Menu

Cướp Tình: Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng-Chương 174


Cướp Tình: Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng


Chương 174: Ngoại Truyện Cuộc Sống Hạnh Phúc Sau Khi Cưới

Tia sáng mặt trời sáng sớm đầu tiên chiếu xuyên qua rèm cửa sổ hắt vào phòng ấm áp, vầng sáng nhàn nhạt bao phủ lên bốn người nằm trên giường, hai bên theo thứ tự là hai người lớn, ở giữa là hai đứa bé chừng hai tuổi, một nam một nữ, khuôn mặt nhỏ nhắn giống nhau như đúc, giờ phút này đang ngủ say đấy.

Tiếng gõ cửa bất ngờ khiến bốn người trên giường đều tỉnh dậy, bé gái nhỏ lầm bầm một tiếng chui vào trong ngực cha, bé trai “Bịch” một cái chân gác lên người bé gái, nhắm mắt lại chép chép miệng, hình như rất ghét người đang gõ cửa ở phía ngoài.

Hoắc Nhĩ Phi mê mê man man mở hai mắt ra, đưa tay đẩy ông xã còn đang ngủ, “Yến, anh đi xem một chút, có phải Hách nhi đang gõ cửa không.”

Bà xã đã lên tiếng, Thư Yến Tả sao lại có đạo lý không đứng lên, bò dậy mở cửa, quả nhiên đứng ngoài cửa là con trai lớn nhất Lucus đã gần chín tuổi – tên chính thức là Thư Nhĩ Hách.

“Cha, sao Bảo Bảo và tiểu Bối không có ở trong phòng?” Thư Nhĩ Hách vừa nói vừa nhìn vào trong phòng cha mẹ.

“Ừ.” Thư Yến Tả liếc nhìn lên giường lớn, cảm thấy rất nhức đầu, cũng thấy đôi long phượng thai này không phải lợi hại bình thường, mỗi ngày đều nghĩ đủ cách chạy đến trên giường của anh và mèo nhỏ, di1enda4nle3qu21ydo0n cản cũng không cản được, nhất là con gái bảo bối thường sử dụng đòn sát thủ, ôm cổ anh ngọt ngào gọi, “Cha, con muốn ngủ chung với cha.”

Anh vốn không từ chối được, khiến cho anh buổi tối mỗi ngày đều vượt qua trong đau khổ, thật sự muốn chết luôn, thứ tư tuần sau là sinh nhật hai tuổi của con trai con gái, nói gì cũng phải để cho hai đứa trở về phòng của chúng ngủ.

“Anh Hách, em muốn ôm.” Bảo Bảo hai tuổi chu cái miệng anh đào nhỏ nhắn chúm chím của mình nói với bé trai điển trai tuấn tú ngoài cửa.

Thư Nhĩ Hách nhất định yêu cô em gái này, đi tới, ôm em gái lên, đi ra ngoài.

Tiểu Bối trên giường không thuận theo, mím miệng định khóc, anh trai thiên vị, chỉ thích chị gái, không thích bé!

loading...

Thư Yến Tả đi tới một phát ôm lấy con trai nhỏ, “Tiểu Bối không khóc, cha ôm con trở về phòng, anh trai ôm không nổi.”

Lúc này tiểu Bối mới vui mừng trở lại, ôm cổ cha, liếc mắt nhìn chị gái.

Rất nhanh, phòng đã yên tĩnh lại, Hoắc Nhĩ Phi lật người, ngủ tiếp, Bảo Bảo là nhũ danh của con gái Thư Cách Gia, tiểu Bối là nhũ danh của con trai nhỏ Thư Nhĩ Hoàng.

Tên của đôi long phượng thai do cô lấy, Yến không phản đối, về phần nhũ danh cô cũng tạm thời nghĩ, cảm thấy mỗi đứa bé đều là bảo bối của mình.

Lại nói, long phượng thai lại kiên quyết phản đối nhũ danh này, lúc ấy Cách Cách khóc nói không muốn gọi là Bảo Bảo, sau đó cô nói, “Được rồi, vậy thì gọi Đại Bảo hoặc tiểu Bảo?”

Cách Cách lập tức khóc đến lớn tiếng hơn, “Mẹ, con muốn gọi là Bảo Bảo.”

Hoàng Hoàng ở bên cạnh lập tức cảm giác thấy tình huống không đúng, chị gái bình thường lợi hại như vậy cũng khóc đầu hàng, vậy mình càng không làm

Mục lục
loading...