Menu

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu-Chương 3


Dạy Dỗ Vị Hôn Phu


Tác giả: Tiểu Yết ( Jih )


Chương 3: Giấy Làm Sao Gói Được Lửa

Dương Lãng Thần vĩnh viễn không ngờ được rằng Vương Khải còn nhanh tay hơn cả hắn. Đúng là gừng càng già càng cay.

Hắn chưa kịp điều tra ra lai lịch cô tiểu kia thì cha hắn đã công bố chuyện hôn ước với truyền thông và giới báo chí. Ngay lập tức sự kiện hắn cùng  thiên kim tiểu thư tập đoàn Auheron Hàn Lệ Ái đính hôn đều tràn ngập trên các mặt báo.

Sự kiện đã gây xôn xao cho giới truyền thông và giới kinh doanh tài chính. Không cần nói thì ai cũng biết đây là một cuộc hôn nhân đầy mưu tính của những quý ông tài phiệt. 

Nếu như Vương thị là bá chủ của Châu Á thì Auheron chính là đế vương của Châu Âu . Một chín một mười , cùng tranh bá thiên hạ. Cả hai thế lực hùng mạnh nhất nay lại kết hợp với nhau tất nhiên bất kể ai trong giới kinh doanh cũng không địch nổi.

….Trường trung học Vương Trí…

[ Cantin ]

Vương Lãng Thần siết chặt tờ báo trên tay nhăn nhúm . Cặp mắt lóe lên ngàn tia lửa. Thật là đáng chết ! Cha hắn đã đi trước một bước !

Cảm thấy luồn khí u ám từ người bên cạnh , Vu Tích Kỳ đột nhiên thấy ớn lạnh. Lần này Vương Khải đã không để lão đại kịp trở tay, tuyên bố khắp thiên hạ hôn ước môn đăng hộ đối này. Chẳc chắn là lão đại rất tức giận.

Thiệu Nha vừa bưng khay đồ ăn đi ngang qua, đầu liền ló vào , liếc qua trang nhất của tờ báo . Đập vào mắt cậu là sự kiện thiếu gia Vương Lãng Thần sẽ đính hôn cùng tiểu thư Hàn Lệ Ái.

” Ồ ! Cuối cùng cũng đã công bố thiên hạ. Thật là cao tay  ” 

” Câm !!! ” – Hắn lạnh lùng quát.

Lúc sáng vừa bước vào trường , đám người xung quanh đã nhìn hắn bằng ánh mắt kỳ lạ lại còn thì thầm bàn tán gì đó làm Vương Lãng Thần cảm thấy có điều gì rất quái gở.

 Đi vào cantin, Vu Tích Kỳ lại quăng qua cho hắn một chồng báo . Tất cả đều có hình hắn và có những cái tiêu đề rất thu hút về hôn ước kia. Hắn đọc một cái đã như muốn nổi điên.

 Từ nãy đến giờ ngồi trong cantin, Lãng Thần cũng không yên . Tiếng xì xào bán tán lại vang lên.

” Cậu biết gì chưa ? Vương Lãng Thần đã hứa hôn cùng thiên kim tiểu thư tập đoàn Auheron đó “

” Nghe nói cô tiểu thư Hàn Lệ Ái đó xuất thân hoàng tộc rất danh giá. Thật là một cặp đẹp đôi “

” Đẹp đôi gì chứ ! Vương Lãng Thần là hoàng tử của chúng ta sao có thể lại bị cướp đi như vậy ! “

” Cậu thôi đi , thân thế gia đình cậu làm sao mà bằng cô tiểu thư đó . Người ta là tập đoàn Auheron hùng mạnh nhất Châu Âu đó “

“….”

Vương Lãng Thần cuộn bàn tay thành nắm đấm. Không chịu được nữa liền đứng bật dậy làm ngã luôn cả ghế , quát lớn .

” Các người câm miệng hết cho tôi !!! Nếu không muốn bị đuổi học khỏi cái trường này , hay là các người muốn công ti nhà mấy người phá sản ?!!! “

Cantin ngay lập tức chìm vào yên tĩnh. Bọn nữ sinh nãy giờ ngồi nhiều chuyện kia cũng im lặng mà quay qua cắm cúi ăn không dám hó hé. 

Đây là trường trung học chuyên biệt danh tiếng được xây dựng bởi  Vương thị , đương nhiên chỉ cần một tiếng nói của Vương Lãng Thần thì vị hiệu trưởng đầu hói kia dù uy quyền lớn tới đâu cũng không dám trái lời .

Học sinh trong trường ai mà chẳng nể sợ lời nói của hắn. Vương Lãng Thần mặt hầm hầm trở lại ngồi , nhìn vào dĩa thức ăn bít tết mà muốn ăn tươi nuốt sống nó để nuốt cục tức này.

Đột nhiên giữa một rừng người đang nhốn nháo kia xuất hiện một nữ sinh xinh đẹp, dáng người chuẩn như người mẫu , mái tóc cắt ngắn ôm sát lấy khuôn mặt như búp bê. 

Cô nàng bưng khay thức ăn tiến thẳng đến bàn của ba người Vương Lãng Thần. Vừa tới, cô liền liếc mắt nhìn Vu Tích Kỳ một cái nhắc nhở. 

Tích Kỳ chán ngán nhìn cô ta , mặt không có vẻ gì là hứng thú . Cả người dịch sang cái ghế bên cạnh , nhường chỗ mình ngồi cho cô ta. Thiệu Nha vốn trước giờ gương mặt luôn hiện lên vẻ bông đùa trẻ con, giờ nhìn thấy cô nữ sinh kia lại trở nên nghiêm mặt, không buồn liếc mắt.

Nhan Tuyết ngay lập tức vẻ mặt tươi rói , ngồi vào chỗ bên cạnh Vương Lãng Thần. 

Cô nàng Nhan Tuyết này gia cảnh bình thường, cha là một thư kí của một công ti con trực thuộc tập đoàn Vương thị , mẹ là nội trợ chẳng có gì đặc biệt. Được cái cô ta xinh đẹp và mặt mũi thì lại dày hơn người bình thường.

Hai năm trước, Vương Lãng Thần sau một lần đánh nhau máu me đầy mình gục ngã bên con hẻm tối . Nhan Tuyết đi trên đường vô tình nhìn thấy liền mang hắn đến bệnh viện và còn ở lại chăm sóc đến mấy ngày.

 Vì muốn trả ơn cô ta nên Lãng Thần đã giúp đỡ Nhan Tuyết . Đưa cô ta vào trường này học còn giúp gia đình cô ta về mặt tài chính. Nhưng nào ngờ cô ta lại trở thành cái đuôi của hắn, bám riết không tha.

Vu Tích Kỳ và Thiệu Nha ngay ngày đầu nhìn thấy cô ta đã không ưa dù trước giờ đối với con gái các cậu luôn phóng khoáng. Nhưng riêng Nhan Tuyết này thật khiến cho người ta không thích dù cô ta chưa có hành động gì quá đáng.

” Lãng Thần , anh thực sự đính hôn với cô tiểu thư kia ? ” – cô ta nhìn hắn đầy tâm sự.

” Tôi không có đính hôn với ai hết !!! ” – Lãng Thần khẽ gắt lên.

 Nhan Tuyết vừa nghe thấy liền vui mừng , kéo ghế ngồi sát với hắn. Nhìn từ xa mà còn nhầm tưởng hai người là tình nhân.

” Thật sao ? Thật là anh sẽ không đính hôn với cô tiểu thư kia ? “

Hắn khó chịu nhìn người cô gái kế bên, nạt nộ nói – ” Không ! Sao cô hỏi nhiều thế ? “.

” Được rồi em sẽ không hỏi nữa , chỉ cần anh nói thì em sẽ tin ” – Nhan Tuyết nở nụ cười như hoa nở lại tiếp tục quấn quít lấy hắn .

Vương Lãng Thần đang khó chịu lại càng thêm bực bội , lạnh lùng lên tiếng – ” Cô làm ơn tránh xa tôi ra một chút “.

Nhan Tuyết làm như không nghe thấy , càng bạo dạn ôm lấy cánh tay hắn. Vương Lãnh Thần hờ hững hất ra , cả người lại đứng dậy đá mạnh cái ghế một phát mới rời đi.

Cô ta thất thểu nhìn người rời đi – ” Anh ấy hôm nay làm sao vậy ? “.

loading...

Vu Tích Kỳ và Thiệu Nha không buồn để ý đến câu hỏi của cô. Hai người nhàm chán đứng dậy rời đi theo lão đại. Để cô nữ sinh kia ngồi chơ chọi một mình.

Nhan Tuyết nhìn thấy vẻ mặt của 2 kẻ kia liền tức giận , chờ đến khi bóng dáng của 3 người biến mất. Cô ta ngay lập tức hất đổ luôn khay cơm ở trên bàn xuống đất . Bàn tay nhỏ nhắn siết chặt.

” Vương Lãng Thần sẽ có ngày anh phải quan tâm đến em “.

Toàn bộ cantin đều chứng kiến từ đầu đến cúi . Mọi người lại bắt đầu xôn xao.

” Nhìn cô ta kìa , tưởng mình là cô bé lọ lem chắc ! “

” Gia cảnh chẳng được bằng ai mà muốn chiếm bằng được Vương Lãng Thần sao ? Thật không biết xấu hổ ! “

 ” Đúng là một con vịt xấu xí mà đua đòi làm phượng hoàng “

“…..”

Nhan Tuyết nghe thấy những lời đó mặt ngay lập tức trắng bệch , nắm tay siết lại trên bàn. Cô ta tức giận đứng lên trừng mắt với từng người ngồi trong đó.

 Nhưng đám người trong cantin tất nhiên không dừng lại . Cô ta đâu phải Vương Lãng Thần ! Một nam sinh trong đám đông lấy một một củ khoai tay chọi thẳng vào đầu cô ta.

Củ khoai trúng ngay vào trán khiến Nhan Tuyết té xuống đất . Cô ta phẫn uất hét lên – ” Các người làm cái trò gì vậy hả ?!!! Tôi nhất định sẽ nói với Lãng Thần cho các người bị đuổi học !!! “.

Nghe cô ta nói, cả cantin lại vang lên hàng loạt giọng cười như là đùa cợt .

” Cô ta đúng là không phải ảo tưởng bình thường ” – một nữ sinh trong số đó châm biếm nói.

Ngay lập tức lại một hủ kem bay đến ngay mặt Nhan Tuyết làm cho mặt cô ta dính đầy kem.

” A… ” – cô ta chỉ kịp la lên một tiếng.

Cả cantin lại bật cười. 

Nhan Tuyết hận thù nhìn đám người kia , ra vẻ không sao , còn ráng thẳng người đứng dậy .

” Các người cứ đợi đó !!! ” 

Cô ta nói dứt câu liền xoay người bỏ chạy khỏi cantin. Phía sau là những tràng cười không dứt. 

*****************************************

…Lớp A3…

Vương Lãng Thần bực bội ngồi gác chân lên bàn . Im lặng không nói một lời.

 Vu Tích Kỳ bước vào lớp nhìn thấy cảnh đó mà khẽ cười. Cậu đi tới kéo ghế xoay lại ngồi đối diện trước mặt hắn. Thảy lên bàn một tập hồ sơ .

” Có tin tốt cho cậu đây “.

Lãng Thần nhìn tên con trai nhướn mày có chút khó hiểu. Hắn đưa tay giở tập tài liệu trên bàn. Cặp mắt u ám dần trở nên lóe sáng, cuối cùng là phát quang. 

” Lần này gia đình cô ta sẽ không còn mặt mũi nào mà đồng ý hứa hôn ” – Khóe miệng ranh mãnh giơ cao.

Tích Kỳ lại cười vui vẻ – ” Lão đại, lần này cậu trả công mình thế nào đây ? “.

” Thế Vu nhị thiếu gia muốn mình trả công thế nào ? ” – Vương Lãng Thần khoanh tay trước ngực, sảng khoái nhìn người đối diện.

” Mình muốn mua hòn đảo Caledonia của cậu ” – Cậu ta vuốt cằm , nhàn nhã mở miệng.

” Vậy thôi sao ? ” – Hắn ngạc nhiên hỏi.

” Vậy thôi . Mình hiện tại chỉ đang thích thú với hòn đảo đó “

Vu Tích Kỳ nhếch môi cười.

” Được,  ngay ngày mai mình sẽ gọi người bàn giao ” – Lãng Thần cất giọng đầy thích thú.

 Tích Kỳ lại nhìn lão đại tò mò hỏi – ” Mà cậu thực sự muốn cô tiểu thư ấy mất mặt ? Chuyện này còn có thể ảnh hưởng đến gia đình cô ta và Auheron đấy lão đại “.

” Thì sao ? Càng tốt , bọn người đó sẽ biết thân biết phận dẹp luôn hôn ước này ” – Hắn trừng mắt nói.

 Vu Tích Kỳ lắc đầu khẽ cười , ngày mai truyền thông lại có tin tức để đăng rồi đây.

Cùng lúc, Thiệu Nha đi vào , tiện tay cầm lấy tập hồ sơ trên bàn Vương Lãng Thần. Giở một lượt từ đầu đến cuối. Vẻ mặt lúc đầu vô cùng hứng thú sau lại nhăn lại .

Cậu cau mày nhìn 2 người kia – ” Không thể tin được ! Quả nhiên là bí mật động trời của nhà họ Hàn đó “

Lãng Thần đắc ý cười đểu – ” Vậy mới nói giấy làm sao gói được lửa ” .

Mục lục
loading...