Menu

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu-Chương 29


Dạy Dỗ Vị Hôn Phu


Tác giả: Tiểu Yết ( Jih )


Chương 29: Lãnh Khốc Mà Si Tình

…Hoa Đông – Căn cứ tổ chức Tam Vương hội…

Vương Lãng Thần ngồi trên “ngai vàng” ung dung gác chân lên thành ghế . Vu Tích Kỳ và Thiệu Nha ngồi hai bên chiếc bàn gỗ hình ovan lớn dài đến mấy mét . Cả hai người đều đưa mắt nhìn nhau trao đổi ánh mắt. 

Thấy hai người nãy giờ vào đây nhưng không nói câu nào , Vương Lãng Thần liền quay nặt sang nheo mắt nhìn hai người – ” Có chuyện gì thì hai người mau báo cáo đi chứ , mới sáng sớm đã gọi mình đến đây , đến đây rồi lại không nói câu nào ! “

Thiệu Nha ánh mắt tràn ngập ý cười với người đối diện . Vu Tích Kỳ không hiểu cho lắm , hắng giọng một cái – ” Nếu mình nhớ không lầm , người nào từng nói thích ở căn cứ hơn là ở nhà , cứ 3 ngày mới chịu về nhà một lần. Bình thường còn rất cuồng công việc của hội , vậy mà hôm nay gọi đến báo cáo một chút đã mặt mày nhăn nhó . Thật là kỳ lạ “

Thiệu Nha không nói gì , chỉ cười kiểu như rất hàm ý. Hắn nghe Vu Tích Kỳ nói , lạnh lùng lên tiếng – ” Đừng có nói nhiều , có chuyện gì thì nói nhanh. Mình còn phải về nhà ” 

” Ồ , về nhà ? Hôm nay , chắc là thời tiết không được tốt rồi phải không lão tam ? ” – Vu Tích Kỳ thích thú hỏi. 

 Thiệu Nha nhếch môi một cái như trả lời. 

Vu Tích Kỳ lại lên tiếng – ” Rốt cục là có chuyện gì mà mình không biết vậy ? Cậu hôm nay rất kỳ lạ . Chưa gì mà đã nằng nặc đòi về nhà , ngay cả rượu cũng không uống . Nói đi , ở nhà cậu có chuyện gì đúng không ? ” 

Lần này , Lãng Thần chưa kịp nói thì Thiệu Nha đã tiếp lời , giọng đầy ẩn ý – ” Không phải là có chuyện gì mà là người cần quay trở về đã trở về “

” Người cần trở về ? Ý cậu là ai ? ” – Vu Tích Kỳ cảm thấy khó hiểu .

” Lão nhị à , bình thường đầu óc của cậu rất nhạy bén  , sao hôm nay lại chậm chạp như vậy ? Người cần trở về mà cậu cũng không biết là ai sao ? ” – Thiệu Nha cười cười. 

Người đối diện nhíu mày , nhưng một lúc sau ánh mắt đã biến hoá như bóng đèn chớp chớp lên điện . 

” Thì ra là người đã trở về. Vậy mình là người biết sau cùng sao ? “

Thiệu Nha gật đầu một cái.

Quả nhiên , người có thể làm lão đại khẩn trương như vậy thì chỉ duy nhất có một người thôi. Hàn Lệ Ái vừa trở về y như rằng lão đại đã hành xử lạ thường. Rượu cũng không uống , nay còn nôn nóng về nhà như vậy. 

Nhưng mà , thực sự cũng không thể ngờ được. 10 năm trôi qua , lão đại không thể nào quên Hàn Lệ Ái. Tích Kỳ và Thiệu Nha đều không nghĩ tình cảm mà lão đại dành cho cô tiểu thư ấy lại sâu nặng đến vậy. 

” Hai người các cậu vào nhanh vấn đề đi , đừng có mà ở đó nói bóng gió ” – Đôi lông mày anh tuấn trau lại. 

Vu Tích Kỳ biết ý nhếch môi , mắt hướng xuống tập tài liệu phía dưới – ” Bên Costa Rica mình đã sắp xếp hết rồi. Bây giờ chỉ cần chờ đem tiền về thôi “

” Vậy còn lô hàng vũ khí mới thì sao ? ” 

” Cũng đã được giao dịch rất gọn gàng rồi , cậu yên tâm. Tiền đã được chuyển, đối tác rất hài lòng với lô vũ khí mới ” 

” Tốt “

Hắn đột nhiên nhìn qua Thiệu Nha , ánh mắt như vừa chợt nhớ ra điều gì đó. Lạnh lùng lên tiếng – ” Tên kia xử lí sao rồi ? “

Tên đàn ông “mặt búng ra sữa” gương mặt hiện lên một nét nghiêm túc , đôi mắt sắc lịm – ” Mình đã tra hỏi hắn nhưng tên này cư nhiên là một con chó săn rất trung thành , thà chết chứ không khai ra ” 

” Vậy sao ? ” – Vương Lãng Thần khóe miệng nhếch lên. 

” Lôi vào đây “

Thiệu Nha hiểu ý liền lớn tiếng gọi vọng ra ngoài – ” Mang người vào đây !”

Hai cánh cửa to lớn bị đẩy mạnh ra , 5 tên mặc đồ đen lôi xềnh xệch một người đàn ông bị đánh đến mức mặt mũi toàn máu me đến trước mặt 3 người.

Vương Lãng Thần bỏ chân xuống khỏi ghế , đứng dậy rất chậm rãi tiến tới người đàn ông đó . Thân ảnh to lớn di chuyển , cái bóng to lớn của hắn cũng di chuyển che khuất cả tên đang nằm dưới đất kia. 

Tên chó săn từ từ lồm cồm bò dậy. Toàn thân hắn bị đánh đến mức không còn chỗ nào để đánh. Ánh mắt căm giận nhìn người đang tiến tới.

Tên chó săn này nữa đêm đã lén lút đột nhập kho vũ khí của Tam Vương hội nhưng đã không vượt qua vòng an ninh nghiêm ngặt của hội nên đã bị bắt giữ.

” Ngươi tốt nhất là nên khai ra kẻ sai khiến ngươi, bọn ta sẽ nương tình mà giữ lại cái mạng nhỏ cho ngươi ” – Thiệu Nha trừng mắt mở miệng. 

Tên chó săn bật cười một tiếng , nhổ một ngụm máu ra khỏi miệng – ” Chỉ dùng mấy dụng hình vớ vẩn này mà bắt ta khai ra ? Tam Vương các ngươi cũng quá xem thường ta rồi “

” Láo xược ! Ta vẫn là còn nương tay cho ngươi nếu không phải ta đã dùng đến… “

Thiệu Nha đang muốn nói thì Vương Lãng Thần đã giơ ngón tay lên bảo anh dừng lại. 

Vương Lãng Thần cúi xuống nâng cằm kẻ kia lên , giọng điệu có chút đùa cợt – ” Một con chó săn đáng thương . Thà chết chứ không khai ra . Vậy thì ta sẽ thành toàn cho ngươi “

Tên chó săn ánh mắt lì lợm nhìn hắn – ” Muốn giết thì cứ giết , không cần phải nói nhiều “

” Được , rất tốt . Rất có bản lĩnh. Nhưng mà cho ngươi chết chỉ bằng một viên đạn hay bằng một con dao thì thật quá dễ dàng rồi. Không có một chút đặc sắc nào cả ” 

Vương Lãng Thần nhướn mày , ánh mắt sắc như dao nhuốm một màu đỏ thẫm. 

Nghe đến đây , hai người ngồi phía sau đều tràn đầy ý cười trên khuôn mặt. 

Tên chó săn có chút đề phòng , dò tìm ý trong mắt người đàn ông. Hắn vốn dĩ nghe nói , Vương Lãng Thần trong giới nổi tiếng lãnh khốc , tàn nhẫn, thường giết người bằng nhiều cách đau đớn nhất. 

” Lão tam , cậu nghĩ chúng ta nên xử dụng phương pháp thủ công bằng tay hay dùng đồ đây ? ” – Vương Lãng Thần lớn tiếng nói với người phía sau. 

Thiệu Nha phì cười , ngón tay xoay xoay cây bút – ” Thủ công thì có vẻ hơi kinh dị quá lại rất bẩn tay cậu , mất sức lão đại cậu  . Thôi thì dùng đồ làm là được ” 

” Được , vậy thì đành chơi trò “ép nước ” thôi ” – Hắn giọng lạnh như băng vang lên. 

Tên kia nghe hai người đối thoại đột nhiên lại cảm thấy rùng mình nhưng vẫn lì lợm trừng mắt. 

Vu Tích Kỳ liền liếc mắt với một tên mặc đồ đen – ” Mang máy ép ra đây  ” 

Tên mặc đồ đen hiểu ý gật đầu đi ra ngoài.  Vài phút sau , hắn cùng với thêm mấy tên mặc đồ đen khác nữa khiên một cái máy rất lớn , rất nặng vào phòng. Đặt ngay trước mặt Vương Lãng Thần  .

Cái máy hình dáng trông như một chiếc máy dùng để ép đồ , giống như máy để ép mía. Khác ở chỗ ,nó được làm bằng sắt , vô cùng nặng. Hai bên còn có 2 tay cầm đưa ra để người muốn ép đồ, nắm lấy tay cầm đó dùng sức xoay theo vòng tròn để ép . 

Tên chó săn nhìn thấy cái máy đó liền nuốt nước bọt. Cả người rung lên…

” Trói hắn lại ! ” 

Vương Lãng Thần lạnh lùng ra lệnh. 

loading...

” Vâng, thưa lão đại “

Mấy tên vệ sĩ liền cầm đây thừng trói chặt tên kia lại. Tên chó săn liền vùng vẫy – ” Các ngươi định làm gì ?! “

” Máy ép đã có đây nhưng đồ ép thì chưa có , ngươi nói thử xem ? ” – Vương Lãng Thần cười lạnh một cái , ám khí băng hàn tỏa ra.

” Ngươi… “

Mấy người vệ sĩ trói xong , lôi tên kia đến trước cái máy đặt hai chân hắn ngay gần chỗ để ép. 2 người vệ sĩ khác bước đến nắm hai bên tay cầm trong tư thế sẵn sàng chuyển động tay.

Tên chó săn mặt mũi tái mét . Chân tay bắt đầu run run.

” Sao ? Ngươi thích chết như vậy thì ta sẽ thành toàn cho ngươi “

Vương Lãng Thần tiến lại gần , tay đặt lên cái máy. Giọng vô cùng lạnh lẽo .

” Ngươi có biết đã có vô số những con chó săn đi qua cái máy này , tất cả chúng đều trở thành món thịt bằm hay không ?  Bây giờ chắc phải thêm một con chó săn nữa rồi ” 

” Ngươi ,ngươi… ” – Tên chó săn cất tiếng run rẩy .

” Khi đi qua chiếc máy này , ngươi có thể nghe được tiếng xương của mình kêu răng rắc . Cũng có thể nhìn thấy da thịt dập nát , máu tuôn ra , các bộ phận của cơ thể ngươi đều muốn văng ra khỏi người. Đau đớn đến mức xuyên thấu qua từng sợi dây thần kinh của ngươi ” 

Hơi thở nguy hiểm của Vương Lãng Thần tràn lan khắp căn phòng rộng lớn. Ánh mắt rất thích thú cùng lạnh lẽo. Bàn tay thô ráp đặt lên bàn chân của tên kia.

“… Đầu tiên sẽ là bàn chân của ngươi “

Tên chó săn vùng vẫy nhưng bị mấy người vệ sĩ giữ chặt. Hắn mặt mũi trắng bệch , cắt không còn giọt máu .

” Bắt đầu đi “

Vương Lãng Thần lại lạnh lùng ra lệnh. 

Hai người vệ sĩ ngay lập tức nắm tay cầm ra sức chuyển động vòng tròn, khởi động máy ép . Còn mấy người kia cũng khiên tên chó săn bắt đầu đưa vào máy.

” Khoan !!! Ta nói , ta nói… ” – Tên chó săn hét lên , cả người vùng vẫy. 

Mấy người vệ sĩ dừng tay. Vương Lãng Thần xoay người nhìn hắn . 

” Ta nói… Ta sẽ khai… Nói bọn chúng dừng lại ta sẽ khai ” – Tên chó săn run run lên tiếng.

 Vương Lãng Thần nghiêng đầu nhìn tên kia, sau một lúc buông một câu rất lạnh , bốc lên mùi máu tanh.

” Muộn rồi “

Dứt lời , Lãng Thần xoay người trở về ngai vàng. Một giây sau , tiếng hét thảm thiết vang dội khắp căn phòng , cả tiếng răng rắc của cơ thể bị dập nát. Mùi máu tanh lan ra chiếm hết không gian…

***************************************

…Biệt thự Ưng Lâu…

Chiếc xe màu đen sang trọng dừng trước ngôi biệt thự , Vương Lãng Thần bước xuống xe đi nhanh vào trong.  Trong tiền sảnh , người làm và quản gia đã xếp thành hai hàng cúi chào hắn.

Vương Lãng Thần cởi áo vest choàng ra đưa cho người hầu , giọng trầm thấp hỏi – ” Lệ Ái đâu ? Cô ấy sáng nay đã ăn uống đầy đủ chưa ? “

Người quản gia liền cúi thấp người đáp – ” Thưa , tiểu thư sáng nay đã ăn uống đầy đủ. Vừa lúc nãy còn có mẹ của cậu chủ đến thăm , hai người trò chuyện một lúc lâu. Hiện tại , tiểu thư đang ở trong phòng đọc sách “

” Mẹ tôi đến ? ” – Hắn nhướn mày . 

” Vâng , thưa cậu chủ nhưng bà vừa ra về rồi ” – Lệ Quyên kính cẩn trả lời. 

” Ta biết rồi. Các người đi làm việc của mình đi “

Vương Lãng Thần phất tay ra lệnh rồi bước nhanh lên lầu. 

…Phòng đọc sách…

Hàn Lệ Ái ngồi bên cạnh cửa sổ , nhẹ nhàng gập quyển sách trong tay lại. Ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài. Mọi thứ cứ như thế này mà diễn ra sao ?

Cô nhớ đến cuộc gọi vừa rồi của cha . Ông đã đề nghị gọi cảnh sát bắt Vương Lãng Thần vì giam giữ người trái phép nhưng cô đã ngăn cản. Lệ Ái nói không cần làm quá chuyện này lên , chuyện của cô , cô sẽ tự mình giải quyết với hắn. Cha cô cũng không thể làm gì được nữa nên đành thôi.

Thở dài một cái , cô nhìn quanh căn phòng một lượt. Hắn thực sự đã chuẩn bị một căn phòng đọc sách rộng lớn như vầy chỉ vì cô thôi sao ? 

Đột nhiên , Hàn Lệ Ái nghe tiếng ồn ào bên ngoài. Cô đoán hắn đã về. Thật kỳ lạ , cô tự dưng lại cảm thấy bối rối không biết nên làm gì. Hai bàn tay nhỏ nhắn đan vào nhau . Cô vì sao lại phải hồi hộp chứ ?!

Một lúc sau , cánh cửa màu đen được đẩy mạnh ra . Thân ảnh mặc âu phục cao lớn đứng trước cửa toát lên khí chất áp người , ánh mắt lạnh lùng sắc bén hướng lên dò tìm trong phòng đọc sách .

Rồi ánh mắt ấy dừng lại ngay Hàn Lệ Ái đang ngồi bên cửa sổ , ánh mắt biến chuyển rung động , tràn đầy sự khát khao triền miên. Cô chạm phải ánh mắt của hắn liền giật mình, trái tim đập loạn xạ. 

Vương Lãng Thần nhanh chân bước đến gần cô, như không thể chần chừ thêm một phút giây nào. Hai cánh tay rắn chắc ôm lấy eo cô . Lệ Ái không kịp phòng bị đã bị hắn ôm lấy , đôi môi anh đào bị hắn chiếm giữ.

 Hơi thở nam tính , thô xuyễn của người đàn ông bao vây lấy cô. Đôi môi mỏng dùng lực mút lấy cánh môi mềm mại , nóng bỏng ma sát lẫn nhau. Cho đến vào trong khoang miệng cũng bị hắn quấy nhiễu , lưỡi hắn vờn lưỡi cô. Trêu đùa rồi quấn lấy.

Cơ thể mềm mại của cô ép sát vào lồng ngực rắn như đá của hắn tạo nên một sự ma sát kỳ dị , đầy khiêu khích , nóng bỏng châm lên từng đốm lửa trong cơ thể hai người.  

Tuy rằng Hàn Lệ Ái chỉ ở cùng hắn mới có 3 ngày nhưng số lần hắn hôn cô đã trên cả chục lần . Mỗi lần bị hắn hôn , cô thiếu điều muốn ngất đi vì không có oxi để hô hấp. Bị hắn chèn ép đến nghẹt thở. 

Thực sự mà nói không có cách nào thoát khỏi bàn tay của hắn. 

Khi sự khát khao trong hắn tạm thời đã được giải quyết , Vương Lãng Thần mới chịu cho cô một chút không khí để hít thở. Đôi môi mỏng hôn xuống cằm cô , khẽ cắn một cái rồi lại di chuyển xuống cổ. Gương mặt anh tuấn vùi đầu vào hõm cổ trắng nõn , thu hết hương thơm quen thuộc .

” Em có nhớ tôi không ? “

Cô có nhớ hắn không ? Bởi vì hắn rất nhớ cô, mỗi một giây mỗi một phút hắn đều bị hình ảnh cô quấn chặt thần trí hắn. Chỉ cần mấy phút xa cô thôi , hắn đã nhớ nhung không chịu được rồi . Dù là ở căn cứ giải quyết công việc nhưng hắn chỉ muốn trở về nhà gặp cô , được ôm cô vào người.

Trái tim Hàn Lệ Ái rung lên vì câu hỏi của hắn. Cô hơi mất tự nhiên né tránh ánh mắt kia. Chần chừ một lúc lâu , cô mới lên tiếng – ” Lúc nãy, mẹ anh có ghé thăm ” 

Mục lục
loading...