Menu

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu-Chương 15


Dạy Dỗ Vị Hôn Phu


Tác giả: Tiểu Yết ( Jih )


Chương 15: Nguy Hiểm Trong Sòng Bạc – Nụ Hôn Trong Xe

Hắn chau mày muốn nói gì đó nhưng đột nhiên hai người nghe tiếng kèn xe vang lên làm cả hai giật mình. 

 ” Này , này mình không biết vợ chồng chưa cưới lại thắm thiết như vậy nha ? “

Kính xe hạ xuống , một gương mặt trẻ con ló đầu ra trêu đùa.

Vương Lãng Thần trừng mắt nhìn cảnh cáo. Cô thì không nói gì chỉ cụp mi xuống.

Thiệu Nha vẫn ló mặt ra khỏi cửa xe hỏi lão đại – ” Lão đại đi thôi , cậu muốn đi xe mình hay đi motor ? ” 

Hắn nghĩ ngợi lại nhìn qua cô. Khóe miệng có chút cong lên nói –  ” Đi motor “

Vừa nói xong thì một chiếc Bugatti Veyron màu trắng chạy tới , đằng sau là tiếng động cơ ồn ào của mấy chiếc motor . Một tên trong bọn họ bước xuống khỏi chiếc motor giao mũ bảo hiểm cho Lãng Thần rồi ngồi lên chiếc motor cùng người khác.

 Hàn Lệ Ái dù sao cũng phải đi cùng . Dù không muốn cũng phải đi. Đã đâm lao thì phải theo lao. Cô giúp hắn trốn ra ngoài thì phải có trách nhiệm trông chừng và đem hắn về nhà toàn vẹn. Nếu không Vương Khải sẽ trách cô.

Nghĩ vậy , cô đi vòng qua bên kia định mở cửa chiếc Bugatti Veyron màu đỏ vào ngồi nhưng cửa đã bị khóa. Hàn Lệ Ái nheo đôi mắt xinh đẹp nhìn người trong xe.

Thiệu Nha lại hạ kính xe xuống cười cười – ” Lệ Ái cậu đi chung với lão đại đi nhé “

” Chẳng phải trong xe còn nhiều chỗ sao ? ” – Cô nhướn mắt.

” Biết làm sao đây, lúc này mình đang có tâm sự buồn không muốn có người ngồi bên cạnh chỉ muốn yên tĩnh , cậu thông cảm nhé ? ” – Gương mặt trẻ con đầy vẻ tội nghiệp.

 Cô trừng mắt. Đây là cái lý do kiểu gì vậy ?! Vậy mà cũng đem ra giải thích được ! Muốn yên tĩnh mà lúc nãy còn lôi cô lên xe đã vậy bây giờ còn đi đánh nhau . Lừa người kiểu gì vậy ?!

Định quay sang xe của Vu Tích Kỳ nhưng cậu ta đã nhanh tay lái xe phóng đi . Thiệu Nha cũng liền chạy theo , đám người Tam Vương hội thấy thế cũng nhảy lên motor rồ ga phóng đi theo. Để duy nhất mình cô ở lại trơ trọi trên đường cùng hắn.

Hàn Lệ Ái bực dọc xoay người lại đã thấy con người kia nhàn nhã đứng dựa bên chiếc motor. Hắn thoải mái nhếch khóe môi. Từ từ bước lại gần , tròng mũ bảo hiểm vào đầu cô.

” Đi thôi . Cô không có sự lựa chọn nào khác đâu “

Cô liếc hắn một cái đầy lạnh lùng . Nhưng Vương Lãng Thần không quan tâm chỉ ngồi lên xe motor đội mũ vào đầu.

” Leo lên đi “

Hàn Lệ Ái vẻ mặt đầy cưỡng ép ngồi lên xe. 

” Ôm tôi “

Hắn nghiêm túc ra lệnh.

” Tôi không… Aaa… “

Cô chưa kịp dứt câu , Vương Lãng Thần đã phóng xe đi nhanh như chớp. 

Hàn Lệ Ái giật bắn mình không tự chủ hai tay ôm lấy hắn. Tên thần kinh này ! Muốn hù chết cô sao ?! 

Hắn ngồi trước chỉ cười hài lòng. Hắn muốn xem hôm nay cô có còn dám cường ngạnh , đanh thép trước mặt hắn nữa hay không ?

Vương Lãng Thần càng rồ tay lái , tăng tốc độ nhanh chóng đuổi kịp đám người kia. Cô ngồi sau bị dọa bởi tốc độ khủng khiếp này mà càng ôm chặt eo hắn, gương mặt xinh đẹp vùi vào lưng hắn. Cô không dám nhìn cảnh bên ngoài. Bên tai chỉ toàn nghe thấy tiếng gió.

Không biết rằng , hành động gần gũi của cô càng lúc lại càng Vương Lãng Thần cảm thấy rung động kịch liệt. Trái tim hắn mỗi lúc lại càng không thể khống chế được .

 **************************************

…Sòng bạc Domino…

Vương Lãng Thần đi đầu đám đông bước vào sòng bạc. Vẻ ngoài uy nghiêm ngạo mạn.

” Xin lỗi , anh không được vào đây ” 

Một tên canh cửa to cao đứng chặn ngay trước mặt bọn họ nói.

Vu Tích Kỳ tính bước lên nhưng hắn đã đưa chặn lại , liếc mắt kêu cậu lùi xuống.

” Chúng tôi là vào đây đánh bài có gì không được ? ” – Lãng Thần khóe miệng giương cao.

Tên canh cửa mặt mày dữ tợn , trên mặt còn có vết sẹo , khinh khỉnh nói – ” Đào thiếu gia đã có lệnh Vương thiếu gia anh và 2 người kia không được phép bước chân vào sòng bài này ” 

Vừa nói tên đó vừa nhìn qua Thiệu Nha và Vu Tích Kỳ . Tích Kỳ nghe mà muốn nổi giận, bọn người này mấy tuần trước dám ngang nhiên đến sòng bạc nhà cậu gây hấn. Nếu không phải lực lượng của cậu đông thì bọn chúng đã có ý định phá nát sòng bạc rồi.

Vương Lãng Thần không tức giận mà chỉ từ tốn hỏi – ” Chỉ cấm ba chúng tôi không được vào thôi sao ? “

Tên canh cửa chau mày gật đầu.

” Vậy được… “

Vừa nói , hắn xoay người ra hiệu với đám người trong hội – ” Các chú vào sòng bạc “vui chơi” một chút đi “

” Vâng , thưa lão đại ! ” – Bọn họ đồng thanh đáp.

Tên canh cửa kinh ngạc , trợn mắt .

” Ai cho các người… “

Chưa kịp nói hết câu thì tên đó đã bị một người trong hội choàng tay từ phía sau bẻ cổ một tiếng “rắc” . Tên đó đau đớn thét lên rồi ngã xuống đất.

Bọn đàn em trong hội bước vào trong “vui chơi “. Còn ba người bọn hắn đứng bên ngoài chờ đợi . Đào Ngôn cấm không cho hắn vào thì hắn sẽ không vào. Đâu nhất thiết là hắn phải trực tiếp làm. Tam Vương hội đâu phải chỉ là ba người họ.

….

Hàn Lệ Ái ngồi từ quán cà phê đối diện quan sát qua. Vương Lãng Thần không cho cô vào vì trong đó rất nguy hiểm nên bắt cô đợi ở đây. Cô cũng không hề thích hay muốn chứng kiến mấy cảnh chém chém , giết giết này , cô không phải là không có chút sợ.

Dù sao đó cũng là xã hội đen. Là xã hội mà cô chưa từng biết đến . Nhưng Hàn Lệ Ái biết nó nguy hiểm bao nhiêu. Cô không hiểu một thiếu gia như Vương Lãng Thần tại sao lại muốn tham gia vào thế giới này. Có thể hắn nhất thời thích thú với chuyện thâu tóm địa bàn , làm lão đại của giới xã hội đen. Một ngày nào đó , liệu hắn vẫn còn tham vọng đó ?

So với một Vương Lãng Thần ngày thường thì hôm nay cô lại thấy ở hắn một khí chất uy nghiêm , ngạo mạn , không sợ trời không sợ đất. Rất áp chế người đối diện. 

Nhìn thấy cảnh tên canh cửa bị bẻ cổ mà Hàn Lệ Ái rùng mình. Thế giới xã hội đen kia vẫn như cô nghĩ , thật tàn nhẫn. Tuy rằng cô mạnh mẽ , cứng cỏi nhưng trước giờ vẫn chưa được chứng kiến những mặt đen tối thực sự này của xã hội. Trong lòng không tránh được những sợ sệt.

Không biết vì sao phía bên kia 3 người họ vẫn còn đứng ngoài , mà chỉ có đám người trong hội lại vào trong. Cô rất muốn biết Vương Lãng Thần định làm gì.

…..

Vương Lãng Thần đứng bên ngoài nghe tiếng ầm ĩ trong sòng bạc còn có tiếng người la hét , mặt vẫn thản nhiên  . Hai người bên cạnh cũng chỉ nhếch môi cười.

 Những người khách của sòng bạc sợ hãi tuôn hết ra khỏi cửa. Bên trong tiếng ầm ầm ngày càng lớn.

” Lão đại , mình muốn vào trong đó quá đi. Tay mình ngứa hết chịu được rồi ” – Thiệu Nha bẻ khớp ngón tay  .

” Không được , phải chờ bọn họ xong đi ” – Hắn lạnh lùng nói.

Cậu ta vẻ mặt mếu máo thút thít khiến Vương Lãng Thần muốn đấm vào mặt. 

Khoảng chừng gần 30 phút sau , một người trong hội bước ra khỏi sòng bạc . Đứng trước mặt hắn cẩn trọng báo cáo – ” Lão đại , đã xử lí xong sạch sẽ , đã bắt được Đào Ngôn và đang trói hắn ở trong “

” Tốt , chú vào trong đi ” – Hắn nhếch môi.

Ba người bắt đầu tiến vào sòng bạc . Cảnh tượng bên trong vô cùng hỗn độn, bàn ghế bị gãy , những mảnh vỡ cũng rải rác khắp nơi. Trên sàn nhà , mấy tên của sòng bạc bị đánh ngã nằm đau đớn.

 Bọn người trong hội xếp thành hai hàng chào ba người . Chính giữa gian phòng rộng lớn  , một tên con trai mặt mũi khôi ngô , nhưng lại toát lên vẻ gian manh và khinh người. Hắn ta bị trói chặt trên một chiếc ghế bằng dây thừng. Trên khóe miệng có vết máu như mới vừa bị đánh xong.

” Tôi còn tưởng ai lại to gan đến quấy phá sòng bạc của tôi . Không ngờ là ba vị thiếu gia của hội Tam Vương ” – Đào Ngôn hứng thú nhìn ba người đang tiến tới chỗ hắn ta.

” Biết làm sao đây , thất lễ rồi. Tôi nghe nói Đào thiếu gia đã ra lệnh không cho ba chúng tôi vào nên Vương Lãng Thần tôi đành phải nhờ đàn em vào xin phép trước ” – Hắn lấy một cái ghế ngồi xuống trước mặt tên kia.

” Vương thiếu gia xin phép hơi mạnh tay rồi. Nhưng mà anh cũng nên biết chơi với mèo sẽ bị mèo cắn đấy ” – Đào Ngôn đang thích thú từ từ chuyển thành ánh mắt cảnh cáo.

 Vương Lãng Thần cười lạt – ” Cám ơn Đào thiếu gia đã cảnh báo . Nhưng tôi cũng rất muốn thử xem con mèo này cắn có chết người không đây ? “

” Vương thiếu gia xem thường Đào Ngôn tôi quá rồi ” – Đào Ngôn cười gian xảo.

loading...

 Hắn ta vừa nói xong thì đột nhiên xuất hiện từ mọi cánh cửa trong sòng bạc một toán người , rất đông, bao vây hết cả xung quanh. Tên nào cũng to cao ,mặt mày dữ tợn , mỗi tên trên tay cò cầm dao , gậy , đao toàn là hung khí.

 Đào Ngôn lớn giọng thích thú nói – ” Các chú , tôi xin giới thiệu Tam Vương hội danh tiếng lẫy lừng. Mọi người làm quen với nhau đi ! “

Bọn người Thiên hội vừa nghe thấy đã nhào vô hung tợn tấn công bọn họ. Đám người của Tam Vương hội ngay lập tức giao chiến. Thiệu Nha và Vu Tích Kỳ cũng nhảy vào xử lí. Bọn người của Thiên hội đông hơn lại còn có vũ khí , quả nhiên rất muốn “hủy” đám người của hắn.

” Quả nhiên là Đào thiếu gia rất chu đáo , chuẩn bị trước tất cả ” – Vương Lãng Thần mặt không chút biểu cảm lên tiếng.

” Tất nhiên rồi , Vương thiếu gia đã ghé thăm đương nhiên tôi phải chuẩn bị chu đáo ” 

Đào Ngôn vừa nói vừa gỡ dây trói ra đứng dậy , hắn ta là đã cởi được dây trói từ trước.

 Đào Ngôn đoán được Vương Lãng Thần sẽ đến đây trả thù vụ sòng bạc của Vu gia . Cũng không ngờ người của Tam Vương lại mạnh đến như vậy , chỉ một loáng đã xử hết người của sòng bạc. Nhưng may là hắn đã chuẩn bị trước , gọi người của Thiên hội đứng chờ bên ngoài , chờ đến khi Tam Vương hội đánh đuối sức bớt rồi hãy vào tấn công.

 Cảnh tượng xung quanh trở nên hỗn loạn. Kẻ này đánh đánh , kẻ kia chém chém. Nếu so về thực lực giao chiến thì người của Tam Vương giỏi hơn bất cứ ai nhưng người của Thiên hội rất đông lại còn mang theo vũ khí. Lần này ắt khó qua.

 Vương Lãng Thần vẫn rất ung dung – ” Xem ra con mèo này móng vuốt rất lợi hại “

Đào Ngôn bật cười bắt lấy cây đao của một tên trong hội quăng cho – ” Hôm nay Đào Ngôn tôi rất muốn xem thực lực của Vương thiếu gia có thực như lời đồn không ? “

” Rất sẵn lòng ” – Hắn trả lời đầy ý cười.

Vừa dứt lời Đào Ngôn đã xông vào tấn công. Hắn thoạt nhiên tránh né. Lại giơ tay đánh trả. Hai người bắt đầu giao chiến .

Thân thủ của tên họ Đào rất tốt , ra đòn rất hiểm . Có điều hắn ta lại thiếu đi một chút nhanh nhẹn nên dù có dùng vũ khí nhưng vẫn chưa thể làm bị thương Lãng Thần chỗ nào.

Không khí xung quanh bắt đầu đẫm máu khi một số người ngã xuống và bị thương. Bên này ,Thiệu Nha nắm đầu hai tên cùng một lúc đập mạnh vào nhau làm bọn chúng bể đầu chảy máu ngã xuống. 

Bên kia cũng không kém phần khí thế .Vu Tích Kỳ chỉ dùng hai ngón tay để chặn nhát đao vừa hạ xuống , nguy hiểm chỉ trong gang tấc. Cậu xoay người , chuyển hướng ,lật ngược tình thế . Tên kia không kịp ứng phó liền bị cây đao chém xuống bên tay. Máu tuôn ra không kịp , lại một tên ngã xuống.

Hàn Lệ Ái vừa bước vào trong đã cả kinh , không kiềm được mà hét lên một tiếng. Mặt cô tái mét , xác người bị thương nằm dài trên sàn ,máu me bê bết chảy ra. Cô ngồi bên quán nhưng vì cảm thấy quá thấp thỏm lo âu không chịu được nên đã chạy qua đây . Không ngờ…

Vương Lãng Thần nghe thấy tiếng hét liền xoay người tìm kiếm thân ảnh quen thuộc . Trong một phút mất tập trung, Đào Ngôn đã thừa cơ tấn công . Hắn ngay lập tức né tránh nhưng không kịp , nhát đao đã hạ xuống .

Tuy rằng xẹt ngang qua cánh tay nhưng đã để lại vết thương thật dài và sâu ngay cánh tay tráng kiện của hẳn. Máu tươi bắt đầu chảy ra. 

Đào Ngôn bị trượt tay có chút mất thăng bằng , Vương Lãng Thần nhanh tóm lấy tay hắn ta bẻ ngược một cách tàn bạo . Cây đao trên tay rớt xuống đất.

Chỉ nghe một tiếng “rắc”  , Đào Ngôn thét lên đau đớn kinh hoàng. Lãng Thần ném mạnh cả người tên đó xuống đất chỉ bằng một tay. Đào Ngôn đau đớn nằm trên sàn nhà ôm lấy cánh tay rên rỉ.

Bên kia Tam Vương hội cũng đang thắng thế . Bọn họ nhanh chóng xử gần hết đám người của Thiên hội. Vu Tích Kỳ và Thiệu Nha đánh nhau tập trung đến mức không biết chuyện gì đang xảy ra. Chỉ biết đánh .

Vương Lãng Thần không quan tâm gì nữa chạy ngay đến cửa chỗ cô đang đứng như trời trồng.

” Sao lại vào đây ? Tôi đã bảo là không được vào cơ mà ! Có biết nguy hiểm thế nào không ?! ” – Hắn giận dữ nói.

 Hàn Lệ Ái mặt có chút trắng bệch nhìn hắn rồi lại nhìn qua cánh tay bị thương đang chảy máu của hắn , hoảng hốt – ” Tay anh… bị thương.. “

” Không sao , chỉ là vết thương ngoài da thôi ” – Lãng Thần cau mày. Cô là đang lo lắng cho hắn ?

Cô lo lắng cực điểm , lại sợ sệt nhìn dòng máu tuôn ra từ cánh tay hắn . Nhưng mặt Vương Lãng Thần vẫn rất thản nhiên không tỏ ra chút đau đớn nào. Dường như hắn đã quen với những vết thương này.

 ” Dừng lại không đánh nữa ! ” – Hắn lớn giọng ra lệnh với đám người kia.

Thiệu Nha vừa xử lí xong một tên khó chịu nói – ” Sao vậy lão đại , chỉ còn vài tên nữa thôi ,phải diệt trừ tận gốc chứ ?! “

” Không cần , tha cho mấy tên đấy đi . Dù sao cũng đã thắng. Chúng ta rút ! ” – Vương Lãng Thần nghiêm giọng ta lệnh .

Bọn họ toàn bộ đều không ai dám cãi lời , tất cả đều dừng tay. Mấy tên còn lại của Thiên hội sợ hãi nhanh chân chạy đến đỡ Đào Ngôn co giò chạy khỏi.

” Lão đại , cậu bị thương ? ” – Vu Tích Kỳ vừa chạy đến đã nhìn thấy vết thương trên cánh tay hắn.

Thiệu Nha cũng ngạc nhiên nói – ” Lão đại , thân thủ của cậu giảm sút nhiều nha. Có bao giờ thấy cậu solo mà bị thương đâu “

Vương Lãng Thần lại trừng mắt cảnh cáo , quay sang nói với Vu Tích Kỳ – ” Mình không sao. Nói với bọn họ rút quân về trước khi cảnh sát đến “

” Mình biết rồi ” 

Cậu ta nói xong quay người qua bên kia ra lệnh cho đám người trong Tam Vương hội.

” Gì mà không sao ?! Nếu như để thế này máu cứ chảy ra rất nguy hiểm . Mau đi ra xe , tôi cầm máu “

Hàn Lệ Ái đã lấy lại được bình tĩnh, nhíu mày nói với hắn.

“Cô định lấy gì mà cầm máu ? ” 

” Đi ra xe thì biết ” – Cô lạnh lùng đáp.

************************************

Ngồi đỡ vào trong xe của Thiệu Nha, cô lấy từ trong balo của mình ra một hộp dụng cụ y tế. Vương Lãng Thần liền ngạc nhiên nhìn cô.

” Sao lại đem theo thứ này ? “

” Biết ngay đi theo xã hội đen các anh thế nào cũng có chuyện nên hồi sáng tôi đem theo dự phòng ” – Hàn Lệ Ái nhàn nhạt đáp.

” Anh mau cởi áo sơmi ra để tôi xử lí vết thương ” 

Cô lại hối thúc.

 Vương Lãng Thần liền cởi cái áo sơmi đen ra , để lộ nửa thân hình hoàn hảo của mình . Cơ ngực và cánh tay đều rất rắn chắc, nảy nở. Nếu như là người con gái khác nhìn thấy thì đã đỏ mặt , mê đắm thân hình này rồi. Nhưng người trước mặt hắn lại là Hàn Lệ Ái.

Cô mặt vẫn thản nhiên , trước đây khi vào khách sạn cô cũng đã từng thấy cơ thể hắn rồi , thậm chí còn thấy hết. Hắn diễn một trò dơ bẩn như vậy trước mặt cô không thấy mới là lạ. 

Tuy rằng lúc đó rất chán ghét hắn , xem như một loại bỏ đi không đáng để vào mắt. Nhưng hiện tại , Hán Lệ Ái lại lo lắng đến cực điểm khi nhìn thấy vết thương dài gần nửa cánh tay của hắn, máu cứ thế chảy xuống.

” Đây mà là vết thương ngoài da sao ?! Anh nhìn xem vết thương sâu như thế này còn chảy máu rất nhiều  ! ” – Cô lên giọng hỏi gắt. Không nhận ra rằng bản thân đang tức giận.

 Vương Lãng Thần nheo mắt nhìn cô như nghi ngờ điều gì đó , đầy ý cười hỏi – ” Đang lo lắng cho tôi sao ? “

Hàn Lệ Ái ngước mắt nhìn hắn , trong một giây ánh mắt cô sâu thẳm như biển nhưng ngay lập tức đã khôi phục lại vẻ lạnh lùng – ” Tôi là đang lo khi anh về nhà , cha anh nhìn thấy vết thương. Người đầu tiên bị hỏi tội sẽ là tôi ” 

” Thật vậy ? “

” Chẳng lẽ không thật ? ” – Cô đáp.

 Hắn khoé miệng giơ cao . Hàn Lệ Ái mặc kệ , không nói thêm gì , trực tiếp xử lí vết thương của hắn rồi nhanh chóng băng bó lại. 

Suốt quá trình cô tập trung xử lí vết thương, Vương Lãng Thần vẫn chăm chú nhìn cô. Ngắm nghía gương mặt xinh đẹp đang tập trung của cô. 

Hàng lông mi đen dày , cong vút như cánh quạt.  Cặp mắt to tròn long lanh ,làn da trắng mịn như em bé . Đôi môi trái tim , nhỏ nhắn đỏ hồng. Hắn lại khẽ nuốt nước bọt. Tại sao trước mặt cô gái này hắn lại khó kiềm chế đến như vậy .

Hàn Lệ Ái băng bó xong , ngước mặt lên đã chạm phải ánh mắt nóng rực của hắn. Cô hơi mất tự nhiên định xoay người cất đồ vào balo.

Nhưng là lần này hắn sẽ không để cô thoát…

 Vương Lãng Thần dùng cánh tay ôm lấy eo cô. Lệ Ái không kịp phản ứng thì đã bị hắn công kích ngay môi. Hắn cảm thấy mình không cần thiết phải kiềm chế nữa.

 Hắn mạnh mẽ tấn công môi cô . Ngậm lấy cắn mút thỏa thích hai cánh môi non mềm của cô , rất ngọt , ngọt ngào tới mức hắn vừa chạm vào đã không còn khống chế được bản thân.

Hàn Lệ Ái thảng thốt lại khó chịu đẩy hắn ra nhưng vô tình lại chạm vào vết thương làm hắn có phản ứng , rên nhẹ trong cổ họng nhưng vẫn không buông cô ra . Cánh tay càng siết chặt , ép cô sát chặt vào người. 

Cô đành không dám động đậy , sợ rằng sẽ chạm vào vết thương của hắn. Nhưng tên kia lại càng lúc càng lấn tới. Nửa cơ thể trần trụi phía trên của hắn bao vây lấy cô khiến cô khó nhọc hít thở. Trái tim không kiềm được mà nhảy nhót lung tung.

 Vương Lãng Thần xâm chiếm miệng cô cuồng dã hơn bao giờ hết . Sự mềm mại và ngọt ngào này khiến hắn phát điên.

Một lúc sau , khi hô hấp không thể trụ nổi nữa, Vương Lãng Thần mới chịu rời khỏi đôi môi kia. Nhưng lại đột ngột ôm chặt lấy cô , đôi môi mỏng thủ thỉ bên tai cô .

” Hàn Lệ Ái , bắt đầu từ bây giờ em là vị hôn thê của Vương Lãng Thần tôi “

Mục lục
loading...