Menu

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu-Chương 17


Dạy Dỗ Vị Hôn Phu


Tác giả: Tiểu Yết ( Jih )


Chương 17: Sự Khác Thường Của Hàn Lệ Ái

Sau khi nấu xong mọi người lại bắt đầu dọn ra cùng nhau ăn tối . Ba người vừa ăn vừa trò chuyện rất vui vẻ , thực ra chỉ có cô và Lam Doanh là cùng nhau bàn luận đủ thứ . Còn hắn thì lâu lâu mới nói một câu.

Một cảm giác ấm cúng mà chỉ có gia đình thực sự mang lại . Hàn Lệ Ái là lần đầu tiên cảm nhận được thứ ấm áp nhỏ bé mà kỳ diệu này. Ngay cả hắn cũng vậy.

” Lệ Ái , sao cháu lại ăn ít như vậy ? “

” Cháu chỉ ăn nhiêu đây là no lắm rồi. Hôm nay nhờ bác nấu cơm ngon nên cháu mới có thể ăn nhiều như vậy ” – Cô cười cười buông đũa.

Đích thực hôm nay là lần đầu tiên cô ăn nhiều như vậy . Hai chén cơm là quá nhiều , bình thường ăn cơm cô còn ăn không hết một chén. Từ nhỏ đến lớn , Hàn Lệ Ái đều bị chứng biếng ăn. Nên chẳng muốn ăn gì nhiều.

” Dỗ ngọt bác thôi sao ? ” – Lam Doanh hiền hậu nói.

Cô vội lắc đầu – ” Không đâu . Thực sự rất ngon “

Vương Lãng Thần nhíu mày nhìn qua chén cơm của cô. Tia quỷ dị lại phát ra. Nhìn trông có vẻ cảm thấy khó chịu.

 Trời bắt đầu khuya, Vương Lãng Thần mới đưa cô về . Hai người lúc nào ngồi trong xe cũng duy trì sự im lặng và lần nào hắn cũng phải lên tiếng.

 Hôm nay cũng không ngoại lệ .

” Mẹ tôi… “

Hắn chỉ vừa mở miệng thì cô đã đột ngột cắt ngang – ” Mẹ của anh lúc nãy đột nhiên muốn ở nhà ăn cơm anh không thấy lạ sao ? “

” Có , rất lạ. Mẹ tôi vốn dĩ muốn cùng chúng ta ra ngoài ăn ” – Vương Lãng Thần nghiêm túc trả lời cô. Thì ra không chỉ mình hắn thấy sự kì lạ trong mắt mẹ. Nhưng hắn không tài nào đoán được lý do.

 Hàn Lệ Ái chậm chạp lên tiếng – ” Bác gái vì muốn giữ thể diện cho anh nên không muốn cùng anh đi đến chỗ đông người để họ xì xào bàn tán về bác . Cũng không muốn Vương chủ tịch biết được anh dẫn bác ấy ra ngoài ăn tối nếu như vậy , chủ tịch sẽ làm khó anh. Bác gái từ đầu chí cuối là đều không muốn anh bị khó xử ” 

Thì ra là như vậy. Là hắn quá thờ ơ , không quan tâm đến mẹ mình . Mẹ hắn thương yêu hắn như vậy mà hắn chưa thể báo đáp lại còn khiến mẹ chịu nhiều ủy khúc. 

” Bác gái yêu thương anh như vậy . Chẳng lẽ anh muốn mãi mãi dấu đi chuyện anh là con của bác , để bác chịu bao nhiêu ủy khúc sao ? ” – Cô nhẹ nhàng hỏi.

” Tất nhiên là không . Chờ một thời gian nữa khi tôi đủ quyền , nhất định sẽ công khai mẹ mình ” – Lãng Thần kiên định nói. 

Hàn Lệ Ái đột nhiên khẽ cười lạt – ” Anh muốn có quyền nhưng lại không chịu đến quản lí công ty “

” Không phải chỉ có đứng đầu tập đoàn thì tôi mới trở thành người có quyền ” 

” Ý anh là đứng đầu xã hội đen. Vương Lãng Thần , tôi không hiểu vì sao rốt cục một thiếu gia có gia thế như anh không thích ngồi trong văn phòng dùng đầu óc để điều khiển tập đoàn mà lại thích đi ra ngoài kia chịu bao nguy hiểm , chém giết lẫn nhau chỉ vì một địa bàn nào đó. Chẳng lẽ con người anh chỉ biết dùng bạo lực thôi sao ? “

Vương Lãng Thần nghe cô hỏi chỉ nhàn nhạt đáp – ” Hàn Lệ Ái , đừng xem thường thế giới đó. Có thể em nghĩ thế giới mà tôi chọn khác xa so với thế giới của em. Nhưng thực ra bản chất của chúng đều giống nhau cả , đều là người muốn câu xé người , muốn chiếm được quyền hành . Chỉ khác nhau ở chỗ trong thế giới của em , em chỉ toàn đối mặt với những kẻ chỉ có thể dùng trí tuệ để đối đầu. Còn trong thế giới của tôi , tôi chỉ toàn gặp những kẻ chỉ có thể dùng bạo lực để giải quyết . Trông khác nhưng thực chất đều như nhau mà thôi”

” Anh đúng là có kiểu lý luận rất khác người ” – Cô cười lạnh.

” Chẳng phải học tập em sao ? ” 

” Nhưng tôi vẫn muốn anh hiểu một điều ‘Muốn người khác tôn trọng , trước hết mình phải đủ mạnh’. Nếu anh muốn nắm trong tay quyền quyết định , trước hết anh phải mạnh hơn cả cha của mình . Nếu không lời nói của anh với chủ tịch mà nói không đáng cân nào” – Hàn Lệ Ái nhẹ giọng nói. Đây là bài học thứ 3 cô muốn hắn biết. Nếu hắn không nắm được quyền hành tập đoàn trong tay , thì lời nói của hắn đối với Vương Khải một chút cũng không đáng nghe.

Vương Lãng Thần không lên tiếng , ánh mắt vẫn tập trung lái xe . Lúc sau mới lên tiếng hỏi , có phần trêu đùa – ” Em là đang lo lắng cho tương lai của tôi ? “

” Anh và tôi sẽ cùng nhau kết hôn . Tương lai của anh tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến tôi ” – Hàn Lệ Ái lạnh lùng đáp.

 Nếu như hắn công khai mẹ mình là Lam Doanh , chắc chắn sẽ chấn động dư luận . Đến lúc đó , cha cô sẽ không thể nào chấp nhận sự lừa dối này mà hủy hôn , sẽ mất đi cơ hội hợp tác với Vương thị. Nhưng cô cũng rất muốn giúp Lam Doanh .

Nên vì vậy cô muốn hắn vào Vương thị làm việc , tham gia kinh doanh , nắm chắc lấy quyền hành, lôi kéo thế lực cho mình, chứng minh năng lực điều hành của bản thân . Đợi đến lúc đó , cho dù Vương Khải có muốn cản cũng không được. Lãng Thần có thể đường đường chính chính công khai mẹ mình.

” Tôi sẽ nắm trong tay quyền quyết định theo cách của tôi nên em yên tâm ” – Hắn chắc nịch nói.

Hàn Lệ Ái hít thở sâu một cái rồi lại thở ra . Ánh mắt lẳng lặng hướng ra ngoài cửa sổ. Cô im lặng . Được , cứ coi như lần này cô tin hắn , chờ xem hắn dùng cách gì .

**********************************

Sáng thứ 6 , Vương Lãng Thần vào lớp đã nhìn thấy cô ngồi trong lớp rồi. Bình thường , đợi đến khi chuông reo hắn mới vào nhưng hôm nay lại phá lệ đi sớm một bữa.

 Hàn Lệ Ái đi học rất sớm , ngày nào cũng vậy . Hắn vào lớp đã nhìn thấy cô . Có điều lúc nào cũng thấy cô ngồi đọc sách, không mảy may quan tâm đến những thứ xung quanh , ngước mắt lên nhìn hắn cũng không có. Điều này làm Vương Lãng Thần có chút bực bội.

 Mấy quyển sách dày cộm nhàm chán đó hay đến vậy sao ?!

Hay đến mức cô không thèm để ý đến sự có mặt của hắn. Vương Lãng Thần bước lại kéo ghế ngồi ngay trước mặt cô.

Ánh mắt của Hàn Lệ Ái vẫn chú tâm vào trang sách , không thèm liếc mắt đến người đối diện lấy một cái. 

Hắn càng bực vươn tay che quyển sách lại , không để cô đọc được.

” Quyển sách này hay đến vậy à ? Một chút cũng không quan tâm đến sự có mặt của tôi sao ? “

Hàn Lệ Ái bấy giờ mới ngước mắt lên nhìn hắn , nhưng ánh mắt cô rất lạ . Rất lạnh và sâu hun hút . Cô không trả lời , gấp quyển sách lại để nằm trên bàn. Cả người đứng dậy , đi thẳng ra khỏi lớp.

 Hắn nhìn cô ngạc nhiên . Nếu như là bình thường cô chẳc chắn sẽ nói gì đó chọc giận hắn nhưng lúc này , cô không phản ứng gì mà lại bỏ đi ra ngoài . Ánh mắt của cô cũng khác so với bình thường. Tuy rằng cô là một người rất lạnh lùng nhưng thực sự mà nói cô không phản ứng gì làm hắn đột nhiên lo lắng.

 Hàn Lệ Ái hôm nay có điều gì rất lạ.

Giờ ăn trưa , Vương Lãng Thần cũng không thấy bóng dáng của cô. Hỏi Thiệu Nha và Vu Tích Kỳ bọn họ đều nói rằng không biết. Hắn cảm giác có điều gì đó không ổn.

Ngồi trong lớp học , hắn cứ chăm chăm nhìn sang cô nhưng cô không hề hay biết hay nói đúng hơn cô không buồn để ý. Suốt cả buổi học , Hàn Lệ Ái không nói chuyện với hắn câu nào. Dáng vẻ lãnh đạm của cô khiến Lãng Thần vô cùng khó chịu cùng sốt ruột.

Đến giờ ra về , trời bắt đầu mưa to. Mưa nặng hạt trút xuống , không khí bỗng dưng trở nên trầm xuống , lạnh hơn. Vương Lãng Thần sắp xếp tập vở xong , ngước mắt lên đã không thấy cô đâu . Ngực hắn trở nên phập phồng lo âu.

Nghĩ rằng cô đã về , hắn đành mang balo ra ngoài cổng . Nhưng khi định bước vào trong xe của tài xế thì hắn phát hiện chiếc Maybach màu trắng vẫn còn đậu trước cổng. Người tài xế đứng bên cạnh đang xem đồng hồ trông ngóng. Vương Lãng Thần biết là cô chưa về.

Không hiểu sao , ngay lập tức hắn chạy vào lại trong trường kiếm cô . Đi cả một vòng sân trường tìm kiếm, tất cả các phòng hắn đều xem qua. Cuối cùng hắn phát hiện cô đang ở khuôn viên đằng sau trường.

 Hàn Lệ Ái đứng giữa sân trong khi mưa đang nặng hạt. Cả người cô ướt sũng , cô vẫn đứng im như trời trồng , không nhúc nhích. Gương mặt xinh đẹp cúi gầm xuống , đôi mắt nhắm lại đau thương. Hứng từng giọt mưa rơi xuống . 

loading...

Vương Lãng Thần nhìn thấy vậy liền tức giận. Trái tim căng ra lo lắng đến cực hạn. Người con gái này ! Không biết dầm mưa như vậy sẽ đổ bệnh sao ?! Không biết tránh mưa sao ?!

Hắn ngay lập tức cầm dù chạy lại che cho cô , tức giận nói – ” Em đang làm trò gì vậy ?! Muốn đổ bệnh sao ?! Lại đứng dưới mưa như vậy làm gì ?! “

Hàn Lệ Ái ngước mặt lên , đầu tóc ướt sũng – ” Để tôi yên “

Vương Lãng Thần càng thêm giận dữ – ” Yên cái gì ?! Để em điên rồ đứng dầm mưa sao ?! “

Cô lạnh lùng nhìn hắn – ” Mặc kệ tôi “

Lời nói của cô như đổ dầu vào người hắn. Vương Lãng Thần không chịu được nữa liền nắm kéo cánh tay cô nhưng không ngờ cả người cô như không có sức lực ngã nhào vào lòng hắn . Mất ý thức rồi từ từ ngất đi.

Hắn hoảng hốt đỡ lấy Hàn Lệ Ái , khuỵu người xuống ôm cô. Cả người cô ướt sũng , lạnh lẽo . Hắn cảm nhận được cô đang run rẩy trong tay mình . Cô là đang sốt cao !

Ngay lập tức , Vương Lãng Thần bế cô lên , ra khỏi trường , lên xe về nhà hắn. 

 **************************************

… Biệt thự Vương gia…

Hắn đặt Hàn Lệ Ái nằm lên giường mình , sai người thay đồ khô cho cô . Sau đó Vương Lãng Thần gọi bác sĩ đến khám , hắn đợi cho đến khi vị bác sĩ khám xong và chích thuốc , hắn chăm chú nghe ông ta dặn dò rồi nhận thuốc. 

Vị bác sĩ rời đi , suốt một buổi tối hắn đều là ngồi bên cạnh giường chăm sóc cho cô . Không chịu rời đi , ngay cả ăn tối hắn cũng không động đến . Ban đêm , khi thấy cô thực sự đã hạ sốt . Hắn mới chịu rời đi một chút để tắm rửa thay đồ ướt trên người. 

Vương Lãng Thần ra khỏi phòng tắm đã nghe tiếng sấm chớp ầm ầm ngoài cửa sổ. Trời lại bắt đầu mưa lớn. Đột nhiên , hắn nghe thấy tiếng la. 

Hắn giục khăn tắm xuống , hớt hải chạy ngay đến bên giường thì thấy cô đang khóc. Hàn Lệ Ái vẫn còn đang ngủ và gặp ác mộng. Cô khóc lóc nức nở .

” Chị ơi… Chị… “

Vương Lãng Thần lo lắng không thôi định chạm vào gương mặt cô nhưng Hàn Lệ Ái đã nắm lấy tay hắn níu giữ . Cô khóc nức nở gọi tên chị mình. Đây là lần đầu tiên hắn thấy cô khóc. Trái tim như bị ai đâm vào một nhát dao . Đau lòng không thôi . 

Đột nhiên hắn nhớ ra hôm nay là ngày 24 tháng 3 . Lãng Thần đã từng xem qua tập hồ sơ của Vu Tích Kỳ đưa cho mình . Ngày mà cảnh sát xông đến giải cứu cô , là ngày mà chị cô chết,  chính là ngày này. 

Thì ra là như vậy…

 Vương Lãng Thần đau lòng vươn tay lau nước mắt cho cô. Hàn Lệ Ái vẫn nắm chặt lấy tay hắn mà nức nở. Không kiềm lòng được , hắn giở chăn ra , chui vào nằm bên cạnh. Hai cánh tay to lớn ôm siết lấy cô . Khẽ dỗ dành cô. 

Hàn Lệ Ái mê man , cảm thấy có vòng tay ấm áp bao bọc mình. Rất to lớn , rất an toàn khiến cô không còn sợ hãi nữa. Cô bắt đầu nín khóc , vùi mặt vào lồng ngực hắn ngủ thiếp đi.  

Hành động của cô lại làm trái tim hắn rung động , loạn nhịp.  Hắn ôm thân thể mềm mại của cô vào trong người. Cổ họng không khỏi than nhẹ một tiếng . Tự dưng hắn phát hiện , hắn là đang tự tra tấn bản thân. Cả người nóng lên , dục vọng của hắn bắt đầu thức dậy.

 Vương Lãng Thần chỉ có thể cố hết sức lực kiềm chế. Làm sao hắn dám làm tổn thương cô. 

Đáng chết , đây là lần đầu hắn phải kiềm chế như thế này. Trước giờ đối với những cô gái khác , chỉ cần hắn cảm thấy mình muốn sẽ ngay lập tức leo lên giường cùng. Vả lại , hắn trước giờ khả năng kiềm chế rất tốt , hắn chỉ muốn phát tiết khi nào cần phát tiết. 

Nhưng tại sao trước mặt người con gái này , cứ lần lượt hết lần khác hắn hoàn toàn không thể khống chế bản thân mình. Đối với Hàn Lệ Ái , hắn luôn luôn có một cảm xúc mãnh liệt khác thường mà hắn không hiểu nổi.

” Hàn Lệ Ái , em đã làm gì tôi thế này ? ” – Vương Lãng Thần giọng khàn khàn hỏi nhỏ bên tai cô. 

Hàn Lệ Ái không biết gì , vẫn say sưa chìm đắm trong giấc ngủ. 

Hắn cúi xuống , tìm kiếm đôi môi anh đào mà ngậm lấy . Triền miên hôn cô rồi thả ra. Thỉnh thoảng , hắn lại áp cặp môi nóng hổi của mình lên cánh môi ngọt ngào của cô. Cô vẫn không hay biết gì , gương mặt nũng nịu như một đứa trẻ.

 Đột nhiên , Vương Lãng Thần tìm thấy cảm giác thích thú với thú vui hôn trộm này nên hắn cứ tiếp tục mà chơi đùa môi cô. Càng lúc càng siết chặt thân thể mềm mại của cô. 

Để rồi sau đó , hắn lại phải kiềm chế , lại than nhẹ. Vương Lãng Thần dừng ngay hành động đó lại vì hắn biết nếu tiếp tục hắn sẽ hoàn toàn đánh mất lý trí. 

Điều chỉnh lại tâm trạng , hắn ôm cô nhắm mắt ngủ.

***********************************

Sáng hôm sau , lúc Hàn Lệ Ái tỉnh dậy liền giật mình nhận ra cô đang nằm trên một chiếc giường lạ trong một căn phòng xa lạ. Vội dụi mắt , cô mới nhận ra đây là phòng của Vương Lãng Thần . Sao cô lại ở đây ?

Đúng lúc đó , cánh cửa phòng mở ra. Dáng người cao lớn của người con trai di chuyển vào phòng. Trên tay bưng một tô cháo , ly nước và thuốc. 

” Sao tôi lại ở đây ? ” – Hàn Lệ Ái nhẹ giọng hỏi.

” Hôm qua em đứng dầm mưa. Sau đó thì ngất đi vì sốt cao . Tôi cũng không thể thấy chết mà không cứu nên đã đưa em về nhà tôi rồi gọi bác sĩ đến để khám ” – Hắn đặt cái khay thức ăn xuống tủ đầu giường , từ tốn trả lời cô.

Cô không hỏi gì nữa , trực tiếp giở chăn ra bước xuống giường nhưng đã bị hắn cản lại – ” Trong người vừa mới sốt xong. Em định đi đâu ? “

” Tôi muốn về nhà ” – Cô lạnh lùng nói .

” Chưa được. Nếu như em còn chưa ăn hết tô cháo và uống số thuốc này thì tôi sẽ không cho em đi ” – Vương Lãng Thần nghiêm giọng nói .

Hàn Lệ Ái mệt mỏi trong người không có hơi sức cùng hắn tranh cãi nên im lặng , cầm lấy tô cháo ăn . Thấy điệu bộ ngoan ngoãn của cô , hắn cảm thấy có chút hài lòng. Suốt lúc cô ăn cháo , hắn đều lẳng lặng ngồi bên giường chăm chú nhìn cô , chờ cô ăn hết .

Nhưng Hàn Lệ Ái chưa ăn hết được nửa tô cháo đã đặt xuống – ” Tôi no rồi. Không ăn hết được đâu “

Hắn cau mày không hài lòng . Từ lúc quen biết cô , hắn để ý rằng cô dường như ăn rất ít. Chỉ ăn một chút là đã than no. 

” Em ăn ít như vậy thì làm sao bồi bổ được sức khoẻ , đã mới bệnh dậy thì ăn nhiều một chút ” – Hắn lại nghiêm giọng nói.

” Tôi không ăn nổi nữa. Đối với tôi , như vậy là quá nhiều rồi ” – Cô nhàn nhạt trả lời.

” Ngay cả mèo cũng ăn nhiều hơn em. Em không ăn thì tôi đút ” 

Vừa trách móc, Vương Lãng Thần vừa cầm tô cháo lên . Múc một muỗng thổi nguội đưa đến trước mặt cô. Ánh mắt đầy uy nghiêm.

 Hàn Lệ Ái biết là không thể tránh né được nên đành mở miệng ăn. Cô có lẽ vì bệnh mà trở nên ngoan ngoãn hơn, dễ bảo hơn rồi. 

Mục lục
loading...