Menu

Cướp Tình: Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng-Chương 169


Cướp Tình: Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng


Chương 169: Tối Nay… Anh Mặc Em Túm Lấy (Đại Kết Cục Đếm Ngược Thời Gian 5)

“Em nào có… Trêu đùa anh.” Hoắc Nhĩ Phi cong cánh môi bị Thư Yến Tả mút vào đến đỏ ửng lên, hoàn toàn không biết hành động này của mình đang kích thích giác quan của Thư Yến Tả.

Yết hầu Thư Yến Tả hoạt động hai cái, kết quả tay Hoắc Nhĩ Phi đưa tới, hết sức tò mò sờ sờ ở đó, tự nhủ, “Sao lại động, sao trước kia không phát hiện.”

“Em lại có thể sờ loạn yết hầu của đàn ông.” Giọng Thư Yến Tả khàn khàn.

“Em cứ sờ anh.” Hoắc Nhĩ Phi cười lấy lòng.

Bàn tay Thư Yến Tả trừng phạt bằng cách nhéo hai cái trên mông cô, từ từ trượt vào chỗ nào đó…

Hoắc Nhĩ Phi vội khép hai chân lại, tay nhỏ bé nắm thành quyền đấm trên người Thư Yến Tả, “Trứng thúi, nơi đó rất đau đó! Tối nay không muốn, mấy giờ rồi, buồn ngủ quá đó…”

“Tắm, ngủ.” Nói xong ôm mèo nhỏ lên trên phòng đi vào phòng tắm.”

“Anh nói đó, chỉ tắm.” Hoắc Nhĩ Phi không quên dặn dò một câu.

Thư Yến Tả ngược lại nói lời giữ lời, sau khi tắm rửa đơn giản xong thì ôm mèo nhỏ ngủ thiếp đi, đêm nay, hai người ngủ được hương vị cực kỳ ngọt ngào.

Bên trong rèm cửa sổ mở phân nửa, ánh trăng màu sáng bạc như nước chảy vào trong phòng, chiếu khắp nơi, tất cả đều bị phủ lên vầng sáng nhạt cmar giác quyển rũ tràn đầy ấm áp, cả phòng ấm áp.

Sáng sớm hôm sau, hai người bị ánh mặt trời chói mắt làm nóng tỉnh.

“Ưmh… Nóng quá.” Hoắc Nhĩ Phi Dieễn ddàn lee quiy đôn lẩm bẩm lật người, chân dài khêu gợi gác lên chăn bông.

Thư Yến Tả cũng bị ánh mặt trời chói mặt làm tỉnh theo, lấy khăn tắm cuốn bên hông, kéo rèm cửa sổ lại thật kỹ, lại nằm về bên giường, vừa đúng nhìn thấy đùi đẹp hấp dẫn lộ ra bên ngoài của mèo nhỏ, phải biết cô cái gì cũng không mặc, sáng sớm đã tới kích thích anh, vội vàng đi tới, giúp mèo nhỏ đắp chăn.

“Đừng, nóng quá… Không cần đắp chăn.” Hoắc Nhĩ Phi lẩm bẩm đá toàn bộ chăn xuống, thân thể trắng như tuyết lộ rõ, đặc biệt là trái đào đứng thẳng trước ngực, tươi ướt át.

Mỗi điểm dâu tây trên người lại càng thêm hấp dẫn anh, Thư Yến Tả nhắm mắt lại hít thở một hơi, đều nói dục vọng của đàn ông vào buổi sáng mạnh nhất, quả nhiên không giả.

Dứt khoát kéo chăn ra, che lên người, hôn cánh môi khẽ nhếch của mèo nhỏ.

Một nụ hôn dài cách thức tiêu chuẩn tỉ mỉ kéo dài cuối cùng đánh thức Hoắc Nhĩ Phi đang mê mê man man hoàn toàn tỉnh lại, thấy người đàn ông đè trên người mình, “Anh không phải đi làm sao?”

“Ăn no rồi đi.” Thư Yến Tả động thân một cái, kích thích Hoắc Nhĩ Phi tự giác gác đùi lên eo Thư Yến Tả.

“Anh không định đi ăn cơm sao? Tại sao muốn… A…”

“Bởi vì ăn em càng ngon…”

Hoắc Nhĩ Phi quả thật khóc không ra nước mắt, vì sao anh lại có thể lực tốt vậy, tối hôm qua muốn cô thật nhiều lần, sáng sớm hôm nay lại tới, hu hu… Hông của cô thật đau, nơi đó cũng thật đau…

Đột nhiên một trận khoái cảm đột kích, run rẩy đến cô vòng tay ra sau lưng Thư Yến Tả, quả nhiên là… Đau cũng vui vẻ…

Sau khi vận động buổi sáng, Hoắc Nhĩ Phi ngủ thật say một lần nữa, mà Thư Yến Tả còn sảng khoái tinh thần đi công ty.

Đây chính là khác biệt giữa đàn ông và phụ nữ! Haizzz…

Vừa đến phòng làm việc, Thư Yến Tả đã nhận được điện thoại của chú Đinh, nói người phụ nữ An Tình Hủy kia bị nhốt nhưng vẫn không yên phận, hy vọng nhị thiếu mau chóng xử lý xong cô ta, nếu không lưu lại cũng vô ích.

Mà bên bang Lôi Thần kia, từ sau nhiều lần chặn hàng hóa của bọn họ, rõ ràng bọn họ sắp không sống được ở thị trường Đông Nam Á nữa, mà Lôi Nhất Hằng ở Las Vegas chơi bạc thua tiền càng ngày càng nhiều, dần dần sắp không chống đỡ được rồi, đoán chừng không được bao lâu, bang Lôi Thần sẽ tự động giải tán.

“Tiếp tục chú ý động tĩnh bên kia, nếu Lôi Nhất Hằng thích đánh cuộc như vậy, tôi muốn ông ta đánh cuộc đến táng gia bại sản, tôi muốn việc này khiến ông ta khó chịu hơn giết ông ta!” Thư Yến Tả cảm thấy thời gian cũng không xê xích gì nhiều.

“Về phần An Tình Hủy, cứ để cho cô ta thoải mái hai ngày cuối cùng đi.”

Sau khi cúp điện thoại xong, Thư Yến Tả đang định gọi điện thoại cho mèo nhỏ, đột nhiên nghĩ đến khẳng định cô còn đang ngủ, không vội thì để buổi trưa rồi hẵng gọi.

Buổi trưa, Thư Yến Tả vốn chuẩn bị gọi mèo nhỏ rời giường ăn cơm, vừa nghe thấy giọng nói mơ hồ ở đầu điện thoại bên kia, “Không ăn, em muốn đi ngủ, mệt quá…” Thì anh không nhịn được cười, ngủ thêm một lát cũng tốt, buổi tối mới có tinh lực.

Mèo nhỏ còn có thể ngủ hơn so với trong tưởng tượng của anh, vẫn ngủ thẳng đến năm giờ chiều mới rời giường, ăn thức ăn khoái khẩu dì Cầm đã sớm chuẩn bị xong vì cô, Hoắc Nhĩ Phi vuốt ve bụng ăn đến tròn vo của mình, từ từ đi về phía căn phòng.

Mở laptop ra, bắt đầu lên mạng, chuẩn bị đặt vé máy bay, ở thêm một ngày rồi quay lại nước Anh, mặc dù rất không nỡ, nhưng hết cách rồi!

Khi Thư Yến Tả trở về, đã nhìn thấy cô mặc đồ ngủ ngồi xếp bằng trên giường nghịch máy tính, dáng vẻ hết sức tập trung này khiến cho anh hơi ghen, không khỏi cố ý bật hơi bên tai cô, “Đang làm gì đấy?”

“Đặt vé máy bay, xem weibo, die nd da chú ý tình huống gần đây của mọi người thôi!” Hoắc Nhĩ Phi chỉ cảm thấy bên tai hơi ngứa, né tránh môi Thư Yến Tả, cười duyên nói.

loading...

“Vé máy bay lúc nào?” Vừa nói vừa lại gần.

“Chiều mai, này… Đừng lại gần như vậy, rất nhột…” Hoắc Nhĩ Phi cười duyên né tránh.

“Nhanh như vậy đã vứt bỏ anh?” Trong giọng điệu của Thư Yến Tả thật buồn bã.

Hoắc Nhĩ Phi xoay người một cái, đôi tay ôm mặt Thư Yến Tả, chu môi làm nũng, “Anh chỉ cần nhẫn nại một tháng thôi, chờ Tuyết Nghê sinh xong rồi, em sẽ trở lại với anh, lại nói đó cũng là cháu trai hoặc cháu gái ruột của anh đúng không.”

Trong mắt Thư Yến Tả lộ ra ý cười nhẹ, giống như tự cân nhắc hồi lâu, “Được rồi, chỉ có điều bất cứ lúc nào cũng hoan nghênh em thỉnh thoảng trở lại an ủi anh, anh sợ sẽ không tự kiềm chế được…”

“Anh dám!” Hoắc Nhĩ Phi vừa nghe anh nói không tự kiềm chế được, lập tức trợn trừng mắt lên tức giận nhìn tới.

“Anh nói không kiềm chế được sẽ đi nước Anh tìm em!” Nụ cười trong mắt Thư Yến Tả càng sâu.

“Mới không sai…” Hoắc Nhĩ Phi dẩu cánh môi đỏ thắm mổ một cái lên môi Thư Yến Tả, lập tức đưa đến thế tiến công xâm lược của Thư Yến Tả, hai người náo loạn một lúc trên giường, rồi mới thở dốc phì phò tách ra.

Lúc đó, lửa lòng hai người đều đang rừng rực, trên da trắng nõn cũng lộ ra đỏ ửng nhàn nhạt, chọc cho người ta mơ mộng.

Thư Yến Tả đột nhiên nghĩ đến chuẩn bị hỏi mèo nhỏ xem cô định xử lý An Tình Hủy như thế nào, nụ cười trên mặt cũng nhạt đi.

“An Tình Hủy đã bị anh nhốt lại, anh muốn hỏi suy nghĩ của em?” Dù sao An Tình Hủy làm tổn thương mèo nhỏ rất nhiều lần, cô chắc chắn hận cô ta.

“A, bây giờ anh mới bắt được cô ta, anh bá chủ hắc đạo này cũng chẳng có gì đặc biệt!” Hoắc Nhĩ Phi chế nhạo nói.

Bị mèo nhỏ trêu ghẹo, Thư Yến Tả không mất hứng, ngược lại cười xấu xa nói: “Vậy em cảm thấy anh đây bá chủ hắc đạo phải như thế nào?”

“Ờ thì… Ít nhất cũng phải dáng người khôi ngô, một mình có thể đấu lại rất nhiều người, còn có chính là đặc biệt lợi hại, bên cạnh chắc chắn có rất nhiều người tài gì đó…” Hoắc Nhĩ Phi chống cằm chớp mắt tưởng tượng.

“Em xem ti vi đã thấy nhiều, hay bị Young and dangerous ảnh hưởng?” Thư Yến Tả cười.

“Không phải như vậy sao? Em thấy bên cạnh anh cũng không thiếu cao thủ… Nhân tài, ví dụ như Đoạn lưu manh, còn có chú Đinh đó…” Hoắc Nhĩ Phi buồn bực.

“Cũng coi như vậy…” Thư Yến Tả cảm thấy chuyện hắc bang vẫn không nên nói quá nhiều với mèo nhỏ, không có lợi cho cô.

“Chỉ có điều bản lĩnh của anh chưa ra hình dáng gì nha.” Hoắc Nhĩ Phi cười gian nói.

Thư Yến Tả rất bình tĩnh mở miệng, “Mười người không thành vấn đề.”

“Khoác lác đi, anh ngay cả em cũng không đánh lại, còn mười người?” Hoắc Nhĩ Phi cười đến rất lớn tiếng.

Thư Yến Tả liếc cô một cái, “Anh đó là không so đo với người bình thường, chỉ với thân thể nhỏ bé kia của em, di3nd@nl3qu.yd0n anh nhẹ nhõm quẳng xuống.”

Hoắc Nhĩ Phi trừng mắt, “Em có yếu như vậy sao? Em cũng có thể đấu… Hai ba người.”

“Hai ba người bình thường.” Thư Yến Tả không chút lưu tình đả kích cô.

“A!” Hoắc Nhĩ Phi cực kỳ tức giận cắn lên vành tai Thư Yến Tả, dùng sức gặm…

“Ngoan ~ đừng găm đó, gặm ở đây…” Thư Yến Tả chỉ chỉ vào môi mỏng hấp dẫn của mình.

Hoắc Nhĩ Phi không chú ý cắn đầu lưỡi, lệ rơi đầy mặt! Giả vờ khóc nói: “Nếu không đưa An Tình Hủy đến châu Phi đi, mặc dù chỗ đó nhiều dân chạy nạ, nhưng lòng người mộc mạc, anh nói có thể cải thiện ý nghĩ xấu xa của cô ta không?”

Châu Phi? Ý tưởng của mèo nhỏ quả thật rất kém cỏi! Khu vực dân chạy nạ? Ý tưởng rất tốt, quả nhiên là người phụ nữ của anh, thủ đoạn rất không bình thường!

“Thế nào? Không được sao?” Hoắc Nhĩ Phi thấy anh hồi lâu không lên tiếng, còn tưởng rằng anh không đồng ý.

“Vô cùng tốt, sẽ lập tức đưa cô ta đến khu vực dân chạy nạn ở châu Phi đi, nếu cô ta sợ nghèo, vậy để cho cô ta nghèo hơn, quả nhiên là một ý kiến hay!” Trong mắt Thư Yến Tả phát ra ý tán thưởng.

“Thật ra thì, em mới đọc được tin tức về dân chạy nạn ở châu Phi ở trên mạng, cho nên nghĩ ra.”

“Anh nghĩ không có cái nào tàn nhẫn hơn cái này, để cho cả đời cô ta sống ở khu vực dân chạy nạn, chết cũng không chết được, sống thì khó khăn, quả nhiên là trừng phạt tốt nhất cho hạng người như cô ta.” Giọng Thư Yến Tả nhàn nhạt.

“Em cũng cảm thấy vậy.” Hoắc Nhĩ Phi gật gật đầu, ngay sau đó lại nói, “À này, anh không thể nói cho cô ta biết là em đề nghị ném cô ta đến khu vực dân chạy nạn ở châu Phi, không phải cô ta sẽ nguyền rủa em ngày ngày à! Rất dọa người!”

Mục lục
loading...