Menu

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu-Chương 24


Dạy Dỗ Vị Hôn Phu


Tác giả: Tiểu Yết ( Jih )


Chương 24: Gặp Lại Nhau

Ngay lập tức , người quản lý nhà hàng bước ra khẩn trương cúi đầu chào người ông đó .

” Không biết Vương tiên sinh ghé thăm , nhà hàng chúng tôi không kịp nghênh tiếp từ xa. Xin tiên sinh bỏ qua cho “

Người đàn ông đứng giữa đám người mặt đồ đen thân hình cao lớn anh dũng tuấn mạo . Gương mặt hoàn hảo đến mức không tưởng , cả người toát lên khí chất vương giả , ngạo mạn. 

” Chỉ là nhất thời hứng thú ghé thăm ” – Hắn cất giọng ý cười nhưng lại rất lạnh lùng.

” Vậy thì mời ngài… ” 

Người quản lý lễ phép đưa tay trực tiếp mời Vương Lãng Thần đi vào trong .

Nhưng hắn lại giơ tay lên ý nói không cần . Ánh mắt đen thẳm ngước lên dò tìm một lượt trong nhà hàng. Rồi bất chợt , đôi mắt hắn khựng lại ở một bàn gần phía cửa sổ . Ánh mắt trở nên chấn động.

Vương Lãng Thần cất giọng ra lệnh với người quản lí – ” Đuổi hết khách đi. Tối hôm nay , ta muốn bao cả nhà hàng ! “

” Nhưng thưa tiên sinh… ” – Anh ta sợ sệt trả lời.

” Sao ? Muốn tự các người mời khách đi hay tự ta đuổi ? ” – Hắn thấp giọng lạnh như băng hàn.

” Xin ngài bớt giận . Tôi đuổi , tôi đuổi… Xin tiên sinh chờ trong giây lát ” 

Người quản lý khẩn trương đáp. Sợ rằng nếu như làm trái ý người đàn ông này thì nhà hàng Đế Đô ngay lập tức sẽ biến thành đống tro tàn giữa lòng thành phố.

 Ở đất Bắc Kinh này , ai còn không biết danh tiếng của Vương Lãng Thần . Một ông trùm Mafia lãnh khốc , hung tàn , đứng đầu Tam Vương hội. Chỉ cần một cái phẩy tay của hắn thì cái nhà hàng bé nhỏ này sẽ đổ nát hơn cả nhà hoang.

Anh ta ngay lập tức gọi mấy người phục vụ , mời khách rời đi. Thà rằng để nhà hàng mang tiếng trong một đêm còn hơn là để nó bị phá huỷ hoàn toàn. Người đàn ông cao cao tại thượng kia nếu như đã muốn hủy thì chắc chắn phải hủy , muốn phá thì chắc chắn phải phá. Nếu muốn giết thì chắc chắn phải chết.

….

” Xin lỗi quý khách , chúng tôi hôm nay đóng cửa sớm. Mong quý khách thông cảm “

Người quản lí đứng trước bàn ba người có chút dè dặt nói.

” Đóng cửa ? Giờ này mới có 7 giờ , chúng tôi vẫn còn đang ăn “

Aki Kimura lên tiếng một cách khó chịu.

 Hàn Lệ Ái ngồi đối diện đưa mắt nhìn xung quanh , thấy mấy người phục vụ tuần tự mời khách đi ra ngoài hết. Trong lòng cảm thấy khó hiểu .

Trong lúc người quản lí đang khó xử không biết phải nói sao thì đột nhiên có tiếng nói uy nghiêm vang lên từ phía sau .

” Những người đó không cần mời đi, để họ lại “

Ba người theo tiếng nói hướng mắt về phía kia. Từ phía sau người phục vụ , xuất hiện một người đàn ông mặc âu phục đắt tiền , dáng người cao lớn dũng mãnh. Gương mặt anh tuấn , mị hoặc . Khí thái vương giả xen lẫn sự ngạo mạn khinh người. Cả người toát lên khí chất áp đảo hoàn toàn những người có mặt trong đó. Sau lưng hắn còn có cả toán người mặc đồ đen mặt mũi dữ tợn. Nhìn qua đã biết vị thế không hề tầm thường, càng không dễ động vào. 

 Ánh mắt của cô biến động khi nhìn thấy người đàn ông đó. Giống như màn biển sâu hun hun đột nhiên có một con sóng ập đến , chấn động mặt biển.

 Vương Lãng Thần nhìn cô một cách chăm chú, tuy rằng gương mặt vẫn biểu cảm lạnh lùng nhưng ánh mắt chứa đầy lửa tình ầm ĩ đang chực chờ bùng phát. Bao năm hắn tương tư một mình ôm lấy , sự nhung nhớ dày vò hắn thễ xác lẫn tâm hồn . Cuối cùng cô cũng đã trở về…

 Khi hai ánh mắt chạm vào nhau , thời gian dường như ngưng đọng. Đã bao lâu rồi ? Là 10 năm , là cả 1 thập kỉ , mà cứ ngỡ như chỉ mới ngày hôm qua. Những kí ức trong suốt một tháng đó lại thay phiên nhau ùa về.

 Vương Lãng Thần thực sự rất khác hay chí ít , ký ức còn sót lại trong cô đã nói điều này. Vẫn sự ngạo mạn đó , vẫn khí chất uy nghiêm lạnh lùng đó nhưng nay còn lãnh khốc hơn. Hắn đã cao lớn hơn rất nhiều , thân hình vẫn anh dũng tráng kiện như vậy. 

Làn da trở nên sạm đi thành màu đồng , không khó để nhận ra hắn đã lăn lộn rất nhiều ngoài thế giới kia . Nhưng điều đó không ảnh hưởng gì đến vẻ đẹp trai của hắn mà còn làm tăng thêm vẻ quyến rũ chết người. Gương mặt anh tuấn khắc từng nét hoàn hảo nay còn ma mị hơn xưa. Đôi môi mỏng vẫn ranh mãnh tạo thành một đường hoàn hảo trên mặt.

Hàn Lệ Ái ngay lập tức hồi phục ý thức , ánh mắt như con sóng đã đánh dạt vào bờ , chỉ còn để lại một mặt biển yên tĩnh , phẳng lặng không chút gợn sóng. 

” Vương tiên sinh… “

Người quản lí nghe theo tiếng nói , sợ sệt quay người lại.

 Vương Lãng Thần chỉ phất tay , lạnh lùng ra lệnh – ” Lui đi “

” Vâng “

Người quản lí liền mau chóng biến khuất mắt cả 4 người . Sợ rằng đứng thêm chút nữa sẽ bị khí thế của người đàn ông kia dọa chết.

” Cậu là… “

Hàn Dật Minh nhíu mày nhìn hắn. Người đàn ông trẻ tuổi đứng trước mặt ông có vẻ rất quen nhưng ông không tài nào nhớ ra nổi.

Vương Lãng Thần bước tới gần , 1 tên mặc áo đen cũng tiến đến kéo ghế mời . Hắn rất điềm nhiên ngồi vào bàn ba người , ngay trước mặt cô. 

” Lâu rồi không gặp , Hàn chủ tịch. Mới đó mà chủ tịch đã quên cháu rồi ” – Hắn ngồi vắt chéo chân trên ghế.

 Hàn Dật Minh nheo mắt nhìn kỹ rồi đột nhiên có chút ngạc nhiên – ” Thì ra là thiếu gia nhà họ Vương . 10 năm không gặp , thật là trùng hợp. Cậu vẫn không biết phép tắc là gì cả “

Hàn Lệ Ái nghe qua có điểm mơ hồ. Cha cô gặp hắn lúc nào ?

” Chủ tịch nói như vậy thật oan cho người khác quá. Cháu chỉ là 10 năm không gặp muốn đến chào hỏi cho phải phép , lại gặp mọi người ở đây nên tiện thể muốn mời mọi người một bữa ” – Hắn dùng giọng biểu đạt nói.

Vừa nói , Vương Lãng Thần di mắt sang nhìn cô , một cách trực tiếp nhất . Ánh mắt có chút lạnh lùng , có chút hận , có chút giận dữ nhưng lại xen lẫn sự nhớ nhung , thâm tình sâu đậm triền miên trong đó.

Hàn Lệ Ái trái tim bấy lâu như chai sạn nay lại trở nên chạy loạn trong lồng ngực cô vì ánh mắt của hắn. Cô cố dùng lý trí của mình , giữ nét mặt thản nhiên nhất lạnh lùng nhất tiếp nhận ánh mắt kia.

” Vương thiếu , chúng ta là đang cần bàn chuyện quan trọng về hôn sự , không tiện cho người thứ 4 ngồi vào ” – Hàn Dật Minh giọng nghiêm nghị vang lên.

” Hôn sự ? Tức là Hàn gia lại sắp có việc hỷ rồi. Nếu đã là như vậy thì Vương Lãng Thần này nên mời mọi người bữa tối nay để chúc mừng mới phải ” – Hẳn bông đùa buông ra lời nói. Nhưng trong lòng lại đang cực kỳ khó chịu.

” Vương thiếu , cậu vẫn là không biết chừng mực là gì ? ” – Hàn Dật Minh không vui lên tiếng.

” Sao có thể ?

loading...

Người đâu mang thêm nhiều món đặc biệt của nhà hàng lên đây . Tối nay ta bao hết toàn bộ”

Vương Lãng Thần cao giọng ra lệnh với người phục vụ . 

” Cậu ! “

” Xin chủ tịch đừng khẩn trương từ chối , cháu chỉ là muốn chúc mừng việc vui này ” – Hắn đùa cợt nói , đoạn nhìn sang cô.

 Hàn Lệ Ái ngồi bên cạnh thấy cha mình tức giận nhưng cũng không biểu cảm gì. Chỉ khẽ cười lạt một cái .

” Nếu như Vương thiếu gia đã có lòng , chúng tôi sao có thể từ chối ” 

Vừa nói , cô cầm quyển menu lên tùy ý lật trang này sang trang khác . Dừng một chút , lại ngước mắt lên hỏi Aki bằng tiếng Nhật – ” Chúng ta nãy giờ đã ăn mấy món Tây rồi hay là đổi khẩu vị một chút. Thiếu gia Kimura đến Bắc Kinh lâu như vậy , không biết đã thưởng qua món lẩu Mông Cổ hay chưa ? “

Aki Kimura nãy giờ đang quan sát người đàn ông mới đến và Hàn Dật Minh nói chuyện cùng nhau. Tuy rằng anh không biết tiếng Trung nhưng cách hai người nói chuyện có vẻ là quen biết. Lời nói của Hàn Lệ Ái làm anh tập trung , Aki lịch sự trả lời – ” Xin lỗi tiểu thư , 2 tháng tôi ở đây bận rộn nhiều công việc nên không có dịp thưởng nhiều món ngon ở Bắc Kinh . Nên tôi thực sự không biết món mà tiểu thư nhắc đến . Không biết món đó là như thế nào ? “

” Lẩu Mông Cổ thực chất là lẩu thịt cừu . Món ăn gồm một nồi nước dùng nấu từ xương, được nêm nếm các loại gia vị chua cay mặn ngọt, ăn cùng với những lát thịt cừu tươi, các loại rau nhúng và mì. Món ăn này có lịch sử hơn một nghìn năm và rất được yêu thích vào đời nhà Thanh. Hiện tại thời tiết bắt đầu chuyển lạnh , rất thích hợp để ăn món này. Thiếu gia Kimura thực sự nên nếm qua ” – Cô mỉm cười nhẹ nhàng giải thích.

” Được , nghe tiểu thư giới thiệu phải chăng món này rất ngon . Tôi rất muốn ăn thử ” – Aki cười cười.

 Hàn Lệ Ái nghe vậy liền gật đầu , giơ tay gọi người phục vụ kêu một phần lẩu. Suốt cả quá trình , không thèm liếc mắt đến người đối diện.

 Mà Vương Lãng Thần không biết tiếng Nhật nên vốn dĩ từ nãy giờ không hiểu hai người đang nói với nhau cái gì. Nhìn cô cùng tên người Nhật kia cười cười nói nói mà trong lòng hắn nghi ngút lửa giận tuy rằng trên gương mặt vẫn khí thái lạnh lùng không để lộ chút cảm xúc nào. Hắn 10 năm lăn lộn trong xã hội đen đã biết tạo cho mình vỏ bọc hoàn hảo , không tùy ý để lộ suy nghĩ trong lòng mình.

Người phục vụ bưng đồ ăn lên , Hàn Lệ Ái bắt đầu cầm đũa nhúng thịt , rau , mì vào nước dùng , chỉ cách cho Aki thưởng thức món ăn . Rất lịch sự , nhẹ nhàng , niềm nở. Bay qua mắt Vương Lãng Thần lại biến thành sự dịu dàng khiến hắn lửa giận không ngừng bùng lên. Nhưng ánh mắt thoáng vẻ ý cười. 

Cô vẫn như vậy , trước mặt đối với hắn nhàn nhạt , lạnh lùng , vô tình . Nhưng hắn biết Hàn Lệ Ái vốn dĩ có quan tâm đến hắn. Chỉ vì lúc trước , hắn không chịu quan sát , không chịu để tâm đến từng lời nói , cử chỉ của cô , nếu không hắn đã phát hiện ra mỗi một hành động của cô đều là quan tâm hắn. 

10 năm trôi qua , Hàn Lệ Ái thực sự đã trở thành một người phụ nữ trưởng thành. Nhưng nó không làm mất đi vẻ đẹp trong sáng trên gương mặt cô , không những vậy còn tăng thêm vẻ kiều mị , quyến rũ của một người phụ nữ .

 Cô càng lúc lại càng xinh đẹp , giống như một nữ thần trên cao làm đàn ông ước ao. Mà hắn càng lúc lại càng muốn có cô , 10 năm qua điều này trong lòng hắn chưa bao giờ suy giảm . Nay cô đã đứng trước mặt hắn , vẫn gương mặt xinh đẹp đó , vẫn đôi mắt to tròn đó , vẫn nụ cười nhẹ nhàng tựa như cánh hoa anh đào đó , sự khát khao của hắn càng vạn lần mãnh liệt.

Hàn Lệ Ái vừa ăn vừa trò chuyện với Aki Kimura bằng tiếng Nhật , chủ yếu là chuyện công việc. Để bản thân không phải chú tâm vào ánh mắt của hắn. Hàn Dật Minh cũng cùng tiếp chuyện hai người . Hắn vẫn ngồi yên nhường nhịn cho sự trêu đùa của cô.

Đợi đến khi 3 người ăn xong , Vương Lãng Thần đột nhiên đứng dậy cài lại nút áo khoác âu phục ngay chính giữa . Đi đến trước mặt cô , giọng không chút biểu cảm nói – ” Đi thôi “

” Sao ?” – Hàn Lệ Ái ngước mặt lên nhìn hắn. 

” Ăn xong rồi thì đi ” – Hắn vẫn kiên nhẫn đáp.

” Vương thiếu gia , cậu lại đang muốn làm gì ? ” – Hàn Dật Minh tức giận.

 Đối với sự tức giận của ông , Vương Lãng Thần chỉ cười lạt .

” Nếu như chủ tịch và Lệ Ái còn chưa hiểu , bắt buộc cháu phải dùng hành động thôi “

Vương Lãng Thần đã giữ kiên nhẫn đến phút cuối cùng với cô. 10 năm trong giới , hắn chưa bao giờ chịu kiên nhẫn như lúc này. Vừa dứt lời , hắn nắm lấy tay kéo cô đứng dậy . Sức của hắn mạnh nên làm Hàn Lệ Ái có chút đau.

” Anh… “

Cô còn chưa nói hết câu thì cả người đã bị hắn nhấc bổng lên trước ánh mắt kinh ngạc của Hàn Dật Minh và Aki Kimura . Cô liền hoảng hốt nhưng bỗng dưng lại bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo như băng của Vương Lãng Thần , cô tự nhiên có chút sợ. Lần đầu tiên , Hàn Lệ Ái nhìn thấy ánh mắt này của hắn. 

” Thả tôi xuống ! ” 

Cô giẫy giụa trên tay hắn.

Nhưng Vương Lãng Thần một chút cũng không để ý đến lời cô , bế chặt cô trên tay. 

” Vương Lãng Thần , cậu làm vậy có ý gì ?! Mau thả con gái tôi xuống ! Nếu không tôi gọi cảnh sát ” – Hàn Dật Minh đã thực sự nổi giận.

 Hắn dường như không để lọt vào tai mấy lời của ông , chỉ quay qua lạnh lùng ra lệnh với một tên áo đen – ” Nhớ hộ tống Hàn chủ tịch về đến nơi đến chốn “

Nói xong , hắn bế người con gái trên tay đi thẳng ra khỏi nhà hàng. Hàn Dật Minh tức giận đứng dậy muốn đuổi theo nhưng bị đám người áo đen chặn lại không cho đi. Ông liền bị chọc một phát giận đến mức hộc máu.

************************************

Ra ngoài , Vương Lãng Thần ngay lập tức mở cửa một chiếc xe màu đen , ném cô vào ghế sau . Hắn cũng liền ngồi vào , đóng cửa xe thật mạnh .

” Anh… “

Cô vừa đau vừa tức muốn mở miệng mắng hắn nhưng chưa kịp làm gì , hắn đã lao đến Hàn Lệ Ái. Ngậm lấy môi cô , điên cuồng mà hôn . Cô không kịp phòng bị đã để lưỡi của hắn tiến thẳng vào khoang miệng , quấn lấy cái lưỡi đinh hương của cô kịch liệt ma sát.

 Vương Lãng Thần hai cánh tay to lớn siết chặt , ép sát cơ thể cô vào cơ thể mình . Cô hoàn toàn không thể giẫy dụa thoát khỏi gọng kìm của hắn. Hắn không ngừng cắn mút cánh môi anh đào quen thuộc . Mạnh mẽ chiếm giữ môi cô dường như muốn nuốt chửng , không cho cô một chút không khí để thở.

Vẫn như 10 năm trước , sự ngọt ngào , mềm mại của cô vẫn làm hắn hoàn toàn mất khống chế . Hắn muốn bùng phát tất cả , muốn đem hết tương tư đau khổ 10 năm qua trong lòng mà bùng phát. Ngày rồi đêm trôi qua , mỗi một giây, mỗi một phút hắn đều bị hình cô ám ảnh trong trái tim , bị sự nhớ nhung dày vò . Mỗi đêm , đối với hắn đều như một sự tra tấn cực hình.

Cô làm hắn hận cô , hận chính bản thân mình. Hận tại sao cô dám không một lời từ biệt bỏ hắn mà đi , hận bản thân ngu ngốc đã làm cô rời xa hắn. 

Vương Lãng Thần hôn điên cuồng , trời đất muốn hủy diệt theo nụ hôn của hắn. Mà Hàn Lệ Ái đã bị hắn hôn đến đầu óc choáng váng , tất cả khí oxi đều đã bị hắn chiếm hết , cô một chút cũng không thở nổi. Lồng ngực có một thứ cứ nhảy nhót lung tung. Cả người cô bị hơi thở nam tính vây lấy, ma sát nóng bỏng kịch liệt.

Đến khi cô thực sự muốn ngất đi thì hắn mới day dưa rời bỏ môi cô . Nhưng Hàn Lệ Ái vẫn không thể thoát khỏi vòng vây của hắn. Cô hơi thở dồn dập , cố gắng hít lấy không khí để thở. Không còn hơi sức lên tiếng.

 Vương Lãng Thần tỉ mỉ nhìn ngắm dung nhan kiều diễm của cô . Bàn tay thô ráp đưa lên chạm vào làn da mịn màng trên đôi má ửng hồng của cô, miết nhẹ . Hắn lại di chuyển bàn tay xuống , nhẹ nhàng nâng cằm cô lên .

” Từ giây phút này , tôi sẽ không để em chạy khỏi tôi một lần nữa “

Nghe hắn nói , đôi mắt to tròn của Hàn Lệ Ái biến động , lại như có một ngọn sóng ập đến. Cô chưa kịp lên tiếng thì Vương Lãng Thần đã ôm chặt lấy cô , đôi môi mỏng dán lên cần cổ trắng mịn của Hàn Lệ Ái làm cô cả người run lên. Hắn di chuyển môi lên tai cô , nhu tình hôn lên đó , giọng trầm khàn ngập tràn sự nhớ nhung chậm rãi nói. 

” Tôi rất nhớ em… “

Mục lục
loading...