Menu

Đại ca ta hảo soái ca-Chương 101


Đại Ca Ta Hảo Soái Ca


Tác giả: Tiểu Mạc Tử


Chương 101: Không Biết Tốt Xấu

“Uy, ngươi đừng chết nha, ngươi phải sống a”, tiểu phiền phức thông linh với nàng, trong một khoảng trắng, có một bóng trắng đang ngẩn ngơ nằm ngổn ngang bị tiểu phiền phức thành công đánh thức.

“Ui, ta đang ở đâu đây”, tiểu phiền phức liền biến thành Liễu Thất tới đỡ lấy nàng lên “Ách, ngươi….” Ta thấy được mặt Liễu Thất liền hét lên.

“Uy, đừng to tiếng như vậy, thủng màn nhĩ của ta giờ”, tiểu phiền phức liền than phiền trách móc ta, giọng nói của tiểu phiền phức làm sao mà ta không phân biệt ra “Ngươi quả thật có tình ý với Liễu Thất?”

“Nói năng bậy bạ” ta liền kháng nghị “Ta đối với hắn….ta đối với hắn….” bất chợt ta nói không nên lời, vì sao nhỉ, ta đối với hắn có cảm giác nhưng lại không nghĩ ra là loại cảm giác gì???

“Aiz, tiểu nữ nhân ngươi thật đa tâm” tiểu phiền phức giả vờ oán trách, nàng không trả lời vì nàng không biết và không khẳng định, nàng hướng tới hắn nói “Thật ra ta bị gì?”

“Ngươi không nhớ?” bị hắn hỏi lại, ta cố nhớ “Chết tiệt, thì ra Tú La Lệ lừa ta”

“Đúng, nàng ta quả rất xảo quyệt” tiểu phiền phức tỏ vẻ hiểu biết nói “Vậy cuối cùng ta đang ở đâu?”

“Mở mắt ra sẽ rõ”

“Mở mắt ra sẽ rõ”

“Mở mắt ra sẽ rõ”

Mắt đang nhắm nghiền lại liền mở ra, a, sao thân thể ta đau quá “Ngươi bị hạ độc”, tiểu phiền phức liền nói, xung quanh ta tối quá “Ừm để ta giúp ngươi thám thính”, nhất lời tiểu phiền phức liền bò ra, vì nàng không tỉnh hắn không thể nào tỉnh được, aiz, ai bảo hai người họ tim liền tim.

Sau một hồi, hắn quay về “Ngươi bị các yêu nữ tóm gọn….” giọng nói có chút bi thảm, nàng giật mình, cái gì cơ vì sao ta lại bị họ tóm được cơ chứ?

“Chắc chắn Tú La Lệ liên thông với các nàng ta cùng *** hại ngươi, ngươi đang ở trong hang ổ của bọn họ và bị trúng độc, nên không thể vận động”

Thảo nào, thảo nào ta lại đau khắp mình mẩy, nói không nên lời, nguyên lai là thế….thế bây giờ phải làm sao?

“Không biết, tới đâu hay tới đó”, cụp đuôi lại, tiểu phiền phức chỉ biết bò vào người nàng, quả thật hắn không thể cứu giúp nàng, chẳng qua hắn chỉ là thần giữ sắc đẹp, ngoài ra hắn pháp lực thực yếu kém không thể cứu được ai cả,

…….

“Á” một thanh âm thảm thiết vang lên, khi mọi người đi tới “Á”, Hoàng Bá Dạ Châu liền ngất lịm đi trong tay của Hoàng Bá Thụy Minh, hắn cũng nhịn không được mà phải ói cả buổi ăn sáng ra “Oẹ”

Huyền Vũ Dạ Mạc trơ mắt ra, mặc dù ông là người có số tuổi lớn ở đây, nhưng không có nghĩa là ông không biết ‘sợ’, Huyền Vũ Lăng bịch miệng lại tránh cho mình bị thảm cảnh nôn mửa giống như Hoàng Bá Thụy Minh.

“Chuyện gì đã xảy ra” Hoàng Bá Thuần cùng Hoàng Bá Hạo Minh đi tới, cả hai không khác gì Huyền Vũ Dạ Mạc mắt tròn ra, khuôn mặt bất động.

“Ai lại ra tay tàn nhẫn như vậy” qua thật lâu Huyền Vũ Dạ Mạc mới cất lên thanh âm khàn khàn

“Chắc chắn là hắn” Hoàng Bá Hạo Minh khẳng định nói, ngoại trừ Liễu Thất thì không ai thù Tú La Lệ tới nỗi xé xác nàng ta ra thành thịt tương như vậy, ngay cả hai cung nữ cũng không tránh khỏi số phận thành thịt tương, thật tàn nhẫn

“Liễu Thất?” Hoàng Bá Thuần thổn thức nói, Hoàng Bá Hạo Minh gật đầu, mím chặt môi Hoàng Bá Thuần lạnh lùng nói “Quân tử đã làm chuyện phạm pháp lại chui rúc như chú chuột, thật là hèn hạ”

Mọi người đều nhìn theo ánh nhìn của Hoàng Bá Thuần, trên cây cao đã xuất hiện một thân ảnh tiêu diêu tự tại, bộ dạng ngạo mạn, mang hơi thở vương quyền quý tộc, trên khóe môi còn không tự ý nhếch lên một cách dõng dạc khoái trí.

“Qủa thật trong đây chỉ có Hoàng Bá Thuần – ông là võ công siêu quần” tựa tiếu phi tiếu, Liễu Thất liền vươn người dậy, nói

loading...

“Vì sao phải giết nàng ta” Hoàng Bá Hạo Minh vội hỏi, nhăn mày đẹp, Liễu Thất nói “Nam nhân kia, uổng công nhà ngươi tự cho mình là thông minh tuyệt đỉnh, vậy cũng nghĩ không ra”

Mắt đẹp nheo lại một cách âm trầm, Hoàng Bá Hạo Minh lạnh giọng nói “Là vì nàng ta tố cáo ngươi”

Bất chợt một tiếng cười hào phóng vang lên “Nam nhân kia, xem ra ta đã quá đề cao ngươi, đợi ngươi nghĩ được rồi hẳn tìm ta”, nói xong liền phóng một cuộn thư màu vàng cắm “phập” thẳng xuống mặt đất.

Hít một ngụm khí, Hoàng Bá Hạo Minh vội bình tâm nếu không hắn thật bị tên yêu nghiệt này kích chết!

Lật cuộn chiếu thư ra, sắc mặt Hoàng Bá Thuần liền xanh lét có khi trở nên trắng bệch, cuối cùng còn chút tán dương cái tiểu tử Liễu Thất “Xem ra hắn lợi hại đi”

“Trong thư viết những gì” Hoàng Bá Thụy Minh bình tâm lại liền trở lại với bản năng tò mò vốn có của mình, níu kéo Hoàng Bá Thuần hỏi, hắn nói “Tự mà đọc”

Trong chiếu thư nói

Thân là vua một quốc Tú Tử Kiêm, thống trị một nước, cai quản lê dân bá tánh an cư lạc nghiệp, ‘Tề Gia Trị Quốc, Bình Thiên Hạ’, nay Tú Tử Kiêm ta chỉ làm tròn đủ trách nhiệm bình thiên hạ, còn tề gia thì Tú Tử Kiêm thật hổ thẹn với chính mình, Tú La Lệ thân là công chúa một quốc được hoàng ân trọng sủng, hưởng lợi lộc từ triều đình không những không biết ơn, biết pháp phạm pháp, tội đáng muôn chết.

Lạm dụng chức vị công chúa để *** hại dân nữ nhà lành, thân làm công chúa tâm địa hiểm độc, nay quả nhân biết sớm, liền xử phạt công minh.

Nay hạ lệnh cho Liễu Thất – Thất đại hiệp thay quả nhân trị tội Tú La Lệ theo quốc pháp, để trả lại sự công đạo cho tất cả lê dân bá tánh đã bị Tú La Lệ làm hại, quả nhân – Tú Tử Kiêm từ nay sẽ cắt đứt mọi quan hệ với Tú La Lệ cũng như tình nghĩa phụ tử, mặc Tú La Lệ tự sinh tự diệt, hay bị xử phạt, mọi việc về Tú La Lệ, quả nhân đều không nghe – không thấy – không biết.

Hoàng ân đặc xá – quả nhân

Tú Tử Kiêm chính giám

Mí mắt khẽ giật giật, Hoàng Bá Thụy Minh liền hét lên “Nhất định, nhất định là Tú Tử Kiêm bị Liễu Thất uy hiếp, đúng, nhất định là thế”

Có câu: hổ phụ không ăn thịt hổ con, thân là phụ thân lại cực kỳ sủng ái con gái, Tú Tử Kiêm nào nỡ đối xử với con gái ruột thịt của mình như thế? Trừ phi là bị giở trò hoặc uy hiếp, nên ông mới có thể nhắm mắt, buông xuôi mọi việc ban ra chiếu chỉ này.

“Chôn cất công chúa cùng hai tỳ nữ cho đàng hoàng” Huyền Vũ Dạ Mạc nhắm mắt xuôi tay liền kêu các hạ nhân thu lụm thịt vụn của bọn họ.

………

“Liễu ân công, ngài đã về” đang xay cối ở bên bếp, Hà Tiểu Tương liền hớn hở chạy ra cứ như thể khẳng định là Liễu Thất

“Ân” Liễu Thất sau khi làm xong đại sự vẫn ung dung bình thản, thậm trí trên khuôn mặt của hắn còn có chút sát khí cùng sảng khoái.

“Cho ngươi” sau khi rửa tay sạch sẽ và thoát y Liễu Thất liền khoan khoái tiến vào dục thùng, nhớ tới một chuyện liền dùng nội công hút lấy túi hành lý của mình quăng cho Hà Tiểu Tương.

“A” tiếp nhận, Hà Tiểu Tương liền mở ra “Oa, thật đẹp”, một bộ y phục thật lung linh, nàng nói “Là y phục của Tử Trì quốc?”

“Phải”, nhắm mắt dưỡng thần Liễu Thất nói thêm “Vào đây giúp ta chà lưng”

“Ách”, câu nói này khiến Hà Tiểu Tương giật bắn cả lên “Mau”

Dù rằng Liễu Thất là ân công của nàng, nhưng nàng nào nói ‘lấy thân báo đáp’? Nàng thực nghi ngờ có phải Liễu ân công bị ‘chuyển đổi linh hồn’ không?

“Được”, dù nói thế nhưng Hà Tiểu Tương vẫn không từ chối, dẫu sao nàng cũng không còn là trinh nữ, làm sao mà sợ >< “Á” Hà Tiểu Tương la lên thật bi thảm “Ngươi thật vụng về” toàn thân xích lõa Liễu Thất khẽ trách móc, Hà Tiểu Tương liền ngất lịm đi “Shit!”, bất chợt Liễu Thất rống lên.

Mục lục
loading...