Menu

Cướp Tình: Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng-Chương 71


Cướp Tình: Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng


Chương 71: Nhất Kiến Như Cố (1)

(*) Nhất kiến như cố: Tuy mới gặp lần đầu mà như đã thân quen từ bao giờ.

Thư Yến Tả không biết vì sao, trong đầu đột nhiên hiện lên bóng dáng mèo nhỏ, cô cũng từng làm nũng như vậy với mình, chỉ có điều chỉ gạt người!

Nghĩ như vậy, tâm tình của anh đột nhiên không tốt.

“Nhị ca, em muốn đến biệt thự của mẹ ở quê.” Thư Tử Nhiễm chưa từ bỏ ý định tiếp tục nói, ban đầu cô không dám đi biệt thự kia, bởi vì mẹ sinh cô ở đó, cũng ở nơi đó bị bệnh qua đời, cô sợ tìm được bóng dáng mẹ ở chỗ nào đó, cô cảm thấy hổ thẹn với mẹ.

“Không được.” Thư Yến Tả không hề nghĩ ngợi ngăn cản, mèo nhỏ ở đó, anh không hy vọng bất kỳ ai đến quấy rầy cô, kể cả người nhà của anh.

Thư Phiến Hữu rất kinh ngạc với câu trả lời của tiểu Tả, nhưng ngay sau đó thoải mái, khúc mắc của tiểu Tả dĩ nhiên chưa cởi bỏ, dáng dấp ba anh em họ cực kỳ giống mẹ, cũng bỏi vì thế, cha đối với anh, luôn…

“Nhị ca.” Thư Tử Nhiễm hơi khó hiểu, thấy nhị ca không để ý tới mình, ngay sau đó chuyển hướng sang đại ca, “Đại ca”.

Nhưng lần này, Thư Phiến Hữu cũng bất lực rồi, anh không có quyền yêu cầu tiểu Tả cái gì.

Thấy hai anh đều không để ý đến mình, Thư Tử Nhiễm hơi thất vọng, cô không phải cô gái nói không cho đi thì không cho đi, chẳng lẽ cô không có chân sao! Nghĩ tới đây, tâm tình cô cũng tốt lên chút ít, ăn từng miếng ngon lành.

Như thế, bữa cơm tất niên này không được vui vẻ lắm, đến cuối cùng, ba người họ ai cũng có tâm tư riêng, vĩnh viễn là anh em không cách nào bình thường không có khúc mắc gì được, vui vẻ chè chén, từ nhỏ không sống cùng nhau đã khiến cho bọn họ lạnh nhạt không ít. Nhất là Thư Yến Tả, là người không quen biểu đạt, với đại ca và em gái mình, anh không cách nào đối đãi với họ như với Lang.

loading...

Mùng hai năm mới, sáng sớm Thư Tử Nhiễm đã phát hiện không thấy hai anh trai, hỏi vú Thư mới biết đều ra cửa, trong lòng vui vẻ: Cơ hội tới.

Cô mặc xong quần áo, ăn bữa sáng dì Cầm chuẩn bị, lái chiếc Lamborghini thể thao màu trắng mà đại ca chuẩn bị cho để đi, nói thật cô thật sự không nhớ đường đi như thế nào, lại không thể hỏi đại ca và nhị ca, không thể làm gì khác hơn là dựa vào GPRS hướng dẫn.

Khó khăn lắm mới đến nông thôn, GPRS không còn tác dụng, cô chỉ có thể xuống xe hỏi đường, quanh đi quẩn lại thật lâu, mới tìm được biệt thự nhà mình ở đây.

Cô biết có người tên vú Trần và bác Trần ở nơi này, phụ trách vệ sinh biệt thự và quản lý vườn hoa, cho nên không cần lo lắng không có chìa khóa mở cửa.

Hoắc Nhĩ Phi lười biếng ngồi trên ghế mây trước sân, cũng không biết vì sao, mấy ngày nay bé cưng trong bụng đá cô thật hung dữ, sau khi ra ngoài nhất định là một quỷ nghịch ngợm.

Nghiêng đầu nhìn những bồn hoa cỏ kia, mùa đông ở đây khá tốt, vẫn có thể nhìn thấy những đóa hoa xinh đẹp kia, cô phát hiện gần đây lòng mình bình tĩnh không ít, đại khái chính là vì trong khoảng thời gian này, mỗi ngày tiếp xúc với hoa cỏ ở đây đi.

“Chị rất thích những đóa hoa này?” Một giọng nữ xa lạ trong trẻo vang lên bên tai cô.

Đột nhiên lên tiếng dọa Hoắc Nhĩ Phi giật mình, may mà cô vẫn đang ngồi, bằng không có thể thảm, quay đầu nhìn lại, nói chuyện chính là một cô gái tóc quăn chừng mười bảy mười tám tuổi mặt mũi vui vẻ, một bộ váy voan bằng len màu tím nhạt, cổ váy, ống tay áo, vạt váy viền ren, tăng thêm một chút công chúa đáng yêu.

“A, xin lỗi, em không biết chị có thai, hù dọa chị rồi.” Cũng bởi vì Hoắc Nhĩ Phi quay đầu lại nên Thư Tử Nhiễm mới phát hiện cô có thai, không khỏi xin lỗi, phụ nữ có thai không thể bị hù sợ, lỡ xảy ra chuyện gì, cô không thể đảm nhận nổi.

Mục lục
loading...