Menu

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu-Chương 16


Dạy Dỗ Vị Hôn Phu


Tác giả: Tiểu Yết ( Jih )


Chương 16: Hạnh Phúc Nhen Nhóm

Câu nói này vừa như một lời tuyên bố lại giống một lời đồng ý của Vương Lãng Thần đối với cô.

Hàn Lệ Ái lẳng lặng nhìn hắn , không nói gì. Xoay người rời khỏi vòng vây của hắn, cất đồ vào balo kéo khóa lại.

Vương Lãng Thần trông thấy gương mặt xinh đẹp kia không chút biểu hiện mà cau mày. Còn tưởng , cô sẽ tức giận hoặc là nói mấy lời chửi mắng xiên xéo hắn. Nhưng đây hoàn toàn khác với dự tính của hắn. Cô lại không có một chút phản ứng với hắn.

Hàn Lệ Ái vẫn giữ nguyên vẻ lãnh đạm. Điều này càng làm Vương Lãng Thần khó hiểu.

” Anh mặc áo vào đi. Tôi ra ngoài trước “

Nói rồi , cô mở cửa bước xuống xe. Hàn Lệ Ái không nói gì không phải vì cô không khó chịu hay tức giận . Nhưng cô có quyền ngăn cản hắn sao.

 Cô với hắn sẽ cùng nhau kết hôn , chuyện tiếp xúc này không sớm thì muộn cũng phải có. Bây giờ cô tức giận , hắn cũng có thể đem tư cách vị hôn phu ra nói .

Cô vẫn là nên không quan tâm đến những chuyện nhỏ nhặt . Chuyện cô cần quan tâm là chuyện chính sự kia. Vả lại…

 Hàn Lệ Ái cũng không muốn để ý đến nụ hôn lúc nãy là đùa bỡn hay thực sự . Cho dù trong lời nói vừa rồi của hắn có ý tứ gì cô cũng không muốn biết  . Cô không muốn hiểu , không muốn quan tâm. 

Đúng lúc cô xuống xe thì Thiệu Nha và Vu Tích Kỳ đang đi tới .

” Sao hai người ở trong đó lâu vậy ? Lão đại vết thương không sao chứ ? ” – Thiệu Nha hỏi.

 Vu Tích Kỳ nhìn thấy cánh môi sưng tấy của cô liền đoán ra ngay chuyện gì vừa xảy ra. Cậu ánh mắt đầy ý cười nhìn cô.

Thấy ánh mắt của người đối diện nhìn mình , Hàn Lệ Ái vội tránh né , nhìn sang Thiệu Nha – ” Vết thương của Lãng Thần khá sâu , tôi chỉ là tạm thời cầm máu . Vẫn phải đưa anh ta đi bệnh viện để khâu vết thương lại “

Thiệu Nha nghiêm túc gật đầu – ” Được rồi mình sẽ ngay lập tức đưa lão đại đi “

Đúng lúc đó , Vương Lãng Thần đã mặc áo xong mở cửa ra khỏi xe . Thiệu Nha liền tiến lên – ” Lão đại , mình đưa cậu đến bệnh viện khâu vết thương lại “

Hắn không nói gì , chỉ liếc qua nhìn bóng lưng cô. Tuy Hàn Lệ Ái quay lưng lại nhưng cô vẫn cảm thấy có luồn điện chạy dọc sóng lưng . Cô biết hắn đang nhìn mình.

” Hàn Lệ Ái , cậu cùng đi chứ ? Dù sao cậu cũng phải đưa lão đại về nhà trình diện chủ tịch Vương ” – Thiệu Nha thấy vậy bèn lên tiếng gọi .

Bấy giờ , Hàn Lệ Ái mới xoay lưng lại , nhàn nhạt nhìn người đang hỏi , trả lời chỉ đúng một từ – ” Đi “

Cô không nhìn hắn nhưng Vương Lãng Thần cứ chăm chú nhìn về phía cô. Mọi việc đều rơi vào tầm mắt của Vu Tích Kỳ. Cả tuần nay , hai người có những cử chỉ rất mờ ám nha…

Chẳng lẽ lão đại đã thực sự đồng ý hôn ước này. Điều đáng nghi hơn là lão đại thích Hàn Lệ Ái ?

*************************************

Cả ba người lái xe đi đến một bệnh viện tư nhân gần đó để khâu vết thương lại . Vu Tích Kỳ không đi chung vì còn bận việc. 

Lúc vào khâu vết thương , vị nữ bác sĩ trẻ và y tá kia cứ nhìn chăm chăm Vương Lãng Thần. Không khó nhận ra vẻ mê mệt trong mắt họ. Một người cao lớn , anh tuấn , khí chất cao ngạo , uy nghiêm như hắn đương nhiên sẽ khiến toàn bộ phụ nữ mê mệt dù hắn chưa đủ tuổi trưởng thành đi nữa. 

Vả lại ai mà không biết đến Vương thiếu gia danh tiếng lẫy lừng ở đất Bắc Kinh. Một Vương Thần  làm mưa làm gió , đứng đầu cả một tổ chức xã hội đen . Ít ra hình của hắn cũng tràn ngập trên internet vì vẻ đẹp trai không tưởng của mình.

Thiệu Nha đương nhiên cũng không bị bỏ qua. Trái với vẻ đẹp của Lãng Thần , gương mặt trắng trẻo búng ra sữa lại tuấn mĩ của cậu cũng làm cho mấy cô gái trong bệnh viện không thể rời mắt .

Chỉ có mình cô là bị vị bác sĩ và y tá kia bỏ xó nha. Chỉ biết ân cần với Vương Lãng Thần rồi lại hỏi thăm Thiệu Nha. Hàn Lệ Ái cô xem như không bằng không khí.

Xong xuôi , Thiệu Nha đưa hai người về . Vừa vào đến Vương gia biệt thự đã thấy Vương Khải ngồi ở phòng khách chờ sẵn.

” Hai đứa đi đâu giờ này mới về ? ” – Ông nghiêm giọng hỏi. 

Hàn Lệ Ái cúi chào rồi lễ phép trả lời – ” Thưa tụi con ra ngoài hẹn hò ạ. Xin lỗi chủ tịch vì con đã tự ý đưa Lãng Thần đi mà không xin phép trước “

” Nếu đã vậy , tại sao còn chạy trốn khỏi vệ sĩ ? ” – Ông tiếp tục hỏi.

 Cô định lên tiếng nhưng người bên cạnh đã cướp lời cô – ” Là con đột ngột kéo cô ấy chạy, không phải cô ấy muốn “

Sau đó , hai người viện vài cớ qua loa với Vương Khải . Tuy rằng ông muốn tra hỏi thêm nhưng vì nể mặt Hàn Lệ Ái nên ông không hỏi. 

Vết thương của hắn hoàn toàn không bị phát hiện vì hắn mặc áo sơ mi đen tay dài nên đã che được nửa bắp tay trên . Ngay cả vết máu trên áo cũng không bị nhìn thấy .

” Vậy cháu xin phép về trước. Chủ tịch cũng nên nghĩ ngơi sớm đi ạ ” – Cô nhẹ nhàng cúi chào.

” Được rồi , vậy cháu về nhà nghỉ ngơi sớm đi . Cũng tối rồi ” – Vương Khải ôn tồn nói.

 Khi cô xoay người rời khỏi phòng khách thì người bên cạnh bước theo ra ngoài nắm lấy cánh tay cô kéo lại – ” Tôi đưa em về “

Hàn Lệ Ái lắc đầu , gạt nhẹ tay hắn ra – ” Không cần . Anh đã về nhà rồi thì ở nhà nghỉ ngơi đi , tôi cũng đã gọi tài xế đến rước rồi “

Hắn tính mở miệng nhưng cô đã tiếp lời – ” Chủ tịch không phải là không biết anh đã đi đâu. Ông ấy cẩn trọng như vậy tất nhiên là sai người đi theo dõi chúng ta . Nhưng vì có tôi đi cùng nên chủ tịch mới không muốn tra hỏi thêm. Vì vậy tốt nhất sắp tới anh nên ở nhà làm con ngoan  đi “

Hắn nhìn cô không nói gì . Lúc sau mới thấp giọng nói – ” Được rồi em về đi . Ngủ sớm một chút , chuyện xảy ra hôm nay chắc đã dọa đến em không ít ” 

Câu nói này đầy ý tứ nha. Hắn muốn nói chuyện trong sòng bạc hay là nụ hôn kia.

Hàn Lệ Ái nhất thời không nghĩ ra , chỉ tùy tiện gật đầu một cái rồi rời khỏi. Để lại hắn đứng đó , khóe miệng giơ cao không ít.

 ***************************************

Thấm thoát , một tháng đã trôi qua . Mối quan hệ của cô và Vương Lãng Thần càng lúc lại càng khó hiểu nhưng có thể nói là tiến triển. Hắn tuy ngoài miệng không thừa nhận là đồng ý hôn ước này . Nhưng hắn cũng không có chút phản kháng hay đối chọi nào.

 Ngược lại , Vương Lãng Thần thường xuyên có những hành động hay lời nói mờ ám với cô. Mà Hàn Lệ Ái chỉ lạnh lùng không quan tâm. Từ cái đêm trong xe đó , cô cảm thấy hắn đối với cô hoàn toàn thay đổi hay cũng có thể ngay trước đó đã thay đổi , không còn hung dữ hay tức giận trước mặt cô. 

Từ hôm đó đến nay , hắn cũng không có cái “hành động” kia nữa hay nói đúng hơn là hắn không có cơ hội bởi vì Hàn Lệ Ái hoàn toàn khéo léo tránh né .

Suốt một tháng nay , cô cũng thường xuyên đến thăm Lam Doanh. Bà rất niềm nở lại vui vẻ đón tiếp cô. Hai người thực sự rất hợp nhau , cùng nhau làm rất nhiều chuyện. Cùng vẽ tranh , đi mua sách , trồng cây vườn . 

Chiều chủ nhật , Vương Lãng Thần quyết định đi thăm mẹ mình. Cũng may , hắn vừa được bãi bỏ lệnh cấm túc , nếu không lâu như vậy rồi mà hắn vẫn không được gặp mẹ.

Vừa bước vào nhà , hắn đã nghe tiếng khúc khích cười đùa của phụ nữ. Lãng Thần nghe tiếng cười mà đi lên gác xếp . Là mẹ hắn và Hàn Lệ Ái. 

Hai người đang chơi trò gì đó mà hắn không hiểu cho lắm. Trên bức tường đã phai sơn treo một tấm vải màu trắng lớn , trên tấm vải lại có treo những quả bong bóng thổi nhỏ. 

loading...

Hàn Lệ Ái trên tay cầm một cái phi tiêu nhỏ phóng trúng vào một quả bong bóng . Quả bóng liền lập tức vỡ ra toàn là sơn màu thấm lên tấm vải màu trắng. Tiếp đến Lam Doanh cũng phóng , liền trúng một quả khác.

 Cả hai cứ thi nhau phóng , lại nói chuyện cười đùa . Vương Lãng Thần không muốn phá vỡ bầu không khí của hai người nên chỉ đứng dựa vào cửa quan sát. Hắn muốn nhìn vẻ mặt hạnh phúc hiếm có của mẹ mình , lại muốn ngắm nghía gương mặt xinh đẹp vui vẻ của cô. 

Thì ra khi cười cô lại đẹp đến như vậy , ánh dương rạng rỡ cũng không sáng ngời bằng nụ cười của cô. Vương Lãng Thần chỉ có thể say mê mà ngắm nhìn . Cảnh tượng trước mắt khiến hắn tâm tư bị cuốn theo , một cảm giác rất vui vẻ . 

Chơi xong thì Lam Doanh mới phát hiện con trai mình đang đứng ngoài cửa từ lúc nào – ” Lãng Thần , con đến lúc nào vậy ? Sao không lên tiếng ? “

” Con cũng chỉ là mới đến thôi. Thấy hai người vui vẻ như vậy con làm sao dám phá hỏng bầu không khí ” – Hắn thích thú trả lời. Ánh mắt hướng về người con gái đang đứng phía sau.

” Mẹ cùng Lệ Ái cũng chỉ là nhất thời có hứng nên chơi cho vui thôi ” – Bà cười cười nói.

” Mẹ, tối nay chúng ta ra ngoài ăn một bữa đi. Lâu như vậy rồi con chưa được cùng mẹ ăn cơm ” – Vương Lãng Thần nêu ý kiến.

Lam Doanh đang vui vẻ định đồng ý nhưng bà đột nhiên im lặng , giọng điệu không được tự nhiên – ” Hay là không cần đâu. Mẹ sẽ đi mua đồ về nấu cơm cho con ăn ” 

Thấy được sự biến hoá trong mắt mẹ , hắn liền sinh ra nghi hoặc nhưng vẫn giả vờ cười – ” Vậy được , con cũng muốn ăn thử món mẹ nấu ” 

” Cháu đi cùng bác ” – Hàn Lệ Ái tiến lên ân cần nói.

” Được ” – Lam Doanh cười .

” Vậy Thần nhi con trông nhà giúp mẹ. Mẹ cùng Lệ Ái đến siêu thị mua đồ ăn. Gần đây thôi , ngay đầu đường , sẽ về rất nhanh ” – Bà vui vẻ dặn dò con trai. 

Vương Lãng Thần gật đầu một cái. 

***************************************

” Nhìn người đó kìa , trông rất quen , bà nói đó có phải là Á hậu Lam Doanh nổi tiếng một thời không ? “

” Hình như đúng là cô ta. Thì ra là đã ra tù rồi “

Hàn Lệ Ái đang cùng cô lựa rau củ thì đột nhiên nghe tiếng xì xầm của hai người phụ nữ trung niên đang đẩy xe qua lựa đồ ăn. 

Họ chăm chăm nhìn vào Lam Doanh rồi thì thầm to nhỏ với nhau . Không biết được rằng cô và cả người bên cạnh đều nghe thấy.

 Lam Doanh đang lựa rau thì tay bỗng dưng khựng lại . Cả người cứng ngắc. Tay của bà bắt đầu run run. Hàn Lệ Ái thấy vậy ngay lập tức cầm lấy búp rau trong tay bà đồng thời cũng nắm lấy tay bà.  

Bà giật mình , ngước mắt nhìn cô nhưng Hàn Lệ Ái chỉ nở nụ cười giúp bà bình tĩnh lại.

” Để cháu cầm cho “

Lam Doanh cảm động nhìn cô . Hai người tiếp tục đẩy xe sang gian khác mua đồ. 

Trên đường đi bộ về nhà , hai người trở nên im lặng. Lúc sau , Lam Doanh đột ngột mở miệng.

” Hồi còn trẻ , bác đã từng tham gia một cuộc thi sắc đẹp và đạt được giải Á hậu . Sau đó bác đã trở nên nổi tiếng , được báo chí biết đến. Nhưng trong thế giới hào nhoáng đó , bác đã từng bước từng bước bị cám dỗ , cuối cùng bác đã sa ngã vào con đường tội lỗi . Bác đã từng làm tình nhân của Vương Khải trong vài tháng vì muốn có được ánh hào quang kia “

Hàn Lệ Ái lẳng lặng nghe bà kể. Tuy rằng cô đã nói mình không muốn biết nhưng lúc này người phụ nữ lại muốn kể ra cho thỏa lòng thì cô sao có thể tàn nhẫn ngăn lại. Lam Doanh giọng điệu đau xót hồi tưởng – ” Sau này bác còn dính vào cả ma tuý . Không những sử dụng , bác còn dính líu vào đường dây buôn bán “

Nói đến đây , cô bỗng ngạc nhiên nhìn người phụ nữ. Bà liền dừng bước – ” Có phải cháu cảm thấy rất khinh thường bác ? “

Cô liền lắc đầu – ” Con người ai cũng có quá khứ , cũng có góc tối của riêng mình. Bác cũng vậy , ngay cả cháu cũng vậy . Không ai có thể khinh thường ai cũng như xem thường ai “

Lam Doanh cười khổ – ” Cháu thật tốt với bác “

Sau đó , bà lại kể tiếp – ” Lúc bác biết mình mang thai , bác cảm thấy rất sợ hãi . Bác đã thông báo cho Vương Khải nhưng ông ta một mực không thừa nhận đó là con mình , còn uy hiếp bác . Rồi sau đó bác bị cảnh sát bắt nhưng họ hoãn thi hành án vì bác đang mang thai . Sau khi sinh xong , Thần nhi vừa được một tuổi thì bác lại bị bắt vào tù . Vương Khải lúc đó lại chạy đến đón Thần nhi về nhà bởi vì vợ của ông ta không sinh con nối dõi được. Khi Thần nhi bắt đầu lớn , nó có mấy lần được vào thăm bác, đối với người ngoài chuyện bác là mẹ nó bị Vương Khải dấu nhẹm . Bác cũng vì tương lai của con trai mình mà chỉ biết làm theo lời Vương Khải “

Kết thúc một đoạn hồi tưởng mà giọng bà lại run run. Hàn Lệ Ái đau thương nhìn bà . Cô không biết nói gì , chỉ cầm lấy tay bà – ” Cháu tin, một ngày nào đó Vương Lãng Thần sẽ đường đường chính chính công khai bác là mẹ của mình “

Lam Doanh chỉ cười nhẹ , vỗ vỗ vào bàn tay của cô – ” Cám ơn lời an ủi của cháu nhưng bác chỉ hy vọng Thần nhi có một cuộc sống đầy đủ và hạnh phúc “

” Có bác ở bên cạnh , anh ấy mới có thể hạnh phúc “

Cô tùy tiện nói một câu trong lòng liền chột dạ. Giống như cô đang quan tâm đến hạnh phúc của hắn vậy.

 Bá lại cười , không trả lời.

**************************************

Vừa thấy hai người về , Vương Lãng Thần đã lật đật chạy ra xách đồ dùm . Hàn Lệ Ái liền cùng Lam Doanh vào bếp làm đồ ăn . 

Cô đối với chuyện bếp núc này , phải nói là chưa bao giờ động tới nên khi vào bếp có chút chật vật. Nhìn cô thái thịt mà Lam Doanh buồn cười – ” Hay cháu giúp bác rửa rau đi , để bác làm cho “

” Vâng ” – Hàn Lệ Ái ngượng nghịu gật đầu. 

Vương Lãng Thần vừa vào nhìn thấy đã buồn cười . Bộ dạng chật vật lúc này của cô đúng là ngàn năm có một . Hắn còn tưởng chuyện gì cô cũng có thể làm giống như nữ cường nhân vậy. Nhìn cô lúc này đúng là mới giống nữ nhi bình thường.

 Hàn Lệ Ái chỉ lạnh lùng liếc hắn một cái . Rồi lại tập trung rửa rau. Có gì đáng buồn cười ?

” Con cười cái gì ? Mau vào đây giúp mẹ lột hành , tỏi đi ” – Lam Doanh nghiêm giọng nói với con trai.

” Con sao ? ” – Hắn tự lấy tay chỉ vào mình hỏi một câu.

” Không là con thì là ai . Vào đây nhanh lên . Muốn được ăn thì phải vào làm ” – Bà trừng mắt , giọng nửa đùa.

Vương Lãng Thần đành lếch thếch đi vào . Lén dòm qua cô thì thấy khuôn miệng xinh đẹp hơi cong lên , nhìn có vẻ thỏa mãn. 

So với dáng vẻ lúc nãy của Hàn Lệ Ái thì dáng vẻ lúc này của hắn càng tức cười hơn hẳn , còn hơn cả xem hài kịch. Dáng người to cao ngồi chồm hổm dưới bếp , chật vật lột hành . Lúc sau thấy mắt hắn đỏ hoe , một lát sau nữa không biết từ đâu nước mắt chảy dài trên má.

Hàn Lệ Ái xém chút nữa là không kiềm được mà phá lên cười . Nhưng mà phải giữ vững tác phong ngày thường nên cô nhịn. 

Nếu để Thiệu Nha nhìn thấy cảnh này cậu ta chắc chắn sẽ cười thúi ruột , không châm chọc không ăn tiền. Còn đám người Tam Vương hội ít nhất cũng bị dọa té bật ngửa. 

Lão đại cao cao tại thượng của họ vừa ngồi chồm hổm vừa lột hành lại bị cay mắt mà khóc . Đáng thương hết sức !

Mục lục
loading...