Menu

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu-Chương 13


Dạy Dỗ Vị Hôn Phu


Tác giả: Tiểu Yết ( Jih )


Chương 13: Khủng Bố Sáng Sớm

…Cantin…

Hàn Lệ Ái đặt khay thức ăn của mình lên bàn . Ba người kia đều ngạc nhiên nhướn mắt nhìn cô.

” Sao lại ngồi đây ? ” – Vương Lãng Thần nhìn cô cau mày hỏi.

Cô thản nhiên kéo ghế ngồi đối diện hắn – ” Cha anh nhờ tôi trông chừng anh , mẹ anh cũng nhờ tôi chăm sóc anh. Tất nhiên tôi phải hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao rồi “.

Vương Lãng Thần khó hiểu nhìn người ngồi đối diện. Trông chừng , đâu có nhất thiết là ngồi đây ?!

Hàn Lệ Ái định cầm dao nĩa lên ăn thì nhìn qua dĩa thức ăn của hắn lại phát hiện ra điều gì đó. Hàng lông mi cong vút động đậy . Dĩa thức ăn của cô và hắn mà nói hoàn toàn khác biệt nhau . 

Của cô thì là rau salat trộn , có rau có củ , có trứng và có chút thịt đầy đủ chất dinh dưỡng. Còn của hắn lại là toàn Thịt với thịt , đầy dầu mỡ , ngay cả canh soup hắn cũng không thèm lấy .

” Tôi muốn ăn miếng thịt đó ” – Hàn Lệ Ái ánh mắt nhìn chằm chằm vào miếng thịt nằm trên dĩa Vương Lãng Thần.

Hắn lại nhíu mày ngạc nhiên nhìn cô – ” Sao cơ ? “

” Cho tôi một miếng thịt của anh “

” Cô muốn ăn thì tự mình đi lấy “

” Nhưng tôi thích ăn miếng thịt trên dĩa anh “

” Thịt trên dĩa là thịt của tôi “

” Tôi muốn ăn thịt của anh “

(Yết : Thịt thịt mới chịu ≧﹏≦ )

Câu nói này của Hàn Lệ Ái nghe ra rất trong sáng nhưng khi đi qua bộ não của hắn liền  xử lí thông tin một cách đen tối. Khóe môi không để lộ ra bất giác hơi cong.

Thiệu Nha thấy hai người tranh cãi liền đẩy dĩa thức ăn của mình tới , cười cười – ” Hay cậu ăn thịt của mình đi . Thịt của lão đại không ngon đâu , thiếu độ mềm , còn rất dai “

Thêm một tên xử lí thông tin não đen tối.

 Vương Lãng Thần tức giận đá vào chân thằng nhóc bên cạnh dưới gầm bàn. Cậu ta la khẽ một tiếng , ủy khúc nhìn hắn.

Không đợi ai nói gì thêm , Hàn Lệ Ái trực tiếp tự mình cầm dao nĩa lên. Trên dĩa của hắn có hai miếng thịt , cô gắp một miếng bỏ qua dĩa mình . Xong lại gắp một nữa phần salat qua cho hắn, lại mở miệng nói – ” Tiêu hóa anh không được tốt , không nên ăn quá nhiều thức ăn dầu mỡ . Nên ăn thêm rau vào “

Giọng điệu nghe có chút lạnh lùng nhưng nghe ra thực chất đây chẳng phải là câu nói quan tâm người khác sao ?

Vương Lãng Thần gương mặt ra vẻ bất mãn trước hành động của cô . Chắc chắn là mẹ hắn nói cho cô biết. Mẹ thật là…

 Hàn Lệ Ái gắp xong thì bắt đầu ăn phần của mình. Hắn cũng không nói gì cúi đầu xuống ăn món salat từ dĩa cô đem qua kia.

Vu Tích Kỳ ngạc nhiên nhìn hai người . Lão đại hôm nay bị sao vậy ? Bình thường vẫn rất ghét Hàn Lệ Ái , cô ấy làm gì lão đại đều tức gịận . Mà Hàn Lệ Ái cũng vậy , lúc nãy cư nhiên buông ra một lời quan tâm , tuy rằng nghe qua thật là lạnh lùng.

Hai con người này có cái gì đó…

*****************************************

” Lão đại , địa điểm khai thác tiếp theo là ở đâu đây ? “

Vu Tích Kỳ ngồi trong lớp hỏi.

” Không bằng để các cậu chọn ” – Hắn uể oải gác chân lên bàn.

Thiệu Nha nghe vậy đột ngột lên tiếng – ” Vậy thì sòng bạc Domino đi. Nghe nói dạo này chỗ đó làm ăn càng ngày càng lên , muốn tranh cả chỗ với sòng bạc nhà lão nhị “

Tích kỳ khẽ cười – ” Phải , Domino đó một năm trở lại đây đã phất lên , trở thành một trong những sòng bạc lớn nhất Bắc Kinh . Có chút kì lạ là vừa mới một năm trước còn muốn phá sản đóng cửa nhưng đổi chủ một cái đã ngay lập tức hoạt động lớn mạnh ” 

” Không tự nhiên khi không một kẻ ăn mày lại trở thành vua . Kẻ đứng sau này có ý định muốn khiêu chiến với Vu gia nhà cậu ” – Vương Lãng Thần nghiêng đầu nói.

Người bên cạnh nhếch miệng , giọng điệu có chút hứng thú – ” Mình điều tra rồi. Cũng không phải kẻ gì tài giỏi. Là con trai cưng của nhà họ Đào , Đào Ngôn . Mấy năm nay , Đào thị làm ăn như diều gặp gió , lợi nhuận thu về rất cao , giá cổ phiếu cũng có phần biến động theo sự thuận lợi đó . Không tránh khỏi việc thiếu gia nhà họ Đào kia muốn tranh bá thiên hạ “

” Đào Ngôn của Thiên hội . Ý cậu muốn nói hắn không chỉ muốn tranh chỗ làm ăn với nhà cậu mà còn muốn nhằm vào hội Tam Vương chúng ta ? ” – Hắn cười lạt.

 Vu Tích Kỳ liền gật đầu.

” Nếu đã như vậy thì còn băn khoăn gì chứ ?  Nghe nói vừa rồi đám người đó còn không biết điều sang chỗ sòng bạc nhà lão nhị gây hấn. Chúng ta là nên mau chóng chiếm được nơi đó . Dạy dỗ tên họ Đào kia ! ” – Thiệu Nha hứng chí nói.

 Lãng Thần giơ ngón tay lên ý bảo tên nhóc kia dừng lại – ” Bình tĩnh đi lão tam . Không nên quá khinh suất , tuy rằng Thiên hội thực lực không hề bằng Tam Vương chúng ta nhưng mấy năm đã dần trở nên lớn mạnh , ngầm tăng thêm lực lượng. Đào Ngôn có lẽ không phải là kẻ tài giỏi gì cho kham nhưng hắn cũng rất cáo già nếu không thì cũng không thể làm Thiên hội trở nên lớn mạnh như vậy được “

” Lão đại , mình không nghĩ là cậu cũng sợ ? ” – Thiệu Nha đùa cợt nói.

Hắn không tức giận trước câu nói khiêu khích của Thiệu Nha , khóe môi chỉ giơ cao – ” Đó không phải là sợ . Thức thời vụ giả vi tuấn kiệt (*), biết mình biết ta mới có thể nắm chắc phần thắng . Kẻ làm bá chủ thiên hạ không phải là kẻ giỏi nhất cũng không phải kẻ mạnh nhất mà là kẻ hiểu rõ lòng người nhất “.

Thiệu Nha nghe vậy đành gật gù . Một lúc sau , Tích Kỳ lại lên tiếng – ” Nhưng là lão đại , chúng ta muốn biết rõ thì cũng nên đi giao chiến  một chút chứ ? “

” Phải đấy , lão tam này là muốn đi “khảo sát” thực lực bọn Thiên hội đó. Lão đại hay là thứ 7 này chúng ta đi đi ” – Thiệu Nha hứng khởi lên tiếng.

 Vương Lãng Thần nghe định mở miệng nhưng lại sực nhớ ra chuyện gì đó , bực dọc nói – ” Không được , mình đang trong thời gian cấm túc. Bị quản lí rất chặt chẽ không thể đi đâu được “

Thiệu Nha cười thiếu điều sặc cả nước mũi.

” Không ngờ lão đại mà cũng có lúc bị cấm túc  nha “

Vương Lãng Thần trừng mắt nhìn cậu ta . Người bên cạnh lại cau mày – ” Không thể trốn ra sao ? “

Hắn lại cười lạnh – ” Cậu còn không biết lão già nhà mình sao ? Cho cả một đội vệ sĩ canh gác xung quanh nhà mình , còn cho người theo dõi mình lúc mình đi học ,  phải có người đưa rước. Ngày nào cũng bắt hiệu trưởng gọi điện về báo cáo xem mình có đi học không, ngay cả Hàn Lệ Ái cũng được cha mình giao phó trông trừng mình “

Thiệu Nha mặt buồn thất thểu – ” Vậy thì đến khi nào mình mới được đi “khảo sát”  đám người đó. Đã mấy ngày rồi mình không được động tay động chân ” 

Vu Tích Kỳ khẽ lắc đầu bó tay . Lúc sau bỗng dưng nghĩ ra được chuyện gì đó , ngay lập tức nhìn hắn – ” Lão đại , hay là cậu nói với Hàn Lệ Ái… “

” Không được ! “

Lãng Thần vừa nghe qua đã biết người bên cạnh nói gì liền đột ngột cắt ngang.

” Lão đại chuyện này chỉ có cô ấy mới giúp được ” 

” Không được là không được ! Tuyệt đối Vương Lãng Thần này không bao giờ làm loại chuyện đó ” 

Đúng vậy , hắn từ trước đến nay không bao giờ nhờ vả ai , nhờ vả phụ nữ càng nhục . Nhờ vả Hàn Lệ Ái càng nhục hơn !

Vu Tích Kỳ lại một lần nữa thở dài bó tay. Lão đại kiêu ngạo quá mức cần thiết.

(*) Hiểu thời thế mới là người giỏi.

*************************************

…Sáng thứ 7…

loading...

Biệt thự Aries

Hàn Lệ Ái đang ngồi một mình trong phòng khách nhàn nhã thưởng thức bữa ăn sáng . Đứng bên cạnh là bà quản gia và người hầu .

Đột nhiên , di động nằm trên bàn rung lên làm phá vỡ bầu không khí yên tĩnh. Không biết là kẻ nào mới sáng sớm đã gọi điện đến làm phiền bữa ăn sáng của cô.

Hàn Lệ Ái bỏ dao nĩa xuống cầm lên bắt máy. Từ đầu dây bên kia vang lên một giọng nói rất trẻ con , vui đùa.

Vài phút sau , đôi lông mày lá liễu nhíu lại , tạo thành một đường giữa trán . 

” Đến nhà mình ? “

……………………………………….

Đúng 30 phút sau đó , trước cổng nhà cô xuất hiện 2 chiếc siêu xe Bugatti Veyron , 1 trắng , 1 đỏ. Cùng với hàng loạt những chiếc motor màu đen dừng ngay biệt thự Aries.

Hàn Lệ Ái đang ngồi đọc sách ở ngoài sân vườn thì bỗng dưng người quản gia đi tới giọng có chút khẩn trương.

” Tiểu thư… “

Không để bà nói hết câu , cô đã giơ tay lên bảo bà không cần nói nữa. Người quản gia có chút khó hiểu nhìn cô.

Hàn Lệ Ái đặt quyển sách xuống bàn . Hít thở sâu một cái , giọng điệu bất lực lên tiếng – ” Mở cổng cho bọn họ… “

Hai kẻ kia thật là mới sáng sớm đã sống chết đòi đến nhà cô . Không biết là có chuyện gì mà giọng nói của Thiệu Nha qua điện thoại nghe có vẻ gấp gáp.

Người quản gia liền gật đầu quay người đi. Hàn Lệ Ái cũng đứng dậy rời khỏi vườn , đi vòng ra sân trước của ngôi biệt thự nhìn ra cổng.

Cánh cổng to cao kia vừa tự động mở ra, ngay lập tức 2 chiếc siêu xe cùng hàng loạt xe motor phân khối lớn theo đuôi nhau chạy vào lối cổng. Nhiều xe đến mức khiến Hàn Lệ Ái có hơi hoa mắt.

Cảnh tượng này quả nhiên hoành tráng nga !

Sân trước của ngôi biệt thự rộng lớn đến mức như vậy , thoắt cái đã bị lấp đầy bởi toàn xe với xe .

Hai tên kia kéo lũ người của Tam Vương hội đến đây làm gì ?! Đến khủng bố cô à ?!!!

Hàn Lệ Ái trước đây đã từng nghe người báo cáo về hội Tam Vương này của Vương Lãng Thần. Là một tổ chức xã hội đen, hiện tại có thể nói lớn mạnh nhất Bắc Kinh .

Cô không quan tâm cho lắm , nếu như tên hôn phu kia thích làm huyên náo giang hồ thì cứ làm. Miễn làm sao , đừng bị cảnh sát để ý , bắt  lại điều tra là được. Hiện tại , cô tạm thời để cho hắn thích bay bổng thì cứ bay bổng. Té chết đừng lôi cô theo là được.

Lúc nãy nói chuyện điện thoại , cô còn tưởng chỉ có Thiệu Nha và Vu Tích Kỳ đòi đến nhà . Ai ngờ bọn họ kéo cả một lực lượng đến trước nhà cô . Sợ người khác nhìn vào không bị dọa chết !

” Hello , mỹ nhân , tụi này không làm phiền buổi sáng thứ 7 của cậu chứ ? ” – Thiệu Nha bước xuống xe , hớn hở vẫy tay chào.

” Nếu phiền thì sao ? ” 

Nét mặt của cô thoáng vẻ khó chịu.

 Đúng lúc đó , Vu Tích Kỳ vừa xuống xe đi tới – ” Vậy tụi này phải mạo muội làm phiền Hàn tiểu thư một chuyến rồi “

” Mới sáng sớm mà đã đem cả một đội quân dọa người như vậy đến nhà tôi . Hai vị thiếu gia , Hàn Lệ Ái tôi cần một lời giải thích cho việc này đấy ” – Cô khoanh tay trước ngực , khẽ lên giọng.

” Yên tâm , bọn này lát nữa sẽ nói cho cậu biết nhưng trước tiên phải có màn chào hỏi cái đã ” – Thiệu Nha thích thú nói.

 ” Chào hỏi gì ? “

” Các chú mau nhanh chóng chào hỏi đi chứ !”

Cô chưa kịp hiểu ra thì Vu Tích Kỳ đã nhanh miệng nói lớn với bọn người đi motor phía sau.

Bọn người nhìn qua đều biết chỉ toàn là học sinh cấp 3 , tập hợp từ các trường trung học khắp đất Bắc Kinh . Mặt mũi có chút dữ dằn nhưng không thể che đi vẻ non nớt của một học sinh . Thân thể họ đều cao to , cường tráng như vậy mới có thể xông pha đi đánh trận.

 Cả đám bọn họ bước xuống khỏi motor , cởi nón bảo hiểm rồi dựng xe lên . Mỗi động tác đều rất đồng loạt, ngay sau đó bọn họ đứng thẳng nghiêm chỉnh , đồng loạt hô lớn , đồng loạt cúi chào .

” Bọn em , Tam Vương hội , lần đầu tiên xin ra mắt đại tẩu !!! “

Cả đám người hô to vang dội muốn chọc thủng cả bầu trời , đứng ngay đầu đường vẫn còn nghe thấy !

Hàn Lệ Ái thì giống như nghe thấy tiếng sấm bên tai. Lần này , quả thực cô bị dọa cho giật cả mình. Mấy tên này cũng thật biết khủng biết người ta ! Ngay cả quản gia và người hầu đứng bên cạnh đều muốn đứng tim.

Cái lũ người này ! Thần kinh hết rồi à !!!

Tuy rằng cô sau này sẽ cùng Vương Lãng Thần kết hôn nhưng cái danh phận đại tẩu kinh thiên động địa này cô còn chưa muốn nhận đâu !

…1 tiếng trước…

” Lão tam , không phải chứ ?! Bọn em mà phải đi cầu xin một cô gái sao ?! ” – Một tên thuộc hội Tam Vương kinh ngạc hỏi.

 Thiệu Nha cau mày – ” Này này , đây không phải là cô gái bình thường đâu đấy. Cô gái đó là người nắm giữ vận mệnh của lão đại , của Tam Vương hội tối hôm nay . Được đấu với Thiên hội hay không đều là phải nhờ cô gái này ! “

” Quan trọng vậy sao ? ” – Kẻ kia khó hiểu lại hỏi.

” Phải , rất quan trọng . Lão đại chúng ta hôm nay có thể ra trận hay không còn phải chờ xem cô gái đó có đồng ý hay không ” – Vu Tích Kỳ nhấn mạnh nói.

Cả đám người trước mặt kinh ngạc đồng thanh ” Ồ! ” lên một tiếng. Họ rất muốn biết cô gái nào lại có tài đến vậy ?! Lão đại muốn đi đâu lại phải có sự đồng ý của cô gái đó , cư nhiên không thể là người tầm thường.

” Người đó là vợ chưa cưới của lão đại “

Thiệu Nha vui vẻ nói.

 Đám người Tam Vương hội lại một phen kinh ngạc. Cùng nhau gật đầu .

Hiểu rồi !

Người ta vì yêu nên thay đổi nha .

……

Hàn Lệ Ái chau mày , lạnh lùng mở miệng – ” Các người làm cái gì vậy ?! “

” Cô không thấy sao ? Là chào hỏi đó ” – Vu Tích Kỳ thích thú đáp. 

Cô lườm nguýt – ” Các người sợ không dọa chết được người nào sao ? “

” Lệ Ái , bọn này chỉ là muốn đàn em chào hỏi cho đúng lễ nghĩa thôi mà ” – Thiệu Nha cười cười nói .

Hàn Lệ Ái hừ lạnh một cái – ” Được rồi , có chuyện gì thì hai người mau nói đi “

” Hàn tiểu thư không thể mời bọn này vào nhà uống tách trà được sao ? ” – Vu Tích Kỳ nhếch môi mở miệng .

Cô lại lạnh lùng liếc , sau đó nhìn qua người quản gia khẽ ra lệnh – ” Chuẩn bị trà “.

Mục lục
loading...