Menu

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu-Chương 28


Dạy Dỗ Vị Hôn Phu


Tác giả: Tiểu Yết ( Jih )


Chương 28: Lam Doanh Đến Thăm

Ngày thứ 2, khi màn đêm buông xuống , Hàn Lệ Ái đứng trong phòng ngủ . Lẳng lặng vén tấm màn lên , ánh mắt yêu kiều nhìn qua cửa sổ. Ánh mắt sâu thẳm không cảm xúc.

Khung cảnh phía dưới là cả một sân vườn rộng lớn của ngôi biệt thự . Có đến 9 , 10 tên mặc đồ đen đi lòng vòng để canh gác trong khu vườn . Chưa kể mấy chục tên còn đang canh gác trước cổng. 

Đúng như Vương Lãng Thần đã nói , cô thực sự không thể thoát ra khỏi đây . Hắn đã bố trí người toàn bộ xung quanh ngôi biệt thự canh chừng cả ngày lẫn đêm nhằm mục đích không cho cô có thể tìm cách bỏ trốn  . 

Trong đầu đang suy nghĩ miên man thì bất chợt có một cánh tay ôm lấy eo cô . Lưng của cô dán vào lồng ngực rắn chắc của ai đó. 

” Suy nghĩ cái gì mà ngẩn người như vậy ? ” – Vương Lãng Thần cất giọng trầm ổn.

Hắn vừa bước vào phòng đã thấy bộ dạng đứng trước cửa sổ của cô , ngẩn người nhìn ra ngoài. Ánh mắt sâu thẳm , phẳng lặng như mặt hồ mùa thu. Bộ dạng cô độc cùng lãnh đạm của cô làm hắn trong lòng cảm thấy rất khó chịu. 

Hàn Lệ Ái nghe câu hỏi của hắn chỉ im lặng . Cô biết nói cái gì đây ? Chửi hắn ? Mắng hắn ? Nói với hắn cô không muốn  bị hắn giam cầm ? Nói hắn thả cô ra , buông tha cho cô ? Có tác dụng sao ? 

Vương Lãng Thần so với 10 năm về trước đúng là lạnh lùng hơn lại càng ngang ngược hơn . Nhưng hắn bây giờ đối với cô cũng có phần nóng nảy hơn. Chỉ cần một chút là trở nên giận dữ. 

Trước sự im lặng của cô , hắn chỉ có thể thở dài. Gương mặt anh tuấn vùi đầu vào mái tóc suông mềm của cô , hít lấy hương thơm ngọt ngào mà hắn khát khao. Thực tâm hắn không muốn cưỡng ép cô càng không muốn giam cầm cô. 

Nhưng cô kiêu ngạo như vậy , cường ngạnh như vậy , hắn phải làm sao mới có thể để cô cam tâm tình nguyện.

 Bất lực vẫn là bất lực. 

Hàn Lệ Ái vẫn không có biểu hiện gì trước hành động của hắn. Cô đứng yên như một con búp bê. 

” Tôi chỉ là muốn em ở bên cạnh tôi ” – Hắn bất lực lên tiếng một lần nữa . Như một lời giải thích.

Cô không thể không thừa nhận , chỉ cần một cái ôm của hắn , một lời nói dịu dàng của hắn thì lòng cô lại mềm ra như kẹo cao su. Ở gần hắn , tim cô đập dồn dập . Hơi thở hỗn loạn vì sự nóng bỏng của hắn. Nhưng cô không thể nào chấp nhận hắn vì muốn trả thù cô mà giam cầm cô ở bên mình. 

Cô cảm thấy hắn rất khó hiểu. Trước kia , hắn rất dễ đoán cũng rất dễ hiểu. Hiện tại , cô thực sự không biết tâm tư hắn là như thế nào. Có lúc cưỡng ép cô , muốn trả thù bằng cách chiếm đoạt thân thể cô , dùng dục vọng khiêu khích cô nhưng có lúc hắn lại rất ân cần , dịu dàng với cô . Cô phải nên suy nghĩ theo chiều hướng nào đây ?

Vương Lãng Thần đứng phía sau cô khẽ thở dài, sau đó nắm lấy đôi vai nhỏ nhắn xoay người cô lại. Hắn đột nhiên nét mặt thoáng lên vẻ ý cười – ” Đi theo tôi , tôi muốn cho em xem nơi này “

Hắn cầm tay cô kéo đi ra khỏi phòng. Lên lầu 3 , bước tới một căn phòng có cánh cửa màu đen. Vương Lãng Thần đẩy cửa đưa cô vào. 

Vừa bước vào trong , Hàn Lệ Ái liền bị không gian nơi đây làm cho kinh ngạc. Đây là phòng đọc sách nhưng nó cũng phải lớn bằng thư viện trường đại học. Những kệ sách khổng lồ cao khoảng chừng 4, 5 mét , có một cầu thang rời chuyên dịch chuyển để có thể lấy sách ở kệ cao. Cô đoán nơi đây cũng cả mấy trăm ngàn cuốn sách. Đối với một tín đồ đọc sách như cô thì quả thật nơi đây là một thiên đường.

Không nghĩ tại ngôi biệt thự u ám này lại có phòng đọc sách. Càng không nghĩ Vương Lãng Thần lại đọc sách. Hắn không đọc sách lại xây một cái phòng đọc sách lớn như vậy làm gì . 

Từ đằng sau , hắn lại vòng tay ôm eo cô , giọng thích thú khi vừa được thấy biểu hiện của cô – ” Thích không ? “

” Theo tôi nhớ thì Vương Lãng Thần anh không thích đọc sách ” – Cô chậm rãi nói. 

Hắn cúi xuống , bất chợt hôn nhẹ lên cổ cô. Mở miệng nghe có vẻ đang vui – ” Em còn nhớ ? ” 

Hàn Lệ Ái lại giữ sự im lặng . 

Vương Lãng Thần thấy vậy tiếp tục lên tiếng – ” Căn phòng này là tôi chuẩn bị cho em. Em thích đọc sách như vậy,  tôi nghĩ em sẽ rất thích nơi này ” 

Cô ánh mắt chuyển động mông lung ngước mặt nhìn hắn. Vương Lãng Thần liền cúi xuống hôn cô , không phải một sự áp đặt mà chỉ là sự dịu dàng hắn dành cho cô. Triền miên mút lấy cánh hoa anh đào , cái lưỡi đinh hương của cô. 

Rất lâu sau , hắn mới day dưa rời bỏ môi cô. 

Hàn Lệ Ái lại nhìn hắn chăm chú . Nhìn vào ánh mắt chứa đầy nhu tình của hắn. Tim cô lại nhảy nhót trong lồng ngực. Cô không hiểu , thực sự không thể hiểu.

” Lệ Ái, tôi không thể buông em ra ” – Hắn giọng khàn khàn nói. 

Trong một khắc , Vương Lãng Thần liền ôm lấy cô , bế cô lên ngang người trở về phòng ngủ. 

Trong căn phòng ngủ , dưới ánh trăng mờ ảo qua khe cửa sổ chiếu vào hai thân thể đang dính sát vào nhau, ôm siết lấy nhau tạo nên màn hoan ái kịch liệt trên chiếc giường lớn hoàng gia. 

Nhiệt độ trong phòng mỗi lúc một tăng cao , nóng bỏng đến nghẹt thở. Quần áo , từng cái , từng cái một bị ném xuống tấm lông trải thảm.

Thân hình dũng mãnh như báo của người đàn ông chiếm lấy thân thể nhỏ nhắn của người con gái. Thân thể phía dưới lúc đầu kháng cự cùng bài xích nhưng về sau lại bị dụ dỗ đến mức mê muội. 

Bị thân thể rắn chắc như thép chiếm lấy từng nấc da thịt trên người. Chỉ có thể bị động mà tiếp nhận. Những nụ hôn mạnh mẽ gieo trên cơ thể trắng nõn mê người tạo nên những dấu vết màu hồng nhạt.  

Người con gái nằm dưới thân chỉ có thể rên rỉ , nỉ non kêu lên khiến cho người đàn ông càng điên cuồng luân động. Dẫn dắt cô đến nơi cao ngất của ngọn núi lửa ái tình. Trong cơn say người đàn ông giọng đục ngầu tuyên bố bên tai cô .

” Em là của tôi , chỉ duy nhất một mình tôi “

***********************************************

Sáng hôm sau , Hàn Lệ Ái thức dậy trên chiếc giường lớn . Ga giường màu trắng nhăn nhúm vì màn hoan ái cuồng dã đêm qua . Dưới giường , quần áo nằm khắp nơi trên thảm trải.

Thân thể xinh đẹp  ngồi dậy , khẽ nắm lấy chăn che khuất cảnh xuân của bản thân và những dấu hôn chằng chịt trên đó. Tâm tình miên man bất định. 

Đột nhiên , tiếng gõ cửa vang lên làm cô giật mình . Vương Lãng Thần không có ở bên cạnh nhưng bình thường hắn vào phòng có bao giờ gõ cửa. 

” Ai vậy ? ” – Hàn Lệ Ái lớn tiếng hỏi.

Cánh cửa tự động mở ra , một người phụ nữ trung niên mặc tây trang đen trông rất chỉnh tề bước vào. Đi bên cạnh còn có một cô gái trẻ khoảng trừng 18 tuổi mặc đồ như người hầu.

” Chào buổi sáng , Hàn tiểu thư. Rất vui lòng được phục vụ . Bắt đầu từ ngày hôm nay , tôi sẽ là quản gia mới của ngôi biệt thự này. Tên của tôi là Lệ Quyên , tiểu thư có thể gọi là Lệ quản gia. Còn đây cũng là một trong những người hầu mới ” – Người quản gia cúi chào cô , lễ phép giới thiệu . 

” Quản gia mới ? Sao tôi không biết ? ” – Hàn Lệ Ái đưa ánh mắt dò xét nhìn hai người.

 Lệ Quyên cung kính đáp – ” Thưa , chúng tôi chỉ vừa được cậu chủ thuê . Sáng sớm hôm nay mới bắt đầu làm việc ở đây. Bắt đầu từ bây giờ cậu chủ là chủ nhân của chúng tôi “

Cô có chút khó hiểu nhưng chỉ ậm ừ như đã hiểu – ” Vậy thì Vương Lãng Thần đâu ? “

” Thưa cậu chủ mới sáng sớm đã ra khỏi nhà . Dặn dò chúng tôi phải đánh thức tiểu thư dậy , nhắc nhở người ăn sáng đầy đủ. Còn đây là quần áo của tiểu thư , người hầu sẽ giúp tiểu thư thay đồ tắm rửa ” 

Vừa nói bà vừa liếc mắt qua người hầu gái , cô gái liền cầm quần áo đưa ra cho cô xem. 

” Lệ quản gia cứ để quần áo đó , tôi sẽ tự thay. Tôi không thích ai nhìn thấy cơ thể mình nên hai người lui ra ngoài đi ” – Hàn Lệ Ái ngay lập tức cự tuyệt. 

Thân thể cô đầy rẫy những dấu hôn của hắn , làm sao có thể để người khác thấy. 

” Vậy thì được rồi , tiểu thư thay đồ xong nhớ mau chóng xuống ăn sáng . Tôi đã cho đầu bếp chuẩn bị nhiều món ngon theo yêu cầu của cậu chủ cho người. Chúng tôi xin phép đi ra ngoài ” – Bà quản gia chu đáo dặn dò rồi mới đi ra ngoài cùng với người hầu. 

Cánh cửa phòng khép lại , Hàn Lệ Ái thở dài bước xuống giường . Cầm lấy quần áo đi vào nhà tắm. 

loading...

******************************************

Cô bước xuống lầu với ánh mắt ngạc nhiên trước cảnh tượng lạ lẫm xung quanh . Ngôi biệt thự vốn dĩ thường ngày u ám , lạnh lẽo , cô tịch nhưng nay vừa có nhiều người trong nhà liền có không khí hoàn toàn khác. 

Trong căn biệt thự rộng lớn , người người ra vào quét dọn , lau chùi . Ngoài sân cũng có người làm vườn đang chăm tỉa tót hoa lá , tưới nước cho cây . Trong căn bếp cũng có mấy người đầu bếp đang thái thịt thái rau một cách điệu nghệ. Không khí vô cùng bận rộn , khẩn trương nhưng lại có vẻ rất nhộn nhịp , vui vẻ. 

Cô không hiểu , chẳng phải Vương Lãng Thần chính miệng nói hắn không thích có nhiều người trong nhà sao ? 

Vừa thấy cô xuất hiện ngay cầu thang , mọi người đều ngay lập tức dừng tay cúi đầu đồng thanh chào cô – ” Chào buổi sáng , tiểu thư !  “

” Mọi người cứ làm việc của mình đi , đừng quan tâm đến tôi ” – Hàn Lệ Ái nuốt nước bọt đáp. Đám người này còn làm quá hơn người hầu ở nhà cô . 

” Tiểu thư , mời người ăn sáng ” – Lệ Quyên kính cẩn mời cô, kéo ghế cho cô ngồi.

Hàn Lệ Ái vừa bước vào phòng ăn đã thấy một bàn đầy cao lương mỹ vị được bưng ra. Cô gật đầu một cái rồi ngồi xuống từ từ ăn . 

Đang ăn giữa chừng thì bà quản gia lại bước vào báo với cô – ” Tiểu thư, có khách đến. Nói là muốn gặp cô và đang chờ ở phòng khách ” 

” Là ai vậy ? ” – Cô buông dao nĩa xuống , ngạc nhiên hỏi.

” Thưa , là mẹ của cậu chủ ” – Bà quản gia cung kính đáp.

Ngay lập tức , Hàn Lệ Ái ngạc nhiên bật dậy khỏi ghế – ” Thật sao ? “

” Vâng , đúng như vậy “

” Để tôi ra đó ” 

Cô liền nhanh chân bước ra phòng khách.

 *************************************

” Lệ Ái ” – Lam Doanh vừa nhìn thấy cô đã đứng dậy vui mừng .

Cô tiến lên cũng không giấu nổi sự vui mừng – ” Bác gái ” 

Bà vươn tay ồm chầm lấy cô rồi kéo cô ngồi xuống ghế sopha . Bà ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp của cô bé đã thay đổi sau 10 năm không gặp mặt. Lam Doanh cũng đã già đi nhiều nhưng nét đẹp của bà vẫn cứ mặn mà .

Cô liền sai người pha trà rồi ngồi trò chuyện cùng với người bên cạnh .

” Đứa trẻ này , cháu sao lại một lời chào cũng không có đã đi biệt tích 10 năm trời , cháu có biết bác đã lo lắng đến mức nào hay không ? “

” Cháu xin lỗi, lúc đó đã nói dối bác ” – Cô thấp giọng nói. 

Lam Doanh chỉ thở dài một cái nhìn cô – ” Bác không trách cháu. Đều là do lỗi của bác , nếu không phải vì bác thì hôn ước của hai đứa đâu phải bị hủy bỏ “

Hàn Lệ Ái liền lắc đầu – ” Không phải lỗi của bác, là do cháu , là cháu tự ý quyết định , là cháu tự ý rời đi “

” Đứa trẻ ngốc, cháu không cần nhận lỗi về mình. Nhưng mà người chịu nhiều đau khổ nhất vẫn chính Thần nhi . Cháu biết không khi cháu vừa rời đi  ,Thần nhi hoàn toàn sụp đổ. Nó rất đau khổ , như một kẻ điên tìm đến rượu. Chuyện gì nó cũng không màng đến , suốt ngày chỉ đóng cửa ngồi trong phòng uống rượu dằn vặt bản thân .Nó uống nhiều đến mức phải đưa đi bệnh viện cấp cứu để rửa ruột ” – Bà ánh mắt thoáng buồn kể lại. 

Hàn Lệ Ái kinh ngạc nhìn bà , ánh mắt chấn động. Trái tim hung hăng bị đấm một phát – ” Cấp cứu… rửa ruột sao ? ” 

Lam Doanh gật đầu – ” Phải , lúc đó , bác đã phải chạy đến bệnh viện khóc lóc , cầu xin , trách mắng nó. Thần nhi vì vậy mới chịu dừng lại . Lệ Ái , cháu đối với nó thực sự rất quan trọng , điều này ai cũng có thể nhìn ra “

Cô nghe bà kể mà trái tim run rẩy , đau đớn thắt lại. Vội vàng , cô tránh né sang một chuyện khác – ” Mấy năm nay bác sống thế nào ? Bệnh tình của bác… “

” Bác sống rất tốt , bệnh tình cũng đã thuyên giảm nhiều “

” Sao bác không sống ở đây cùng Lãng Thần  ? “

” Thần nhi cũng kêu bác dọn về ở chung nhưng bác vẫn thích ở nhà cũ hơn nên nó cũng đành chiều ý bác để bác ở lại nơi cũ nhưng nó cũng đã cho người tu sửa lại căn nhà cho khang trang hơn ” – Bà cười cười nói. 

Cô mỉm cười dịu dàng – ” Vậy thì thật tốt ” 

” Cháu biết không ? Thần nhi 10 năm trước sau khi dọn khỏi Vương gia đã dọn đến nhà bác ở. Vương Khải đã tước bỏ toàn quyền thừa kế của nó  , chỉ để lại duy nhất cho nó là có thể học hết trung học tại trường Vương Trí . Sau khi tốt nghiệp nó cùng đám bạn lăn lộn vào giới xã hội đen kia,  điều này bác cũng biết từ lâu nhưng không cách gì ngăn cản nó . Đến bây giờ , dù Thần nhi đã trở thành kẻ nắm quyền lực trong tay nhưng bác chưa bao giờ an tâm về nó. Nó thực sự rất cần một người ở bên cạnh khuyên răn “

Lam Doanh nắm lấy tay cô ôn tồn nói.

” Lệ Ái , người đó chỉ có thể là cháu ” – Bà lại lên tiếng khẳng định .

Cô khó khăn lắc đầu , cầm tay bà – ” Cháu làm sao có thể . Cháu không biết , thực sự không biết nữa. Vương Lãng Thần đối với cháu chỉ là muốn trả thù thôi. Vì cháu chọc giận anh ta rồi tự tiện rời đi , vứt bỏ Lãng Thần , động vào tự tôn của anh ta nên anh ta bây giờ chỉ là muốn đem cháu ra trả thù cho bản thân . Chính miệng anh ta đã nói muốn trừng phạt cháu  “

” Đứa trẻ ngốc , một lý do như vậy mà cháu cũng tin sao ? Bác biết cháu thông minh,cháu chỉ là đang muốn giấu giếm bản thân , trốn tránh trái tim mình . Là cháu không muốn thừa nhận thôi . Thần nhi cháu còn không hiểu tính tình nó sao ? Kiêu ngạo , nóng nảy , cũng giống như cháu không bao giờ chịu nhìn nhận bản thân mình đang muốn gì ” – Bà cười hiền hòa giải thích. 

Hàn Lệ Ái cắn cắn môi ,không trả lời.

” Đừng suy nghĩ lung tung nữa. Thời gian sắp tới cháu hãy tĩnh tâm lại , cảm nhận thử xem trái tim mình muốn gì . Cảm nhận thử xem Thần nhi đối với cháu như thế nào . Có đúng là thực sự tất cả nó đối với cháu đều là trả thù không ? ” – Lam Doanh ồn tồn bảo ban.

Nếu không phải trả thù thì Vương Lãng Thần đối với cô là gì ? Chẳng lẽ là thứ tình cảm kia ?

 Không , không phải . Hàn Lệ Ái cô vốn dĩ không tin vào thứ tình cảm phù phiếm đó. Cho dù có phải tin cũng không thể tin người như hắn có loại tình cảm đó. Hắn lên giường với bao nhiêu phụ nữ , đào hoa biết bao ong bướm. Nói rằng hắn thật lòng có tình cảm với cô còn khó tin hơn cả. 

Cô cụp mắt , lúc sau mới lưỡng lự gật đầu – ” Vâng , cháu biết rồi . Cháu sẽ suy nghĩ ” 

Cô không biết , cái gì cũng không. Bản thân cô thực sự rất bức rứt khó chịu lại khó xử. 

Lam Doanh mỉm cười hài lòng nhìn cô , vỗ về bàn tay cô. 

” Vậy thì tốt, cháu chịu suy nghĩ là tốt “

Hai người trò chuyện một lúc lâu sau đó Lam Doanh muốn quay trở về nhà.

” Bác không ở lại đợi Lãng Thần về sao ? ” 

” Không , bác phải về . Bác có hẹn với một người bạn cũ ” – Bà cười cười nói. 

” Vâng , vậy bác về an toàn. Lần sau , cháu sẽ đến nhà thăm bác ” – Cô vui vẻ tạm biệt người phụ nữ. 

” Được rồi , bác về đây ” 

Mục lục
loading...