Menu

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu-Chương 21


Dạy Dỗ Vị Hôn Phu


Tác giả: Tiểu Yết ( Jih )


Chương 21: Rời Bỏ

Lam Doanh nhìn cô ngạc nhiên – ” Cháu định đi đâu  ? “

” Tập đoàn nhà cháu có chút việc cần cháu xử lí nên cháu phải qua bên đó một thời gian ” – Cô nhẹ giọng trả lời.

” Vậy cháu định đi trong bao lâu ? “

” Cháu cũng không chắc nữa. Có lẽ sẽ lâu một chút “

” Đã nói cho Thần nhi biết chưa ? ” – Bà lại hỏi.

 Hàn Lệ Ái mỉm cười như có như không – ” Cháu sẽ nói cho anh ấy biết sau “

Cô chỉ có thể miễn cưỡng nói dối thôi. Giờ phút này lòng cô cũng buồn phiền như ai.

Lam Doanh mặt có chút hụt hẫng – ” Không có cháu ở đây thực sự rất buồn tẻ “

Cô ngồi lên mép giường , nắm lấy tay bà dịu dàng nói – ” Bác gái , bác có giận cháu việc cháu nói với Lãng Thần không ? “

Bà nghe vậy chỉ cười khổ , lắc đầu – ” Làm sao bác có thể trách cháu. Bác biết cháu là vì bác nên mới làm như vậy “

” Cháu đưa bác ra ngoài đi dạo , được không ?  ” – Hàn Lệ Ái đột nhiên có chút hứng thú hỏi.

Lam Doanh liền gật đầu – ” Được, bác cũng muốn ra ngoài hít thở không khí trong lành ” 

Cô đỡ bà xuống giường , cùng bà ra ngoài khuôn viên của bệnh viện đi dạo.

 Vì đây là một bệnh viện tư nhân nên rất được đầu tư và xây dựng cũng rất đẹp đẽ. Khuôn viên rộng lớn trồng nhiều cây xanh , ghế đá dài còn có đài phun nước. Buổi sáng đi ra đây còn có thể nghe tiếng chim hót tíu tít , cảm nhận bầu không khí se lạnh mà trong lành của buổi sớm.

Cô ôm một cánh tay của Lam Doanh , từng bước từng bước đi dạo vòng quanh khuôn viên rất chậm rãi , rất từ tốn . 

Hai người cứ thế cùng nhau trò chuyện , cùng nhau đi dạo.

” Bác gái , thời gian cháu không có mặt ở đây. Bác nhớ chăm sóc sức khoẻ của mình . Đừng làm việc gì nặng nhọc , cố gắng tịnh dưỡng có được không ? ” 

” Được rồi , bác cũng không phải con nít , có thể chăm lo cho bản thân mà. Cháu đừng lo , cứ yên tâm mà xử lí công việc đi ” – Lam Doanh cười cười nói.

 Cô gật đầu không trả lời.

 Sau khi đưa Lam Doanh về phòng , Hàn Lệ Ái rời đi.

Ra khỏi cổng bệnh viện , người tài xế liền mở cửa cho cô – ” Tiểu thư , chúng ta đến sân bay chứ ạ ? Cũng sắp đến giờ rồi “

” Đi thôi “

Ánh mắt cô nhàn nhạt, cúi người ngồi vào trong chiếc Maybach. 

Chiếc xe từ từ lăn bánh đi thẳng về hướng của sân bay quốc tế.

 ******************************************

…Lớp A3…

“Reng…”

Tiếng chuông báo hiệu bắt đầu tiết học đã vang lên. Vương Lãng Thần nhìn qua cái bàn trống không ở dãy bên kia  có một chút lo lắng.

Tại sao Hàn Lệ Ái lại nghỉ học ?

Từ sáng sớm không thấy bóng dáng cô ngồi trong lớp đọc sách đã khiến hắn cảm thấy kỳ lạ. Bây giờ chuông đã reo lên nhưng vẫn không thấy cô đâu. 

Hàn Lệ Ái là một người rất nghiêm túc tuân thủ giờ giấc lại rất chuyên cần kỷ luật đi học đều đều. Hôm nay tự nhiên lại nghỉ học làm Vương Lãng Thần không thể không sinh ra cảm giác lo âu. Cô có chuyện gì vậy ? 

Cảm thấy trong lòng không yên , hắn liền cầm lấy điện thoại gọi cho cô . Nhưng 1 lần , 2 lần , 3 lần cô đều là tắt máy.  Hắn trở nên nóng nảy ném mạnh điện thoại xuống đất làm cho cả lớp ai cũng quay đầu nhìn. Đột nhiên trong lòng hắn như lửa đốt rất khó chịu , cô dám tắt điện thoại !

Vu Tích Kỳ nhìn ra mọi chuyện liền bất lực lên tiếng – ” Lão đại , cậu có phải muốn gọi điện cho Hàn Lệ Ái ? “

Vương Lãng Thần mím chặt môi không trả lời.

” Đừng gọi nữa , Hàn Lệ Ái bây giờ chắc đã chuẩn bị lên máy bay rồi ” – Cậu thở dài thườn thượt.

Hắn vừa nghe thấy đã bật người đứng dậy , trừng mắt lớn – ” Cậu nói cái gì ?! Sao cô ấy lại ở trên máy bay ?! “

loading...

” Lão đại cậu không hiểu ra hay sao ? Ngày hôm qua mình đã nói với cậu , chuyện cậu tuyên bố từ bỏ quyền thừa kế ngay thời điểm này có thể làm cậu mất đi tất cả những thứ hiện đang có. Bao gồm cả hôn ước giữa cậu và Hàn Lệ Ái ” – Vu Tích Kỳ từ tốn giải thích.

” Làm sao có thể ?! ” – Hắn nóng giận lớn tiếng hỏi.

” Lão đại, hôn ước giữa cậu và Hàn Lệ Ái được đặt ra là dựa trên thân phận người thừa kế với người thừa kế. Thời điểm cậu một câu tuyên bố từ bỏ quyền thừa kế thì hôn ước này cùng lúc đã bị hủy bỏ rồi ” 

Vương Lãng Thần siết mạnh nắm tay , đến gân xanh cũng đã nổi lên . Hắn đạp mạnh bàn ghế ngã rầm xuống đất , tập vở bút viết đều rơi xuống. Học sinh trong lớp ai ai cũng khiếp sợ nhìn hắn.

Đôi mắt của hắn lạnh lẽo đến mức khiến người xung quanh run sợ. Gương mặt anh tuấn u ám đen lại , trực chờ cơn mưa giông bão tố .

” Cô ấy đang ở đâu ?! ” – Giọng của hắn lạnh như hàn băng.

” Hàn Lệ Ái đang ở sân bay . Chắc bây giờ máy bay chuẩn bị cất cánh rồi ” – Vu Tích Kỳ bất lực trả lời.

 Ngay lập tức , Vương Lãng Thần lao ra khỏi lớp như một kẻ điên. Cô tại sao lại không nói cho hắn biết ?! Tại sao lại giấu giếm hắn ?! Sao bản thân hắn ngu ngốc không nhận ra sự khác thường của cô ?! 

Tại sao mọi chuyện lại thành ra như thế này ? Đây không phải là điều hắn mong muốn. Là hắn đã quá nóng nảy , quá ngu ngốc !

“… chuyện cậu tuyên bố từ bỏ quyền thừa kế ngay thời điểm này có thể làm cậu mất đi tất cả những thứ hiện đang có. Bao gồm cả hôn ước giữa cậu và Hàn Lệ Ái… ” 

” … Thời điểm cậu một câu tuyên bố từ bỏ quyền thừa kế thì hôn ước này cùng lúc đã bị hủy bỏ rồi ” 

” Đây chính là kết quả mà tôi mong muốn ! “

 ” Thực sự ? “

” Thực sự “

” Tôi biết rồi…”

Những lời nói của Vu Tích Kỳ và cuộc đối thoại ngắn ngủi giữa cô và Vương Lãng Thần cứ hiện lên trong đầu hắn. Trái tim của hắn nhói lên , một con dao đâm sâu vào moi móc trái tim của hắn một cách đau đớn.

 Rốt cục , cuối cùng thì hắn đã không còn cái gì cả. Chỉ vì một sự tức giận nhất thời , chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt , chỉ vì sự cao ngạo,  cứng đầu , nóng nảy của bản thân mà hắn đã mất đi rất nhiều thứ quan trọng trong cuộc đời hắn. Trong đó có cả cô.

************************************

….Sân bay quốc tế….

” Tiểu thư , của người “

Tên vệ sĩ giao lại vali cho cô , cung kính nói.

 Hàn Lệ Ái gật đầu cầm lấy tiến đến cổng soát vé . Cô đột nhiên bỗng dừng chân lại , quay đầu lại ngoái nhìn.

 Cô đang trông chờ ai chứ ? Rốt cuộc cô đang luyến tiếc điều gì ? Tại sao Hàn Lệ Ái cô lại trở thành một kẻ day dưa như thế này ? Tại làm sao vậy ?

Tất cả chỉ là một cuộc hôn ước nhỏ nhoi . Chỉ là một cuộc giao dịch nhằm đạt được lợi ích không hơn không kém . Giao dịch này không thành thì cũng sẽ có cuộc giao dịch khác. Cô  tại sao phải để nặng trong lòng .

Nhưng cớ gì trong lòng cô lại tràn ngập sự buồn phiền cùng day dứt như thế này. Lý trí của cô muốn rời đi nhưng trái tim cô thì muốn ở lại.

 Không được ! Không thể được Hàn Lệ Ái ! Mày phải quên hết đi ! Không luyến tiếc gì cả . Vốn dĩ ngay từ đầu chuyện mày đến Bắc Kinh đã là một sai lầm !

Trấn tĩnh bản thân , cô nhanh chóng kéo vali qua cổng soát vé. Kết thúc rồi , tất cả đã kết thúc rồi. Cũng chỉ là một giấc mơ đẹp đẽ đáng lẽ cô không nên mơ.

 Một giấc mơ khiến cô nảy sinh ngọt ngào , hy vọng  cùng ảo tưởng một thứ tình cảm nào đó. Nhưng cuối cùng thì đã đến lúc phải tỉnh giấc rồi. Bởi vì thế giới của cô mãi mãi không tồn tại thứ tình cảm nam nữ đó.

……………………………………………

Lúc Vương Lãng Thần vừa chạy đến sân bay thì đã không còn kịp nữa rồi. Máy bay đã cất cánh .

Hắn cuộn tay thành quyền , bùng bùng lửa cháy dọng mạnh vào bức tường bên cạnh . Tay của hắn vì lực quá mạnh đã xay xát mà chảy máu. 

Hắn không còn cảm thấy đau bởi vì trái tim hắn còn đau đớn hơn gấp bội sự đau đớn trên da thịt . Sự đau đớn như muốn xé nát đó đã lấn át tất cả. Trong người hắn như có lửa . Ngay cả đôi mắt hắn cũng như hai đốm lửa . 

Cô không nói một lời , lặng lẽ rời đi. Không nói cho hắn biết cũng không chào hắn một câu không để cho hắn có thể kịp trở tay , có thể kịp giữ cô lại. Không cho hắn một con đường thoái lui. Không cho hắn cơ hội kịp sửa chữa.

 Cô là dám tùy tiện ra  đi , rời bỏ hắn . Hắn nhất định sẽ không tha thứ cho hành động này của cô !

Mục lục
loading...