Menu

Đại ca ta hảo soái ca-Chương 103


Đại Ca Ta Hảo Soái Ca


Tác giả: Tiểu Mạc Tử


Chương 103: Nghi Ngờ

Tám canh giờ trôi qua khiến Hoàng Bá Hạo Minh bán sống bán chết cuối cùng cũng có thể dứt hẳn cơn đau và khôi phục lại thể trạng bình thường của mình.

Một đêm trôi qua, hắn hốc hách hẳn lên, mặt xanh xao, đôi môi nhợt nhạt, tuy rằng dáng vẻ tiêu sái dõng dạc luôn kề cận, nhưng hắn so với kẻ mắc bệnh lâu năm không hơn không kém.

“Hạo Minh, hay là giao việc cứu người cho đại bá đi” nhìn thấy thân ảnh Hoàng Bá Hạo Minh lụy tàn như vậy Huyền Vũ Dạ Mạc có chút đau nhói, liền xung phong hy sinh chính mình.

“Phải đó, đường ca giao cho biểu đệ này đi, được không” Hoàng Bá Thụy Minh nhịn không được liền xúc động nói.

Thấy Hoàng Bá Thuật cũng muốn khai khẩu thì Hoàng Bá Hạo Minh liền chặn lại “Được rồi, Hoàng Bá Hạo Minh thật sự cám ơn hảo ý của mọi người, thân là một nam nhân chức trách cứu nữ nhân mình thì phải tự mình đảm nhận”

“Nhưng….” Hoàng Bá Thụy Minh không cam lòng, lại á khẩu không biết phải khuyên can như thế nào

“Xem ra Hoàng Bá Hạo Minh – ngươi, cũng quá có chí khí đi”, một thân ảnh xuất quỷ nhập thần không hiểu từ khi nào đã treo mình nằm dắt dỏng trên nhánh cây, bên tay còn cầm một bầu rượu, khóe môi mang hàm ý cười nhạt.

“Liễu Thất, ta phải giết chết ngươi”, nhìn thấy dáng vẻ tiêu diêu tự tại của Liễu Thất, Hoàng Bá Dạ Mỵ nhịn không được sự xúc động, vì tên ôn thần hắn mà Hoàng Bá Hạo Minh – đại ca của hắn phải khổ sở suốt một đêm dài đằng đẵng, hắn như thế nào mà có mặt mũi xuất hiện ở đây?

“Dạ Mỵ” Hoàng Bá Hạo Minh cùng mọi người liền ngăn cản, nhưng không kịp rồi, đầu kiếm sắc bén thẳng tiến tới thân ảnh bất cần đời của Liễu Thất.

“Rắc”, không cần phải nhìn, bàn tay to gan vươn lên với tốc độ nhanh nhất dùng hai tay kẹp nhẹ, dễ dàng bẻ gãy mũi nhọn muốn đâm hết hắn một cách thật nhẹ nhàng, khiến mọi người liền thất sắc, chứng tỏ cái nam nhân nhìn yếu đuối này là một đại cao thủ.

“Tiểu dã miêu, ngươi thực hư”, Liễu Thất từ khi nào đã ở bên thân ảnh Hoàng Bá Dạ Mỵ, nâng cằm nàng ta, tựa tiếu phi tiếu trêu ghẹo

“Ngươi….vô lại….” lời nói trầm thấp vô lực, nhưng lại ái muội, khiến Hoàng Bá Dạ Mỵ căm phẫn liền dùng móng tay cào vào người của Liễu Thất, nhưng Liễu Thất lại không muốn cùng nàng so đo, bất ngờ bàn tay hư hỏng liền vươn trúng mặt Liễu Thất “Cạch”

Mặt nạ bị rớt xuống đất, hiện diện lên là một khuôn mặt thanh tú, đôi lông mày rậm, đôi mắt ưu tú được khắc rõ nét, đôi mâu đen nhánh trong vắt như nước hồ thu dường như chứa đựng một nổi buồn sâu thẳm, chiếc mũi thẳng, bờ môi đỏ mọng nũng nịu, không sai, hắn – Liễu Thất, mang vẻ đẹp yêu nghiệt hại dân hại nước.

Tất cả mọi người từ kinh hách tới kinh ngạc, không dám tin cái người này là một đại nam nhân, mang nét ưu sầu như nữ nhân, nhưng lại có vẻ tuấn duật như một nam nhân, khác hẳn với mấy lần kia lần này hắn không vận bộ kimono hở hang, mà là một bộ trường bào được may khá kỹ lưỡng và tinh tế, kế bên có một cây chiết phiến đồng màu, chứng tỏ nam nhân này rất biết trau truốt.

“Thế nào, chiêm ngưỡng đã đủ?” mọi người không hiểu thế nào một đôi môi dày nũng nịu sắc sảo lại có thể buông lời mỉa như vậy? Không trêu ghẹo thì là lời khiến người ta chán ghét!

loading...

Khẽ lắc đầu, Hoàng Bá Hạo Minh liền tiến đẩy lùi thân ảnh thấy ‘sắc’ quên ‘huynh’ xuống, nói “Ngươi đã có tin tức của Sương nhi?”

Nhếch môi một cách khiêu gợi, Liễu Thất vội gắn mặt nạ lên và nói “Đúng”

“Vậy chừng nào mới có thể đi cứu nàng” Hoàng Bá Hạo Minh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, trong đôi mâu tràn ngập hạnh phúc, hỏi.

“Ta cũng muốn đi” Hoàng Bá Thụy Minh vội lên tiếng, “Chỉ còn hai chỗ”, Liễu Thất dập tắt ý tưởng của mọi người, quả quyết nói.

“Vậy để ta đi” Hoàng Bá Thuật cùng Huyền Vũ Dạ Nguyệt bấy giờ mới lộ diện, và nói

“Được”

Cuối cùng cả ba quằn quại, khổ sở mới đi tới ngoại thành sát gần Tử Trì quốc, nơi gió biển thổi ào ạt, những con sóng to cuồn cuộn phía dưới sẵn sàng nuốt chửng một con người, những phiếm đá to lớn sắc bén đen thui từ lòng biển nhô lên, vâng, chính xác họ đang ở một ngọn núi cao, phía dưới là biển to gió lớn

Mái tóc đen huyền khẽ đong đua trong gió khiến Liễu Thất bực cả mình không thèm suy nghĩ liền xé toẹt vạt áo của mình cột mái tóc dài của mình thành đuôi ngựa rồi hướng tới họ nói “Chúng ta phải đi qua ngọn núi bên kia”

Theo sự chỉ dẫn của Liễu Thất, xa xa khuất bên kia có một hòn đảo bồng bềnh nhô lên, nếu không nhìn kỹ thì sẽ không thấy, đến bây giờ cả ba đều thông suốt vì sao họ không tìm thấy thân ảnh của bọn yêu nữ, nguyên lai họ ẩn nấp ở nơi thật kín đáo.

“Vấn đề là làm sao để qua, sức gió quá lớn không thể dùng diều” sờ sờ cằm, Huyền Vũ Dạ Nguyệt lẩm bẩm.

Liễu Thất không nói, liền từ phiếm đá ở bên kia lôi ra một cọng dây xích dày cọp bóng loáng như vừa mới tinh chế.

Sợi dây xít nối liền một vòng thật lớn với ngọn núi nhỏ phía sau, nên dễ dàng kéo ra quăng xuống dưới vực “Leo xuống” rồi quăng cho họ bao tay da đen, đeo vào mềm mại mà không ẩm ướt, có thể thấy đây là chất liệu tốt nhất, quý hiếm nhất.

Liễu Thất xung phong đi trước, nắm chặt sợi dây xích, lanh lẹ như một cảnh sát trong phi hổ đội thoắt cái đã nhảy xuống bên dưới làm cho Huyền Vũ Dạ Nguyệt tròn xoe mắt không dám tin vào hình ảnh mình vừa chứng kiến được.

“Mẫu thân, không sao chứ” Hoàng Bá Hạo Minh vỗ nhẹ vai của Huyền Vũ Dạ Nguyệt, chẳng lẽ mẫu thân cũng bị sự nhanh nhẹn, nhạy bén của Liễu Thất làm cho choáng váng?

Hoàng Bá Thuần híp trầm đôi mắt chim ưng kịch liệt oanh tạc thân ảnh không biết điều của Huyền Vũ Dạ Nguyệt, aiz, tuy ngưỡng mộ thì có nhưng cũng không đại biểu là ‘trâu già gặm cỏ non’ chứ >< “Đi thôi” Huyền Vũ Dạ Nguyệt bậm môi lại, cuối cùng nói ra một câu muốn học Liễu Thất nhanh nhẹn như con báo, aiz, nhưng kết quả “Á”, nàng hét lên rất may Hoàng Bá Thuần đã chộp lấy tay của nàng, tránh cho cảnh ‘thịt nát xương tan’. Nàng cười chột dạ, còn Hoàng Bá Thuần thì căm phẫn hành động dại dột của nàng, nguyên lai bị treo lủng lẳng trên không trung, còn phải vận dụng sức nắm lấy sợi dây xích, rồi đạp chân vào bức tường đá để lùi xuống một chút là cực kỳ khó khăn, không dễ dàng như ‘ai đó’ đã tưởng. =)) Khó khăn muôn trùng cuối cùng họ cũng đã xuống tới nơi an toàn, một con ghe bằng gỗ xuất hiện họ liền leo lên, một sợi dây thừng to lớn do nhiều sợi dây nối liền với nhau xuất hiện, Liễu Thất lần theo độ dài của sợi dây mà từ từ tiến thẳng tới hòn đảo quỷ dị kia một cách thuận lợi. Càng tiếp cận với kẻ thù trong lòng Hoàng Bá Hạo Minh định sẵn nhất định Liễu Thất sẽ đối xử thật tốt với Sương nhi, nghĩ tới đây thì tâm hắn đau như bị kẻ khác khóe lấy một lỗ vậy. Và cũng trong vòng một ngày Liễu Thất làm cho Huyền Vũ Dạ Nguyệt thực nghi ngờ rằng liệu hắn có phải là đồng hương của nàng không!

Mục lục
loading...