Menu

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu-Chương 18


Dạy Dỗ Vị Hôn Phu


Tác giả: Tiểu Yết ( Jih )


Chương 18: Chuyển Biến

Cô ăn hết tô cháo , hắn mới chịu buông tha . Sau đó thì uống thuốc . 

” Đắng lắm ” – Hàn Lệ Ái nhăn mặt nhìn mấy viên thuốc trong tay hắn. 

” Đắng thì mới hết bệnh. Em ngoan ngoãn mau uống đi ” – Vương Lãng Thần dỗ dành cô.

Bây giờ không uống thì chắc chắn hắn sẽ không cho cô đi nên Hàn Lệ Ái đành cắn răng mà uống. Khó khăn lắm mới nuốt trôi mấy viên thuốc vào họng. 

Cô liền đứng dậy thì phát hiện trên người mình là bộ đầm ngủ màu trắng không phải bộ đồng phục ngày hôm qua. Ngay lập tức trừng mắt nhìn Vương Lãng Thần.

 Hắn khóe miệng dâng cao – ” Đừng nhìn tôi như vậy. Tôi không phải loại người thừa nước đục thả câu đâu. Vì hôm qua cả người em ướt sũng lại lên cơn sốt nên tôi mới sai người hầu thay cho em bộ quần áo khác  . Chờ một chút , bộ đồng phục khô lại , người hầu sẽ mang lên ” 

Cô nghe vậy mới yên tâm không tra hỏi hắn.

” Vì sao hôm qua lại đứng dưới mưa như vậy ? ” – Vương Lãng Thần chậm rãi hỏi.

Hàn Lệ Ái vội quay người , tránh ánh mắt dò xét của hắn. Đôi mắt xinh đẹp nhìn ra cửa sổ , lúc sau mới nhàn nhạt lên tiếng – ” Anh không cần quan tâm “

 Nhìn thấy bóng lưng yếu ớt của cô , hắn không kiềm lòng được liền đứng dậy tiến lại gần. Hai cánh tay rắn chắc ôm lấy eo cô từ phía sau.

Hàn Lệ Ái bị làm cho giật mình – ” Anh làm gì vậy ? “

Gương mặt anh tuấn gác lên vai cô , giọng nói trầm thấp vang lên bên tai cô.

” Đồ ngốc , nếu em không nói thì tôi cũng biết . Ngày hôm qua chẳng phải là ngày 24 tháng 3 ?”

Hàn Lệ Ái ngước mắt qua nhìn hắn , ánh mắt có hơi biến động.

” Nhưng tại sao em lại vì một chuyện của quá khứ mà hành hạ bản thân mình như vậy ?! ” – Vương Lãng Thần thấp giọng hỏi.

 Cô không trả lời , lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng của buổi sớm bắt đầu chiếu rọi vào phòng . Bóng dáng người con trai to lớn in xuống sàn nhà che luôn cả bóng dáng bé nhỏ của cô. Giống như đang bảo vệ , che chắn cho cô. 

Một lúc sau , hắn hơi ngập ngừng một chút nhưng vẫn lên tiếng hỏi – ” Rốt cục em đêm đó đã thấy những gì ? “

Hàn Lệ Ái lại giương mắt nhìn hắn đầy ngạc nhiên. Cô không nghĩ hắn sẽ đề cập đến vấn đề này . Đôi mắt xinh đẹp trở nên lạnh lẽo , phủ tầng tầng lớp lớp sương dày. Môi cô hơi mấp máy nhưng lại không nói.

 Vương Lãng Thần thấy được sự thay đổi trong mắt cô liền ôm chặt thân thể mềm mại hơn. Chóp mũi xuyên qua mái tóc suôn mượt màu hạt dẻ của cô . Hít lấy hương thơm dịu nhẹ trên người Hàn Lệ Ái. Chất giọng khàn khàn vang lên.

” Nếu như em không muốn nói tôi cũng sẽ không ép em. Nhưng là  Hàn Lệ Ái  chẳng phải trước giờ em luôn là người lấy đại sự làm cuộc , chỉ quan tâm đến việc lớn chứ không muốn để ý đến việc nhỏ hay sao ? Vậy thì bây giờ vì sao không bỏ qua quá khứ mà hướng đến tương lai ? “

Cô vẫn duy trì sự im lặng , chỉ lắng tai nghe hắn nói.  Hắn thấy cô không nói gì liền mở miệng tiếp tục – ” Em dằn vặt bản thân cũng chẳng thể thay đổi được quá khứ . Chi bằng hãy để tảng đá trong lòng mình xuống , bước qua nó, thanh thản mà sống “

Giọng nói của hắn , vòng tay của hắn thực ra rất ấm áp. Ấm áp đến mức có thể làm tan chảy trái tim đang lạnh giá . 

Một lúc sau , Hàn Lệ Ái mới chậm chạp lên tiếng – ” Đêm hôm đó khi bị bắt cóc đến nhà kho . Tôi đã rất sợ hãi , chị của tôi cũng sợ hãi mà ôm chặt lấy tôi. Tôi khóc lóc sướt mướt làm tên bắt cóc tức giận nên hắn đã đánh tôi. Viên Viên thấy vậy liền bay vào cắn hắn làm hắn trở nên nổi điên. Tên bắt cóc ngay lập tức quăng tôi sang một bên rồi đẩy ngã chị tôi nằm trên sàn lạnh. Hắn.. “

Kể đến đây , giọng cô run lên , gương mặt tái nhợt . Vương Lãng Thần càng ôm chặt cô hơn như muốn an ủi.

” Hắn đã nổi thú tính mà cưỡng bức chị ấy. Viên Viên lúc đó chỉ mới 17 tuổi còn chưa trưởng thành . Đã bị một tên đàn ông cường bạo hành hạ. Chị ấy đã sợ hãi mà hét lên , vừa khóc vừa gọi tên tôi. Tôi lúc đó chỉ mới 12 tuổi , chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó tôi chỉ biết chui vào một gốc run rẩy, mặt cắt không còn giọt máu. Ngay cả khóc cũng không thể . Tên cầm thú đó đã dùng cách tàn bạo nhất để cưỡng bức Viên Viên . Chị ấy đau đớn không chịu được , mất máu quá nhiều mà chết… Thân thể chị ấy tái nhợt nằm trên sàn lạnh , máu chảy ra rất nhiều…”

Hàn Lệ Ái khó nhọc kể đến phần cuối . Cả người lạnh run lên , chỉ có thể dựa vào lồng ngực người phía sau. Tùy ý để hắn ôm chặt lấy mình.

 Cô không biết vì sao mình có thể kể ra chuyện này cho hắn nghe. Cô luôn luôn dấu kín tâm tư mình nhưng ngay lúc này lại muốn giải bày cho hắn biết. Chẳng lẽ chỉ vì một cái ôm của hắn thôi sao ?

Vương Lãng Thần lẳng lặng nghe cô kể , giọng nói trầm thấp lại vang lên – ” Không phải là lỗi của em . Tất cả chỉ là một tai nạn mà thôi “

” Từ nay về sau , đừng tự dằn vặt bản thân, đừng cố tỏ ra mạnh mẽ cũng đừng sợ hãi nữa. Bởi vì… Em còn có tôi…” – Hắn cất giọng trầm ấm.

Ánh mắt của cô lại chấn động. Đối diện với hắn , trái tim cô đột nhiên bị một thứ ngọt ngào nào đó chiếm giữ. Lời hắn vừa thốt ra giống như một lời hứa chắc nịch . 

Hàn Lệ Ái cụp mi xuống , định xoay mặt đi nhưng tay hắn đã vươn lên giữ chặt cằm cô . Gương mặt anh tuấn nghiêng qua , chạm vào môi cô. 

Trong một phút giây , hắn triền miên hôn cô. Ngậm lấy cánh môi mềm mại khẽ cắn mút. Lúc nào cũng vậy , sự ngọt ngào của cô khiến hắn không có cách nào dừng lại , khiến cho trái tim hắn rung động. Làm cho hắn trong lòng vấy lên sự khát khao mãnh liệt.

Hàn Lệ Ái không hề phản kháng. Chỉ đứng im để hắn hôn . Cảm nhận hai cánh tay rắn chắc bao bọc lấy vòng eo nhỏ nhắn. Trái tim không tự chủ được mà đập loạn lên.

 Cặp môi mỏng ranh mãnh sít sao áp lên cánh môi anh đào không chút khe hở. Hắn nhấm nháp môi cô từ chậm rãi cho đến khi trở nên cuồng dã. Nếu có thể hắn muốn mãi mãi có được đôi môi này.

Bắt đầu từ lúc nào mà người con gái này đã nắm giữ toàn bộ tâm tư của hắn ?

Từ khi nào ?

Mà sự chán ghét đã hóa thành triền miên không dứt ?

Rốt cục là từ khi nào vậy ?

…..

Sau khi thay đồ xong hắn trực tiếp lái xe đưa cô về. Hàn Lệ Ái muốn chào chủ tịch một tiếng nhưng ông ấy đã bay ra nước ngoài công tác nên không thể gặp được.

Đưa cô về đến trước cổng biệt thự , Vương Lãng Thần đi vòng qua mở cửa xe cho cô.

” Em ở nhà nghỉ ngơi nhiều một chút ” – Hắn từ tốn căn dặn.

 

 Cô gật đầu một cái –  ” Tôi biết rồi. Anh mau về đi “

Bất thình lình , Lãng Thần bước lên hai tay ôm chặt lấy cô . Cằm đặt trên đỉnh đầu cô . Hàn Lệ Ái muốn đẩy hắn ra nhưng không được nên đành mặc hắn.

Hồi lâu , hắn mới chịu bỏ ra . Vươn tay xoa đầu cô – ” Được rồi , tôi về đây “

Nói xong , hắn xoay người bước vào xe. Chiếc xe từ từ lăn bánh di chuyển.

 Cô đứng đó nhìn thật lâu. Một thứ cảm xúc khó hiểu đan xen trong lòng cô.

*********************************

Một tuần sau

…Biệt thự Vương gia…

loading...

Vương Khải đang ngồi trong phòng làm việc đọc báo thì tiếng gõ cửa vang lên.

” Vào đi ” – Ông lớn tiếng nói.

 Cánh cửa được đẩy ra, Vương Lãng Thần bước vào .

” Thưa cha gọi con lên ? ” – Hắn cúi đầu nói.

Vương Khải đặt tờ báo. Ánh mắt uy nghiêm ngước lên nhìn hắn – ” Tuần sau , có cuộc họp cổ đông . Con hãy đến công ti với ta để ta giới thiệu con với mọi người để còn bắt đầu làm quen với công việc ở đó “

” Cha thừa biết con sẽ không đi. Chuyện này 2 người chúng ta đã nói với nhau biết bao nhiêu lần rồi ” – Vương Lãng Thần chau mày đáp.

Ông lão trước mặt nheo mắt nhìn hắn , giọng nói rắn rỏi cất lên – ” Lần này không đi cũng phải đi. Con không đi ta cũng sẽ dùng biện pháp mạnh để lôi con đến tập đoàn làm việc. Sau này mọi thứ của ta đều do con thừa kế , con phải học cách chấp nhận và quản lí nó ! “

” Con không thích kinh doanh, chuyện này không phải cha không biết. Chuyện con không thích thì sẽ không thể làm.  Nếu như bắt ép thì con cũng không thể quản lí tốt cho cha. Vì vậy xin cha đừng ép con, con nhất định không vào công ti làm việc ! ” – Hắn kiên quyết nói.

” Không quản lí tập đoàn thì anh làm gì ? Làm xã hội đen à ? Anh tưởng tôi không biết cái hội gì đó của anh ?! Tôi còn để yên bởi vì tôi chưa muốn nói tới. Không nói nhiều nữa , tuần sau anh phải có mặt ở tổng công ti cho tôi ! Nếu không ngay cả mẹ mình anh cũng không được gặp ! ” – Giọng nói lạnh lùng của Vương Khải vang lên.

 Hai tay hắn siết chặt thành quyền , ánh mắt trở nên tức giận – ” Cha dùng mẹ để uy hiếp con ? “

” Không phải ta muốn làm như vậy . Mà chính là con đã ép ta ” – Ông từ tốn đáp.

” Cha , con không còn một đứa trẻ để cha dắt mũi , đặt đâu thì ngồi đó. Con sẽ không để bị cha uy hiếp nữa , con cũng sẽ không để mẹ chịu ủy khúc nữa ! “

” Anh sẽ làm được gì ? Tôi đã từng nói với anh , anh còn có nợ với Vương thị suốt 17 năm sống trên đời , bây giờ anh phải có trách nhiệm báo đáp ân huệ đó ! “

” Con không… ” 

Vương Lãng Thần tức giận lớn tiếng nhưng đã bị cha hắn chặn họng.

” Im miệng !”

Ông điều chỉnh lại tâm trạng lại mở miệng một cách uy nghiêm – ”  Chuyện này con không thể tay không phủi bỏ trách nhiệm được đâu. Con hãy tự về phòng mà suy xét đi ! Còn nữa lo chuẩn bị tâm trạng tốt nhất , cuối tuần này ta sẽ tổ chức sinh nhật cho con . Tất cả mọi người trong giới thượng lưu và báo chí đều đến, ta sẽ giới thiệu con cùng Hàn Lệ Ái. Lo mà chuẩn bị cho tốt đi ” 

Hai tay Vương Lãng Thần càng siết chặt. Hắn không trả lời , cúi đầu một cái rồi bỏ đi ra ngoài.

 Lúc nào cũng vậy, mọi thứ đều do cha hắn tự ý quyết định. Cho dù thế nào đi nữa , hắn cũng sẽ không tham gia vào việc kinh doanh. Lần này hắn sẽ không để cha có thể uy hiếp.

 ***************************************

Cuối tuần

Hàn Lệ Ái đứng trong phòng ngủ vừa thay một chiếc đầm dạ hội màu tím . Ngắm nhìn mình lần cuối trong gương.

 Bộ đầm ôm sát lấy người cô , lộ ra những đường cong còn chưa trưởng thành của tuổi 17 . Gương mặt xinh đẹp diễm lệ được trang điểm nhẹ nhàng. Khí chất thanh nhã cao quý kết hợp với vẻ xinh đẹp rạng ngời của cô tạo nên một tác phẩm tuyệt hảo. Như một nữ thần trong tranh bước ra .

Tối nay , là buổi tiệc sinh nhật 18 của Vương Lãng Thần. Vương Khải đã tổ chức một bữa tiệc rất lớn cho hắn. Mời cả báo chí đến để chính thức giới thiệu người thừa kế của Vương thị cùng hôn ước của cô và hắn.

Đột nhiên , tiếng điện thoại di động vang lên làm cô giật mình. Hàn Lệ Ái lục lọi trong túi xách tìm điện thoại. Mau chóng bắt máy.

” Alo , là bác đây. Cháu đang chuẩn bị đi dự tiệc sinh nhật của Lãng Thần phải không ? ” 

Giọng Lam Doanh vang lên từ trong điện thoại.

” Vâng , cháu đang chuẩn đi  ” – Cô nhẹ giọng đáp.

 Con trai mình tổ chức tiệc sinh nhật nhưng Lam Doanh lại không được phép tới . Điều này quả thật rất đau lòng . Bà không thể được tận mắt nhìn thấy con trai mình trưởng thành.

” Bác hình như không được khỏe phải không ạ ? ” – Cô nghe thấy giọng nói yếu ớt của Lam Doanh liền nảy sinh lo lắng.

” Không có gì đâu , bác chỉ là hơi mệt trong người một chút. Cháu giúp bác một chuyện được không ? “

” Bác cứ nói , không cần khách khí đâu ạ “

” Trước khi cháu đến dự tiệc có thể ghé qua nhà bác lấy một thứ không ? Bác có món quà muốn tặng cho Thần nhi “

” Vâng , được ạ. Cháu lập tức đến ngay ” 

” Cám ơn cháu “

Cúp máy , Hàn Lệ Ái cầm lấy giỏ xách xuống lầu. Người hầu và quản gia đều đang đứng đợi cô ở trước cửa . Ngoài cổng còn có chiếc Maybach màu trắng sang trọng đợi sẵn.

” Tiểu thư , người thật xinh đẹp ” – Bà quản gia không kiềm được mà thốt lên lời khen.

 Cô chỉ cười nhẹ – ” Cám ơn quản gia Từ “

Nói xong , cô bước ra khỏi biệt thự ngồi vào xe. Chiếc Maybach khởi động máy rồi rời đi .

***********************************

” Bác gái , bác làm sao vậy ? Bác có nghe cháu nói không ?! “

Vùa bước vào nhà , cô đã phát hiện ra cơ thể người phụ nữ nằm ngất xỉu trên sàn nhà. Hàn Lệ Ái liền hốt hoảng chạy đến.

 Cô lay bà dậy nhưng bà không tỉnh . Lại nhìn thấy một ít máu trên tay bà , trên khóe miệng cũng còn dính một ít máu. Quá sợ hãi , Hàn Lệ Ái ngay lập tức đỡ Lam Doanh ra xe , chạy nhanh đến bệnh viện.

 Đến bệnh viện , Lam Doanh được đưa vào phòng cấp cứu . Cô ngồi bên ngoài chờ đợi mà  sốt ruột không thôi.

Một lúc sau bác sĩ mới bước ra , Hàn Lệ Ái lập tức chạy đến hỏi thăm.

” Bệnh nhân là bị xuất huyết dạ dày. Là do bệnh viêm loét dạ dày mà ra. Cũng may là phát hiện kịp nếu không sẽ bị biến chứng thành ung thư dạ dày “

Cô liền khẩn trương lo lắng – ” Vậy bác ấy có bị làm sao không ? “

” Hiện tại thì không sao . Nhưng vẫn phải điều trị và theo dõi . Tôi sẽ kê đơn thuốc . Thời gian tới phải để bệnh nhân dùng thuốc điều trị kết hợp với việc ăn uống khoa học và phải tránh bị Stress ” 

” Tôi biết rồi . Cám ơn bác sĩ ” 

Mục lục
loading...