Menu

Đặc Quyền Của Giáo Sư-Chương 22


Đặc Quyền Của Giáo Sư


Chương 22: Ngoại Truyện 3: Đón Chào Thanh Viên Mới.

Vợ chồng Lục Tử Ngạn lần đầu tiên đón chào cô con gái đầu lòng. Cô bé có tám phần giống Cố Thanh Vũ còn hai phần giống anh. Nhưng vì không niết cách chăm sóc trẻ con lại là người không thích tiếng ồn em bé nên hầu hết đều do cô và mẹ anh chăm nom. Cũng may đứa trẻ này rất ngoan, chỉ ăn rồi ngủ, đêm cũng không khóc, được Cố Thanh Vũ và bà nội chăm sóc đến nỗi càng ngày càng mũm mĩm đáng yêu. Thoắt cái đã lớn được hai tuổi, còn đang ở tuổi tập nói.

Buổi tối, khi cho bé uống sữa xong, Cố Thanh Vũ ngồi xem ti vi cùng chồng. Lục giáo sư mắt liếc thấy hình hài nhỏ bé đang đưa tay vào miệng, anh nhíu mày vươn tay gỡ ra. Cố Thanh Vũ mỉm cười “Anh bế con đi.”

Lục Tử Ngạn lắc đầu “Anh không thích.”

Cố Thanh Vũ thở dài, anh còn dám nói dối. Rõ ràng là rất thích nhưng vì không biết cách mà làm đau bé. Thật ra anh là một ông bố rất yêu con. Bé con nằm trong lòng mẹ đưa tay dụi mắt, kêu lên “a..aa…”

Nhận ra bé buồn ngủ, cô vỗ nhẹ tấm lưng nhỏ, bé con rúc đầu vào ngực mẹ, nhanh chóng nhắm mắt.

Thấy anh rất thương bé, nhưng không dám lại gần, cuối cùng cô phải bàn với mẹ anh, giả vờ đi ra ngoài để anh ở nhà chăm con. Bà cười “Haha…thằng nhóc đó vì từ nhỏ không có em, nên không biết cách chăm sóc trẻ em. Lại sợ mình mạnh tay làm đau con ấy mà. Ngày mai cứ để nó ở nhà với Tử Ngạn, con với mẹ ra ngoài mua sắm.”

“Vâng.”

***

“Mai anh bận soạn giáo án rồi.” Lục Tử Ngạn ngồi xem tivi, cất tiếng.

Cố Thanh Vũ cố gắng dụ dỗ “Anh vừa soạn vừa chăm con. Vũ Nhi ngoan lắm, không phá phách đâu. Em và mẹ có công chuyện gấp lắm.”

“Hừ…đi nhanh về nhanh.” Lục Tử Ngạn miễn cưỡng chấp nhận. Mắt liếc vào trong nôi. Tuy không muốn nhưng cũng phải đồng ý trông coi.

Sáng hôm sau, Cố Thanh Vũ làm bữa sáng xong mới đi ra ngoài, em bé đã được tắm rửa sạch sẽ, thay bỉm thơn tho. Lúc cô ra ngoài, bé con đã thức giấc nhưng sau đó lại ngủ tiếp. Lục Tử Ngạn thảnh thơi ngồi đọc tài liệu.

Đột nhiên, bé thức dậy, lật người đứng lên, nhướn người ra khỏi nôi “A…a…”

Lục Tử Ngạn quay mặt nhìn, vươn tay bế ra ngoài, đặt ngồi xuống thảm, rồi đổ đống đồ chơi vây quanh. Anh cất tiếng “Chơi đi.” sau đó quay lại làm việc. Bé con rất ngoan, yên lặng ngồi chơi, lâu lâu nói “bi ba bi bô…” rất đáng yêu. Hết lăn trái lại lăn phải, lật người đủ kiểu.

Chơi một lúc, cảm thấy cô đơn, cô bé bỏ dưới chân bố, níu quần, ngước đôi mắt to tròn nhìn ông bố đang không quan tâm “Ố…ố…”

Lục Tử Ngạn hiểu, bé đang cố gọi anh, đột nhiên thấy hứng thú, anh mỉm cười, ngó xuống “Chuyện gì?”

“Măm…ăm…ô..”

“Muốn uống sữa.” Khuôn mặt anh lộ rõ thích thú, đặt cô bé ngồi im, chạy đi lấy bình sữa đã được Cố Thanh Vũ pha sẵn, hâm nóng lại rồi đi ra. Thấy bố cầm sữa, bé vui mừng vươn hai tay đón “a…”

Anh ngồi xuống sofa, nói “Gọi bố đi rồi sẽ được uống sữa.”

Bé con phụng phịu, cái miệng nhỏ bặm lại “ưm…ưm…”

“Nếu không thì nhịn nhé.”

Bị bố bắt nạt, bé con không vui nhưng vì sữa nên cũng cố phát âm. Còn Lục Tử Ngạn thì đầy hứng thú với cảnh tượng này.

“Ô…ố…”

Lục Tử Ngạn trầm tĩnh nói “Bố.”

Bé con cố gắng lặp lại “ô…ố…”

“Bố.”

“B…Bô…Bố….” Cuối cùng nói đúng , anh nghe rất mát ruột, cười “Gọi lần nữa.”

“Bố.”

“Haha…tốt. Nào, uống sữa.” Lục giáo sư vui vẻ bế bé con đặt lên sofa, đưa bình sữa cho bé tự uống. Nhìn cái miệng nhỏ đang bú bình, hệt như lợn con đáng yêu, nhịn không được, anh vươn tay nhéo nhẹ bên má mịn màng.

Uống hết sữa, ợ một cách thoải mái, bé vui vẻ trèo lên người anh, dụi cái đầu nhỏ vào lồng ngực vạm vỡ ấm áp. Khoé miệng anh cong cong, bế bé xoay người lại ngồi gọn trên đùi, mắt hướng đến tivi “Cho con ngồi một chút đấy.”

“Hihi…” Bé con thích thú cười khanh khách. Vì đây là lần đầu được chơi cùng bố nên rất hào hứng. Lúc trước, bé toàn chơi với mẹ và bà, lâu lâu bố mới ngó đến mìn.

loading...

Thấy con bỏ tay vào miệng, anh lôi tay ra, nhíu mày “Rất dơ, sau này không được làm thế nữa.”

Bé con gật gù “Ưm..ưm…”

Ngón tay thon dài bị bàn tay nhỏ bé mũm mĩm nắm chặt. Lục giáo sư chợt cảm thấy, đưa trẻ này thật nhỏ bé vô cùng đáng yêu. Lại có nét giống Cố Thanh Vũ. Anh chọt nhẹ tay vào bên má bé, nhìn tay bố to rộng, bé con xoè bàn tay mình đặt vào lòng bàn tay bố, vẻ mặt ngơ ngác, sau đó cười tươi. Anh mỉm cười “Có phải tay bố rất rộng!? Như vậy mới nắm chặt tay mẹ con.”

Dù bé con nghe không hiểu, nhưng lại lúc lắc cái đầu. Rồi ngã nhào vào người anh.

Hết chương trình, anh chợt thấy cô bé im lặng từ nãy đến giờ, ngó xuống thấy đã ngủ từ lúc nào, khuôn mặt lúc ngủ càng xinh xắn hơn, nhất là hàng lông mi cong cong và đôi môi nhỏ xinh. Anh nhẹ nhàng bế cô bé lên, xoay người đi vào phòng. Đặt nằm xuống giường, định đi ra nhưng áo lại bị bé con giữ chặt không chịu buông. Lục giáo sư cũng buồn ngủ nên cũng nằm xuống giường, đặt bé nằm trên người mình. Ừm… Có con cũng không tệ!

Gần xế chiều, Cố Thanh Vũ trở về nhà, thấy trên sàn bày đầy đồ chơi vẫn chưa dọn. Cô đặt mấy túi đồ lên ghế, không thấy hai bố con Lục Tử Ngạn đâu mới đi tìm. Mở cửa phòng ngủ, Cố Thanh Vũ hơi bất ngờ, nhìn Lục giáo sư để con gái gối đầu lên tay mình, còn tay kia vòng qua ôm lấy bé. Nhìn cảnh tượng này, trong lòng cô dâng lâng cảm giác ngọt ngào. Đấy, thế mà anh bảo không thích !!

Cô đóng nhẹ cửa, quay ra ngoài dọn dẹp rồi chuẩn bị bữa tối. Vừa nãy lúc đi mua sắm, cô có chọn cho bố con anh vài bộ đồ. Bé con thì có vài bộ đồ bằng len có nhiều hình dạng như thỏ, gấu….

Ngủ đã rồi, bé con mở mắt lật mình lại dùng tay vỗ vỗ mặt anh “Bố…Bố…”

Lục Tử Ngạn tỉnh giấc, nhìn nhóc con trước mặt, khóe miệng giương lên “Chuyện gì?”

“Ma…ưm..m, bố…ưm…da da…a..”

“Con nói tiếng ngoài hành tinh đấy à?”

“Ưm…” Bé con gượng người ngồi dậy, sẵn tiện kéo anh. Lục Tử Ngạn thấy thích thú ,nói “Nào, kéo bố dậy.”

Bé ngây ngô nhìn chằm chằm, vươn tay vỗ vào mặt anh rất mạnh, bặm môi lại “Da…”

Anh sửng sốt, tuy lực không mạnh nhìn hành động xem, rõ ràng là muốn đánh anh. Lục giáo sư, buồn tủi ngồi dậy, bế bé trên tay, lầm bầm “Bố mách mẹ cho xem.” – -!

Vừa mở cửa, mùi thơm đã vây quanh sống mũi hai bố con, bé phấn khích kêu lên “Măm…mă…m.”

Anh thẳng thừng chê trách “Sao con háu ăn thế? Ăn rồi ngủ suốt ngày.”

Cố Thanh Vũ phì cười, đưa tay đón con, nói “Vậy anh muốn Vũ Nhi làm gì?”

Anh lắc đầu cười “Em về lúc nào thế?”

“Mới về thôi.”

Cô hôn lên má bé con, cười cười “Cưng à, để mẹ tắm cho nhé.”

Lục Tử Ngạn tí tởn đi theo “Vợ, tắm cho cả anh nữa nhé.”

Cố Thanh Vũ trừng mắt “Đừng có vớ vẩn.” sau đó đóng cửa lại.

Vì có con nên thời gian cho hai vợ chồng Lục giáo sư rất ít, buổi tối hôm ấy, sau khi đứa bé được ru ngủ, Lục giáo sư nằm trên giường đọc sách thấy vợ xuất hiện liền quăng quyển sách sang một bên, đưa tay vẫy cô “Cưng à, lại đây cho anh nựng một miếng.”

Đúng là đồ bỉ ổi….

Cố Thanh Vũ liếc anh, đến bên tủ lấy đồ ngủ rồi đi ra ngoài. Lục giáo sư mặt dày đi theo, cô nhăn mặt “Anh làm gì thế?”

Lục Tử Ngạn thẹn thùng “Darling, lâu rồi chúng ta chưa “ân ái”.”

“…..”

“Em mau giúp anh giải tỏa đi.”

“Không thích.”

“Chậc, vợ, rượu mời không uống, em muốn uống rượu phạt à?” Lục giáo sư thở dài, cô còn chưa kịp lên tiếng đã bị anh đè xuống ghế sofa, hôn mê man….

Mục lục
loading...