Menu

Đại ca ta hảo soái ca-Chương 66


Đại Ca Ta Hảo Soái Ca


Tác giả: Tiểu Mạc Tử


Chương 66

“Ngay cả tính mạng của mình cũng bảo trì không được mà đòi làm bảo tiêu”, một tiếng hừ lạnh, mang theo thanh âm lạnh lẽo băng giá pha chút ngạo mạn phát ra.Ngước mắt lên nhìn lấy mái nhà có một thân ảnh lười biếng, vây quanh người gã là rất nhiều vò rượu linh tính hắn ta sắp làm ‘tửu quỷ’. Từ chiếc mặt nạ hắn khẽ nhếch môi lên, yếu ớt nói “Phải, ta càng ngày càng vô dụng rồi”

Bất chợt thân ảnh hắn đứng không vững từ đâu đó lại xuất hiện một người đầu tóc bạc phơ ‘nhanh tay lẹ mắt’ đỡ lấy thân ảnh của hắn “Đại ca, không sao chứ!”

Khó khăn lắm hắn mới lắc đầu tỏ ý mình không sao! Nhưng làm sao mà gạt được hai người còn lại cơ chứ, mắt nhắm mắt mở nhìn thấy hai người vào nhà, nam tử kia vẫn cứ bình thản ừng ực uống hết vò rượu này đến vò rượu khác, xem ra đêm dài lắm mộng.

……..

Trong một khu rừng ẩm ướt nơi không có ánh sáng mặt trời, âm u lạnh lẽo, trong một hang động miệng núi lửa có một bầy nữ nhân đang ngầm hoạt động tại nơi này.

“Qủa thật là con của ả tiện nhân đó” ngồi trên chiếc ghế chủ tọa có lót da báo, một nữ nhân xinh đẹp tựa như loài sà yêu mạnh miệng thô lỗ nói.

“Phải, đại tỷ, đích xác là con của ả tiện nhân đó”, Yêu Ái lên tiếng, thuật lại tất cả những gì Yêu Ái chứng kiến.

“Tứ cô cô, cuối cùng là có chuyện gì” Thượng Quan Đan Phụng mạo muội lên tiếng, Yêu Nghiệt –đại tỷ quát to “Không biết lớn nhỏ”

Nàng vội cụp mắt xuống, thối lui ra sau, Yêu Ái vội đi tới xoa bóp vai cho Yêu Nghiệt nói “Đại tỷ, nàng ta chẳng qua chỉ là một tiểu cô nương, chớ giận cá chém thớt”

Trong số các nữ nhân họ thu thập chỉ có Thượng Quan Đan Phụng là rất có tư chất nên đắc sủng, rất được Yêu Ái cùng Yêu Mỵ thương yêu và thâu nhận làm tiểu đồ đệ.

“Còn cái kẻ giết chết lục muội thì ra sao”, Yêu Nghiệt ngui ngoa đi cơn giận của mình lập tức hỏi, Yêu Ái vội trả lời “Muội không biết, nhưng muội sẽ cố gắng điều tra sớm” vừa nói nàng vừa cắn chặt răng, tỏ ra vẻ oán hận chuyện khi nãy.

Đôi mắt xinh đẹp đảo qua đảo lại rồi Yêu Nghiệt cười điêu ngoa “Trước hết là nghĩ các bắt tiểu tiện nhân kia lại, để ta từ từ hả giận” tay nắm chặt thành quyền, lộ ra bản tính hung tàn của mình.

“Nhưng Hoàng Bá gia một mực bảo hộ nàng ta”

“Hứ, chẳng qua cũng chỉ có Hoàng Bá gia kia thì làm gì được chúng ta, họ chẳng qua chỉ là những kẻ vô dụng không làm nên tích sự gì” Yêu Nghiệt vội phản bác, khẩu khí ngày càng lớn mà nói.

Giận dữ xông tận đầu Yêu Nghiệt đứng lên nhìn lên bầu trời trước mặt mà nói “Tiện nhân kia dù rằng ngươi đã chết, nhưng mối nhục kia ta nhất định sẽ kiếm con ngươi trả thay, đừng tưởng chết thì thoát khỏi tội của mình”

Tất cả chim chóc trong rừng đều bị tiếng quỷ gào của Yêu Nghiệt làm cho sợ hãi, xòe cánh bay đi hết!!!

“Hạo Minh đại ca”, Tú La Lệ vén váy lên, chạy theo thân ảnh của Hoàng Bá Hạo Minh muốn níu kéo hắn lại thì hắn càng tăng tốc.

“Hạo Minh đại ca”, Tú La Lệ nghẹn ngào gọi, bất chợt vấp phải cục đá khiến nàng ta ngã nhào xuống “Á”

Điều này cũng không thể làm cho Hoàng Bá Hạo Minh chú ý tới, hắn nghe nói Tú La Lệ nói xằng nói bậy với Hoàng Bá Dạ Sương, hắn làm sao không thấu hận nữ nhân trước mắt được, vốn đã không ưa thích nay đích xác là ghét tận xương tận tủy, mặc kệ nàng ta có chết hay không hắn tuyệt không bận tâm đến, tránh cho mình đau mắt cầu mong nàng ta chết đâu thì chết đừng phiền hắn! (Suy nghĩ của Hạo Minh ca rất lạnh lùng và tàn nhẫn nha )

Đột nhiên một cây trường kiếm sắc bén kề ngay trước cổ của Hoàng Bá Hạo Minh “Muội muội ta có gì không xứng với ngươi”

loading...

“Đại ca”, dù có phải lếch Tú La Lệ cũng lếch qua mà gọi lấy Tú La Duệ ngăn cả hắn không được làm bậy.

“Không phải nàng ta không xứng mà là ta không xứng”, phải, hắn làm sao mà xứng đáng với độc phụ chứ! Nghĩ tới đây đầu hắn muốn bốc khói, vội đè nén đi tức giận hắn nhàn nhạt nói, tiện thể giải quyết một thể hết khỏi phải mang phiền phức sau này.

“Hạo Minh đại ca, huynh xứng mà, muội rất yêu mến huynh” Tú La Lệ thành khẩn, bộ dạng thập phần ngây ngô mà nói.

“Xem như ta không nghe thấy gì”, hai ngón tay kẹp lấy thanh kiếm trước mặt, bẻ đôi nó đi, vội cất bước ra đi thì bị một thân ảnh từ đằng sau nhào tới ôm chặt lấy thắt lưng của hắn, nói “Hai ngươi là huynh muội, căn bản không thể nào đâu, huynh đừng lúng vào vũng lầy nữa, được không, Hạo Minh đại ca”

“Nếu ta nói không”, hắn lạnh lùng gạt bỏ đi đôi tay đang siết chặt lấy thắt lưng mà nói, đôi mắt thuần thúy nheo lại tỏ ra chán ghét.

“Không, huynh lừa muội, muội không tin đâu, huynh đừng lừa muội, chỉ cần huynh chấp nhận muội, muội không bận tâm đến điều huynh và Dạ Sương từng làm, muội cũng khiến cho tất cả bá tánh thôi không bàn luận về chuyện này nữa, được không” Tú La Lệ điên cuồng đấm lấy bả vai của Hoàng Bá Hạo Minh mà nói.

“Muội muội” Tú La Duệ vội ngăn cản hành động điên rồ của Tú La Lệ, sợ rằng nam nhân trước mặt sẽ tổn hại đến Tú La Lệ mất, hôm qua đã được diện kiến qua rồi, gặp ma còn chưa biết sợ sao?

Người nhà cũng đả thương, huống hồ là người ngoài!!!

“Không, huynh lừa muội”, Tú La Lệ khóc lóc thê lương, không tin sự thật trước mặt.

Hoàng Bá Hạo Minh nhếch mép cười tà mị “Xác thật không lừa công chúa, thỉnh công chúa không được sàm ngôn luận ngữ trước mặt Sương nhi, nếu không đừng trách tại hạ cũng không nể tình”

Rồi phất ống tay áo mà ra đi “Kháng chỉ không sợ bị bêu đầu sao” Tú La Duệ vừa nắm chặt thân ảnh đang khóc lóc thê thảm nhưng cũng không quên nhắc nhỏ hắn ta vài câu, hắn không phải là không bênh vực người nhà, nhưng mà hắn thân làm hoàng tử một quốc không thể gộp chung mọi chuyện mà nhìn, hắn phải nhìn xa trông rộng, hy vọng cái tên nam nhân trước mặt đủ thông minh và may mắn!

Hắn không nói gì cả một mực đi thẳng, kháng chỉ sao?

Vậy là Tú La Lệ đã ra tay rồi sao? Lão già Tú Tử Kiêm chịu cho con gái cưng của lão ta sống xa lão ta!

Thậm chí là làm con dâu của một đại gia đình bình thường? (bình thường? @@)

Xem ra hắn phải nhờ tới phụ thân mẫu thân rồi, sớm công khai thân phận của Sương nhi, rồi cho nàng một danh phận!

Nhưng mà suy nghĩ của hắn có phải quá đơn giản hay không?

Có dễ dàng thực hiện được không! Thiên hạ sẽ tin những điều hắn nói sao?

Miệng lưỡi thiên hạ rất ác độc, họ dễ dàng tin mọi chuyện sao? Thế hắn phải làm thế nào mới tốt đây?

Bất chợt trong đầu hắn hiện lên hàng trăm hàng vạn hàng ngàn câu hỏi, khiến cho hắn túng quẫn, vừa đi vừa suy toán cũng không thở dài và lắc đầu.

Mục lục
loading...