Menu

Đại ca ta hảo soái ca-Chương 44


Đại Ca Ta Hảo Soái Ca


Tác giả: Tiểu Mạc Tử


Chương 44: Lo Lắng??? Dư Thừa!!!

Còn về phần Hoàng Bá Dạ Sương thì thê lương rồi, không những bị ‘ai đó’ ngớ lơ, mà còn bị nhốt trong phòng, thỉnh thoảng có một vài nhân vật vào ‘giáo huấn’ cho nàng nghe, đến độ mấy ngày nay tai nàng đều mọc kén.

Không những thế điều ác liệt nhất là cấm tuyệt đối nàng ra cửa, chỉ cần nàng mở cửa ra cung nghênh nàng là hai tỳ nữ võ nghệ siêu quần, thập đại cao thủ sẳn sẵng tóm cổ nàng vào phòng, họ làm người hầu mà còn ‘to lớn’, ‘ngang ngược’ hơn cả nàng, thật không biết ai làm người hầu ai làm tiểu thơ nữa đây.

Qủa thật người của Tuyết Sơn có khác ngoại trừ nghe lệnh lão nương nàng thì cái gì họ cũng coi như ‘không nghe’, ‘không thấy’, ‘không biết’.

Đành thế vậy, tính sổ sách cho qua ngày vậy, còn ngày ngày chứng kiến tiểu phiền phức không ngừng quấy rối làm phiền nàng, rất may là ‘ai đó’ hiểu ý nàng dù không chạm mặt nhưng vẫn luôn căn dặn nhà bếp làm thêm thức ăn cho nàng nếu không thật không biết một phần thức ăn, ai ăn và ai nhịn, thiên, nàng thật sự rất khổ nha…….

Rất tiếc nàng kêu trời không thấu, đất không nghe!!!!!

Nàng để ý những người trong gia đình này còn bị di truyền dòng máu di truyền là thích ‘xô cửa’ đi vào, không cần hỏi han chủ nhân của phòng này có đồng ý không, một một mạch đi thẳng vào hỏi tội? Điển hình là hai vị đại nhân trước mắt ta……

Hoàng Bá Thụy Minh dùng đôi mắt ác liệt mà nhìn chằm chằm vào thân ảnh đang ngồi ngay ngắn cầm bút lông quẹt qua quẹt lại trên cuốn sổ, không thèm để ý sự hiện diện của hắn thì hắn phi thường ‘bực mình’, ‘giận dỗi’, lớn tiếng mà nói “Xem ra tiểu biểu muội rất chăm chỉ làm việc nha”

Ta khẽ liếc mắt nhìn lấy Thụy Minh biểu ca nhận ra hắn hung hăng trừng mắt với ta thì ta vờ như không biết mà trả lời “Thụy Minh biểu ca, xin hỏi biểu ca muốn nói gì”

Không tới lượt Hoàng Bá Thụy Minh nói, thì Hoàng Bá Dạ Mỵ đẩy hắn sang một bên nói “Có thật là muội cùng Đan tỷ đơn giản mà đi ngao du sơn thủy”

Ta có chút không hiểu nhìn lấy tỷ tỷ thì tỷ tỷ vội giải thích “Ngay cả Thiên Cơ Các cũng không chịu tiết lộ cho tỷ biết, từ khi muội đi về thì sắc mặt phụ thân rất kém, không chỉ thế ngay cả mẫu thân cũng vậy, tỷ hỏi lấy Dạ tam thúc thúc, thúc ấy cũng tránh mặt tỷ như tránh sài lang mãnh thú vậy”, bình thường có ai mà không biết, Dạ tam rất thích bếp xếp, ba hoa, cứ hót líu lo ríu rít không ngừng, nhưng nào ngờ nàng vừa đi hỏi thì dù cho nàng có lôi kéo, có nằm ăn vạ không chịu đi, thì Dạ Tam làm như nàng là không khí, miệng câm như hến, chẳng chịu tiết lộ nửa lời?

Ta lắc đầu, thật sự không biết gì cả, nói “Ngô, chẳng qua muội cùng Đan tỷ đi chơi thôi, chẳng có gì cả, chẳng lẽ dựa vào sức hai người-muội cùng Đan tỷ có thể làm nên trò trống gì?”

Hoàng Bá Thụy Minh thấy nàng lại chăm chú tập trung vào đống sổ sách, thái độ thờ ơ như thế thì hắn căm phẫn, giật lấy bút lông của nàng, nàng ngớ người ra nhìn lấy hắn, hắn nhếch môi nói “Cuối cùng trong hồ lô của muội bán thuốc gì”

Ta chỉ cười nhạt, thì Thụy Minh biểu ca ôm lấy ta mà nói “Muội có biết cả nhà rất lo lắng khi muội mất tích hai đêm không, bình thường cô cô cùng đại bá đều vô tình lãnh đạm, nay cũng đều lộ rõ sự lo lắng, muội nói xem hai đại nhân vật họ cũng sợ hãi mất mấy ngày mấy đêm vì muội, mà muội lại bình thản như thế sao”

loading...

Ồh! Ta nhận ra Thụy Minh biểu ca thật sự lo lắng cho ta, nhưng ta thực không có gì, vả lại mọi chuyện đều đã giải quyết ổn thoải hết rồi mà?

Hoàng Bá Thụy Minh thở dài, buông nàng ra và căn dặn nàng “Hãy an phận thủ thường làm ‘tiểu thơ khuê các’ của biểu tiểu muội, biểu huynh thật sự không muốn chứng kiến một ngày nào đó biểu tiểu muội sẽ chết mất xác nơi đất khách đông người”

Dù Hoàng Bá Thụy Minh ăn nói hơi xúi quẩy một chút, nhưng tính tình bồng bột của nàng quả thật nên sửa, không nên bộp chộp thích đi lung tung khiến người nhà lo lắng, nên nàng vội gật đầu.

Hoàng Bá Dạ Mỵ thì đầu óc giản đơn không nghĩ đến tình huống tệ hại như Hoàng Bá Thụy Minh, khi nghe xong sắc mặt Hoàng Bá Dạ Mỵ chợt tái nhợt lại, nghĩ lại những ngày qua, phụ thân, mẫu thân, đại ca đều đứng ngồi không yên, thường xuyên không có trong phủ

Lần đầu tiên thì rơi xuống hồ băng, lần thứ hai suýt mất mạng vì bị bóp cổ, lần thứ thì bị Minh Giaó uy hiếp bắt làm con tin xém chút ‘một đi không trở lại’ đến đây thì Hoàng Bá Dạ Mỵ cũng khuyên nhủ “Phải đó Sương muội, dù muội không thương tiếc thân mình, nhưng muội có biết cả nhà đều yêu thương muội”

Ta gật đầu ôm trầm lấy tỷ tỷ, đôi mắt ươn ướt, tỷ tỷ cũng ôm lấy ta, lần đầu tiên ta thấy tỷ tỷ nghiêm túc như vậy, nên ta rất cảm động đến độ rơi nước mắt, gia đình này thật sự rất có tình người, không như tiểu thuyết mà ta từng đọc, ta phải hảo hảo trân trọng.

……

Giờ này ta cùng tỷ tỷ đang ở hậu viên, tỷ tỷ thì hát cho ta nghe, ta thì chăm chú nhìn vào cuốn nhạc phổ và lắng nghe và họt hỏi, tiện thể thưởng thức giọng ca ngọt ngào như chim vàng oanh của tỷ tỷ ta sướng ra, khi thấy được hai thân ảnh bước vào thì nhạc phổ trong tay rớt xuống.

Cuối cùng là Hoàng Bá Thuật cũng đã về tới lao như tên lửa mà bay tới ôm siết chặt lấy nàng, lại bắt đầu giàn trận, giảng đạo lý cho nàng nghe: ta là đứa chẳng bao giờ an phận làm ‘tiểu thơ khuê các’, chạy tưng tưng ngoài đường giống như lão nương ta hồi trẻ, nếu không phải tính cách cà tưng của ta giống lão nương hồi trẻ thì nhị thúc cũng không tin ta là con của họ.

Lão nương ta là ai? Là đồng lão võ nghệ cao cường mà cũng bị ám toán, ta chỉ là một tiểu thơ nho nhỏ, lại là con của một đại gia tộc ai cũng dòm ngó tới ta khó lòng mà không bị các môn phái hay gia tộc ghen ghét mà giết chết??? Riêng ta thì thấy họ đang làm quá sự việc lên rồi?

Ôi hảo khổ, hảo khổ, con biểu muội cũng không quên tấn ta thêm một câu “vì sao nhà ngươi lại sống dai như thế, chẳng chết luôn đi”, ta thì im lặng nhìn con biểu muội hai mặt vừa nói xong giả vờ ôm lấy ta khóc lóc? Cảm giác giờ này của ta là thật muốn xông lên bóp chết ả, không nể tình nhị thúc ta, ta sớm đã bằng ả làm thịt viên cho chó ăn rồi

Mục lục
loading...