Menu

Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi-Chương 52


Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi


Tác giả: Ngàn Năm Thư Nhất Đồng


Chương 52: Việc Vặt Năm Trước

Nhà Tử Tình đến chợ phiên, thanh âm náo nhiệt quét hết sự bất mãn trong lòng mọi người, Tăng Thụy Tường ôm Tử Hỉ, Tử Hỉ dây nước miếng thì luôn chùi lên mặt hắn, làm cả nhà cười ha ha, Tử Hỉ thấy mọi cười, chùi càng mạnh.

Thẩm thị mua ít gia vị, Tử Tình thấy có bán dê, nghĩ nghĩ, vẫn là không mua, một là mùa đông không có cỏ xanh cắt cho ăn, 2 là trong nhà chưa mua núi, không chỗ nuôi thả, còn phải luôn trông coi, rất mệt.

Nhìn thấy bán thịt, Tăng Thụy Tường nói mua miếng thịt heo về làm thịt khô, Tử Tình cảm thấy thịt khô không ăn ngon bằng chân giò hun khói, vội nói: “Cha, nương, ta muốn ăn chân giò hun khói, chân giò hun khói thơm.”

Thẩm thị nghe xong cười, nói: “Con cũng sành ăn ghê, chân giò hun khói làm nhiều công đoạn lắm, chỉ có nhị cữu của con biết làm thôi.”

“Nương, vậy mua thịt nhiều đi, thịt khô, chân giò hun khói đều làm một ít, ta cũng được ăn chân giò hun khói ở nhà cậu rồi.” Tử Phúc nói.

Thẩm thị nghe xong thở dài, cuối cùng là mua gần một bần tư con heo, 1 miếng ba chỉ lớn, cũng toàn bộ chân heo, hết tám trăm văn, Thẩm thị nhìn hai rổ thịt heo, cười nói: “Ta cứ tưởng như đang nằm mơ, giờ này năm ngoái mấy đứa nhỏ còn ăn không đủ no cơm mặc không đủ ấm, đâu nghĩ chỉ một năm mà chúng ta đã xây được căn nhà to, muốn ăn bao nhiêu thịt thì mua bấy nhiêu thịt. Không để đứa nhỏ chịu thiệt.”

Tử Tình vẫn không tìm được khoai lang, nhưng tìm được mấy quả đào cùng quýt, mua hết, Thẩm thị còn gặp được người trong thôn nhà mẹ đẻ, vừa vặn nhờ bảo nhị ca nàng lại nhà một chuyến.

Sau khi mua đồ lung tung, cả nhà đều vui vui mừng mừng, quên sự không vui ở lão phòng. Nhất là Tử Thọ, chạy đằng sau Tăng Thụy Tường, nhìn hai rổ thịt, la hét là có thịt ăn. Chọc mấy người Tử Tình cười miên man.

Thời tiết chuyển tốt, Tử Tình đến đất trồng rau xem lá tỏi bắt được chưa, Thẩm thị thấy nàng luôn chạy xuống đất, hỏi nguyên do, sau khi nghe xong thì vuốt đầu Tử Tình, cười: “Hài tử ngốc, lá tỏi già mới ngắt được, bây giờ mới dài ra một tý mà, muốn ngắt cũng phải chờ qua năm.”

Xem ra không bán được cọng hoa tỏi rồi, Tử Tình lại hỏi bao lâu cải dầu mới lớn, biết được là còn nửa tháng, Tử Tình nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng cũng có cái để bán.

Từ đây, mỗi ngày Tử Tình an tâm ở nhà làm việc nhà, học ít chữ, ghi sổ sách, học làm hầu bao, mệt mỏi thì kêu Tử Thọ cùng mình đi bắt sâu cho gà con, một năm nay số gà Thẩm thị đã lớn, lúc này trong nhà có gà mẹ ấp thì Thẩm thị để cho ấp, Thẩm thị nói ấp ra được bao nhiêu thì ấp, đỡ hơn là mua gà con. Tăng Thụy Tường bận chuyện viết câu đối, Thẩm thị cười bảo hắn chăm chỉ như lúc đi thi. Hắn nói là phải đem 6 lượng bạc kia kiếm lại. Rồi Thẩm thị bảo ngày mai đưa cho Hạ Ngọc luôn đi, kẻo Điền thị không yên tâm.

Bắt đầu từ mười lăm tháng chạp, Từ sư phụ cùng Lí sư phụ sẽ không đến, Từ sư phụ còn không làm kịp nhiều thứ, nói là mười sáu tháng giêng lại đến, Tăng Thụy Tường chi trả cho hắn trước một trăm lượng bạc, trả tiền công, tiền của Lí sư phụ trướng cũng thanh toán, Tử Tình tính toán, trong nhà còn không đến năm mươi lượng bạc, còn phải trả Từ sư phụ năm mươi lượng bạc nữa là hết.

Tử Phúc cùng Tử Lộc, Tử Tình bắt đầu bán câu đối từ mười lăm tháng chạp, Tử Phúc đề nghị,có chợ phiên thì bán, còn không thì vào thành, ba người lăn lộn ở ngoài, Tăng Thụy Tường thì ở nhà không ngừng viết.

loading...

Tuy rằng năm nay bán câu đối không phải chỉ có mỗi mình, nhưng có nhiều khách hàng quen. Hơn nữa đều mua giấy đỏ ở trong thành, phí tổn cũng thấp xuống, ba người bán được đồng nào đều đi mua giấy đỏ, có chuyện để làm, ngày qua càng phong phú, cuộc sống cũng tràn ngập hi vọng.

Chu chưởng quầy đến vào ngày hai mươi tháng chạp, lấy hoạn kê cùng lá tỏi hương cần, nghe chu chưởng quầy nói sẽ đưa đi kinh thành, giá cũng thích hợp, lá tỏi 5 văn 1 cân, hương cần 4 văn 1 cân. Thẩm thị để lại một ít, còn lại thì Chu chưởng quầy mang đi. Hoạn kê rất lớn, hầu như là khoảng 5 cân, mười tám văn 1 cân, Thẩm thị để lại năm con, lúc đầu định để lại 10 con nhưng thấy nhà mình ăn 5 con cũng đủ rồi.

Tính toán xong, hoạn kê bán 4 lượng bạc, đồ ăn chưa đến 6 lượng bạc, Thẩm thị lấy trứng gà bán luôn cho đủ 10 lượng. Thẩm thị vẫn cho Chu chưởng quầy năm mươi cái trứng gà, cũng nhổ ít cải dầu non để họ mang về nếm thử.

Chu chưởng quầy đi rồi, Tử Tình thấy cải dầu có thể nhổ ăn, thương lượng cùng Tử Phúc, vừa bán câu vừa bán cải dầu, nhưng chỉ bán được 5 ngày, số còn lại thì quá non, tương đối dễ bán , người trong thành ăn ngán thịt cá, đồng ý ăn những thứ rau xanh, mà người nông dân trồng cải dầu đều chờ nở hoa kết giáp để làm dầu, sao có thể ngắt non. Nên Tử Tình mới lấy được cơ hội, phỏng chừng năm sau mà bán cải dầu non vào dịp tết thì rất chạy.

Trừ tịch năm nay vào hôm hai mươi chín, ngày hai mươi tám, cả nhà đều vào thành, Tử Phúc dắt Tử Lộc, Tử Tình đi bán những câu đối cuối cùng, Tăng Thụy Tường nói muốn mang Thẩm thị đi dạo. Thẩm thị đi bán hai bức thêu bình phong, được bát lượng. Tăng Thụy Tường không cho nàng thêu nhiều nữa, dễ đau mắt, chỉ cần thêu bình phong cho nhà là được.

Tử Tình cũng muốn đi dạo xem có gì đáng giá mua không, đáng tiếc là bạc trong nhà bạc vẫn ít, mà mình thì quá nhỏ, Tử Phúc không yên tâm để một mình nàng đi.

Lần trước Thẩm gia tặng lễ là chân giò hun khói mà Thẩm Kiến Thủy làm, Thẩm thị mua hai xấp vải dệt cùng các loại điểm tâm đưa lại. Cho nên lúc này Thẩm thị chỉ mua chút dưa kẹo và các loại hạt vỏ cứng để đãi khách dịp tết, chờ bọn Tử Tình bán xong câu đối, một nhà liền dẹp đường hồi phủ, bởi vì người trong thành nhiều, Tăng Thụy Tường nói nhà mình đông con, sợ lạc.

Đây là lần đầu tiên đón tết ở nhà mới, nên về nhà, Tăng Thụy Tường trực tiếp đến lão phòng mời người đến ăn cơm tất niên, ở đây gọi là tập tục ấm phòng.

Tử Tình cùng Tử Phúc vừa vào nhà đã bắt đầu đếm bạc, được mười lượng, tiền đồng tương đối mất công, vừa sổ còn vừa xuyên, năm nay thu vào cao hơn năm trước, khấu trừ đi 800 văn mua giấy, Tử Tình nhổ cải dầu bán được tám chín trăm văn, nhưng đều mua hàng tết cả rồi. Trong nhà còn được khoảng 70 lượng, Thẩm thị vừa nghe xong, nhẹ nhàng thở ra, chắc nàng sợ trả số bác 50 lượng kia mà nhà không còn bao nhiêu.

Tử Tình cảm thấy tiếc nuối là 3 mẫu cải dầu không bán được như mong muốn.

Buổi tối, ăn cơm chiều xong, Thẩm thị chuẩn bị một chậu bột mì, một chậu bột gạo nếp, nói muốn tự làm một ít bánh, Tăng Thụy Tường giúp một tay, bột mì là làm bánh bột lọc, gạo nếp thì làm bánh rán, Tử Phúc nhóm lửa, Thẩm thị đem một dĩa đến, Tử Lộc, Tử Tình phụ trách nhúng vào đường, còn cho ít mè vừng, Tử Thọ dẫn Tử Hỉ chơi một bên.

Mục lục
loading...