn ra một nụ cười trẻ con với người trước mặt , cố gắng giải thích lần nữa.

” Tôi không phải là… “

” Anh nói nhiều quá đấy. Mau mau lo làm việc của mình đi. Cầm lấy cái này… cái này nữa… “

Vừa nói , Lăng Nguyệt vừa tiếp tục thảy lên tay anh túi lớn túi nhỏ . Thiệu Nha bị làm cho bất ngờ chỉ có thể đưa tay chụp lấy. Cho đến khi có một chồng túi xách đầy ắp cao đến ngang mặt Thiệu Nha thì cô nàng mới dừng lại.  

” Cô định dọn nhà đến đây ở luôn sao ? Đem nhiều hành lý như vậy làm gì ? ” – Thiệu Nha không thể tin được có ngày anh sẽ bị người ta ném đồ vào mặt như thế này. 

Lăng Nguyệt khoanh tay trước ngực , mặt khinh khỉnh nói – ” Đừng ngớ ngẩn như thế , còn cả xe hành lý ở kia nữa ” 

loading...

Thiệu Nha nhìn qua xe hành lý bên cạnh với 4 , 5 cái vali chồng lên nhau. Anh trừng mắt nhìn đống hành lí đó .

” Cô đang đùa với tôi đấy à ? “

Cô gái trước mặt đúng là đúng chất của một đại tiểu thư . Rất có tài đàn áp người khác.

” Không , rất nghiêm túc. Cầm cho mà cẩn thận đấy , trên tay anh mỗi túi đều làm bằng da cá sấu , mỗi cái đều ít nhất 5000 đô trở lên. Anh cứ thử làm rớt một cái xuống đất đi , tôi sẽ bẻ gãy tay anh ” 

Lăng Nguyệt liếc mắt một cái rồi xoay người bước nhanh ra ngoài.

” Nhanh chân lên đi , tôi muốn đến gặp bạn tôi “

Càng lúc càng không thể tin được, đường đường là lão tam của một tổ chức xã hội đen lớn nhất Châu Á mà anh lại bị một cô gái đe dọa . Thiệu Nha có cảm giác mình sắp biến thành kẻ sai vặt của cô ta vậy.

Lăng Nguyệt đứng trước chiếc xe Bugatti Veyron màu hồng , đôi mắt xếch mở lớn. Cảm giác không thể tin được , chiếc xe trước mặt cô toàn bộ đều là màu hồng. Mà Lăng Nguyệt cực kỳ kì thị màu hồng nha.

” Xe này là của anh ? ” – Cô nàng cau mày hỏi.

Thiệu Nha đang chật vật xếp đống hành lý vào đằng sau xe ngước mặt lên trả lời .

” Phải ” 

” Anh… không phải là lộn giới đấy chứ ? ” – Lăng Nguyệt cao giọng hỏi. Từ lúc chia tay với Evan cô nàng liền có chút nhạy cảm với những người như vậy .

Anh liếc mắt nhìn cô nàng , cười lạt – ” Tôi không lộn giới nhưng nằm trên nằm dưới gì cũng được ” 

Lăng Nguyệt nheo mắt hừ lạnh một cái , đột nhiên cười như không – ” Xe này mới sơn ? “

Thiệu Nha gật đầu, giọng điệu oang oang – ” Phải , rất đẹp phải không ? Tôi biết mấy tiểu thư như cô thích màu này lắm “

Cô nàng liếc xéo anh ta , lạnh lùng ra lệnh – ” Sơn lại đi ” 

” Vì sao phải sơn lại  ? ” – Thiệu Nha nhíu mày. Cô gái này càng lúc càng đòi hỏi quá đáng.

” Hư rồi “

” Hư chỗ nào ? ” 

” Chỗ này ” – Lăng Nguyệt vừa nói , trên tay cầm chiếc chìa dùng đầu nhọn cà vào bề mặt xe. Nghe một tiếng va chạm kéo dài ” Két…. “.

Trên bề mặt xe xước cả một đường dài . 

” Cô… ! Làm sao… Chìa khoá xe của tôi… ” – Thiệu Nha nhìn thấy bé cưng của mình bị người trước mặt thẳng tay cào xước không thương tiếc. Máu nóng trong người liền nổi lên.

” Ngay vừa rồi , nó rớt dưới đất nên tôi mới nhặt lên  ” – Cô nàng mặt dửng dưng đáp.

” Sao cô dám… “

” Tốt nhất là anh nên sơn lại màu khác nếu không lần sau tôi sẽ biến nó thành đồ phế thải đấy “

Thiệu Nha tức điên. Từ nãy đến giờ không có câu nào là cô ta không nhảy vào họng anh. Chưa bao giờ , anh thấy một tiểu thư nào hành động xấc xược như vậy. 

Nói xong , cô nàng rất điềm nhiên ngồi vào trong xe. Ngồi vào vị trí tài xế .

” Cô ! Đang làm cái gì vậy ? ” 

” Không nhìn thấy sao ? Là lái xe . Tôi thấy mặt mũi anh sáng sủa đẹp trai như vậy , không phải là bị mù chứ ?! ” 

Lăng Nguyệt đùa cợt lên tiếng.

” Cô qua bên kia , đây là chỗ của tôi. Tôi là người lái ” – Anh nghiêm giọng nói. Lần đầu có một cô gái làm anh phát bực như vậy. Cô ta quả nhiên không hổ danh là bạn thân của Hàn Lệ Ái.

” Anh là kẻ làm công ăn lương. Tôi là bạn của chủ nhân anh thì anh phải có trách nhiệm vâng theo. Tôi bây giờ là muốn tự lái xe ” – Lăng Nguyệt giương mắt nhìn người đàn ông.

” Đã nói với cô tôi không phải… “

” Tôi đang giữ chìa khoá xe , anh có 3 giây để vào xe nếu không đừng trách vì sao mình bị cướp xe ” 

Cô nàng đút chìa khoá vào ổ , bắt đầu khởi động xe.

” Cô… ! ” – Thiệu Nha tức không thể chịu được. Chết tiệt, nếu không phải cô ta là bạn của Hàn Lệ Ái thì anh đã lôi cô ta ra khỏi xe rồi. Anh chưa bao giờ tức giận với phụ nữ nhưng mà cô gái này đúng là xấc xược quá đáng.

” 1… 2… ” – Lăng Nguyệt bắt đầu đếm.

 Không còn cách nào khác , Thiệu Nha đành phải vòng qua bên kia ôm cục tức ngồi vào xe. Nhịn , nhịn … Thiệu Nha mày không phải là người so đo với phụ nữ. Tuyệt đối không phải.

Cô nàng ngồi bên cạnh nhếch miệng , lái xe rời khỏi khu vực sân bay.

***************************************

Hồi nhỏ , Thiệu Nha rất sợ chơi mấy trò cảm giác mạnh. Thật là kỳ lạ , bình thường anh đánh nhau rất giỏi , thân thủ cũng thuộc dạng tu luyện lâu năm, sức chịu đựng rất cừ. Nhưng bản thân lại rất sợ mấy trò độ cao , tốc độ nhanh .  

Chính xác là bây giờ , Thiệu Nha đang được hưởng cái cảm giác mạnh đó lần đầu tiên đây.  Đúng là sai lầm nhất cuộc đời anh chính là để cho cô ta lái xe. Anh vừa hai tay vịnh ghế để khỏi phải ngã vừa chỉ đường cho người bên cạnh. Đúng là khủng bố tinh thần. Tuy rằng , Thiệu Nha đi xe với tốc độ nhanh là chuyện bình thường nhưng nhanh tới mức kinh khủng này thì thật là… Giống như muốn chui đầu vào chỗ chết.

” Này , cô không đi chậm lại được sao ? Cô muốn chết thì đừng lôi tôi theo “

Đúng là không thể , không thể tin được. Anh không biết có nên bái phục trình độ lái xe lách đường của cô gái này không. Trên đường đông xe như thế này , cô lách không còn chỗ nào để lách. Một đoạn đường xa lộ thẳng dài như vậy mà cô ta lại đi theo đường zích zắc. 

Lăng Nguyệt khẽ liếc mắt nhìn người bên cạnh   – ” Anh xem bản thân có đúng là đàn ông không ? Nhát gan như vậy . Yên tâm đi , chưa có người nào đi cùng xe với tôi mà chết cả ” 

Gì chứ ? Nhát gan ? Cho dù có quỷ đi cùng xe với cô ta thì cũng đau tim chết đấy chứ . Còn nói cái gì chưa có ai chết cả. Làm sao mà chết , chỉ mới thương tật suốt đời thôi. 

Chiếc xe lao nhanh ngay giữa đường. Bất thình lình ,một chiếc xe tải đi hướng ngược lại chạy tới bóp kèn liên tục. Lăng Nguyệt mặt vẫn rất dửng dưng , quay bánh lái một phát gặt cua . Cả người Thiệu Nha muốn ngã theo hướng xe . Chiếc xe ngay lập tức quẹo vào con đường bên cạnh , tránh được chiếc xe tải. 

Thiệu Nha thực sự muốn chết vì đau tim. Anh đi đánh nhau chém giết bao lâu cũng chưa bao giờ đau tim thế này.

Mục lục
loading...