Menu

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu-Chương 10


Dạy Dỗ Vị Hôn Phu


Tác giả: Tiểu Yết ( Jih )


Chương 10: Tự Làm Bậy , Không Thể Sống

Hắn bắt đầu sợ cô gái này rồi. Cư nhiên , cảnh xuân diễn ra trước mặt , những âm thanh mờ ám cứ thế vang lên khắp phòng mà Hàn Lệ Ái một chút cũng không xấu hổ hay sợ sệt. Rất thản nhiên tám điện thoại.

 Cô ta có đúng là nữ nhi mới 17 tuổi không vậy ?!

” …Không có gì đâu chỉ là ở đây đang có mấy con mèo cứ kêu suốt ” 

Vương Lãng Thần vò đầu bứt tóc bực bội . Hắn dừng luôn động tác và rời khỏi thân thể phía dưới . Cô gái nằm dưới đang hưng phấn bỗng nhiên chới với   .Cơ thể khó chịu vặn vẹo .

” Lãng Thần… “

” Cút !!! “

Hắn lớn tiếng nói.

” Sao cơ ? ” – Cô gái khó hiểu trợn mắt nhìn.

” Cút ngay !!! ” – Vương Lãng Thần lại gầm lên.

Thấy bộ dạng đáng sợ của hắn , cô ta xanh mặt ngay lập tức xuống giường lấy quần áo rời khỏi phòng. 

” Được rồi mình gác máy đây . Nói chuyện sau ” – Hàn Lệ Ái ung dung hạ điện thoại đang nghe xuống.

 Hắn bực bội mang quần vào , ngồi xuống trước mặt cô – ” Vừa lòng chưa ? Cô , rốt cục là dạng phụ nữ gì vậy ?! “

” Ý anh là sao ? ” – Cô nhàn nhạt đáp.

 Khẽ nhếch môi cười lạnh , hắn nói – ” Chồng chưa cưới của cô lên giường với người phụ nữ khác , cô một chút cũng không để tâm ? “

Quả nhiên , hắn đã đánh giá quá thấp người con gái này  . Cô ta cường ngạnh , lạnh lùng đến mức nhìn thấy một chuyện không thể chấp nhận được ngay trước mắt mà cũng không có một chút biểu cảm nào.

” Chuyện này quan trọng để tôi quan tâm sao ? “

” Kể cả sau này khi chúng ta kết hôn , tôi vẫn có thể leo lên giường cùng hàng trăm người phụ nữ khác, cô vẫn không để ý ? ” – Hắn nhướn mày hỏi.

Hàn Lệ Ái nhạt nhẽo cười , giọng điệu rất lạnh.

” Muốn ngoại tình ? 

Cũng được.

 Đi ra bụi cây hay ngõ hẻm tối mà làm không thì dắt về nhà tôi . Tôi chuẩn bị giường cỡ lớn cho  . 

Còn nếu để tôi thấy hình anh dẫn cô gái nào vào khách sạn hay đi đâu làm trò dơ bẩn lên báo . 

Gây ra tai tiếng cho tôi. Gây ảnh hưởng cho Auheron.

Tôi xin thề sẽ chôn sống tập đoàn  Vương thị nhà anh.

Hàn Lệ Ái tôi nói được làm được “.

” Cô đang uy hiếp tôi ?! ” – Vương Lãng Thần cáu kỉnh.

Hàn Lệ Ái lại cười – ” Bản thân anh làm gì có giá trị nào để tôi uy hiếp “

” Tôi không có giá trị mà cô một mực muốn kết hôn cùng tôi ? ” – Hắn đùa cợt nói.

” Vương thiếu gia , hình như có điều ở tôi mà anh chưa rõ . Giá trị mà tôi cần sử dụng là ở tập đoàn nhà anh , còn bản thân anh một chút tôi cũng không quan tâm. Người cùng tôi kết hôn dù là anh hay bất kì ai cũng không quan trọng , chỉ quan trọng tập đoàn nhà đó có mang lại lợi ích cho Auheron hay không thôi ” – Cô chậm rãi giải thích.

Hắn nhướn mày , ánh mắt vô cùng lạnh lùng ý cười – ” Cô là loại con gái kì quặc nhất mà tôi từng biết ” 

Đúng vậy , cô gái trước mắt hắn tuy mới 17 tuổi nhưng tư tưởng và suy nghĩ thì đầy tính toán . Nghe qua đã thấy cô ta được dạy dỗ một cách cẩn thận đến mức nào.

Hàn Lệ Ái khác xa một trời một vực với những quý cô tiểu thư trước đây mà hắn từng gặp. Hay chí ít cô ta không hề nhạt nhẽo, còn có phần lợi hại, đanh thép hơn người. Đôi lúc cũng khiến cho người đối diện cảm thấy có chút đáng sợ.

Cô cười lạt không trả lời . Lúc sau mới nói thêm – ” Lần này là lần cuối . Lần sau , còn muốn chơi cứ việc hẹn đến biệt thự nhà tôi . Ở đó rất kín đáo còn rất thoải mái , giường nệm cỡ lớn hoàng gia lại có độ đàn hồi rất cao . Rất thích hợp để anh “vui chơi” “

Nói xong , không để hắn kịp phản ứng . Cô đứng dậy đeo balo lên vai .

” Anh mang đồ đàng hoàng đi. Tôi xuống dưới đợi trong xe . Anh mau chóng xuống , chúng ta còn phải về nhà anh ăn cơm “

Hàn Lệ Ái di chuyển ra khỏi phòng . Vương Lãng Thần vẫn ngồi đó , nắm tay siết chặt.

Hắn thật sự phải bị động không thể làm gì mà tiếp nhận cuộc hôn nhân này ?!

*******************************************

” Sao anh là ở đây ?! ” – Vương Lãng Thần nhìn tên tái xế mà kỳ lạ hỏi.

” Dạ, là Hàn tiểu thư gọi tôi tới thưa thiếu gia ” – Người tài xế lễ phép đáp.

Hắn lại nhìn qua người bên cạnh. Hàn Lệ Ái không nói gì cũng không nhìn hắn chỉ sai người tài xế lái xe đi.

Cô ta có tài xế riêng , có xe riêng , tại sao không đi ? Lại gọi người tài xế của hắn đến làm gì ? Rõ ràng là có gì đó không được tự nhiên lắm.

Suốt quãng đường , không ai nói câu nào .

***********************************

…Vương gia…

” Lệ Ái , cháu có thể chờ ta ở dưới phòng ăn một chút được không ? Ta muốn nói chuyện riêng với Lãng Thần ” – Vương Khải cất giọng nghiêm nghị nói.

 Hai người vừa bước vào tiền sảnh đã thấy cha của Vương Lãng Thần đứng chống gậy chờ sẵn. Ánh mắt rất lạnh  , giống như đang chờ bùng phát cái gì đó.

Vương Lãng Thần đã phát hiện ra có điều không ổn . Cảm giác như sắp có một cơn bão.

Hàn Lệ Ái gật đầu lễ phép – ” Dạ vâng , hai người cứ từ từ nói chuyện . Cháu sẽ đợi ở phòng ăn “

Nói rồi , cô đi ngang qua hắn , theo sự dẫn lối của quản gia mà vào phòng ăn.

” Còn anh , lên phòng làm việc gặp tôi ! ” – Vương Khải nhấn mạnh giọng.

Vương Lãng Thần cau mày đi theo cha mình vào phòng làm việc. 

…………………………………………

” Rầm ” 

Vương Khải đập mạnh cây gậy lên bàn làm hắn khẽ giật mình.

” Anh có phải là muốn chọc tôi tức chết phải không ?! “

Vương Lãng Thần khó hiểu nhìn cha . Chắc hẳn là có chuyện gì cha hắn mới tức giận như vậy.

” Còn chưa hiểu ?! Anh, đã trốn học còn làm cái trò gì ở khách sạn Red ?!!!” – Ông giận dữ quát.

Hắn cau mày có chút kinh ngạc.

 Chết tiệt ! Là Hàn Lệ Ái !

Lúc nãy cô ta gọi tài xế riêng của hắn tới quả nhiên có ý đồ. Cốt yếu là muốn tên tài xế kia gọi điện báo cáo cho cha hắn.

” Anh có biết lúc nãy cánh Paparazzi đã chụp được hình anh đi vào khách sạn cùng với một cô gái rồi hay không ?! ” – Giọng Vương Khải lạnh lùng uy nghiêm.

loading...

Hắn lại ngạc nhiên , cứng họng đôi chút . Sao đám người đó có thể chụp được chứ ?! Đúng là lũ người săn ảnh , bám riết lấy hắn mọi nơi không tha.

Lần này cha hắn không nổi giận thì thật là lạ.

” Nếu không phải tôi nghe được từ người tài xế riêng của anh thì đã không kịp mà ngăn chặn rồi . Chờ đến ngày mai chắc chắn sẽ có tin tức về anh tràn trên các mặt báo !!! Anh có biết việc làm của mình ngu xuẩn đến mức nào không ?! “

” Cha , đây đâu phải là lỗi của con. Là đám paparazzi đó… “

” Câm miệng !!! Anh còn dám nói ! Nếu không phải anh cùng đứa con gái kia vào khách sạn làm trò dơ bẩn thì mấy tên thợ săn ảnh lấy gì mà chụp. Anh có biết nếu chuyện này lan ra sẽ ảnh hưởng thế nào đến tập đoàn không ?! Còn nữa , nếu Hàn Dật Minh biết chuyện thì hôn ước giữa anh và Hàn Lệ Ái cũng bị phá bỏ ! “

Vương Lãng Thần nghe vậy càng hứng khởi đáp – ” Càng tốt “

” Im miệng ! Anh xem tôi là cái gì ?! Xem tập đoàn này là cái gì chứ ?! Tôi không biết tại sao mình lại sinh ra một thằng con nghiệt tổ nghiệt tông như anh ! “

Hắn mím môi nhịn xuống tức giận , ánh mắt lạnh như băng hàn. Lúc sau mới mở miệng.

” Bởi vì con là con ngoài ý muốn của cha . Nếu không phải vợ của cha không sinh được con thì cha mãi mãi cũng không đem đứa con ngoài giá thú này về nuôi ! “

Vương Khải đôi mắt nhăn nheo trừng lên – ” Câm miệng !!! Tôi nuôi anh khôn lớn không phải để anh nói giọng điệu này với tôi !!! “

Hắn liền đứng bật dậy, bóng dáng cao lớn toát  lên vẻ u ám – ” Cha nuôi con khôn lớn cũng chẳng phải vì phục vụ cho tham vọng kinh doanh của cha sao ?! “

” Nếu như còn xem tôi là cha thì mau ngồi xuống !!! ” – Ngữ điệu của Vương Khải vô cùng rắn rỏi.

Vương Lãng Thần đành bất mãn mà ngồi xuống.

” Kể từ ngày mai , anh đi đâu cũng phải có tài xế đưa rước. Đúng 6 giờ chiều mỗi ngày đều phải có mặt ở nhà , không được trễ hơn. Từ bây giờ , tôi sẽ cấm túc anh , ngoài trừ đi học còn ngoài ra một bước cũng không được ra khỏi nhà !!! ” – Ông cất giọng lạnh run.

” Cha , con không phải con nít , con đã 17 tuổi, cha không thể làm như vậy ! ” – Hắn bực bội kháng nghị.

” 17 tuổi không phải con nít nhưng anh lại hành xử như một đứa con nít không hơn không kém. Chỉ biết tùy tiện hành động theo ý thích của bản thân mà không hề suy nghĩ một chút nào. Đó không giống một đứa con nít thì là gì ?! 

Còn nữa , chiếc xe của anh bắt đầu từ tối nay cũng không được phép mang ra khỏi Ga ra ! ” 

Vương Khải giọng tràn đầy uy lực ra lệnh.

” Cha ! “

” Không được phép nói thêm một câu nào nữa ! Nếu không bước chân ra ngoài anh cũng không được phép ! “

Vương Lãng Thần lồng ngực phập phồng mà giận dữ . Đúng thật là chết tiệt mà !

***************************************

…Phòng ăn…

Hàn Lệ Ái ngồi trong phòng ăn chờ đợi mà bỗng dưng nghe tiếng đóng cửa cái “rầm” thật mạnh phát ra từ phía trên lầu.

Vương Khải và Vương Lãng Thần cùng nhau đi vào phòng ăn. Mặt của hắn thì tối sầm, cha hắn thì lại rất điềm tĩnh. Cô không khó để đoán ra được lúc nãy xảy ra chuyện gì.

” Xin lỗi, đã bắt cháu phải đợi lâu rồi . Hai cha con ta nói chuyện hơi lâu một chút “

Vương Khải ngồi vào bàn ăn. Hắn cũng theo đó mà kéo ghế ngồi cạnh cô trước ánh mắt đầy cảnh cáo của cha hắn.

Hàn Lệ Ái mỉm cười – ” Thưa , không sao đâu ạ . Chắc là chuyện quan trọng nên chủ tịch mới gấp gáp như vậy ” 

” Lệ Ái , cháu vẫn là nhạy bén nhất ” – Ông cười đáp.

” Mau dọn thức ăn lên đi ” 

Vương Khải nghiêm nghị ra lệnh với quản gia.

Người quản gia lập tức theo lệnh gọi các người hầu mang thức ăn lên.

Thức ăn đầy đủ những hương vị ẩm thực từ Đông sang Tây , tràn ngập mùi hương thơm lừng. Đây chỉ có thể là bữa ăn của hoàng tộc.

” Thưa chủ tịch, không biết phu nhân đâu rồi ạ ? ” – Hàn Lệ Ái vừa ăn vừa bắt chuyện.

” À bà ấy đang bận đi dự triển lãm bên Italy rồi nên không thể ăn tối cùng chúng ta. Cháu cũng biết đấy bà ấy rất đam mê và sưu tầm nghệ thuật ” – Vương Khải vui vẻ trả lời.

” Biết trước như vậy cháu đã đem vài bức nghệ thuật điêu khắc từ thời cổ của hoàng gia Anh qua đây tặng phu nhân rồi. Chắc hẳn phu nhân sẽ rất thích ” 

Cô nở nụ cười lên tiếng.

” Không cần phiền cháu như vậy. Những bức điêu khắc cổ của hoàng gia chắc chắn là rất quý . Không thể tùy tiện đem tặng ” – Ông xua tay.

” Sao có thể vậy ạ ? Cháu và phu nhân sắp thành người một nhà rồi , một vài bức điêu khắc có đáng là gì ” – Hàn Lệ Ái nhỏ giọng nói.

Vương Khải bật cười – ” Cháu thật là biết lấy lòng người lớn “

” Dạ , chủ tịch quá khen rồi ” – Cô cười lễ phép .

Vương Lãng Thần từ lúc bước vào đây không nói câu nào . Hắn nói được gì đây ? Cũng chẳng phản bác được gì. Hắn là cắm cúi ăn để nuốt cơn giận này.

 Đáng chết ! Tất cả là do Hàn Lệ Ái gây ra !

Đang hàn huyên cùng nhau , bỗng dưng người quản gia tiến tới nói nhỏ với Vương Khải.

” Chủ tịch , người có điện thoại “

” Ta biết rồi “

Ông gật đầu rồi quay sang nói với hai người.

” Ta xin phép đi nghe điện thoại một chút. Hai đứa cứ từ từ ăn “

Dáng người đàn ông vừa đi khuất , Vương Lãng Thần ngay lập tức thả bộ dao nĩa trên tay xuống.

” Nói đi , là cô cố tình phải không ? “

Hàn Lệ Ái không nhìn hắn , tiếp tục động tác cắt thịt – ” Chuyện gì ? “

” Còn giả vờ ? Chiều nay cô cố tình gọi người lái xe của tôi tới để anh ta biết tôi là trốn học vào khách sạn . Cô cũng thừa biết anh ta sẽ báo cáo cho cha tôi . Cô là muốn cha nổi giận với tôi , hại tôi bị phạt ! ” – Hắn lạnh lùng nói.

 Cô cũng bắt đầu buông dao nĩa xuống nhìn hắn – ” Thứ nhất nếu anh không làm chuyện bậy thì cha anh cũng sẽ chẳng nổi giận. Thứ hai nếu anh không phải cố tình muốn cho tôi biết, nói địa chỉ cho tôi đến đó thì tôi có muốn hại cũng không có cơ hội ” 

” Cô chẳng phải đòi đến nên tôi mới phải nói địa chỉ cho cô ” – Hắn cười lạnh.

Hàn Lệ Ái lại nhàn nhã lên tiếng – ” Vương thiếu gia , người thông minh giả ngu rất dễ nhưng còn người ngu giả thông minh thì rất dễ bị người khác phát hiện “

Vương Lãng Thần hừ lạnh một cái – ” Cô lại muốn châm chọc gì nữa đây ? “

Nghe thấy , cô chỉ ngước mặt nhìn hắn , ánh mắt có chút ngắm nghía làm hắn rất khó hiểu . Lúc sau mới mở miệng – ” Không có sự châm chọc nào cả. Tôi chỉ muốn anh biết… “

” Biết gì ? ” – Hắn nhíu mày .

Hàn Lệ Ái tiến sát lại gần khuôn mặt anh tuấn của hắn, ẩn ý nói.

” Bài học thứ hai : Tự làm bậy,  không thể sống”

( Giống như Gậy ông đập lưng ông )

Mục lục
loading...