Menu

Đại ca ta hảo soái ca-Chương 75


Đại Ca Ta Hảo Soái Ca


Tác giả: Tiểu Mạc Tử


Chương 75: Kẻ Phá Hoại!

“Cẩn thận đạo tặc, đề phòng củi lửa” vừa nói xong mang theo một tiếng “Xèng”, một đại thúc cầm theo một cái xèng gõ mõ đi qua từng con phố nhắc nhở mọi người. Hạ Anh Phủ vốn tĩnh mịch, thi thoảng có vài tốp quân lính đi tuần tra, từ trên mái ngói lộ diện một thân ảnh màu đỏ, nhẹ nhàng phi thân xuống cửa sổ bật ra thân ảnh nhanh nhẹn lọt vào, ngắm nhìn thân ảnh nam nhân trên gường, chỉ nhếch lên nụ cười tràn đầy nhạo báng, găng tay đen được tháo ra, lộ diện một bàn tay với các đốt xương tay đều dài tạo nên một bàn tay thập phần hoàn mỹ như điêu khắc nên.

Một tỳ nữ đi ngang qua thì thấy một bóng người từ cửa sổ nhẹ nhàng phi thân ra liền thức kinh hô lên “Bớ người ta có đạo tặc”, một tiếng la hét vang lên trong đêm tối ước chừng như đánh động toàn Hạ Anh phủ, tất cả mọi đèn đuốc đều tụ tập về nơi phát lên tiếng hét kinh hồn kia

Bình minh vừa mới lên, tất cả kinh thành liền náo loạn một phen, những nam nhân vốn nằm liệt gường không khác gì người gỗ đột nhiên tỉnh lại, hoàn toàn bình phục, đây chính là một tin vui cho cả toàn quốc.

Ngay cả Hoàng thượng cũng đích thân hạ giá đến Hạ Anh phủ để kiểm chứng, kẻ vui người buồn………

…..

“Chết tiệt, cuối cùng là kẻ láo xược nào đã làm ra những việc này”, Yêu Nghiệt đẩy hết thức ăn trên bàn khi nhận được tin tức phi thường bức lợi này.

“Đệ tử không biết, theo chúng dân đen kể lại là có một bóng màu đỏ xuất hiện rồi liền biến mất, không ai thấy được gì ngoài một bóng màu đỏ”, một tiểu cô nương run rẩy nói, sợ sẽ mang tai họa sát thân.

“Chết tiệt, tên trời đánh nào cả gan chen chân vào chuyện của ta”, đôi mâu đen đáy phát ra toàn những yêu khí, Yêu Nghiệt đang phi thường giận dữ.

Một thân ảnh hấp ta hấp tấp chạy đến “Bẩm, đại cô cô, nguy to rồi, có một số nữ nhân đang dần hồi phục lại thể trạng”

Có một số chuyện mà người ngoài không biết, khi giao thiệp với những nữ nhân từng bị tổn thương qua, có kẻ thuần phục lại có kẻ bất tuân, kẻ bất tuân thì họ liền ra hạ sách thúc giục bùa mê thôi miên họ để họ nguyện ý bán thân bán mạng cho giáo phái, trừ phi có một tin nào kích động đánh thức được ý chi của họ, nếu không thì vĩnh viễn không thể tỉnh lại.

“Lão tử nó, bổn cô nương mà biết kẻ tày trời nào phá hỏng kế hoạch của bổn cô nương thì bổn cô nương sẽ lóc xương nó, xẻ thịt nó, lột da nó, đem cho chó ăn”, nói xong Yêu Nghiệt vội vàng đi khắc phục những kẻ dám phản loạn tại nơi này.

Bây giờ trong lòng của nàng ta tràn đầy hận ý, chỉ cần bắt được tiểu tiện nhân kia họ liền rời đi, nguyên nhân mà họ đến Thần Trường quốc là vì nơi này rất giàu tài nguyên vừa có nam nhân cho họ hưởng, lại có nữ nhân bán mạng bị họ thu phục, ước chừng giáo phái ngày một đi lên.

Nhưng mà kẻ phá hư đại sự của nàng ta vào hôm qua thì chắc chắn chính là kẻ đã giải độc cho bọn tiện nam kia, và nàng ta cũng chắc rằng hắn ta nắm rất rõ độc dược bổn môn của giáo phái nàng, nếu không ngoại trừ người trong môn phái không kẻ nào biết giải độc cả…cuối cùng là ai, là ai đã phá hư đại sự của nàng….

Là ‘hắn’, bất chợt nàng cười lạnh, ‘hắn’ như thế nào mà rộng lượng hết lần này đến lần khác đều giúp đỡ nghiệt chủng của tiện phụ cùng tiện nam kia chứ? Không thể nào là ‘hắn’, ‘hắn’ không bao giờ quan tâm đến sự sống của kẻ khác ngoại trừ bản thân hắn…..cuối cùng là kẻ nào…….

……

“Tiểu thê tử, nguyên lai muội đang ở đây” mới sáng sớm hắn đã không thấy thân ảnh của Huyền Vũ Dạ Nguyệt liền hấp tấp đi tìm, hắn biết thế nào tiểu thê tử của hắn cũng ở đây để khoây khỏa tâm trạng mà.

Nàng chỉ nhìn Hoàng Bá Thuần miễn cưỡng rặn ra nụ cười nhạt, hắn liền ôm lấy eo nàng, cúi đầu xuống, ghé môi vào vành tai của nàng nói “Nhớ lại chuyện xưa?”

loading...

Mỗi khi nàng buồn liền tới đây, vì mỗi lần tới đây nàng liền lại khi xưa nàng cùng Âu Nhã Vỹ ngồi đây tán gẫu vui biết chừng nào, cũng chính nơi này là nơi họ lần đầu tiên gặp nhau, hắn bao giờ cũng chỉ biết hi sinh bản thân mình vì người khác, hắn luôn lo lắng cho người khác đầu tiên, nàng đã phụ hắn, nên bao giờ nàng cũng ray rứt.

Nàng cũng rất vui khi chuyến đi Tây Vực kia có thể gặp lại hắn, tận mắt chứng kiến hắn đã có một nửa mỹ mãn của mình, nàng vui thay hắn, vì hắn mà cầu nguyện, đó chính là khoản thời gian một nhà năm người vui vui vẻ vẻ, và đó cũng chính là ác mộng cả đời của nàng, khắc sâu vào tim không bao giờ mờ phai.

Khi chứng kiến cảnh hắn chết đi, ngay cả tiểu cô [1] kết nghĩa cũng chết mất xác, thử hỏi nàng có đau lòng không?

Còn Tư Mã Trác Nhi tiểu nữ hài kháu kỉnh năm đó, dù chỉ mới gặp một ngày duy nhất nhưng mà nó thật sự rất thông minh, nàng không hy vọng Tư Mã Trác Nhi bị chính phụ thân của mình xác hại, dẫu sao người đời có nói: “Hổ dữ không ăn thịt con”, về phần này nàng an tâm.

Nhưng mà khi nàng đến hiện trường hoàn toàn không tìm được vết tích của Tư Mã Trác Nhi? Cuối cùng Tư Mã Trác Nhi đã đi đâu, hay tự biết quay lại nơi đó hoặc như chứng kiến cảnh cả nhà bị tàn sát? Chắc chắn nó sẽ không thông minh đến thế đâu, một hài đồng năm tuổi thì làm sao mà biết tự cưỡi ngựa quay về chứ…..

Đến giờ đây cứ nhắm mắt lại thì nhớ tới cảnh nàng cùng tiểu cô kết nghĩa chơi đá cầu, vừa mới dạy cho nàng ta thì nàng ta đã rất thông minh thành thạo mà tiếp thu thậm chí chơi còn giỏi hơn cả nàng nữa chứ, cả hai đều tranh giành một trái cầu, xung quanh có hai người luôn vì họ mà cỗ vũ và lo lắng họ sẽ sinh khí.

“Đừng khóc, mọi chuyện đã qua, cứ như một giấc mộng đi được không”, hắn ôm chặt eo nàng, đặt cằm trên bả vai nàng khẽ an ủi nàng.

Mỗi lần nhớ lại nàng đều thương tâm mà khóc, khẽ xoay đầu lại nhìn Hoàng Bá Thuần nàng hỏi “Thuần, huynh tìm muội có chuyện gì” nàng cũng tựa đầu vào má của hắn nhắm mắt dưỡng thần

Hắn chắc rằng tiểu nữ nhân này không hề nghe những lời hắn nói, nên mới lái qua chuyện khác, hắn thở dài nói lại mọi chuyện mà Dạ Nhất đã báo cáo lại cho hắn nghe chuyện xảy ra vào hôm qua.

“Thiên, vậy huynh khẳng định cái bóng đỏ kia có thể sẽ đánh bại lại bọn họ ư?” nàng kinh hô lên, xoay người lại, mặt đối mặt với hắn.

Hắn gật đầu, nàng liền nở lên nụ cười “Vậy chúng ta được cứu rồi”

“Ý muội nói chúng ta yếu kém?” hắn không vui hỏi lại, như thế nào mà nàng lại hạ thấp bản thân mình nâng cao năng lực của kẻ khác?

Nàng liền cười chột dạ, xoay mặt về phía mặt trời đang tỏa sáng kia mà nói “Muội tin, muội tin chính bao giờ cũng thắng được tà, Vỹ đại ca, Linh tỷ hãy an nghỉ, muội nhất định không để cho Sương nhi có chuyện gì đâu, mặc dù linh hồn không còn là Tư Mã Sương, nhưng ít ra thể xác kia chính là bảo bối của tỷ lưu truyền lại, muội sẽ hảo hảo bảo trọng Tư Mã Sương như con ruột của chính muội”

Khóe môi hắn cũng tràn ngập ý cười và hạnh phúc, phải yên tâm đi Linh nhi, dù chỉ còn một hơi thở hắn cũng nhất quyết bảo vệ Tư Mã Sương và hắn cũng xin lỗi vì sơ ý làm Tư Mã Trác Nhi mất tích, ngay cả tung tích hay bóng dáng cũng không nghe được, điều mà hắn có thể làm cũng chỉ có thế thôi.

Cả hai chỉ lặng lẽ ôm nhau, cùng nhau hưởng thụ không khí trong lành và tìm chút yên bình tại mảnh đất này.

Tiểu cô [1] chính là muội muội của trượng phu nên xưng hô là tiểu cô

Mục lục
loading...