Menu

Đặc Quyền Của Giáo Sư-Chương 13


Đặc Quyền Của Giáo Sư


Chương 13: Chương 13.

Vì anh mà cô phải bỏ tiết về nhà, buổi chiều, Lục Tử Ngạn đang nằm dài xem TV điện thoại gọi đến, anh lười biếng bấm nút trả lời để loa ngoài, cất tiếng “Tôi nghe.”

Bên kia là một giọng khá già, cô ngồi bên cạnh nên nghe rất rõ giọng nói này hình như đã từng nghe qua “Tử Ngạn, cậu đến trường gặp tôi một chút.”

Anh vừa nhai trái cây vừa trả lời “Trời lạnh, tôi lười ra đường. Mai hẵng nói.”

“Chuyện của cậu và cô sinh viên Cố là thế nào, cả trường đang đồn ầm lên, tôi là hiệu trưởng mà cậu cũng không nể mặt sao? Mau đến gặp tôi.” Sau đó là tiếng “Tít…tít…”

“Là hiệu trưởng!?” Cố Thanh Vũ giật mình, không ngờ lại tới tai hiệu trưởng.

Lục Tử Ngạn vẫn bình thản như thường, đứng lên đi thay đồ, miệng còn lầm bầm “Để ông biết đứa nào làm ầm ĩ lên, ông “xử” cả nhà mày.”

Sau đó đi ra, mặt mày tươi tắn “Anh đi nhé vợ.”

Cố Thanh Vũ níu tay anh “Có ổn không?”

Anh cười “Em lo gì.” rồi đi khỏi.

Cô tự hỏi , sao anh có thể bình thản như vậy, có khi nào hiệu trưởng tìm anh để đuổi việc? Ngồi ở nhà chờ anh, cô thấy không an tâm, cứ thấp thỏm không ngừng, vội chạy đến trường.

***

Đã xế chiều, sinh viên trong trường hầu hết đã rời khỏi, Cố Thanh Vũ gấp rút chạy đến phòng hiệu trưởng, đúng lúc anh vừa đi ra cùng hiệu trưởng, Cố Thanh Vũ thở không ra hơi nhìn anh, Lục Tử Ngạn chậm trãi bước đến, anh cười “Em chạy đến làm gì?”

“Chuyện đó….”

“Hiệu trưởng có gửi thiệp mừng này.” Anh giơ phong bì màu đỏ, lắc lắc trước mặt cô.

Hiệu trưởng cười ôn hoà “Tôi về đây.”

“Chào thầy.” Cố Thanh Vũ gật đầu chào ông. Anh nắm tay cô bước đi, cô hỏi “Vậy là sao?”

“Chuyện nhảm nhí ấy mà.” Anh ngắm nghía cái phong bì, cười nham hiểm “Hà hà, để xem được bao nhiêu.”

Cô “….” Chuyện người khác xem là hệ trọng thì đối với anh chỉ là chuyện nhỏ như con kiến sao??

***

Anh lái xe, vừa đi vừa ngân nga hát nhỏ, cười hắc hắc “Thanh Vũ, anh còn tưởng chuyện gì to lớn, không ngờ ông ta chỉ nói vài câu rồi chúc mừng.”

“Anh bảo thế nào?”

“Anh bảo: Nếu thầy còn làm ầm ĩ, tôi sẽ nói với cả trường là thầy bị hói. Thế là ông ta im luôn, hahaha…”

Cố Thanh Vũ ngẩn người “Sao anh biết thầy ấy bị hói?”

“Lần trước lúc vào phòng, anh vô tình thấy ông ấy đang chỉnh bộ tóc giả của mình, haha…anh còn cười chảy cả nước mắt cơ.”

Cô câm nín, nếu để anh biết điểm yếu của ai, coi như người đó tới số… Chia buồn với thầy…

Sau việc bị cả trường biết cô là vợ của Lục giáo sư, Cố Thanh Vũ rất lười đến trường, Lục Tử Ngạn nhìn vợ anh cơm như mèo mướp, cất tiếng “Em không muốn đến trường à?”

Cố Thanh Vũ gật đầu “Em không thích bị bàn tán.”

Anh cười, vẻ mặt vô cùng thoả mãn “Nếu có trách thì trách cậu ta dám có ý với vợ của anh.” Sau đó đứng dậy lấy áo khoác, cùng khăn quàng choàng cho cô “Anh đưa em đến trường.”

Cô bị lôi đi trong khi chưa ăn xong, chén bát cũng chưa dọn, nhíu mày nhìn “Anh định làm gì?”

“Pháp luật không cấm giáo sư và sinh viên kết hôn thì ai dám phản đối?” Lục Tử Ngạn vừa lái xe vừa nói “Em yên tâm, anh đều có cách giải quyết.”

Cố Thanh Vũ hết cách, đành để mặc anh, nói cũng nói rồi, cô còn làm được gì?

Đến trường, Cố Thanh Vũ ngồi im trong xe không bước xuống, Lục Tử Ngạn cất tiếng “Mau xuống thôi, sắp đến giờ lên lớp rồi.”

Cô ậm ừ, liếc nhìn qua cửa xe thấy mọi người nhìn chằm chằm, càng không muốn ra khỏi xe. Lục Tử Ngạn nói “Cố Thanh Vũ, em định ngồi trong đây luôn sao? Anh không ngại, việc gì em phải ngại?”

Cố Thanh Vũ trừng mắt nhìn anh “Em không mặt dày như anh” rồi mở cửa bước xuống xe.

Anh hí hửng chạy theo, đi giữa sân trường, bị người khác bàn tán, cô cảm thấy không thoải mái, thấy vậy Lục giáo sư dừng lại lớn tiếng “Nếu các người còn đứng đây bàn tán, tôi sẽ “xử” từng người một vì tội gây tổn hại tinh thần người khác.” Thế là cả một “rừng” người đều im bặt,tản ra tứ phía.

Anh cao hứng nói “Thế nào? Anh có phải rất tài giỏi?”

Cô cười lạnh “Mặt dày cũng có lợi đấy. Chẳng hạn như bị người khác bàn tán vẫn thấy bình thường.”

“….”

Đi dọc hành lang, mọi ánh mắt luôn dồn về phía Cố Thanh Vũ, Phương Bạch Nha vỗ vai cô “Vũ Vũ, mày trở thành tâm điểm của mọi người rồi.”

Cô cảm thán “Tha cho tao đi.”

“Tao thấy có gì đâu mà mày phải ngại? Kệ chúng nó” Phong Hiểu Ái lên tiếng, vừa đi vừa ăn bánh.

Cô gằn giọng “Mày thử là tao xem.”

“Tao mà là vợ của Lục giáo sư, sao cũng được. Cho chúng nó nói tới sáng.”

Cô hết nói, đột nhiên nó quăng bịch bánh cho cô, phủi tay, chỉnh lại tóc, đi nhanh lên phía trước, cả bọn không hiểu việc gì cho đến khi, thấy nó đâm thẳng vào người Ngô Phong. Hắn vội đỡ cô “Phong Hiểu Ái, em không sao chứ?”

Nó xoa xoa mi tâm, vẻ mặt vô cùng mệt mỏi “Em…em thấy chóng mặt quá.” Tiếp theo là gục vào lồng ngực hắn.

Cô và những sinh viên xung quanh ngớ người, còn Ngô Phong không mấy ngạc nhiên, nhìn xung quanh, gọi Thụ “Phi Trúc, mau qua đây.”

Cậu cau mày bất mãn “Tại sao lại là em, thầy tự lo đi.”

“Tôi trễ họp rồi.” Hắn đẩy nó cho Thụ rồi chạy đi, sự thật là Ngô Phong đã bị trễ họp, dù hắn muốn làm người tốt đưa Phong Hiểu Ái đến phòng y tế cũng không được.

Nhìn Ngô giáo sư chạy đi, Phong Hiểu Ái bật dậy, la ó “Vậy là sao chứ?” Kế hoạch cảu nó là giả vờ ngất xỉu để được Ngô giáo sư bế vào phòng y tế, lo lắng chăm sóc, sau đó la tiếp cận thầy ấy, nhưng không ngờ…

Thụ cười tươi “Chia buồn nhé…haha..”

Nó chạy lại ôm lấy vai của cô , lắc mạnh “Cố Thanh Vũ, mày nói xem, tao có hấp dẫn không ?”

Cố Thanh Vũ nhịn cười “Cũng có thể miễn cưỡng gọi là có.”

Nó hừ mạnh, quay phắt đi. Phương Bạch Nha, Thụ và cô cười phá lên. Kế hoạch dụ dỗ Ngô giáo sư của nó chính thức thất bại.

——

Chị họ cùng anh rể đi tuần trăng mật về sẵn tiện sang thăm nhà vợ chồng Lục Tử Ngạn. Chị họ gửi hai hộp quà to đùng, sau đó cùng cô vào bếp làm bữa trưa, để mặc hai người đàn ông ngồi nói chuyện phiếm.

Anh rể ngồi kể lể khoe khoang để chọc tức Lục Tử Ngạn “ Này, chú biết không, anh đi hưởng tuần trăng mật rất tuyệt vời đấy, được vợ chăm lo, cưng chiều đủ thứ, về chuyện giường chiếu thì khỏi phải nói…đều-đặn.” đặc biệt nhấn mạnh hai chữ cuối.

Lục Tử Ngạn cười khinh bỉ “Anh khoe khoang với tôi làm gì, gia đây đi du lịch mãi cũng chán rồi? Nếu như tôi không nhớ lầm thì chị tôi làm gì biết nấu ăn thì chắc anh toàn ăn đồ hộp nhỉ? Vợ tôi mỗi ngày đều đặn ba bữa, không thiếu bao giờ.”

Anh rể hơi ngượng một chút, sau đó liền lấy lại phong độ “Chuyện giường chiếu của vợ chồng chú thế nào? Thấy em dâu là người khá lạnh nên chắc cậu cũng khó khăn lắm nhỉ.”

Anh cười khinh bỉ “Mỗi ngày một cử.”

Cô đứng trong bếp, nghe vậy tự hỏi “Có sao?”

Chị họ đứng kế bên rửa rau “Em quan tâm làm gì, hai người bọn họ đều “chém” như nhau cả.”

“…”

Ăn cơm trưa, Lục Tử Ngạn liền giở giọng “Thanh Vũ, anh muốn ăn thịt kho.”

Cô cầm đũa gắp cho anh, sau đó lại nói “Thanh Vũ, ăn canh.”

“Thanh Vũ, ăn tôm.”

Thấy thế, anh rể lên tiếng phàn nàn “Chú bao nhiêu tuổi rồi, còn bắt vợ gắp cho nữa? Tay chân bị tật à?”

Lục Tử Ngạn nhàm chán nói “Anh có mắt chỉ để trưng thôi à? Không thấy tôi dùng tay để ăn cơm, dùng chân để đi sao?” Còn hãnh diện cao giọng “Đây được gọi là yêu cầu hợp pháp khi kết hôn, anh không làm được nên tức à?”

Anh rể bị mất mặt, cầu cứu chị họ “Tinh Tử, anh muốn ăn tôm.”

Chị họ không giống cô, không quá chiều chồng, vì là người phụ nữ thành đạt nên rất ít khi biết cách chăm sóc chồng, chị lạnh lùng nói “Anh có tay thì tự gắp.”

Lục Tử Ngạn cười lớn tiếng, cả mồm cũng không nhặt kịp “Hahaha….tội thế cơ, Triệu Doãn, anh muốn bắt chước tôi à, mơ đi..hahaha…thế mà dám bảo được vợ chăm sóc rất tốt.”

Cô nhét miếng thịt vào chén anh, gằn giọng “Anh mau ăn đi.” Sao lại có người thích đùa cợt trên nỗi đau của người khác như thế? Nhìn sắc mặt của anh rể u ám như vậy thật tội nghiệp…

Ngồi chơi một lúc, vợ chồng chị họ đi về, Lục Tử Ngạn thấy họ về rồi, bắt đầu giở trò “Thanh Vũ, lên giường.”

Cô quay lại, anh vẫn còn nhớ câu nói của anh họ? Cô đi lướt qua anh “Anh lên một mình đi.”

“Một mình anh không làm được, cần có người trợ giúp.” Lục Tử Ngạn đi theo cô, càm ràm, cuối cùng chịu không được cô nói “Bây giờ trời vẫn còn sáng.”

Anh hí hửng “Vậy chờ đến tối nhé!”

Vậy là cô được yên thân…

Đến tối, Lục Tử Ngạn tắm xong, chỉ quấn cái khăn dưới thân, đi vòng quanh nhà kiếm cô, anh cứ mặc như thế đi thẳng vào phòng sách, thấy cô đang tìm kiếm sách để đọc, vui vẻ chạy đến “Vợ, anh chuẩn bị xong rồi.”

Cố Thanh Vũ “Ừ” một cái rồi đi lướt qua anh ra ngoài, ngồi sofa đọc sách. Lục Tử Ngạn bất mãn lên tiếng “Thanh Vũ, chuyện em hứa với anh?”

Cô quay sang giả lơ “Em hứa với anh cái gì?”

“Lên giường…”

“Anh đang phong thanh hạc lệ* đấy à?”

*Phong thanh hạc lệ : 风声鹤唳 :Tiếng gió thổi, tiếng hạc kêu ;tự kỉ ám thị. ( Từ chuyện: thời Đông Tấn, Phù Kiên ở phương bắc bị quân Tấn đánh bại, trên đường tháo chạy, nghe tiếng gió thổi, tiếng hạc kêu cũng tưởng là quân Tấn đuổi ).

*Tự kỉ ám thị : (tự mình che mắt) hay tự thôi miên (Autosuggestion) tự tâm niệm là thuật ngữ đề cập đến tất cả những hình thức tự kích thích và khuyến khích bản thân qua năm giác quan của con người, là quá trình tự tâm niệm, tự khích lệ. Ý của Cố Thanh Vũ là Lục Tử Ngạn tự nghĩ rằng cô muốn lên giường cùng anh.

Lục Tử Ngạn say sẫm mặt mày, vô cùng không vui “Cố Thanh Vũ em…”

Cô đứng lên “Anh mau mặc áo vào đi, không bị cảm đấy.”

“Anh cảm thì mặc xác anh.” Ai đó hậm hực đi thẳng vào phòng, cánh cửa làm thớt để anh chuốc giận, cô khẽ cười, ai lại trẻ con như thế. Anh có bao giờ giận cô được lâu, một lát dỗ ngọt là hết giận thôi.

Thấy anh cứ ở trong phòng không đi ra nữa, Cố Thanh Vũ cất sách đi, vào phòng, anh ngồi trên sofa soạn giấy tờ gì đó quay lưng lại với cô, Cố Thanh Vũ chậm trãi đi đến vòng tay ôm cổ anh, nói “Anh dỗi à?”

Anh im lặng không trả lời, cô nhướn mặt nhìn anh “Này, Ngạn…á” Chưa kịp gọi, anh đã kéo cô từ đằng sau ngã về phía trước ngồi trọn vào lòng anh còn bị anh hôn say sưa. Lục Tử Ngạn ánh mắt đầy nguy hiểm nhìn cô “Thanh Vũ, không tha cho em được.” Sau đó, bàn tay linh hoạt di chuyển, mặc kệ lời của cô…

Thường ngày, cô chỉ cần ôm anh từ phía sau, dỗ ngọt vài câu, Lục Tử Ngạn sẽ vui vẻ như thường, nhưng hôm nay, hành động của cô lại là ngòi lửa kích hoạt anh, không những bị thất bại mà còn bị anh ăn sạch… Sau này, cô nhất định sẽ không trêu chọc anh như vậy nữa..Lục Tử Ngạn, chính là “Tiểu nhân giả làm quân tử”… Sói xám đội lốt thỏ trắng…

***

Sáng thức dậy, cả người Cố Thanh Vũ mềm nhũn, đau nhức vô cùng, cái người đã hành hạ cô cả đêm thì đang ung dung, thoải mái đứng trước gương thắt cà vạt. Anh nhìn thấy ai đó liếc mình chằm chằm, cất tiếng “Sáng sớm đã cau có rồi.”

Cố Thanh Vũ không thèm trả lời, kéo chăn che mặt. Lục Tử Ngạn đi đến bên giường, hôn lên trán cô, cưng chiều nói “Hôm nay cho phép em nghỉ, không cần đến trường. Anh đi đây.”

Cô ló đầu ra, nói “Đi cẩn thận.”

“Em yên tâm, anh sẽ không gây tai nạn đâu.”

“….”

Bốn năm đại học của Cố Thanh Vũ nhanh chóng trôi qua, đối với cô đó là khoảng thời gian vui vẻ và đẹp nhất, gặp được những người bạn, yêu một người đàn ông tốt, hoà đồng hơn năm cấp ba.

Tốt nghiệp xong, Lục Tử Ngạn không cho cô đi làm, dù cô có đấu tranh quyết liệt..

Lục Tử Ngạn nghiêm túc nói “Em sợ anh nuôi em không được à?”

“Em muốn đi làm, không muốn phụ thuộc vào anh.”

“Em học nhân văn, có thể nhận sách về dịch cho nhà xuất bản nào đó chẳng được.”

“Em không thích. ” Cố Thanh Vũ kiên quyết, anh cũng không chịu nhường, anh chỉ là không muốn cô cực khổ, nhàn rỗi ở nhà là được.

Lục Tử Ngạn tức giận bỏ vào phòng, cô cũng mặc kệ đi ra ngoài.

Cả trưa lẫn tối, cô không nấu cơm, lúc đi ngủ tuy ngủ cùng giường nhưng hai người lại quay lưng với nhau. Cố Thanh Vũ chưa từng thấy anh giận như vậy, dù sao cũng mặc kệ, đó giận dai đây cũng không kém..

Sáng, cô dậy sớm làm sẵn bữa sáng để trên bàn rồi đi ra ngoài với đám bạn. Thụ thấy mặt cô hầm hầm. Cất tiếng hỏi “Cố tử, sáng sớm đã nhăn nhó như vậy? Chắc không phải cãi nhau với chồng đấy chứ.”

“Anh ấy không cho tao đi làm. Thế là tao với anh ấy cãi nhau.”

Bạch Nha trầm trồ “Lần đầu tiên đấy. Đến nỗi chiến tranh lạnh à?”

Cố Thanh Vũ gật đầu, anh sao có thể vô lý như vậy, bắt cô ở nhà làm việc nhà thôi sao, cô cực khổ suốt bốn năm đại học đâu phải để tốt nghiệp rồi làm bà nội trợ??

Phong Hiểu Ái nói “Tao thấy mày được giáo sư quan tâm như vậy còn gì nữa? Không cần phải đi làm, ở nhà rãnh rỗi nếu muốn làm việc thì nhận sách về dịch cũng có lý, dù sao ngoại ngữ của mày cũng tốt mà. Tao đây còn mong cưới một thằng chồng như mày mà không được đây này.”

Bạch Nha thở dài “Ra trường rồi mà một mảnh tình vắt vai cũng không có.”

“Haha…Tao đang có ba mục tiêu: Thứ nhất là kiếm được một công việc kiếm nhiều tiền một chút, thứ hai: Cưa đổ một chàng đẹp trai nhà giàu, ba là: Chơi cho hết đời “trai trẻ” trước khi quá muộn.”

Cô cười khinh bỉ “Mày “bỏ rơi” Ngô giáo sư rồi à?”

Nó nuối tiếc “Không đi học nữa thì sao mà theo dõi, tao còn một đống hình thầy ấy ở nhà kia kìa. Này, thầy ấy có hay qua nhà mày không.”

“Thỉnh thoảng.”

loading...

“Ok, vậy tao vẫn sẽ tiếp tục đi theo thầy ấy. Dù sao thì Ngô giáo sư rất hợp với mục tiêu thứ 2..ê hê hê.”

“…”

Thụ vỗ vai cô “Tao thấy mày cũng nên nghĩ lại, Lục giáo sư cũng lo cho mày thôi, tao thấy thầy rất kiên nhẫn với mày. Chờ đến khi mày tốt nghiệp mới làm lễ cưới, nuôi mày suốt mấy năm. Chậc, thầy ấy nuôi mày cũng khéo, “da vẻ hồng hào”, tươi tỉnh hẳn ra, chẳng giống với lúc trước, suốt ngày cứ như ma, lầm lầm lì lì, cứ như mấy đứa tự kỉ ấy.”

Cố Thanh Vũ im lặng, lúc trước cô chỉ là sống khép kín thôi có cần sỉ vả cô như con tự kỉ vậy không?

Chơi chán rồi về, Cố Thanh Vũ vào nhà không thấy anh đâu, vào bếp thấy thức ăn còn nguyên. Không phải giận đến nỗi không ăn đấy chứ?

Cô thở dài dọn dẹp, đột nhiên thấy ấm ức, tốn công làm cho anh tức là cô đã nhường một bứơc vậy mà Lục Tử Ngạn lại không ăn… Cuối cùng nhịn không được bật khóc, lần đầu cô và anh giận nhau lâu như vậy, từ trưa hôm qua cho đến tận bây giờ, Cố Thanh Vũ ngồi xuống sàn, ôm mặt khóc.

Lục Tử Ngạn trở về nhà, nghe thấy tiếng khóc, nhíu mày đi vào bếp, thấy Cố Thanh Vũ đang ngồi khóc, anh giật mình chạy lại “Thanh Vũ, em sao vậy?”

Cố Thanh Vũ ngước nhìn anh, mắng “Em đã làm bữa sáng cho anh, anh cũng không nể mặt ăn sao?”

Lục Tử Ngạn rối rít giải thích “Tại em không gọi nên anh dậy trễ, bưu điện lại thông báo đóng tiền điện nên anh phải chạy đi, về nhà bụng đói mốc meo định ăn sáng thì như thế này.”

Cố Thanh Vũ ngớ người, xấu hổ úp mặt xuống, là cô hiểu lầm lại còn làm ầm ĩ. Lục Tử Ngạn cười tươi “Vợ, chắc không em vì chuyện này mà khóc đấy nhé.”

Cố Thanh Vũ không trả lời, đẩy anh ra, bỏ ra ngoài. Lục Tử Ngạn đi theo kéo tay cô, ôm vào lòng “Nếu em muốn, có thể đi làm. Nhưng đừng làm quá sức.”

Cô gật đầu “Em sẽ làm thử, nếu không được sẽ nghe lời anh ở nhà.”

“Ừ.” Anh cười, dùng tay lau nước mắt cho cô rồi híp mắt nói “Vợ, bữa sáng của anh không còn, em bù lại đi.”

Cô mỉm cười “Để em làm lại.”

“Ý anh là bù trên giường!”

“Bỉ ổi.” Cô mắng.

“….”

Có người vừa kêu đói mốc meo vậy mà lại giở trò…

***

Vợ chồng cô cũng như bình thường cùng nhau đi siêu thị. Lục Tử Ngạn hình như luôn muốn được cô “chiều chuộng”, đòi đủ thứ, đẩy xe đi bên cạnh Cố Thanh Vũ, nói “Vợ, mua trái cây đi.”

Cô đứng bên quầy trái cây, hỏi “Anh muốn ăn gì?”

“Táo hay đào cũng được.”

Cố Thanh Vũ lựa vài quả táo bỏ vào giỏ, đi đến quầy thịt, anh nói “Vợ, mua thịt bò đi.”

Đến khu hải sản, nói “Vợ, mua mực ống đi.”

Cố Thanh Vũ quay sang nhìn anh “Hay anh ôm cả siêu thị về nhà đi.” Anh đến khu nào cũng muốn mua, ngay cả sữa dành cho trẻ em cũng muốn mua.

Lục Tử Ngạn tỏ vẻ buồn rầu “Anh cũng muốn lắm chứ, nhưng anh thà ôm em còn hơn ôm cái siêu thị này.”

“….”

Mua xong rồi thì thanh toán, Lục Tử Ngạn đứng xếp hàng đợi đến lượt, buồn chán đứng nghịch điện thoại, một người phụ nữ xinh đẹp chợt lên tiếng “Anh gì đó, có thể nhường cho em tính tiền trước được không? Em có việc gấp.”

Lục Tử Ngạn rời tầm mắt khỏi điện thoại, ngước nhìn cô gái, lịch sự trả lời “Tôi và vợ cũng có việc gấp nhưng có thấy ai nhường đâu, nên tôi cũng không thể nhường cô được.”

Cô gái kia nghe vậy, cười gượng quay mặt đi đến quầy khác, cô kéo áo anh, hỏi “Chúng ta có việc gấp sao?”

Lục Tử Ngạn chăm chú nghịch điện thoại, không nhìn cô, trả lời “Anh chỉ nói thế thôi.”

“Vậy sao anh không lịch sự nhường cho cô ấy?”

Lục Tử Ngạn ngước mặt lên, bĩu môi “Tại sao? Anh đứng chờ mỏi cả chân bây giờ lại phải nhường cho cô ta. Không cần thiết. Mau mau tính tiền rồi vợ chồng mình về nhà tâm tình.”

Cố Thanh Vũ trừng mắt, cô nói “Có chuyện này em muốn hỏi anh lâu rồi, Ngạn tử, có phải IQ của anh tỉ lệ nghịch với EQ?”

Anh bình thản trả lời “Đều Maximum như nhau cả.”

Đồ tự huyễn….

****

Quốc khánh, bố mẹ Lục Tử Ngạn đến thăm đúng lúc cô không có nhà, anh gọi điện bất ngờ khiến cô hối hả chạy về. Mẹ chồng ngồi trên ghế sofa thấy Cố Thanh Vũ, vươn tay vẫy vẫy. Bà vẫn có thói quen mặc sườn xám, dáng người thanh thoát, cô đi đến cúi đầu chào hai người “Bố mẹ đến bất ngờ quá, con chưa chuẩn bị kịp thức ăn, bố mẹ đợi con đi siêu thị đã nhé.”

Bố Lục Tử Ngạn lắc đầu “Không cần đâu, ra ngoài ăn cũng được.”

Vậy là Lục Tử Ngạn lấy xe chở cô đến nhà hàng. Tốc độ của anh tất nhiên phải nhanh hơn bố mình nên nhà hàng trước, phục vụ thấy anh, lịch sự hỏi “Anh chị đi mấy người ạ?”

Lục Tử Ngạn cũng lịch sự trả lời “Chúng tôi đi bốn người, anh có thể tìm giúp tôi một chỗ ngồi sáng sủa, yên tĩnh,mát mẻ lại có thể ngắm cảnh càng tốt.” (Đây là nhà hàng được lợp kính cường lực trong suốt.)

Phục vụ mỉm cười “Mời anh chị đi theo tôi ạ.”

Anh cùng cô đi theo phục vụ đến chỗ theo yêu cầu của anh, Lục Tử Ngạn rất hài long, gật đầu vui vẻ “Được đấy.” Rồi ngồi xuống, phục vụ quay đi, cô mới hỏi “Anh trở nên khó tính từ bao giờ thế? Chỉ ăn cơm thôi mà cũng vòng vo.”

Anh chậm trãi trả lời “Anh không thích những nơi quá ồn ào, hơn nữa vừa ăn cơm vừa ngắm cảnh mới là ‘mỹ vị’.”

Đúng là nhiều chuyện!

Đợi một lúc, bố mẹ anh cũng đến, bố Lục Tử Ngạn là quân nhân nên tính tình kỉ cương nghiêm khắc, khi thấy anh phóng nhanh vượt ẩu liền mắng “Thằng nhóc này, con muốn gây tai nạn hay sao mà chạy nhanh chứ thế?”

Lục Tử Ngạn chẳng biết sợ, vui vẻ đáp “Thế là còn chậm đấy, bố không tin thì hỏi Thanh Vũ đi.”

“Còn dám trả treo?”

“Bố mẹ, gọi món đã nhé.” Thấy tình thế khá căng thẳng, Cố Thanh Vũ vội lên tiếng.

Phục vụ đến, Lục Tử Ngạn may ra còn biết kính lão đắc thọ, để cho ông chọn món, ngồi im lảm nhảm đủ thứ với cô.

Đồ ăn được bày ra, vì mẹ anh thích món ăn Trung Hoa nên bố anh chỉ gọi những món bà thích, cô thì sao cũng được. Ăn cơm, bố anh lại nhắc đến chuyện muốn anh về phụ giúp, Lục Tử Ngạn nhàm chán nói “Bố nói mãi một vấn đề mà không thấy chán à?”

Ông nhăn mặt “Con cũng nên giúp bố một tay.”

“Làm quân nhân mệt lắm, không làm.”

“Làm ở phòng nghiên cứu, máy lạnh hẳn hỏi, con mệt cái gì?”

Nói cả buổi, ông cũng hết cách với anh, khi về anh chỉ cười “Anh nể phục bố anh thật đấy. Có mỗi một chuyện đó mà ngày nào cũng nói.” Sau đó thở dài một hơi “Người tài giỏi quá cũng khổ.”

Cô “…”

Vì là lễ, Cố Thanh Vũ đặc biệt lười, chén bát quăng thẳng vào máy rửa chén, bình thường cô tự tay rửa nhưng khi có khách hay phải rửa lại tất cả mới dùng đến máy rửa chén. Cô nằm dài dưới sàn, mùa đông sàn nhà đặc biệt lạnh nhưng cô lại thích thế, cảm giác mát vô cùng. – -!

Nói gì thì nói, cô cũng không thể không lau dọn nhà cửa, giặt đồ, Cố Thanh Vũ bật dậy, chạy vào phòng sách “Ngạn tử, giúp em làm việc nhà, tối em thưởng.”

Anh buông sách xuống bàn, hỏi “Thưởng gì? Phải to to một chút.”

Cô hỏi “Tiền hay cơm?”

“Anh muốn giường cơ.”

“Vậy mai em mua cái giường mới cho anh.” Sau đó bỏ ra ngoài.

Anh đi theo, càm ràm “Ý anh là chúng ta cùng lên giường làm ấy ấy.”

Cố Thanh Vũ thở dài “ừ.” một cái. Anh hí hửng vui mừng chạy đi làm việc nhà, còn cô nằm trong phòng đọc sách.

Một lúc lâu sau, anh chạy vào “Vợ, anh làm xong rồi.”

Cô nhìn đồng hồ, đã trễ, đóng sách lại, vẫy tay “Lại đây.”

Lục gia vui vẻ bước gần, cô nói tiếp “Đi ngủ.” rồi kéo chăn nằm xuống.

Anh nhảy cẩng lên “Em đã đồng ý việc đó rồi mà.”

Cô lười biếng nói “Thì lên giường cùng anh đây.”

“Không phải thế này.”

“Ngạn tử, anh không nói rõ là việc gì, em tưởng như bình thường.”

Ai đó oán trách “Em nỡ lừa gạt trái tim mỏng manh của anh.”

“…”

Anh trèo lên giường, ôm lấy thắt lưng cô “Vợ, làm một lần cũng được.”

“Đừng có vớ vẩn.”

“Nào nào, ai vớ vẩn, anh đang nói nghiêm túc ấy chứ.”

“Em cũng nói nghiêm túc, yên lặng.”

Tưởng anh sẽ ngoan ngoãn đi ngủ, không ngờ anh đặt đầu lên vai Cố Thanh Vũ, tiếp tục dụ dỗ “Vợ, anh đang rất nóng.”

Cô chịu nhột không được, cô rúm lại, mắng anh “Giảm nhiệt độ (máy lạnh) đi.”

“Thanh Vũ…làm chuyện ấy đi, hôm nay lễ mà.”

“…”

Lễ thì có liên quan gì đến “chuyện ấy”, nhưng vấn đề là sao anh có thể dai như thế? Lì đến thế là cùng…

Sáng, gọi anh dậy, ai đó nằm lì trên giường, kể lể “Hôm qua lao động khổ sai, lại không được thưởng, hôm nay không có tâm tình ăn sáng.”

Cố Thanh Vũ cảm thán “Đói thì đừng la làng nhé.”

Anh bật dậy, cau có nhìn cô “Đáng lẽ em phải chạy lại, sau đó nói: Ăn đi mà, rồi vợ bù cho chồng nhé, mới đúng.”

Anh học đâu ra câu đấy vậy, nghe sởn cả gai óc “Anh thích thì đi tìm cái người như thế đi.” rồi quay lưng ra ngoài.

Anh cười hì hì, chạy theo “Anh không dám.”

Trẻ con…!!

Đám cưới bạn của anh, Lục Tử Ngạn được mời, đại diện nhà trai. Anh đến dự, đút phong bì màu đỏ vào thùng xong, đi đến bàn ngồi xuống. Thẩm Duy Thiên cảm thán “Chúng nó cứ cưới vợ rần rần mà tao với chúng mày vẫn thế.”

Lục Tử Ngạn cười tươi an ủi “Tại mày là “của trời”* nên không ai dám cướp.”

*Thẩm Duy Thiên: Duy nhất của trời

Thẩm Duy Nhiên cau có “Mày đang sỉ nhục tao đấy à?”

Bạn anh đến mời rượu anh từ chối rằng một lát phải lái xe. Chú rể ngồi xuống bàn, đưa ly rượu cho anh “Lâu rồi không gặp uống với anh em một ly.”

Lục Tử Ngạn cầm lấy, chúc mừng lễ cưới của bạn “Trải qua bao nhiêu sóng gió cuối cùng cũng có người can đảm gả cho mày, chúc mừng nhé.”

“Fuck, lời chúc của mày, tao không dám nhận.”

Cô ngồi bên cạnh, anh có thể phát ngôn như vậy trong lễ cưới của người khác, chưa bị đánh là may…

***

Nhẫn cưới cũng đã đeo trên tay, dù lễ cưới chỉ là hình thức nhưng Lục Tử Ngạn lại rất mong muốn, anh nói muốn nhìn thấy cô mặc áo cưới, từ lễ đường chậm trãi bước đến bên anh, thế mới lãng mạn – -!

Hiện tại là ngày nghỉ nên cô miễn cưỡng đồng ý tổ chức lễ cưới nhưng chỉ mời bạn bè và người thân, không muốn làm xa hoa. Lục Tử Ngạn ngổi trên sofa cạnh cô, xem tạp chí váy cưới. “Vợ, em thấy bộ này thế nào?”

Cố Thanh Vũ quay sang, cau mày “Loè loẹt quá.”

“Còn bộ này?”

“Xấu.”

“Bộ này.”

“Mắt thẩm mỹ của anh có vấn đề à?”

Lục Tử Ngạn “…”

Không phải cô khó tính mà do những bộ anh chọn cái thì màu mè hoa lá, cái thì kiểu hiện đại trước ngắn sau dài, cái thì cắt xẻ tứ phía,…nói chung, không hợp với cô.

Anh ôm gối hỏi “Vậy anh đặt may nhé.”

“Không cần, thuê là đươc rồi.”

“Không được, váy cưới phải do anh mua cho em.”

“Vậy mai đi thử.”

Mục lục
loading...