Menu

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu-Chương 20


Dạy Dỗ Vị Hôn Phu


Tác giả: Tiểu Yết ( Jih )


Chương 20: Kết Quả Cuối Cùng

Vu Tích Kỳ cùng Thiệu Nha bước vào lớp với một chồng báo. Cô chỉ khẽ liếc qua , ánh mắt thoáng chuyển động nhưng lại mau chóng khôi phục , tiếp tục đọc sách.

” Lão đại , cậu còn ngủ được sao ? “

Tích Kỳ đặt chồng báo trước mặt hắn . Nghe tiếng nói , Lãng Thần liền tỉnh giấc . Ngồi thẳng dậy nhìn người đối diện cau mày – ” Mới sáng sớm mà cậu ồn ào cái gì ? “

” Lần này tin tức về cậu không hay chút nào ! ” – Thiệu Nha nghiêm túc mở miệng.

” Tin tức gì ? “

” Cậu tự mình xem đi. Lão đại , cậu thực sự từ bỏ ? ” – Vừa nói , Tích Kỳ vừa ném cho hắn một tờ báo lá cải sáng nay.

Đôi mày anh tuấn chau lại , cặp mắt nhìn xuống tờ báo đọc lướt qua. 

 

Trên báo tràn lan tin tức về bữa tiệc tối hôm qua. Theo thông tin cho biết , Vương thiếu gia đã bỏ đi khi bữa tiệc diễn ra giữa chừng , còn chưa kịp công bố cái gì. Thiếu gia nhà họ Vương còn dõng dạc tuyên bố từ bỏ quyền thừa kế , không tiếp nhận tập đoàn. Giới truyền thông và kinh doanh đang đặt ra câu hỏi : Vậy quyền quản lí tập đoàn sẽ trao cho ai ? Vương chủ tịch sẽ giải quyết thế nào đối với chuyện này ? 

Vương Lãng Thần đọc xong cũng không hề ngạc nhiên. Gương mặt vẫn rất lạnh lùng – ” Việc mình ghét kinh doanh không phải là cậu không biết. Chuyện này không sớm hay muộn cũng sẽ diễn ra thôi “

” Lão đại , mình biết cậu nhất định không chịu tham gia vào việc kinh doanh của gia đình. Nhưng mà cậu tuyên bố một câu như vậy ngay thời điểm này sẽ gây ảnh rất nhiều tới Vương thị , với cha cậu. Mà ngay cả cậu , có thể mất đi tất cả những thứ hiện đang có ” – Vu Tích Kỳ dõng đã giải thích.

” Mình không quan tâm. Chỉ cần không cần tiếp quản tập đoàn , không bị cha mình ép buộc nữa là được ” – Hắn biếng nhác trả lời.

 Thiệu Nha lắc đầu nhìn người đứng bên cạnh. Lão đại của bọn cậu tuy rằng rất thông minh lại mưu trí trong việc thao túng địa bàn , làm xã hội đen. Nhưng trong mấy việc này , hắn lại chán ghét càng có chút nóng nảy nên không thể suy nghĩ thấu đáo. 

Cậu lại nhìn qua Hàn Lệ Ái – ” Lệ Ái , hôm qua cậu đã chứng kiến hết. Vậy cậu cũng nói một câu với lão đại dùm mình đi. Mình biết cậu cũng không chấp nhận chuyện này “

Cô nghe thấy nhưng ánh mắt vẫn nhìn xuống quyển sách , cánh môi hé mở – ” Nếu như anh ta đã kiên quyết rũ bỏ trách nhiệm , rũ bỏ mọi thứ thì mình cũng không có cách gì khuyên can. Vả lại lời cũng đã thốt ra sao có thể rút lại. Chỉ có điều… “

” Kết quả cho ra có được như mong muốn hay không thôi ” – Hàn Lệ Ái nhàn nhạt đáp. Hắn không suy nghĩ được rằng hành động này của hắn mất nhiều được ít. Chọn một thời điểm không thích hợp , nói ra một câu bộc phát. Vương Lãng Thần coi như đã hoàn toàn mất đi quyền quyết định lẫn tư cách công khai mẹ mình. Hắn chỉ được một thứ đó là không thể còn được tiếp quản quyền kinh doanh .

 Vương Lãng Thần cau mày nhìn sang cô , không nghĩ cô sẽ nói ra những lời này. Trước kia cô còn giáo huấn hắn một trận về trách nhiệm với Vương thị. Nhưng bây giờ lại có vẻ không quan tâm đến việc làm của hắn. Chẳng lẽ vì những lời hắn tuyên bố không thể làm khác đi nên cô chỉ buông xuôi theo không nói gì .

” Đây chính là kết quả mà tôi mong muốn ” – Lãng Thần nghiêm túc nói.

” Thực sự ? “

” Thực sự “

” Tôi biết rồi… ” – Cô nhỏ giọng đáp.

 Một câu trả lời ngắn gọn nhưng cũng đủ làm hắn và hai người kia ngạc nhiên . Cô không quan tâm , không can dự , không nói xỏ xiên cũng không lên tiếng dạy dỗ hắn. Chỉ là nhạt nhẽo đối với chuyện của hắn.

Thiệu Nha lại nhìn qua Vu Tích Kỳ khẽ trao đổi ánh mắt nhưng cậu ta chỉ nhướn vai một cái rồi hạ xuống một cách bất lực .

************************************

…Giờ ra chơi…

Cantin

” Hôm qua cũng cám ơn em đã nói cho tôi biết. Nhờ em mà mẹ tôi đã được đưa đến bệnh viện kịp thời ” – Vương Lãng Thần nhẹ giọng nói với cô ngồi đối diện.

Hàn Lệ Ái không nhìn hắn , chỉ là cầm dao nĩa lên ăn – ” Không cần phải cám ơn tôi. Tôi chỉ thấy bản thân nên làm gì thì làm thôi. Nhưng bản thân tôi cũng đang không biết mình có quyết định đúng hay không ? “

” Ý em là hối hận vì đã nói với tôi ” – Hắn có chút khó chịu vì lời nói của cô.

” Tôi không hối hận. Chỉ là mọi chuyện lại ra một kết quả mà tôi không lường trước được thôi ” – Hàn Lệ Ái nhàn nhạt đáp.

 ” Ý em là gì ? ” – Vương Lãng Thần buông dao nĩa xuống , chằm chằm nhìn cô.

” Đừng quan tâm ” – Cô ngước lên , ánh mắt đối diện hắn.

” Sao ? “

” Đừng quan tâm , Lãng Thần . Vì mọi chuyện đã không còn quan trọng nữa nên anh cũng đừng quan tâm ” – Hàn Lệ Ái hờ hững lên tiếng.

Vương Lãng Thần khó hiểu quan sát cô – ” Em làm sao vậy ? “

” Không có gì , tôi đã bảo anh đừng quan tâm nữa “

Đúng vậy , đừng quan tâm . Đừng quan tâm đến cô nữa , cô không muốn có một cảm giác gì cả. 

Hàn Lệ Ái cụp mắt nhìn sang đĩa thức ăn của hắn mặt có chút nhăn lại – ” Anh sao lại suốt ngày ăn thịt không như vậy ? “

Hắn biết cô muốn lãng tránh chủ đề này , không muốn nói tiếp. Từ lúc Vương Lãng Thần quen biết cô , số lần hắn không hiểu được cô không ít. Hắn thực sự không thể nhìn ra được tâm tư của cô gái này. Rốt cục muốn biết cô là đang nghĩ cái gì vậy ?

 Hắn chỉ có thể cau mày nhìn cô. 

” Bởi vì tôi thích ăn thịt “

Lời nói của Vương Lãng Thần chưa kịp dứt thì cô đã nhanh tay đổi đĩa thức ăn của hắn với của mình. 

Việc cô hằng ngày cứ bắt hắn ăn uống đầy đủ dinh dưỡng , không được ăn nhiều dầu mỡ tuy rằng khiến hắn cảm thấy khó chịu nhưng mà trong lòng lại sinh ra một cảm giác ấm áp , ngọt ngào. Hắn biết Hàn Lệ Ái là quan tâm đến hắn.

Nhưng cô hôm nay hành động lại khác thường khiến cho lòng hắn không yên. 

Cả hai đang ngồi ăn thì bỗng nhiên điện thoại của Hàn Lệ Ái rung lên . Cô liền liếc qua màn hình di động , ánh mắt có chút biến động.

” Sao thế ? Là ai gọi vậy ? ” 

Vương Lãng Thần nhìn thấy sự khác lạ của cô liền hỏi.

” Không có gì . Tôi ra ngoài nghe điện thoại đây ” – Hàn Lệ Ái lạnh nhạt nói rồi cầm lấy điện thoại rời đi.

 Hắn cặp mắt loé lên tia quỷ dị nhìn theo bóng dáng cô đi khỏi cantin.

………………………………………

” Con biết rồi , thưa cha. Con sẽ sắp xếp chuyến bay ngày mai ” 

loading...

Hàn Lệ Ái buông điện thoại trong tay xuống. Quả nhiên không ngoài dự đoán của cô. Tin tức của Lãng Thần đã đến tai cha mình. Chắc hẳn , bây giờ ông ấy rất không vui . 

” Cô thực sự rời đi ? “

Tiếng nói vang lên làm cho cô xoay người lại tìm kiếm. Vu Tích Kỳ đứng đằng sau cô từ nãy giờ đã nghe thấy hết cuộc gọi.

” Phải ” – Cô chỉ đáp.

Sau đó khoé miệng có chút cong lên tán thưởng – ” Quả nhiên chỉ có Vu nhị thiếu gia nhạy bén. Biết được kết cục của chuyện này “

Đúng vậy , Vu Tích Kỳ chính là đã suy đoán ra chuyện này và hình như không hề sai. 

” Cô dự định khi nào sẽ nói cho lão đại ? “

” Sẽ không “

” Tại sao ? “

” Chuyện này quan trọng sao ? Đối với tôi hôn ước này ngay từ đầu chỉ là một sự giao dịch có lợi ích. Điều này chắc anh cũng hiểu. Với lại Lãng Thần sớm muộn gì cũng biết. Nên tôi cảm thấy không cần thiết phải kết thúc chuyện này theo một cách nghiêm trọng nào đó ” – Hàn Lệ Ái nhàn nhạt nói.

” Cô không sợ lão đại khi biết được sẽ tức giận ? ” – Vu Tích Kỳ chau mày nhìn cô.

” Lãng Thần sẽ không. Anh cũng biết ngay từ lúc đầu anh ta đã kiên quyết phản đối hôn ước này , chán ghét nó càng không ưa tôi , không phải sao ? Kết thúc chuyện này xem như anh ta được tự do, xem như tôi đã thua ” – Cô giọng nói không gợn một chút cảm xúc .

Dừng một lát , Hàn Lệ Ái lại lên tiếng , ánh mắt nghiêm túc nhìn người đối diện – ” Tất cả mọi chuyện anh cũng đã thấy , cũng đã hiểu rõ. Thế nên sau này hãy ở bên cạnh chỉ bảo cho lão đại nhà các anh nhiều một chút. Tôi biết trong ba người anh là kẻ hiểu rõ nhất bản chất của thế giới hào nhoáng về quyền lực và đồng tiền này . Vương Lãng Phần tuy rằng là người thông minh , mưu trí , đánh nhau rất giỏi nhưng đó chỉ là trong thế giới mà anh ta muốn chọn lựa mà thôi. Đối với việc hiểu lòng người , khai thông sự việc , Vương Lãng Thần vẫn chưa thực sự trưởng thành “

Lời nói nghe qua rất lạnh lùng còn có chút chế giễu nhưng thực chất lại là một lời gửi gắm. Cô còn chưa yên tâm về hắn.

Điểm này Vu Tích Kỳ không khó để nhận ra – ” Cô thực ra rất quan tâm đến lão đại vì sao còn bỏ đi “

Hàn Lệ Ái chỉ nhạt nhẽo cười một cái – ” Tôi chỉ là một chút quan tâm còn lại cho anh ta thôi. Việc này tôi cũng đâu thể quyết định , Auheron còn phải tìm kiếm một cuộc hôn nhân mang lợi ích khác “

Nếu như để Vương Lãng Thần nghe thấy điều này , chắc chắn là hắn sẽ rất tức giận.

Vu Tích Kỳ mím môi nhìn cô , hắn không hiểu người đối diện đang nghĩ gì càng không hiểu rõ mối quan hệ giữa cô và Lãng Thần. Hắn cũng không tiện nói thêm nhiều.

 Tiếng chuông reo vào lớp chợt vang lên , Hàn Lệ Ái liền nói một câu cuối – ” Tôi đã nói không muốn chuyện này kết thúc theo một cách nghiêm trọng nào đó. Vì vậy anh hãy để nó kết thúc trong im lặng…”

Nói xong , cô xoay người rời đi. Vu Tích Kỳ tất nhiên hiểu được cô muốn nói gì. Nhưng mà cậu thực sự không biết rốt cục đối với lão đại, Hàn Lệ Ái là như thế nào.

***************************************

… Biệt thự Vương gia…

Vương Lãng Thần đeo balo bước vào đại sảnh. Hắn dù sao cũng phải về nhà cũng như trước sau gì cũng phải đối mặt với cha hắn. Ông lần này chắc chắn sẽ nổi cơn thịnh nộ.

” Cha tôi đâu ? ” – Hắn lạnh lùng hỏi .

Người quản gia e dè khép nép trả lời – ” Thưa chủ tịch trong người tâm trạng không tốt. Vừa mới từ tổng công ty xử lí công việc trở về. Hiện đang ở trong phòng làm việc ” 

Vương Lãng Thần không nói gì, đi thẳng một mạch lên lầu. Hắn dừng bước trước phòng làm việc , gõ nhẹ lên cánh cửa .

” Vào đi “

Hắn khẽ đẩy cánh cửa ra , bước vào. Vương Khải ngồi trên ghế sopha vừa nhìn thấy hắn . Đôi mắt trở nên sừng sộ , gương mặt già cả nhăn lại .

” Anh còn dám vác mặt về đây ?! “

” Con biết cha rất tức giận. Nhưng ngay từ đầu con cũng đã nói không muốn đi con đường kinh doanh , càng không muốn tiếp quản tập đoàn. Là cha ép con ” – Hắn tiến lại trước mặt cha, nhấn mạnh giải thích.

 ” Anh có biết chỉ một câu nói của anh đã ảnh hưởng bao nhiêu đến tập đoàn không ?! Được , nếu như anh đã một mực kiên quyết cứng đầu như vậy thì tôi cũng đành chiều theo ý anh, từ bỏ quyền thừa kế . Dù sao báo chí cũng đã đăng tin rầm rộ , tôi cũng không muốn mình trở thành người cha gia trưởng ép buộc con mình ” – Vương Khải rắn rỏi lên giọng.

 Hắn cũng nghiêm túc nhìn cha mình trả lời – ” Được , cha cứ làm thế đi “

Vương Lãng Thần hắn cũng muốn thoát ra sự kiềm hãm này.

” Được thôi. Nhưng tôi nói cho anh biết bản thân anh không biết mình đang từ bỏ cái gì đâu. Ngày mai , tôi sẽ gọi luật sư đến chỉnh sửa lại di chúc theo ý của anh không thừa kế bất cứ thứ gì , 1 đồng cũng không. Cũng từ ngày mai , tất cả tài sản của tôi mua cho anh , ví dụ như chiếc xe kia cũng sẽ bị tịch thu ! ” – Ông uy nghiêm tuyên bố.

 Cha hắn là đang muốn bức hắn , dồn hắn đến chân tường. Ngay cả một xu để dính túi cũng không cho hắn , không muốn hắn còn lại thứ gì. Vương Lãng Thần làm sao không hiểu cơn thịnh nộ này của cha . Nhưng hắn vẫn lì lợm nói – ” Không sao cả. Ngày mai con cũng sẽ dọn ra khỏi đây , đến sống với mẹ con “

Vương Khải lạnh lẽo cười lạt nhìn đứa con trai – ” Tôi quên nói cho anh biết. Anh chẳng phải trước giờ muốn công khai mẹ mình sao ? Nhưng rất tiếc bây giờ anh đã không còn quyền để làm được điều đó “

” Cha muốn nói gì ? Tại sao con không thể ? ” 

” Công khai ? Anh có tư cách gì ?! Anh đã không thể trả ơn được Vương thị thì cũng đừng phá nát nó ! Anh cũng không thể giúp đỡ gì được cha của mình , chỉ biết ăn chơi, đua xe , đánh nhau thì cũng đừng phá hoại danh tiếng của tôi , của gia đình này ! Nếu như anh còn đạo đức của một người con thì đừng có mà ngu ngốc làm chuyện ngu xuẩn. Anh bắt đầu từ khi tuyên bố đã không còn cơ hội có quyền quyết định nữa rồi ! ” 

Vương Khải nóng giận quát .

” Cha ! ” – Hắn tức giận nhìn cha. Hai tay cuộn thành nấm đấm siết chặt.

Hắn lại thua , một lần nữa lại thua ! 

Vương Lãng Thần xoay người bước ra khỏi phòng. Cánh cửa liền bị đóng mạnh , phát ra tiếng động thật lớn nhưng cũng không lớn bằng cơ thịnh nộ trong lòng hắn.

***************************************

…Sáng sớm hôm sau…

Bệnh viện

” Lệ Ái , sao mới sáng sớm cháu đã đến đây rồi . Cháu không đi học sao ? “

Lam Doanh ngồi trên giường bệnh ăn sáng. Vừa nhìn thấy cô ngoài cửa đã tỏ vẻ ngạc nhiên.

 Hàn Lệ Ái bước tới ngồi ở cạnh đầu giường , lắc đầu một cái – ” Cháu muốn đến thăm bác “

” Muốn thăm thì giờ nào mà thăm chẳng được. Cháu sáng sớm sao lại cất công vào đây rồi ” – Bà mỉm cười trách móc.

Cô cụp mắt , có một chút lưỡng lự. Sau đó mới mỉm cười lên tiếng – ” Cháu có lẽ thời gian sắp tới sẽ phải bay ra nước ngoài ” 

Mục lục
loading...