Menu

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu-Chương 22


Dạy Dỗ Vị Hôn Phu


Tác giả: Tiểu Yết ( Jih )


Chương 22: Ở Nơi Bên Kia

Chúng ta đã xa nhau bao lâu rồi ?

Mà sao nhớ nhung triền miên không dứt ?

Mà sao đau thương cào xé con tim ?

Từng ngày rỉ máu…

 Từng ngày chờ đợi…

Như vừa chỉ mới ngày hôm qua..

Giữa phố đông người..

 Tôi tìm kiếm một bóng hình còn đọng lại trong ký ức…

Nhưng mà sao tìm hoài không thấy…

 Nhưng bóng hình em vẫn mãi mãi là ám ảnh giấc mơ của cuộc đời tôi…

Tôi đã để mất trái tim mình từ rất lâu lắm rồi…

********************************

…10 năm sau…

10 năm là một thập kỉ , xa nhau cả một thập kỉ có phải là lâu không ?

Thực ra cũng không ngắn , cũng không dài nhưng 10 năm , đủ để thay đổi cả thế giới , thay đổi cả một thành phố , thay đổi cả một con người . Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức con người ta không thể quay đầu tìm lại được quá khứ nữa.

… Hoa Đông…

10 năm trước hay 10 năm sau , Hoa Đông vẫn là một con phố phồn hoa diễm lệ của đất Bắc Kinh. Nếu như 10 năm trước chúng náo nhiệt vì những tệ nạn thì 10 năm sau chúng là khu phố hào hoa kinh mỹ của những băng nhóm tổ chức tội phạm.

 Là nơi nổi tiếng về sòng bạc , hộp đêm bậc nhất thành phố. Là nơi mà các ông trùm băng đảng Mafia lớn mạnh nhất Châu Á lấy làm địa bàn hoạt động.

Tại một hộp đêm nằm ở trung tâm con phố tên là Rednight, là một hộp đêm tuy không phải lớn nhất thành phố nhưng lại là nơi cao cấp nhất , một nơi lý tưởng để cảm nhận được thiên đường của cuộc sống về đêm.

Trong không gian mờ ảo của những ánh đèn, những con người cùng nhau hưởng thụ khoái lạc của sự hào nhoáng mờ ảo. Những cậu ấm cô chiêu cùng nhau ăn chơi nhảy nhót loạn xạ.

Nhưng không ai biết được , phía dưới mặt đất là cả một dinh cơ , là địa điểm căn cứ của băng đảng Mafia lớn nhất Châu Á – Tam Vương hội . 

10 năm trước , Tam Vương hội vốn dĩ chỉ là một băng đảng xã hội đen thuộc cấp trung bình , chỉ đơn giản là thâu tóm địa bàn và bảo kê hộp đêm , sòng bạc , nhà hàng… của toàn đất Bắc Kinh này. Nhưng 10 năm trôi qua chúng lại phát triển thành một băng đảng Mafia ghê gớm nhất Châu Á tham gia hàng loạt vào những ngành nghề “tội lỗi ” từ bảo kê bình thường cho đến buôn lậu , cho vay nặng lãi , buôn bán ma tuý , thuốc lắc , vũ khí… 

Chủ yếu và quan trọng nhất vẫn chính là đường dây rửa tiền xuyên lục địa của chúng , nhằm mục đích rửa tiền một cách sạch sẽ nhất qua mọi mặt trận từ những vụ làm ăn phi pháp.

Thành viên hội đã tăng từ 1000 thành viên cho đến hiện tại đã là hơn 100.000 hội viên. 10 băng đảng đã trở thành 100 băng đảng hợp thành một hội.

Tại phòng họp của dinh cơ , nơi trung tâm chính điện đặt một chiếc ghế được ví như một “ghế rồng” của vua. Chiếc ghế chính xác được chế tạo bằng vàng nguyên chất , toàn thân ghế đều được điêu khắc rồng bay phượng múa có thể nói lên được uy thế và quyền lực của chủ nhân chiếc ghế này ghê gớm đến mức nào .

Người đàn ông ngồi chễm chệ trên ghế thân hình cao lớn , bộ âu phục mặc trên người đắt tiền kính mỹ . Gương mặt anh tuấn, từng nét khắc lên đều hoàn hảo đến mức khiến người đối diện bị hoàn toàn áp chế. Khí chất toát lên vẻ tôn quý vương giả , mị hoặc nhưng lại có phong thái cao ngạo ngất trời. 

Hắn chính là ông trùm của những ông trùm , là thủ tướng đầu đảng của tổ chức Mafia lớn mạnh nhất. Là người nắm giữ mọi quyền lực của tổ chức. Tuy rằng trẻ tuổi nhưng đã là “bố già” của Tam Vương hội. Một người nổi tiếng ngạo mạn , lãnh khốc trong giới. Mọi cử chỉ của hắn , mọi nhấc cử nhấc động của hắn , mỗi cái nhấc chân thôi cũng đã khiến kẻ kẻ người người cúi đầu run sợ. 

Đột nhiên cánh cửa gỗ lớn được đẩy ra , một người đàn ông mặc bộ đồ vest bước vào. Anh ta gương mặt đẹp trai , trí thức , nho nhã cả người toát lên khí thái vương tộc . Anh cầm một tập tài liệu đến trước mặt người đàn ông kia.

” Lão đại , cậu đúng là càng lúc càng nhàn hạ . Đêm nào cũng ngồi uống rượu như vậy , 10 năm rồi sao cậu không thể thay đổi thói quen này ? Chuyện gì của hội cũng do một tay mình xử lí . Cậu không quan tâm mình một chút được hay sao ? ” – Vu Tích Kỳ mở miệng trách móc người ngồi trên ghế.

Vương Lãng Thần ngồi trên ghế đặt ly rượu sang một bên, một bàn tay xoay xoay chiếc nhẫn đá quý lớn được đeo trên ngón trỏ của bàn tay còn lại. Hắn không có một chút biểu cảm gì với câu trách móc của người đàn ông .

” Có việc gì thì cậu báo cáo đi. Có phải là “hàng” gặp vấn đề gì không ? Nếu như không phải cậu làm gì rỗi hơi đến trách móc mình như vậy ?”

Vu Tích Kỳ liếc mắt nhìn hắn.  Cái tên bạn thân chí cốt này của anh từ lúc được ngồi lên vị trí cấp “bố già” của băng đảng mafia , đầu đội trời chân đạp đất này thì mọi việc đều giao cho Tích Kỳ xử lí hết . 

Hắn chỉ ngồi đó chỉ đạo ,xét duyệt thôi , chẳng bao giờ xuất hiện nhiều , tất cả đều để anh và Thiệu Nha ra mặt giải quyết. Quản lí mọi đường dây kinh doanh của tổ chức đều do Vu Tích Kỳ một tay làm, còn về phần an ninh , lực lượng , địa bàn của tổ chức là thuộc phần của Thiệu Nha . 

Cái tên này càng lúc càng làm biếng ! 

Nói gì thì cũng phải nói , 10 năm nay Vương Lãng Thần thay đổi rất nhiều. Hắn gần như trở thành một con người khác , trải qua 10 năm lăn lộn trong giới xã hội đen đã khiến hắn trở nên lãnh khốc hơn , lãnh đạm hơn nhưng cũng tàn bạo , ngạo mạn hơn. Một điều quan trọng hơn nữa là hắn đã không còn trở nên nóng nảy như cái thời gian còn học cấp 3. Vương Lãng Thần đã biết thu mình đi , biết quan sát người khác , biết nắm rõ lòng người , biết khai thông sự việc . Giải quyết mọi chuyện đều nhanh chóng , gọn ghẽ , sạch sẽ nhưng chu toàn , hoàn hảo. Biết nhìn xa trông rộng.

 Hay ít hơn , Vu Tích Kỳ thấy được điều này là từ 10 năm về trước , sau cái ngày mà người ấy bỏ hắn mà đi. Sau hôm đó , Vương Lãng Thần như trở thành một kẻ điên dại . Một mình hắn xông vào một khu phố của bọn xã hội đen mà đánh nhau , một mình hắn giao chiến với cả trăm tên. Khi anh , Thiệu Nha và người của Tam Vương hội chạy đến nơi đã thấy xác chết nằm la liệt trên đường. Lãng Thần đứng đó , đôi mắt hằn lên những tia đỏ , trên người hắn dính toàn là máu . Hắn giống như một con thú xổng chuồng vậy.

Đêm hôm ấy , khu phố đó cứ như tổ chức một buổi tế xác . Làm cho tất cả bọn anh ai ai cũng đều khiếp sợ. Anh và Thiệu Nha đã phải dùng thế lực của gia đình mà lấp êm chuyện này nếu không sẽ bị cảnh sát moi lên điều tra. Đôi mắt đáng sợ đó , hành động tàn bạo đó , Vu Tích Kỳ là lần đầu tiên nhìn thấy ở lão đại. 

Mấy ngày tiếp theo , Vương Lãng Thần vẫn như một kẻ điên tìm đến rượu. Hắn thực sự nốc rượu như nốc nước lã. Thiệu Nha lúc đó cực kỳ tức giận , đó là lần đầu thấy cậu ta nổi giận . Thiệu Nha đã đánh hắn mấy cái. Nhưng mà Lãng Thần lại như một kẻ không có linh hồn không có cảm giác gì . Vẫn cứ tiếp tục uống rồi lại uống. Để rồi sau đó phải đi cấp cứu rửa ruột…

Lam Doanh đã chạy đến khóc lóc cầu xin , trách móc hắn. Lúc đó , Vương Lãng Thần mới chịu thôi trở thành kẻ điên. Sau sự việc đó  , hắn đã hoàn toàn thay đổi… Nhưng mà vẫn là như một kẻ đã đánh mất đi linh hồn của bản thân .

Trở về hiện tại , nhìn cái người đang ngồi chễm chệ trên kia , Vu Tích Kỳ thở mạnh một cái như đã hết cách.

” Cũng không có vấn đề gì. Số tiền kiếm ra từ việc làm ăn lần này quả nhiên rất khổng lồ , nếu muốn “rửa” nó e là có chút khó khăn. Muốn xem cậu định xử lý như thế nào ? “

” Rất đơn giản không phải sao ? Chỉ cần chia nhỏ nó ra là được. Hợp pháp hoá vốn dĩ có rất nhiều con đường . Một phần chúng ta chuyển vào  các ngân hàng ở nước ngoài . Một phần khác chúng ta đổ vào kênh chứng khoán , phần còn lại chúng ta dùng internet mà hợp pháp hoá nó ” 

” Theo ý cậu định sử dụng ngân hàng nào, vẫn là ở Hà Lan à ? ” – Vu Tích Kỳ hỏi.

Vương Lãng Thần theo lời nói của anh giơ ngón tay trỏ lên lắc lắc – ” Theo như cậu nói số tiền lần này kiếm được rất khổng lồ , 10 tỷ USD dù chia ra cũng không phải là nhỏ . Mà ngân hàng ở Hà Lan chúng ta đã gửi vào đó rất nhiều lần và số tiền cũng khá lớn. Vẫn là nên phân chia ra các nơi khác nhau và luôn tìm kiếm một nơi hợp tác mới. Tránh để bọn cớm ngửi được mùi  ” 

” Vậy cậu đã chọn được nơi nào rồi ? “

” Có một công ty chuyên chuyển ngoại hối ở Costa Rica . Chỉ cần chi “hoa hồng” rồi chuyển giao tài khoản không cần phải khai nhân thân , rất tiện lợi. Sau đó “tiền bẩn” sẽ rất tự nhiên được hợp pháp hoá trở thành tiền sạch  ” – Hắn vừa ung dung tiếp tục nhấm nháp rượu vừa nói.

loading...

” Được , mình biết rồi ” – Vu Tích Kỳ gật đầu một cái như đã hiểu.

” Vậy mình đi trước. Nhưng cậu cũng uống ít rượu thôi , mình không muốn phải mang lão đại cậu vào viện rửa ruột một lần nữa đâu”

Vương Lãng Thần hất bàn tay lên , không mấy quan tâm. Mà người kia cũng chẳng tức giận gì , chỉ bất lực thở dài một cái rồi đi ra ngoài.

Cánh cửa phòng khép lại , nơi căn phòng chỉ còn người đàn ông cùng với rượu của mình.

 *************************************

…Paris…

Một buổi sáng đẹp trời , không khí trong lành thoáng đãng. Có chút gió se lạnh của buổi sớm . Tại một thành phố xinh đẹp , một thành phố mộng mơ của biết bao nhiêu cô gái.

 Trước tòa tháp Eiffel nổi tiếng của Paris , nơi có thảm cỏ xanh rì xinh đẹp trải dài dưới chân tháp. Nơi mà người dân Paris lấy làm nơi vui chơi , chụp ảnh, nghỉ ngơi , cấm trại , picnic… Mọi hoạt động đều diễn ra vô cùng nhộn nhịp và điều độ.

Hàn Lệ Ái chọn cho mình một nơi ngay chính giữa thảm cỏ đó , có thể quan sát toàn bộ tòa tháp Eiffel và sinh hoạt của mọi người nơi đây . Cô ngồi trên bãi cỏ cặm cụi vẽ , lại chăm chú ngắm nghía xung quanh.

 Vẻ đẹp của cô gái đang ngồi vẽ tranh kia khiến cho người khác chỉ cần nhìn qua một cái đã không thể rời mắt . Xung quanh đây chỉ toàn là người Tây phương riêng cô gái đó lại mang một vẻ đẹp tuyệt sắc của phương Đông , một vẻ quyến rũ mê hoặc của người phương Tây .Dưới ngọn tháp kì vĩ này lại xuất hiện một nữ thần càng tạo nên vẻ đẹp lung linh huyền ảo nơi đây.

” Ali , cậu không thể quan tâm mình xíu nào được hay sao ? Ngày nào cũng vẽ nơi này cậu không chán sao ? ” – Lăng Nguyệt ngồi bên cạnh mặt trù ụ  .

Hàn Lệ Ái bàn tay đang tập trung vẽ liền ngừng lại – ” Không chán. Tuy rằng cùng một nơi nhưng mỗi ngày đều rất khác nhau “

Cô nàng liền giận dỗi hỏi –  ” Khác chỗ nào chứ ? Cậu đã vẽ cái nơi này 2 năm rồi ! Cậu nói xem ? ” 

” Mỗi mùa đều khác , xuân hạ thu đông đều khác . Mỗi ngày người qua lại đều khác , bầu không khí đều khác , người lớn lên , người già đi tuy rằng ngọn tháp không đổi nhưng những thứ xung quanh nó đã thay đổi rất nhiều. Mình chính là muốn quan sát sự thay đổi đó” 

Đúng vậy , thời gian qua đi tất cả đều thay đổi. Tuy rằng có một số thứ mãi mãi trường tồn theo thời gian nhưng những thứ khác đều đã bị thời gian ăn mòn , chỉ có thể chạy đua cùng thời gian. Con người lớn lên , trưởng thành theo năm tháng nhưng rồi cũng sẽ già đi theo năm tháng.

 Phải chăng ở nơi thành phố hào hoa diễm lệ Bẳc Kinh kia cũng đã thay đổi rất nhiều . Chắc hẳn là đã thay đổi rồi , 10 năm… Là 10 năm cơ mà . Ai biết được 10 năm lại trôi nhanh đến thế ? Tại sao thời gian đã dài như vậy cô vẫn không quên được thành phố ấy ? Dù 10 năm nay cô du lịch khắp nơi trên thế giới nhưng vẫn là không quên được. 

Một nỗi nhung nhớ , một cơn đau day dứt không chịu rời khỏi cô…

10 năm , 1 thành phố thay đổi biết bao nhiêu , 1 con người thay đổi biết bao nhiêu. Mong rằng tất đều đã trưởng thành , đều đang diễn ra rất tốt đẹp.

” Này , Ali cậu không sao đấy chứ ? Sao lại ngồi ngẩn ra như vậy ? Bộ dạng lơ tơ mơ này của cậu đúng thật là hiếm thấy  ” – Lăng Nguyệt ngồi bên cạnh lay tay cô.

Hàn Lệ Ái hồi phục lại ý thức , lắc đầu – ” Không có gì, mình đang nhớ lại vài chuyện ấy mà “

” Cậu đó , máu nghệ sĩ của cậu có phải là dâng trào quá mức rồi không ? Đừng nói với mình nghệ sĩ nào cũng vừa rảnh rỗi lại vừa điên như cậu ” – Cô nàng vừa nói vừa chống tay ra đằng sau , gương mặt ngước lên đón ánh nắng mặt trời.

 Hàn Lệ Ái cong khóe miệng  – ” Sophie , đó gọi là nghệ thuật. Nghệ thuật từ trong những cái giản dị , đơn thuần nhất. Thứ người ta không chú ý nhất thì mình phải càng chú ý ” 

Lăng Nguyệt không nghe nổi nữa liền giơ bàn tay lên – ” Stop , stop , mình không nghe nổi cái nghệ thuật của cậu nữa đâu . Xem như mình người trần mắt thịt không nhìn ra những thứ cao siêu của cậu. 10 năm cùng cậu du ngoạn thế giới mình đã lãnh đủ cái chất nghệ thuật không được bình thường của cậu rồi  “

Cô liền có chút buồn cười .Cũng phải , Lăng Nguyệt cùng cô đã du ngoạn khắp nơi 10 năm rồi . Trước đó , Lăng Nguyệt đã là bạn hàng xóm của cô ở bên Anh Quốc từ bé . Hai người chơi rất thân với nhau.

10 năm trước khi Hàn Lệ Ái rời khỏi Bắc Kinh , cô đã xin phép cha mẹ đến Mỹ học đại học ở trường Havard , Lăng Nguyệt cũng đã đi học cùng cô. Sau khi tốt nghiệp , cả hai cùng rủ nhau đi phượt khắp nơi. Từ Châu Mĩ sang đến Châu Âu , cuối cùng là 2 năm trước, dừng chân ở thành phố Paris này . Được mệnh danh là thành phố của những giấc mơ.

 Suốt mấy năm , Hàn Lệ Ái không hề tham gia trực tiếp đến công việc kinh doanh của gia đình. Chỉ là đi thanh tra vài trụ sở công ty ở các nước Châu Âu, khi nào cha cần lắm cô mới chịu chạy về London trong vài ngày để xem xét tình hình và cho ý kiến . Ngoài ra , toàn bộ thời gian của cô đều dành để đi du lịch.

Hàn Dật Minh cũng đang tìm kiếm suốt những cuộc hôn nhân có tiềm năng mang lợi ích to lớn cho Auheron. Nhưng thực ra mà nói , ở Châu Á không ai có thể sánh được với Vương thị . Ông cũng muốn chọn lọc kĩ lưỡng , dù sao cô cũng là đứa con gái độc nhất của ông , ông không muốn lại gả con mình vào một nơi không tốt. Vì thế mà 10 năm nay , Hàn Dật Minh chưa đặt ra được hôn ước với bất cứ ai.

” Này Ali , hay tối nay chúng ta đi uống rượu đi”

Đột nhiên, Lăng Nguyệt quàng tay qua cổ cô vui vẻ rủ rê.

” Chi vậy ? ” – Cô hỏi.

” Đi uống rượu giải xui chứ sao ? Làm ơn đi , chúng ta sắp thành gái ế rồi đấy cậu không biết sao. Sắp 28 tuổi mà vẫn chưa lấy chồng , cậu nói thử xem đợi cha cậu hứa hôn có phải cậu cũng sắp thành bà già rồi không. Mà cậu không lấy vậy mình phải đi theo cậu suốt đời , cũng không lấy được chồng luôn sao ? Mình thấy 10 năm qua , cậu xinh đẹp như vậy , biết bao nhiêu người theo đuổi  . Cũng toàn là nam nhân cực phẩm , gia thế hạng nhất , đẹp trai , dịu dàng đến ga lăng đều có nhưng lại bị cậu lạnh lùng lại còn đanh thép xuyên tạc làm người ta tổn thương lòng tự trọng chạy hết . Cậu không thể dịu dàng hơn sao , nếu vậy không cần chờ đến cha cậu thì cậu cũng có thể tiến đến mà kết hôn ” 

Cô khẽ liếc mắt – ” Cậu nói nhiều như vậy làm gì ? Mình cũng đâu bắt cậu đi theo mình chứ là cậu nằng nặc sống chết đòi theo cho bằng được . Nhưng chẳng phải cậu cũng đã có anh chàng Evan lãng tử người mẫu Pháp gì đó rồi sao ? Than vãn cái gì ? “

Lăng Nguyệt liền chu mỏ bất mãn – ” Mình đá anh ta rồi “

” Sao thế ? ” – Cô có chút ngạc nhiên hỏi.

” Mình phát hiện anh ta lưỡng tính . Nên một phát đá bay không thương tiếc “

Hàn Lệ Ái ngay lập tức không nhịn được mà phì cười – ” Nếu mình nhớ không lầm 1 tháng trước , người nào đó đã thao thao bất tuyệt với mình là Evan ga lăng , Evan rất nam tính , rất đàn ông không thể đàn ông hơn ” 

Cô nàng giận dỗi trừng mắt với cô – ” Không cho phép cười đùa trên nỗi đau của mình “

 ” Được rồi , được rồi xem như mình hơi quá đáng. Tối nay sẽ bao cậu đi uống rượu, được chưa ? ” – Thấy vậy , cô liền dỗ dành.

” Được , quyết định vậy đi ” 

Nghe cô nói , Lăng Nguyệt liền thay đổi tâm trạng vui vẻ phấn khởi.

Hàn Lệ Ái lắc đầu bó tay với cô nàng. Nhưng nói gì thì nói người khiến cô có thể ở bên cạnh thoải mái , tự nhiên vui vẻ suy cho cùng cũng chỉ có mình Lăng Nguyệt mà thôi . Nhìn cô nàng như vậy nhưng lại rất hiểu ý cô cũng rất hiểu tâm tư của cô.

Đột nhiên tiếng  tin nhắn di động vang lên làm phá hỏng bầu không khí vui vẻ. Hàn Lệ Ái cầm điện thoại lên , trượt ngón tay mở tin nhắn ra. Đọc lướt qua một chút , ánh mắt cô liền trở nên sâu hun hút một cách khó hiểu.

” Là cha cậu à ? ” – Lăng Nguyệt nhìn cô hỏi.

Hàn Lệ Ái gật đầu rồi mới chậm rãi lên tiếng – ” Là gọi mình về Anh Quốc , liên quan đến chuyện hôn ước mới “

Mục lục
loading...