Menu

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu-Chương 26


Dạy Dỗ Vị Hôn Phu


Tác giả: Tiểu Yết ( Jih )


Chương 26: Cuộc Viếng Thăm Sáng Sớm

Sáng hôm sau , khi mặt trời lên cao tỏa ánh nắng ấm áp khắp nơi . Những tia nắng le lói men vào cửa sổ phòng ngủ chiếu vào thân ảnh xinh đẹp đang nằm trên chiếc giường lớn. 

Hàn Lệ Ái bị những tia nắng chiếu vào làm cho thức giấc, vừa lấy lại ý thức cô đã thấy toàn bộ cơ thể mình rã rời , tan nát . Thân dưới cực kỳ đau nhức . Trên làn da trắng nõn đầy rẫy những vết hôn chằng chịt màu hồng. Cô gắng gượng ngồi dậy , nhìn qua bên cạnh đã không còn thấy người đâu nhưng mùi hương nam tính vẫn nhàn nhạt nơi đây , ngay cả trên người cô cũng dính đầy mùi hương của hắn.

Vì sao hắn lại đối xử như vậy với cô ? Vì muốn trả thù cô sao ? Vì cô trước đây đã rời bỏ hắn , động vào lòng tự tôn của hắn ? 

Hắn trong một đêm đã cướp đoạt toàn bộ thân thể cô , toàn bộ không bỏ xót thứ gì. Mặc kệ cô đã mở miệng van xin , hắn cũng không màng đến. Sau này cô biết làm thế nào đây ? Cô tức giận. Nhưng so với tức giận lại còn đau đớn hơn. Vì sao đến giờ phút này hắn vẫn không buông tha cho cô ?

Thể xác đau đớn , trái tim cũng đau đớn…

Lật chăn bước xuống giường , cô muốn mang đồ nhưng quần áo đều bị hắn xé nát rơi trên sàn nhà . Nhìn quần áo lót của cô đều bị chính tay hắn xé quăng xuống sàn , nhớ lại mặt cô không khỏi đỏ ửng lên . Ngay cả trái tim lại bắt đầu không nghe lời đập liên hồi. Thực sự là đáng tức giận bản thân. 

Cô đành tiện tay cầm lên một cái áo sơ mi của hắn vứt trên thảm lông mặc lên người. Vì tướng người Vương Lãng Thần cao lớn nên khi cô mặc áo của hắn vào liền rất dài và rộng , che phủ qua cả mông. 

Vừa mở cửa phòng ra , Hàn Lệ Ái đã nghe thấy tiếng nói ồn ào vọng lên từ phía dưới phòng khách.

” Vương thiếu , con gái ta đang ở đâu ? Cậu đã mang nó đi đâu ? ” – Hàn Dật Minh ngồi trên ghế sopha chống gậy uy nghiêm nhìn người đàn ông đối diện. 

Vương Lãng Thần ngồi vắt chéo chân , bộ dạng rất ung dung – ” Không ngờ chủ tịch lại cất công tìm đến đây nhanh như vậy , làm cháu thật là bái phục “

Ông lão trừng mắt – ” Cậu đừng có mà vòng vo , mau nói ! Ái nhi đang ở đâu ? “

Hắn một chút cũng không khẩn trương đối với bộ dạng của Hàn Dật Minh , chỉ cúi xuống rót nước trà vào tách – ” Chủ tịch đừng quá sốt ruột như vậy . Nếu cháu nhớ không lầm thì 10 năm trước khi cháu chạy đến LonDon tìm Lệ Ái , chủ tịch cũng đã kiên quyết không muốn nói cho cháu biết . Để cháu còn phải chờ đợi 3 ngày 3 đêm. Bây giờ chủ tịch lại chạy đến nhà cháu đòi con gái sao ? ” 

Hàn Dật Minh có chút nhíu mày – ” Cậu là muốn trả thù ta sao ? “

” Cháu đâu phải loại người nhỏ nhen đến như vậy . Nếu như chủ tịch muốn gặp Lệ Ái tất nhiên cháu sao có thể ngăn cản ” – Vương Lãng Thần cười cười nói.

” Vậy thì cậu mau nói  , đã đưa Ái nhi đi đâu ? ” – Giọng nói cứng rắn vang lên.

” Đang ở đây , trong ngôi biệt thự này. Nhưng có điều chủ tịch chỉ có thể gặp chứ không được phép đưa người đi ” – Hắn cất giọng lạnh lùng. 

Hàn Dật Minh nghe thấy lời hắn lại bắt đầu tức giận – ” Vương thiếu , cậu đừng có quá đáng . Cậu có quyền gì bắt giữ con gái tôi. Nếu như cậu còn giữ hành động này tôi buộc lòng phải gọi cảnh sát ” 

Vương Lãng Thần gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc , không một tia sợ hãi. Ngược lại còn có vẻ thích thú. Hắn nhướn vai – ” Xin chủ tịch cứ tự nhiên “

” Cậu… ! “

Đột nhiên , hắn cả người đứng dậy giương mắt nhìn ông – ” Chẳng phải chủ tịch muốn gặp Lệ Ái sao ? Vậy được , cháu sẽ trực tiếp đưa chủ tịch đi “

Vương Lãng Thần nói xong không đợi phản ứng của người đối diện, xoay người bước lên lầu. Hàn Dật Minh bắt buộc phải đứng dậy theo sau. 

Hàn Lệ Ái đang đứng trên lầu nghe thấy cuộc hội thoại giữa hai người ngay lập tức giật mình quay trở vào phòng , khóa chặt cửa , ghé lại ngồi trên giường. Cô không thể nào để cha nhìn thấy bộ dạng này của mình. 

Nhưng chỉ một lúc sau , cô đã nghe thấy tiếng lạch cạch mở khóa. Hàn Lệ Ái lại bị giật mình , nắm chặt ga trải giường, Vương Lãng Thần quả nhiên có đem theo chìa khoá ! 

” Ái nhi , con… ! ” 

Vừa mở cánh cửa ra , Hàn Dật Minh đã chứng kiến con gái mình ngồi trên giường ngủ , tóc tai có chút rối , trên người cũng đang mặc áo sơ mi của đàn ông. Ông ngay lập tức như bị sét đánh ngang tai.

Cô lo lắng sợ sệt , muốn lên tiếng nhưng lại phát hiện mình không thể giải thích gì – ” Cha , con… ” 

Vương Lãng Thần từ phía sau ông bước vào trong phòng , đi đến ngồi lên giường bên cạnh cô , vòng tay qua ôm lấy eo cô. Hàn Lệ Ái tức giận đẩy hắn nhưng cũng không làm hắn nhích ra được căntimét nào. Người đàn ông này sao có thể đối xử với cô như vậy ?!

” Cậu…! Cậu đã làm gì con gái tôi ?! ” – Hàn Dật Minh tức giận đến mức không thể tin được. 

” Cháu nghĩ chủ tịch không cần hỏi câu dư thừa này cũng biết cháu và Lệ Ái đêm qua đã xảy ra chuyện gì . Làm sao đây ? Lệ Ái bây giờ đã trở thành người phụ nữ của cháu , không thể thực hiện hôn ước mà chủ tịch đặt ra cho rồi ” – Vương Lãng Thần khóe miệng cong lên , đầu không kiêng nể gác lên vai cô âu yếm trước mặt ông. 

” Vương thiếu , cậu sao dám có thể làm như vậy ?! ” – Hàn Dật Minh giận dữ , gương mặt già cả nhăn nheo . 

” Sao thưa chủ tịch ? Có gì mà không thể ? “

” Đừng nghĩ cậu làm vậy thì hôn ước có thể bị hủy bỏ ! ” – Ông bây giờ thực sự bị chọc tức đến muốn hộc máu. 

” Chẳng lẽ chủ tịch muốn đem con gái mình đã là người phụ nữ của người đàn ông khác đem gả vào nhà người ta sao ? Cho dù chủ tịch cảm thấy việc này không sao nhưng để người ta biết được , họ là danh gia vọng tộc sẽ chịu bị bôi một vết nhơ này ? ” – Hắn cao giọng hỏi. 

” Vương thiếu , cậu ! ” – Ông bị những lời nói của Vương Lãng Thần chọc đến mức xém chút nữa là tăng máu. 

” Chủ tịch , buổi gặp gỡ đến đây là đủ rồi . Mời chủ tịch về cho . Cứ yên tâm , cháu sẽ chăm sóc tốt cho con gái chủ tịch ” 

Hắn lạnh lùng cắt ngang. 

Bất thình lình , hai tên mặc áo đen xuất hiện ngay cửa . Vương Lãng Thần liền uy nghiêm ra lệnh – ” Tiễn Hàn chủ tịch ra khỏi biệt thự”

” Vương thiếu , cậu thật hỗn xược. Không nể mặt ai ! ” – Hàn Dật Minh giận dữ quát. 

” Hàn chủ tịch , mời ” 

loading...

Một tên đồ đen mặt mày hung dữ đưa tay lạnh lùng nói.

” Được lắm , xem như hôm nay ta thua một kẻ như cậu”

Dứt lời, ông xoay người bước ra khỏi phòng. 

Cánh cửa phòng vừa đóng , Hàn Lệ Ái ngay lập tức giận dữ xô hắn ra.

” Thì ra đây là ý đồ của anh. Muốn tôi bị mất mặt , muốn cha tôi tức giận , muốn hôn ước bị hủy bỏ . Muốn tôi không thể lấy được ai !!! “

Vương Lãng Thần không những không buông ra lại càng ôm chặt cô hơn , lên tiếng khẳng định – ” Đúng vậy , tôi chính là không muốn em còn có thể lấy ai “

” Anh sao có thể làm như vậy ? Tôi rốt cuộc đã gây nên tội gì với anh ? Tại sao lại làm như vậy ? ” – Cô giận đến run người.

Hai cánh tay to lớn ôm eo cô , bao bọc cô trong lòng ngực rắn chắc . Hắn cúi đầu nhìn cô , chất giọng khàn khàn – ” Vì em chỉ có thể lấy tôi ” 

” Anh ! Đang đùa cái gì ?! Hôn ước giữa tôi và anh đã kết thúc từ lâu lắm rồi . Bây giờ anh muốn tôi lấy anh , thật nực cười. Dùng hôn nhân để trả thù ? Vương thiếu gia , anh so với loại người đặt hôn nhân làm cuộc giao dịch làm ăn như tôi còn đê tiện hơn ” – Hàn Lệ Ái đột nhiên cười lạnh. 

Vương Lãng Thần không mảy may tức giận vì lời nói của cô , chỉ khẽ cười – ” Còn có nhiều chuyện , tôi bắt buộc phải đê tiện hơn như vậy nữa kìa . Tôi chỉ là nhờ công dạy dỗ của em mà nên thôi “

” Anh đừng ở đó mơ mộng . Tôi nhất định sẽ không lấy anh cho dù cả đời này không thể lấy ai tôi nhất định cũng không cùng anh kết hôn ! ” – Cô kiên định thốt ra lời nói. 

Đôi đồng tử của Vương Lãng Thần nhất thời co lại , mặt hắn cũng xám đi. Có cảm giác một đám mây đen đang kéo tới chỗ cô . Hắn đưa tay bóp chặt cằm cô – ” Em tốt nhất là nên rút lại lời nói của mình “

” Nếu không thì sao ? ” – Cô ương ngạnh giương mắt nhìn hắn. 

Lực bàn tay của hắn tăng lên khiến cằm cô đau nhức . Mặt hắn đã chuyển thành màu đen. Hơi thở tràn lan mùi nguy hiểm . Không khó để nhìn ra cơn giận đang trào lên trong hắn. 

Ngay lập tức , Vương Lãng Thần đẩy mạnh cô ngã xuống giường . Dùng môi mình ép xuống môi cô. Hàn Lệ Ái hoảng hốt giẫy dụa nhưng sự cựa quậy của cô lại vô tình làm dục vọng dưới thân hắn thức tỉnh.

 Hắn cuồng dã cắn rồi mút lấy cánh môi mềm mại và ngọt ngào như viên kẹo dẽo của cô. Muốn nhai cắn nó cho thỏa mãn. Sự thô bạo của hắn làm cô đau nhức nhưng không tài nào thoát ra được. Vương Lãng Thần dùng hành động trút giận lên môi cô. Hắn muốn trừng phạt cô , muốn cô phải ngoan ngoãn nghe lời ở bên hắn.

Lưỡi hắn xâm nhập thô bạo , tách hai hàm răng cô ra dò tìm chiếc lưỡi mềm mại của cô , quấn lấy mà mút. Điên cuồng ngậm môi cô , tạo sự ma sát dính vào nhau mạnh mẽ . Một chút khe hở với cô , hắn cũng không muốn chừa ra. 

Hơi thở hắn nóng bỏng kịch liệt , mà cô hô hấp gấp gáp , khó thở. Sự ma sát của hắn làm cô không thể thở. Tay hắn cũng không hề yên phận sờ soạng từng đường cong trên cơ thể cô. 

Nhìn thấy cô mặc áo sơ mi rộng thùng thình của hắn , cơ thể mê người lấp ló ẩn hiện dưới lớp áo mỏng khiến Vương Lãng Thần nhớ lại những hình ảnh đêm qua cơ thể trần trụi của cô nằm dưới thân hắn rên rỉ. Huyết mạch hắn lại sôi lên.

 Nhưng mà hắn sau một lúc hôn thỏa mãn đã luyến tiếc rời bỏ đôi môi sưng đỏ kia. Hắn thực sự ngay bây giờ chỉ muốn trên giường điên cuồng muốn cô nhưng , cơ thể cô yếu ớt như vậy , bình thường ăn uống cũng rất ít , hắn đoán chứng biếng ăn này của cô vẫn chưa hề hết . Cả đêm hôm qua Hàn Lệ Ái đã trải một đêm mây mưa bão táp , chắc chắn rất mệt nếu như không để cô ăn sáng không chừng cô sẽ ngất mất. 

Hắn đành nhịn dục vọng của bản thân xuống bất lực thở dài. Nhìn thân ảnh bên dưới hô hấp hỗn loạn , muốn tìm kiếm oxi để thở sau khi hắn chịu rời môi cô . Cô ngay cả thở cũng quyến rũ đến mê người , làm dục vọng của hắn chỉ muốn bùng lên. 

Người có thể làm hắn hoàn toàn mất đi bản năng khống chế chỉ có một mình cô . Nhưng người có thể chế ngự hắn cũng chỉ có thể là cô. Người con gái này hoàn toàn chiếm giữ tâm hồn và thể xác hắn khiến hắn hoàn toàn bất lực. 

Vương Lãng Thần vùi đầu vào tóc cô , hít lấy hương thơm dịu dàng. Cố gắng điều chỉnh lại dục vọng bản thân , cất giọng trầm đục.

” Tôi rất muốn ngay bây giờ muốn em nhưng em phải ăn sáng trước đã ” 

Hắn một chút liền đứng dậy khỏi giường, ánh mắt nhìn xuống cơ thể cô . Hàn Lệ Ái ngay lập tức lấy tay che lại , vừa thẹn vừa giận , trừng mắt nhìn hắn. Vương Lãng Thần khóe miệng giơ cao thích thú – ” Trong phòng bên cạnh có để đồ cho em thay. Tuy rằng tôi rất thích em mặc như thế này  để có thể tôi ngắm nhưng mặc như vậy rất dễ bị cảm lạnh , vả lại tôi cũng không muốn kẻ nào ngoài kia được phép nhìn trộm cơ thể em “

Lời nói của hắn vừa chứa ý cười nhưng cũng rất lạnh lùng lại chất chứa sự bá đạo. Hàn Lệ Ái chỉ biết giận dữ nhìn hắn không thể nói thêm lời nào với tên đàn ông vô sỉ này. 

**************************************

Hàn Lệ Ái thay đồ xong bước xuống lầu , đi ngang qua không quên ghé mắt ra nhìn ngoài cửa. Quả nhiên đám người mặc đồ đen ngày đêm canh gác trước cổng ngôi biệt thự , không phút nào rời đi. Cô có muốn đi cũng đi không được.

 Nhưng mà cô để ý thấy trong ngôi biệt thự to lớn này , ngoài đám người vệ sĩ ngoài kia thì chỉ duy nhất có một mình hắn sống ở đây.  Không có một người quản gia hay người hầu nào. 

Bước xuống phòng ăn , Hàn Lệ Ái đã bị mùi thơm của thức ăn quyến rũ. Thật sự bây giờ trong bụng cô đang rất cồn cào , cơ thể cũng rất mệt mỏi. Nhìn một bàn ăn thịnh soạn đầy mỹ vị trước mặt , cô không khỏi ngạc nhiên.

” Thức ăn này… “

Vương Lãng Thần tiến về phía này , nắm lấy tay cô kéo đến gần bàn ăn. Kéo ghế cho cô ngồi rồi ngồi xuống bên cạnh. Sau đó mới từ từ mở miệng trả lời – ” Trong ngôi biệt thự này ngoài tôi ra thì còn ai để nấu “

Hàn Lệ Ái tròn mắt nhìn hắn đầy vẻ không thể tin nổi . 

” Vì sao không thuê người làm ? “

Hắn trông thấy ánh mắt của cô lại khẽ thích thú, trả lời thêm – ” Tôi không thích trong nhà mình có nhiều người.  Là mẹ dạy tôi nấu “

Nhắc đến mẹ hắn , ngay lập tức Hàn Lệ Ái nhớ tới Lam Doanh . Cô muốn lên tiếng nhưng dường như Vương Lãng Thần đoán được ý nghĩ của cô nên đã cướp lời trước – ” Mẹ tôi hiện tại vẫn sống ở nơi cũ. Bà ấy sống rất tốt và vẫn khỏe mạnh , bà ấy rất nhớ em cũng thường xuyên nhắc đến em . Lần trước em bỏ đi làm mẹ rất giận. Tôi định gọi điện cho mẹ , mấy ngày nữa sẽ sắp xếp đưa em đến thăm mẹ ” 

Cô im lặng không lên tiếng, cô cảm có lỗi với Lam Doanh. Không biết bây giờ bác ấy sống thế nào. Hàn Lệ Ái 10 năm nay theo dõi đọc  báo nhưng không thấy đăng tin gì nhiều về Vương thị , cô đoán Vương Lãng Thần vẫn chưa thể công khai Lam Doanh là mẹ mình. Cô cũng rất muốn mở miệng hỏi 10 năm nay hắn sống ra sao nhưng nhìn thấy hắn như vậy , cô nghĩ tham vọng của hắn có vẻ như đã thực hiện được. 

Vương Lãng Thần cắt từng miếng thịt gắp qua dĩa của cô , rồi thêm một ít bông cải. Hắn gắp một miếng thịt lên đưa đến trước miệng cô. Hàn Lệ Ái thực tình không muốn để hắn đút nhưng cô đang thực sự rất đói , chỉ có thể miễn cưỡng hé miệng ra ăn. 

Mục lục
loading...