Menu

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu-Chương 27


Dạy Dỗ Vị Hôn Phu


Tác giả: Tiểu Yết ( Jih )


Chương 27: Bất Lực

Quả thực rất ngon , không thể chê vào đâu được. Hàn Lệ Ái lại một lần nữa tròn mắt nhìn hắn.

” Ngon sao ? ” – Đôi môi ranh mãnh hài lòng nhếch lên.

Cô không thèm trả lời hắn . Chỉ cụp mắt ,tự mình cầm dao nĩa ăn thức ăn trên dĩa. Nhìn bộ dạng ngoan ngoãn ngồi ăn của cô , Vương Lãng Thần rất hài lòng chống cằm ngắm cô. 

Hắn thực sự thích những biểu hiện từ tối hôm qua đến giờ của cô . So với sự lãnh đạm , lạnh lùng trước đây, hắn thực sự thích cô mọi chuyện đều biểu hiện ra mặt cho dù là tức giận , ngạc nhiên hay sợ hãi . Trước đây khi đứng trước mặt Hàn Lệ Ái , hắn thực sự không hiểu nổi cô , không hiểu rốt cục cô đang suy nghĩ điều gì trong đầu. 

Nhưng mà chưa hài lòng được bao lâu , Hàn Lệ Ái đã bỏ dao nĩa xuống , cầm khăn lên chùi miệng.

” Tôi ăn xong rồi “

” Em đang đùa với tôi đấy à ? ” – Vương Lãng Thần cau mày nhìn thức ăn dư trên dĩa.

” Ăn hết đi ” – Hắn lại nghiêm giọng nói.

 Cô nhàn nhạt lên tiếng – ” Tôi không ăn nổi nữa đã no lắm rồi, thực sự không thể nuốt thêm nữa “

Vương Lãng Thần nhìn cô đăm đăm , mặt rất khó coi. Cô còn tưởng hắn sắp nổi giận nhưng Lãng Thần chỉ đẩy ly sữa đến trước mặt cô , thấp giọng nói – ” Vậy thì em phải uống hết ly sữa này đi “

” Tôi không muốn uống “

” Uống đi ” – Hắn lạnh lùng nói.

” Tôi đã nói là no rồi , sữa cũng không thể uống ” – Cô trừng mắt nhìn hắn. 

Vương Lãng Thần mặt tối sầm lại , ánh mắt chứa đầy vẻ u ám – ” Hàn Lệ Ái , em tốt nhất đừng thách thức sự kiên nhẫn của tôi . Một lần nữa , em mau uống hết ly sữa này “

Hàn Lệ Ái không màng đến bộ dạng của hắn , tức giận nói lên suy nghĩ của mình  – ” Vương Lãng Thần , rốt cục là anh muốn gì ? Định giam cầm tôi trong ngôi biệt thự này luôn sao ?”

Vương Lãng Thần lại đăm đăm nhìn cô  , dịch người ra một chút. Nhướn mắt nhìn cô , khoé miệng hơi cong không rõ là đang cười hay không .

” Tôi muốn gì , tôi nghĩ em chắc đã biết rõ. Nếu như em ngoan ngoãn nghe lời tôi , ở bên cạnh tôi , kết hôn cùng tôi , tôi sẽ không giam cầm em. Em muốn đi đâu  tôi đều đưa em đi , em muốn làm gì tôi cũng sẽ giúp em , em muốn thứ gì tôi đều sẽ cho em. Chỉ cần em ngoan ngoãn ở bên cạnh tôi. “

” Vương Lãng Thần , anh là đang tự đánh giá cao bản thân hay là vốn dĩ không biết tôi tham vọng điều gì ? Câu nói này của anh nên để dành dụ ngọt với cô nàng lọ lem nào khác đi. Thứ mà Hàn Lệ Ái tôi muốn anh cho được sao ? ” – Cô cười đùa lạt.

” Em nói đi em muốn gì ? ” – Hắn thấp giọng hỏi.

” Tôi muốn…

Auheron trở thành đế vương hùng mạnh nhất trong giới kinh doanh . Trở thành một tập đoàn khổng lồ trên toàn thế giới. Thứ trước mắt tôi muốn chính là… Vương thị !”

Hàn Lệ Ái chớp hàng mi cong vút , kiều mị ngước mắt. 

Hắn định dùng mấy lời kinh điển này của nam nhân muốn cô quy thuận hắn ? Cái gì mà ” Chỉ cần em ở bên cạnh tôi. Tôi sẽ cho em tất cả thứ em muốn ” , thực nực cười ! Có thể mấy lời này có tác dụng với nữ nhân khác , bọn họ có thể xiêu lòng ngã vào lòng hắn nhưng cô thì không.

 Cô không giống như những nữ nhân nghĩ đến chuyện thường tình kia. Cô là ai chứ ? Là Hàn tiểu thư , là tài nữ của giới kinh doanh , là tổng giám đốc của Auheron khi chỉ mới 15 tuổi. Hắn xem thường tham vọng của cô quá rồi.

Vương Lãng Thần nghe đến cái tên Vương thị chợt mím môi không nói gì. Cô thấy vậy càng tiến lên tiếp lời.

” Có thể anh bây giờ đã trở thành kẻ quyền thế , làm bá chủ của giới hắc bang nhưng như thế thì sao ? Thế giới của anh là của anh , của tôi là của tôi. Cho dù anh làm vua ở thế giới của anh thì chưa chắc anh đã nắm được quyền ở thế giới của tôi . Anh không có quyền lực để nhúng tay xoay chuyển thế giới đó. Là tự chính anh từ bỏ quyền lực của mình “.

“Ngoại trừ việc liên quan đến chuyện kinh doanh ra . Còn lại tất cả tôi đều có thể cho em ” – Hắn một lúc sau mới mở miệng. 

Bỗng dưng , cô cười lạnh một tiếng trước lời nói của hắn .

” Còn lại tất cả đều có thể ? Anh nghĩ ngoài việc nói trên tôi còn thứ gì cần anh cho sao ? Tiền bạc , danh vọng , biệt thự , xe hơi , quần áo… Anh cảm thấy Hàn Lệ Ái tôi còn thiếu ? 

Vương Lãng Thần ,tôi còn nghĩ 10 năm qua anh đã phải ngộ ra rất nhiều điều nhưng dường như anh vẫn giữ cái sự ngạo mạn , cứng đầu của mình lâu như vậy. Vẫn là không biết lùi một bước , tiến hai bước . Chịu nhịn nhục để có được thứ mình muốn. Để tôi đoán , anh cho đến tận bây dù đã từ bỏ quyền thừa kế , đi ra khỏi Vương gia nhưng anh vẫn mang trong mình họ Vương , trên danh nghĩa vẫn là thiếu gia nhà họ Vương. Là con trai của chủ tịch Vương Khải và phu nhân Bạch Vân. Anh , căn bản vẫn không thể công khai cho mọi người biết mẹ ruột thực sự của mình là ai “

Cô đã nói hắn cho dù là lão đại của hắc bang thì sao ? Hắn cũng không phải toàn năng , một tay che hết cả bầu trời . Cũng có những thứ làm hắn bất lực. 

” Phải , đúng vậy . Em nói rất đúng đó chính là sai lầm của tôi. Chuyện tôi từ bỏ thừa kế cũng chính là sai lầm . Không phải là tôi không nhận ra nhưng việc đã diễn ra thì sẽ không lặp lại được. Nhưng chuyện làm tôi hối hận cùng tức giận nhất năm đó không phải là chuyện tôi không thể công khai mẹ mình mà chính là để em trốn chạy khỏi tôi . Sai lầm mà tôi muốn sửa chữa chính là em . Vì vậy , em có muốn cự tuyệt bao nhiêu thì tôi cũng tuyệt đối không cho em trốn thoát khỏi tôi “

Vương Lãng Thần trực tiếp nhìn cô , thẳng thắn nói..

Hàn Lệ Ái không nghĩ là hắn sẽ thừa nhận . Nhưng hắn , sau ngần ấy chuyện xảy ra lại muốn ép cô ở bên cạnh hắn chỉ vì muốn trả thù cô.  Nghĩ đến đây , cô cảm thấy thật đắng lòng , trái tim nhức nhối không chịu được. Vì sao cô không thể khống chế được ? Thời gian đã trôi qua lâu như vậy nhưng trái tim của cô khi đặt trước mặt hắn vẫn trở nên mẩn cảm như thế  .

Đầu óc cô chợt trở nên mệt mỏi , trái tim mềm đi . Cô đột nhiên đứng dậy . Cúi xuống nhìn hắn , giọng cũng lạt đi đâu mất – ”  Lãng Thần , tôi không muốn ở cạnh anh. Ở cạnh anh tôi rất mệt mỏi  “

Lời nói của cô như muốn đâm thủng trái tim hắn.  Con ngươi đen co lại , nắm tay cuộn lại siết chặt run lên . Sự tức giận dâng trào trong lòng ngực hắn. Một lúc lại thả lỏng tay, hắn đứng dậy hai tay nắm lấy vai cô dùng lực rất mạnh như muốn bóp nát . Lớn tiếng gầm lên.

” Hàn Lệ Ái tôi cho em biết . Cho dù em có nói như thế nào đi nữa , tôi cũng sẽ không buông tha cho em , mãi mãi không buông tha. Tôi sẽ giam cầm em suốt cả cuộc đời này ở bên cạnh tôi ! “

Cô không muốn ở cạnh hắn ? Cô mệt mỏi vì ở cạnh hắn ? Cô có biết lời nói của cô làm hắn đau đớn biết chừng nào . Hắn không cam tâm ! Bất luận như thế nào cũng không cam tâm ! Hắn muốn một đời này của cô đều thuộc về hắn. Chỉ cần duy nhất một đời này thôi !

Vương Lãng Thần đẩy mạnh cô lùi về sau. Đầu áp xuống , mạnh bạo hôn lên cần cổ trắng ngần của cô , một tay giật dây áo đầm của cô rơi xuống để lộ bờ vai đầy đặn , trắng nõn. 

” Buông tôi ra, buông ra ” – Hàn Lệ Ái tức giận nói như khóc. Dù cô biết rằng vốn dĩ không thể thoát ra khỏi gọng kìm của hắn.

Mặc kệ lời nói của cô , hắn nhấc bổng cơ thể nhỏ nhắn lên đặt cô ngồi trên cái bàn kê sát tường . Bình hoa trưng trên đó cũng bị hắn quơ rơi xuống đất vỡ tan. Cả người cô bị hắn ép chặt vào tường , bị giam cầm trong cơ thể hắn , bị hai cánh tay to lớn , rắn chắc của hắn bao vây. 

Đôi môi mỏng chiếm lấy từng nấc da trên cổ , trên vai cô . Hơi thở dồn dập tức giận. Thô bạo cắn mút từ trên cằm cô xuống vai. Lưu lại từng dấu vết đỏ hồng trên người cô như muốn đóng dấu cô là của hắn. Hàn Lệ Ái cả người run rẩy , chống cự hắn. Nhưng hắn vì thế lại càng thô bạo hơn. 

loading...

Hắn bất lực , hoàn toàn bất lực. Khi đứng trước mặt cô , mọi thứ của hắn dường như đều hóa thành bất lực. Hắn phải làm sao thì cô mới cam tâm tình nguyện ở bên hắn. 

Bàn tay to lớn lướt xuống đùi cô , vuốt ve mạnh mẽ  . Xấu xa hơn , bàn tay lại thò vào váy cô. Hàn Lệ Ái ngay lập tức sợ hãi khép đùi lại nhưng bị hắn đẩy ra , tách hai cánh đùi non mềm của cô. Mò vào , chạm đến đáy quần lót ren , lại mạnh mẽ vuốt ve. Khiêu khích dục vọng quen thuộc của cô. 

” Xoảng “

Tiếng động vang lên làm cả cô và hắn giật mình . Vương Lãng Thần dừng động tác lại . Ánh mắt dò tìm nơi phát ra tiếng động.

Đứng trước cửa phòng ăn là một người đàn ông cao lớn , mặc áo sơmi trắng , quần tây . Gương mặt tuấn mĩ nhưng thoáng lên nét trẻ con, làn da trắng như con gái.  Dưới chân anh còn nguyên mấy mảnh vỡ thủy tinh từ cái ly nước vừa rớt. Ánh mắt như không thể tin được.

” Xin lỗi , hai người cứ tiếp tục đi. Mình không làm phiền nữa ” – Thiệu Nha huơ huơ cánh tay,  giọng vui vẻ nói. 

” Cậu tốt nhất là nên nhắm mắt lại và mau cút xuống dưới nhà nếu không mình sẽ móc mắt cậu ” – Vương Lãng Thần trừng mắt nhìn anh ta .

Hàn Lệ Ái chỉ muốn độn thổ xuống đất cho xong. Thực sự là quá mất mặt , còn để người khác chứng kiến cảnh này.

” Được rồi , mình xuống liền đây , không cần đến cậu đuổi . 

Hi , Lệ Ái lâu rồi không gặp “

Thiệu Nha vẫn chưa chịu đi , còn ráng nán lại giơ 2 ngón tay chào cô một cái. 

Cô chỉ ráng nặn ra nụ cười , muốn khóc cũng không được. Vương Lãng Thần nhìn thấy người kia chưa chịu đi liền  nổi giận , cả người che cô lại , lạnh lùng quát với Thiệu Nha – ” Cút ! “

” Ok , ok , mình đi , mình đi . Hai người cứ từ từ làm cho xong đi nhé ” – Anh ta nháy mắt một cái rồi biến đi mất khói. 

Vương Lãng Thần xoay người lại nhìn cô. Hàn Lệ Ái còn tưởng hắn sẽ tha cho cô , không ngờ tên kia vừa đi khuất hắn lại ngay lập tức lao đến hôn cô điên cuồng như không hề có ý muốn dừng lại . Cô dường như bị hắn bóp nghẹt , không thể hô hấp nổi trước sự chèn ép của hắn. 

Vương Lãng Thần muốn nuốt chửng môi cô vào miệng , ma sát nóng bỏng . Hơi thở nam tính bao vây cô , lướt trên trên cánh môi cô , gò má cô , cằm cô , cổ cô , vai cô… tất cả toàn bộ đều bị hắn dùng môi xâm chiếm. 

Rất lâu sau ,hắn mới luyến tiếc buông thả môi cô . Hàn Lệ Ái liền hớp lấy luồn không khí ít ỏi. Hắn đưa tay chỉnh lại dây áo cô , khẽ rót vào tai cô giọng nói trầm thấp , một chút răn đe  – ” Em ngoan ngoãn lên phòng chờ tôi . Đừng nghĩ đến việc bỏ trốn vô ích vì em không thể bước chân ra khỏi nơi này đâu “

Vương Lãng Thần dứt lời , buông cô ra bước khỏi phòng ăn. 

Hàn Lệ Ái cơ thể dường như không còn sức lực , cả người bất lực ngồi dựa vào tường. 

***********************************

” Lão đại nha , không ngờ hai người đạt tới trình này rồi. Có phải là lên đến trên giường rồi không ?  ” – Thiệu Nha thích thú mở miệng. 

Bình thường , lúc anh đến nhà lão đại sẽ vào thẳng nhà , không cần thông báo hay bấm chuông. Anh ra vào thường xuyên để báo cáo công việc nên lão đại cũng chẳng mấy quan tâm. Hôm nay không ngờ vừa vào nhà , tìm miếng nước uống , ai ngờ chứng kiến được cảnh tượng kinh động kia.

Thật là hết sức không ngờ , vừa mới tối hôm kia anh gọi điện thông báo cho lão đại tin Hàn Lệ Ái vừa về nước , sáng hôm nay đã chứng kiến cảnh hai người làm chuyện mờ ám trong phòng ăn . Lão đại cũng thực là thiếu kiềm chế . 

Hắn ngồi đối diện vắt chéo chân một cách ưu nhã , khóe miệng loang loang – ” Lăn xuống giường rồi “. 

” Ồ , unbelievable “

” Nghiêm túc đi. Đến đây là muốn báo cáo với mình chuyện gì ? ” 

” Cũng không có gì , cũng chỉ là đem cho cậu xem một số thống kê tháng này thôi ” – Thiệu Nha giơ tập hồ sơ lên lắc lắc. 

Hắn cầm tách trà lên nhấp một ngụm – ” Cứ để trên bàn, lát nữa mình sẽ xem. Nếu không còn việc gì nữa thì cậu có thể về được rồi  “

” Sao vậy  ? Mới đó mà muốn đuổi mình về sớm rồi . Nôn nóng đến vậy à ?”

 ” Im ngay ! “

Anh nhìn tách trà trên tay lão đại liền cảm thấy buồn cười – ” Không uống rượu nữa sao ? ” 

” Không ” – Vương Lãng Thần đáp đúng một từ duy nhất. 

” 10 năm nay cậu như một kẻ nghiện rượu. Lúc nào cũng thấy cầm trên tay ly rượu . Vậy mà Hàn Lệ Ái vừa xuất hiện  , cậu ngay lập tức một giọt rượu cũng không uống . Quả nhiên cô ấy rất có sức ảnh hưởng với cậu ” – Thiệu Nha cười cười nói. 

Hắn không phản ứng gì trước lời trêu đùa của người đối diện . Chỉ lạnh lùng nhìn một cái rồi tiếp tục uống trà. 

” Thôi được rồi , mình về đây . Bữa khác mình sẽ ghé ” 

Thiệu Nha đứng dậy , trẻ con giơ tay tạm biệt kẻ mặt lạnh như tiền kia . 

” Khoan đã “

Đột nhiên , Vương Lãng Thần lớn tiếng gọi .

” Lần sau, đến nhà mình cậu nhớ phải bấm chuông trước “

Thiệu Nha ngay lập tức bật cười , hiểu ý  – ” Được , được lần sau mình sẽ không dám phá hỏng chuyện tốt của cậu nữa ” 

Nói xong , anh ta liền rời đi . 

Mục lục
loading...