Menu

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu-Chương 14


Dạy Dỗ Vị Hôn Phu


Tác giả: Tiểu Yết ( Jih )


Chương 14: Chạy Trốn

Phòng khách nhà cô cũng thuộc dạng hoàng gia , lỗng lẫy , rộng lớn. Bình thường tiếp khách đều bị không gian rộng lớn quá mức trong gian phòng này làm cho choáng ngợp.

Vậy mà hôm nay , một chỗ trống còn không có. Đều là đám người kia đông đến mức đứng chiếm hết gian phòng. Tuy rằng bộ ghế sopha nhà cô rất nhiều chỗ ngồi nhưng làm sao mà chứa hết 30 mấy người chứ ?! 

Cảnh tưởng người đứng người ngồi uống trà này thật quá sức tưởng tượng rồi !

Hàn Lệ Ái trên chiếc ghế sopha uống trà , liếc nhìn hai ngồi đối diện nói – ” Có chuyện gì thì hai người mau nói đi ? “

Vu Tích Kỳ hạ tách trà xuống , lên tiếng ” Lệ Ái , lần này chúng tôi đến đây là muốn nhờ cô giúp một chuyện “

” Chuyện gì ? “

” Chuyện này rất quan trọng còn liên quan đến lão đại , cậu nhất định phải giúp nga ” – Thiệu Nha nhấn mạnh nói.

 Cô cảm thấy tò mò – ” Rốt cục là chuyện gì mà hai người cứ úp úp mở mở như thế ? “

” Để tôi nói , là như vầy… “

Vu Tích Kỳ bắt đầu nói ra ngọn ngành sự việc , muốn cô giúp đỡ đưa lão đại ra ngoài.

 Hàn Lệ Ái liền cau mày , chắc nịch thốt ra 2 từ – ” Không được ! “

Cậu ta nghe vậy nhăn mặt – ” Xem như cô giúp chúng tôi lần này . Tam Vương hội đều biết ơn cô “

” Lệ Ái , chuyện này mình thấy đối với cậu đâu có khó khăn gì. Vương chủ tịch rất tin tưởng ở cậu nên chắc chắn sẽ để lão đại đi ra ngoài cùng cậu ” – Thiệu Nha nghiêm túc nói.

 Lần đầu tiên nha.

” Không được là không được . Chuyện Vương Lãng Thần là xã hội đen mình không quan tâm càng không muốn dính líu. Vả lại mình đã hứa với chủ tịch Vương , quyết không thể nuốt lời. Không thể nào bản thân lại đi tiếp tay cho giặc ” – Cô kiên định trả lời.

 Hàn Lệ Ái vừa dứt lời đột nhiên đám người xung quanh đồng loạt nghiêm người ,đồng loạt hô to , again..

” Xin đại tẩu hãy giúp đỡ . Chúng em nguyện ghi nhớ công ơn này !!! “

Ách , cô cũng không phải có công giải phóng dân tộc gì !  Có phải làm quá thế không ?!

” Tôi nói không được là không được ” – Hàn Lệ Ái nói chắc như đinh đóng cột .

Và thế là again..

” Đại tẩu không đồng ý chúng em sẽ ở đây cầu xin đến chừng nào đại tẩu đồng ý !!! Mong đại tẩu giúp đỡ !!! “

Tiếng hô to vang dội làm sập trần nhà đến nơi.

 Cô bắt đầu khó chịu rồi nga. Đám người này đúng là không biết chừng mực là gì . Cứ thế mà làm tới .

” Này , các người… “

” Cầu xin đại tẩu giúp đỡ !!! “

” Cầu xin đại tẩu giúp đỡ !!! “

” …. “

Tiếng sấm chớp rầm rầm trong nhà trong một buổi sáng đẹp trời…

Máu cô sắp dồn hết lên não. Đám người điên này ! Mới trốn trại ra hết sao ?! Mới sáng sớm kéo cả một đội quân đến nhà cô la hét om sòm , muốn chọc cô nổi điên mà.

Muốn cho cả khu phố này biết nhà cô chứa chấp lũ người xã hội đen bị thần kinh chắc !

” Các người im… “

Còn không để Hàn Lệ Ái nói hết câu , đám người kia đã dồn lực trong họng mà đồng thanh nói lớn cực đại . Muốn thủng cả màn nhĩ.

” Đại tẩu không đồng ý !!! Chúng em quyết tâm không dừng lại !!! “

” Cầu mong đại tẩu hãy giúp đỡ !!! “

“…”

Tên Vương thiếu gia kia có mấy tên thuộc hạ cũng quá là chung thành đi. Không những lì mà còn điên ! Điên , điên hết rồi ! Hàn Lệ Ái cô có ngày cũng bị đám người này làm cho nhồi máu cơ tim mà chết !

Cuối cùng không thể chịu nổi nữa , Hàn Lệ Ái bực bội đứng lên , bộc phát nói lớn.

” Các người im hết đi !!! Tôi đồng ý là được chứ gì !!! “

Và đám người đó cuối cùng cũng chịu im. Cô ngồi xuống lạnh lẽo trừng mắt nhìn tên mặt búng ra sữa ngồi đối diện đang cười sảng khoái – ” Diễn trò cũng hay đấy Thiệu thiếu gia “

” Quá khen , quá khen ” – Thiệu Nha cười cười. Đích xác trò này là do cậu nghĩ ra bởi vì biết chắc rằng Hàn Lệ Ái sẽ không dễ dàng đồng ý chuyện này.

 Vu Tích Kỳ ngồi bên cạnh cũng phì cười , xoay người nói với anh em –  ” Vất vả cho các chú rồi . Hãy ra ngoài chờ chút đi “

Đám người đó lập tức lui ra trong im lặng. Chắc là không còn sức để nói.

Hàn Lệ Ái hít thở sâu một cái , lạnh lùng nói với hai người đối diện – ” Hai người cũng ra ngoài chờ đi. Tôi lên lầu thay đồ sẽ xuống ngay “.

” Được “

Vu Tích Kỳ trả lời rồi kéo người bên cạnh đi ra ngoài.

 **************************************

…Vương gia…

” Hai người đậu xe ở đầu đường đi . Tránh để phát hiện ” 

Nói xong , Hàn Lệ Ái mở cửa xuống khỏi chiếc xe Bugatti Veyron màu đỏ của Thiệu Nha.

Mấy chục chiếc motor đậu ngay đầu đường cộng thêm 2 chiếc xe hơi mà muốn chiếm hết cả không gian. Cô đành phải kêu bọn người Tam Vương tạm thời chạy motor đi . Chỉ để lại Thiệu Nha và Vu Tích Kỳ để tránh gây chú ý.

Hàn Lệ Ái đi tới trước cổng ngôi biệt thự và bấm chuông . 

Cánh cửa lúc sau liền tự động mở ra . Hình như Vương Khải giờ này đã đến công ty rồi nên không có mặt ở nhà. Người hầu và quản gia đã biết cô nên họ để Hàn Lệ Ái ra vào tự do không lo lắng gì.

” Vương Lãng Thần đâu ? ” – Cô quay sang hỏi người quản gia.

” Thưa tiểu thư , thiếu gia đang ở trên phòng ngủ ” – Người quản gia cung kính đáp.

 ” Giờ này còn ngủ sao ? “

” Vâng , thưa tiểu thư”

” Giúp tôi gọi anh ta dậy ” – Cô nghiêm giọng nói.

Người quản gia cúi đầu “vâng” một cái liền nói với hai người hầu bên cạnh lên gọi thiếu gia .  Họ ngay lập tức theo lệnh đi lên lầu 2 , vào phòng gọi Lãng Thần dậy .

” Để tôi yên , các người ra ngoài hết đi ! “

Hắn lấy chăn chùm lên đầu , gắt gỏng nói.

” Thưa thiếu gia người phải dậy , ở dưới có… “

” Im ngay ! Các người ồn ào quá ! Cút hết đi ! ” – Hắn nằm trên giường quát.

” Thiếu gia , người phải dậy… ” – Người hầu đứng bên giường khép nép nói.

” Các người còn nói câu nào nữa ngay lập tức sẽ bị đuổi việc ! ” – Lãng Thần lại uy nghiêm lớn giọng.

Hai người bọn họ liền sợ sệt không biết làm gì . Đành đi ra ngoài.

……

” Sao ? Chưa muốn dậy ? ” – Cô cau mày hỏi.

 ” Vâng , thưa tiểu thư . Thiếu gia nhất quyết không chịu dậy ” – Hai người hầu đó đáp.

loading...

 Hàn Lệ Ái đứng dậy , đi thẳng lên lầu.

” Tiểu thư , không được đâu. Nếu như để thiếu gia biết có người tự tiện đi vào phòng của mình thiếu gia sẽ rất tức giận ” – Quản gia khẩn trương đuổi theo cô.

Đi dọc theo hành lang lầu 2 , cô bỗng nhiên thấy có bình hoa tươi được trưng trên bàn . Hàn Lệ Ái ngay lập tức lấy hoa ra để sang một bên chỉ còn bình thủy tinh có nước . Cô cầm lên đi tới căn phòng cuối cùng.

” Tiểu thư , cô định làm gì ? ” – Người quản gia trợn mắt hỏi.

 Hàn Lệ Ái không trả lời , trực tiếp mở cửa phòng bước vào. Đập vào mắt cô là chiếc giường to lớn , chăn gối xộc xệch tùm lum. Cả thân người con trai to lớn đang nằm trên đó.

Cô đi tới bên cạnh đầu giường , cầm bình thủy tinh giơ cao , nghiên xuống.

” Ào…. “

” A… ” – Vương Lãng Thần đang ngủ bỗng nhiên bị một tràn nước lạnh tạt vô mặt. Giật mình tỉnh giấc.

” Mk ! Là ai ?! ” – Hắn tức giận quát lớn.

Vương Lãng Thần bừng tỉnh ngồi dậy , gương mặt đẹp trai và cả áo thun đều bị ướt sũng , mái tóc bình thường bồng bềnh nay cũng rối như ổ quạ.

Vừa mở mắt , hắn đã thấy một thân ảnh xinh đẹp đứng kế bên .

” Cô… “

 

” Dậy đi , chúng ta đi hẹn hò ” – Cô nhàn nhạt nói.

 Vương Lãng Thần trợn mắt – ” Cô đang nói cái quái gì vậy ? “

” Không nghe rõ sao ? Mau dậy đi , chúng ta ra ngoài hẹn hò ” – Hàn Lệ Ái nói lại một lần nữa.

 Người này mới sáng ra đã chạy đến bảo đi hẹn hò . Cô gái này hôm nay ăn trúng cái gì không biết.

” Cô đang đùa đấy à ? ” – Hắn khó chịu hỏi. 

” Không , thật. Anh thay đồ đàng hoàng đi. Tôi xuống nhà đợi “

Không để hắn kịp phản ứng , Hàn Lệ Ái đã đặt bình hoa xuống và đi ra ngoài.

” Này tôi không… ” 

Bóng dáng của cô đã biến mất sau cánh cửa trước khi hắn kịp nói hết câu.

 Vương Lãng Thần bực bội , vò vò mái tóc rối bù của mình. Cái người này sao suốt ngày cứ đến làm phiền hắn vậy chứ ?!

 …..,…………………………………….

…Phòng khách…

 Vương Lãng Thần bước xuống cầu thang , nhìn thấy cô đang ngồi uống trà trong phòng khách.

” Xong rồi sao ? Đi thôi ” – Hàn Lệ Ái đặt tách trà xuống khi vừa thấy hắn.

” Đi đâu ? Cô thật sự mới sáng ra đã rủ tôi đi hẹn hò ? 

Điểm này thật kỳ lạ. Hàn Lệ Ái không thể nào khi không mà mới sáng sớm đã tới nhà lôi hắn dậy đi hẹn hò cùng mình. Chắc chắn có chuyện gì.

 ” Chẳng phải anh nói bị cấm túc ở nhà rất chán sao ? Tôi có lòng tốt nên đưa anh ra ngoài hít thở không khí ” – Cô lạnh nhạt mở miệng.

 Vương Lãng Thần lại nhíu mày . 

…..

” Tiểu thư , thiếu gia đang trong thời gian cấm túc không thể ra ngoài ” – Một tên vệ sĩ đứng ngay cửa nói.

” Cứ nói với chủ tịch , Lãng Thần cùng tôi ra ngoài hẹn hò. Chủ tịch sẽ không ngăn cấm đâu ” – Hàn Lệ Ái nghiêm giọng .

” Nhưng thưa tiểu thư… ” 

” Tránh ra đi . Các người không nghe chủ tịch đã căn dặn gì sao ? ” – Cô lạnh lùng ra lệnh.

 Tên vệ sĩ liền sợ hãi đứng tránh sang một bên. Hàn Lệ Ái muốn đưa hắn ra ngoài với bọn Thiệu Nha nhưng không được. Chủ tịch có thể cho phép Vương Lãng Thần ra ngoài nếu đi cùng cô nhưng với điều kiện phải có tài xế lái xe và vệ sĩ đưa đi.

Hàn Lệ Ái và hắn đành ngồi vào xe. Xe chạy ra khỏi cổng căn biệt thự . Ra tới đầu đường , Vương Lãng Thần đột nhiên thấy bóng dáng của hai chiếc Bugatti Veyron quen thuộc , bỗng giật mình.

 Hắn lập tức quay sang nhìn cô . Hàn Lệ Ái ngước mắt nhàn nhạt nhìn hắn không nói câu nào rồi dời tầm mắt qua cửa sổ. Vương Lãng Thần bỗng dưng hiểu ra chuyện gì.

Thảo nào mới sáng ra cô đã hành động kì lạ như vậy. Thì ra là muốn giúp hắn.

” Tiểu thư , hai người đi đâu đây ? ” – Người lái xe hỏi.

” Đến trung tâm thương mại Engari ” – Hàn Lệ Ái đáp một câu. Chỗ đông người càng dễ chạy.

” Vâng “

Hai chiếc xe màu đen lướt nhanh trên đường. Một là của hai người , một là của đám vệ sĩ đi theo canh trừng . 

Thiệu Nha và Vu Tích Kỳ nhìn thấy hai chiếc xe liền biết ý mà đi theo .

**************************************

…Trung tâm thương mại Engari…

Hai người cùng nhau đi vào trung thương mại , 4 tên vệ sĩ kia một mực đi theo canh trừng không cho cô và Vương Lãng Thần một chút tự do.

Hai người cứ thế đi dạo hết một vòng trung tâm. Cô đi vào một gian hàng quần áo , giả vờ như đứng lựa áo . 

Vương Lãng Thần đột nhiên đứng sát vào cô , nói khẽ bên tai – ” Khi nào tôi nói chạy thì chúng ta cùng chạy “

Nghe hắn nói , nhưng cô vẫn giả vờ thản nhiên lấy ra một cái áo sơ mi ướm thử lên người hắn – ” Anh chắc chứ ? Chắc là sẽ chạy được ? “

” Cứ tin tôi ” – Hắn nghiêm túc nói.

 Đột nhiên Lãng Thần phát hiện lúc này cô với hắn giống như là tình nhân vậy. Điệu bộ rất gần gũi , thân mật.

 Cô và hắn tiếp tục đi dạo . Khi tới một gian hàng gần cổng , Vương Lãng Thần bất thình lình nắm lấy tay cô , dứt khoát nói – ” Chạy ! “

Cô và hắn liền chạy ra khỏi cửa . Đám vệ sĩ lập tức đuổi theo .

” Thiếu gia , tiểu thư , hai người mau đứng lại ! “

Vương Lãng Thần vẫn nắm tay cô chạy đâm đầu trên đường phố đông người. Thật là huyên náo một trận . Lần đầu tiên cô rơi vào tình huống như thế này, còn hắn thì hình như là rất nhiều lần rồi.

Đám người đó vẫn gắt gao bám theo. Vì đường phố đông đúc nên cô và hắn rất dễ len lỏi. Đến một con hẻm nhỏ , hắn liền lôi cô vào trốn.

4 tên vệ sĩ chạy một đoạn thì không còn thấy bóng dáng hai người nữa , bọn họ đành tìm kiếm theo hướng khác.

Vì con hẻm nhỏ lại không muốn bọn người kia phát hiện nên Vương Lãng Thần đứng sát vào người cô , gần như là ôm . Hàn Lệ Ái dựa người vào tường xoay mặt qua trông chừng đám người kia đi chưa nên không để ý đến bộ dạng lúc này của hai người.

Chỉ có mình Lãng Thần là để ý. Hắn cúi xuống nhìn người con gái lơ đãng kia. Tim lại đập dồn dập. Khoảng cách gần như thế này làm hắn có thể ngửi được hương thơm dịu nhẹ trên người cô làm con người ta tâm tình dễ chịu. Từ cái đêm đó , dường như tâm tư hắn đã hoàn toàn thay đổi.

” Bọn họ đi rồi… “

Hàn Lệ Ái vừa quay mặt qua ngay lập tức bắt gặp ánh mắt chăm chú của hắn. Cả người giật mình , khuôn mặt cô và hắn gần nhau đến mức chỉ còn cách vài cantimet nữa là môi hai người có thể chạm vào nhau.

Cô bỗng nhiên thấy ngực mình bồi hồi đến lạ thường , một sự rung động triền miên vấy lên. Hơi thở có chút dồn dập. Mà hơi thở nam tính của hắn cũng dồn dập phả vào da mặt cô như đang kiềm chế điều gì đó.

Cô có thể nhìn thấy từng đường nét hoàn mỹ trên gương mặt anh tuấn của Vương Lãng Thần . Ánh mắt say mê của hắn gần như không muốn dứt ra làm Hàn Lệ Ái cảm thấy thật khó chịu.

 Cô tìm lại lý trí đẩy hắn ra , giọng điệu thản nhiên lặp lại lần nữa – ” Bọn họ đi hết rồi “.

Mục lục
loading...