Menu

Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi-Chương 364


Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi


Tác giả: Ngàn Năm Thư Nhất Đồng


Chương 364: Câu Chuyện Thời Gian

Sau khi mấy người Trần thị đi, Lâm Khang Bình và Tử Hỉ cũng từ thư phòng đi ra, Tử Tình hỏi: “Ngươi cùng tiểu Tứ nói những cái gì?”

“Có thể có cái gì? Tiểu Tứ hỏi ta chút chuyện người Tây Dương, còn có buôn bán bằng thuyền vận, ta đều nói kỹ càng với hắn. Lâm Khang Bình nói.

“Tỷ, ta đang cảm thán, các ngươi thành thân cũng mới mười năm, anh rể ta có thể lập được một phần gia nghiệp này, cũng không dễ dàng. Còn có, nhìn mấy đứa Thư Duệ bọn họ, lại nghĩ tới hồi chúng ta còn nhỏ, thời gian trôi qua thật nhanh, nháy mắt, ta cũng hai mươi mốt rồi.” Tử Hỉ thở dài.

Tử Tình nghe xong, mình đến thời không này cũng đã hai mươi năm, hai mươi năm, thế giới của Tử Tình cũng phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất, tiểu nha đầu từ trong chuồng heo bò ra kia, có trượng phu mình yêu thương, có một phần gia nghiệp không tính là ít, hiện giờ có năm người con, ca ca đệ đệ cũng đều thành tài rồi, có thể nói, giấc mộng ban đầu Tử Tình đặt ra cơ bản đều thành hiện thực rồi.

Sau khi Tử Hỉ rời đi, Tử Tình vào thư phòng, lấy một bộ giấy và bút mực, chuyển đến trên bàn trên kháng trong phòng mình, trịnh trọng ở trên trang tên sách viết xuống, năm chữ to 《 câu chuyện của thời gian 》,

“Hoa nở mùa xuân gió mùa thu cùng và mặt trời mùa đông,

tuổi thơ nghèo khó không thú vị khi còn tấm bé tôi từng vô tri nghĩ vậy,

bánh xe gió bốn mùa tuần hoàn trong gió ngày ngày vẫn lưu chuyển,

những người thân yêu thương tôi đang trưởng thành theo mỗi năm

dòng nước chảy nó mang theo những câu chuyện thời gian thay đổi một con người,

những năm tháng đa sầu đa cảm đó thiếu niên lần đầu biết rơi lệ

chặng đường xa xôi mộng hôm qua cùng với tiếng cười đi xa,

lần nữa gặp mặt chúng ta vừa đã trải qua biết bao nhiêu con đường,

không còn là ngày xưa quen thuộc ta có mộng ngày xưa cuồng nhiệt

cũng không phải ngày xưa quen thuộc bạn vẫn có nụ cười y nguyên

Dòng nước chảy nó mang theo câu chuyện thời gian thay đổi chúng ta

nhớ lại thanh xuân đầu tiên những năm tháng đa sầu đa cảm”

Tử Tình ở trang đầu tiên viết xuống mấy câu ca từ sửa đổi sơ qua này, ở giữa hình như còn có một đoạn Tử Tình nhớ không rõ. Lúc Tử Tình đang ngưng thần vận dụng ngòi bút, Lâm Khang Bình đi đến. Thấy Tử Tình nghiêm trang dùng bút, Lâm Khang Bình còn có vài phần kinh ngạc, hỏi: “Tình nhi. Ngươi làm cái gì vậy?”

Tử Tình buông bút xuống, nói: “Vừa rồi nghe xong lời nói của Tiểu Tứ, mới bỗng nhiên nghĩ đến. Ta tới nơi này đã hai mươi năm, hai mươi năm đủ để thay đổi rất nhiều, ta đang nhớ lại một bài hát ta đã từng hát, tên là 《câu chuyện của thời gian》, ta muốn viết những việc trải qua những năm này thành tiểu thuyết, tên sách vẫn dùng 《câu chuyện của thời gian 》.”

“Nhưng là, ngươi không phải là vẫn chán ghét cầm bút sao?”

“Đúng vậy. Mấy câu đó, tốn của ta cả nửa canh giờ, xem ra, viết sách cũng không phải dễ dàng như vậy, ta định dùng thời gian mười năm. Từ từ viết xong, chờ đến khi chúng ta thành thân được hai mươi năm, ta sẽ lấy nó ra, tặng cho người thân của ta, để cho bọn họ nhìn xem, nương của bọn họ, cả đời này, đã làm những cái gì?” Tử Tình nói.

Lâm Khang Bình nhận cuốn vở trong tay Tử Tình, nhìn mấy câu ca từ này. Hỏi: “Đây cũng là bài hát của các ngươi nơi đó?”

“Ừm, ta còn từng rất thích, đáng tiếc, phần lớn không nhớ được. Chẳng qua nói đến ca hát, ông ta còn có một bài 《 thơ ấu 》, hôm nào ta dạy cho bọn nhỏ hát. Ta cứ cảm thấy thứ bọn nhỏ có thể chơi quá ít, đứa nhỏ còn nhỏ như vậy, cả ngày chỉ đọc chi, hồ, giả, dã này, đều làm cho con ta đọc thành già rồi.” Tử Tình oán giận nói.

“Ngươi không phải vẫn dạy bọn nhỏ chơi trò chơi sao? Nói thật ra, ta cũng có chút hâm mộ các con, có mẫu thân như ngươi, mới có thể có thời gian vui vẻ như vậy.” Lâm Khang Bình ôm Tử Tình nói.

“Đúng rồi, Tiểu Tứ rốt cuộc định làm sao để cho Đại Mao mất công vui mừng một trận vậy?” Tử Tình bỗng nhiên nghĩ đến vấn đề vừa rồi chưa kịp hỏi ra miệng.

“Còn có thể thế nào? Làm cho nhà gái không gả được, cái này hẳn là không khó. Ngươi cũng đừng quan tâm, còn có ta đây, dù sao không hỏng được thanh danh của Tiểu Tứ.”

Lúc này, mấy đứa Thư Duệ ôm Yên Nhiên vào cửa, Tử Tình vội thu dọn đồ, nói cười cùng bọn nhỏ.

“Nương, Tiểu cậu nói, nương dạy bài hát thiếu nhi 《anh chàng đi học 》, hắn vừa học xong, nói vừa nghe thấy bài này, đã nhớ đến hồi hắn còn nhỏ, thời điểm cũng lớn tầm chúng ta, thời kỳ đeo túi sách nương làm cho hắn đi học đường.” Thư Ngạn nhảy lên nói.

loading...

Tử Tình nghe xong sờ sờ đầu Thư Ngạn, khen nói: “Thư Ngạn của chúng ta thật là lợi hại, cũng biết dạy cậu xướng ca rồi, cậu còn nói cái gì?”

“Nương, tiểu cậu nói, một tấc thời gian một tấc vàng, tấc vàng khó mua tấc thời gian, dặn chúng ta phải nghe lời nương, tương lai làm người có tiền đồ.” Thư Duệ nói.

“Nói đến cái này, nương dạy các ngươi xướng một bài ‘ một tấc thời gian một tấc vàng, tiên sinh đã nói, tấc vàng khó mua tấc thời gian. . . ’” Tử Tình hừ hừ mấy câu, cũng là lời ca không nhớ được đầy đủ.

“Nương, vì sao ngươi xướng ca không giống với người khác? Ta thấy ngươi dỗ đệ đệ muội muội ngủ, xướng không giống với bà ngoại.” Thư Duệ hỏi.

“Nương cũng chỉ là mò mẫm rên rỉ, nào biết xướng thực sự? Ngươi từng thấy nương xướng một bài ca kia, không phải là chỉ có mấy câu ca từ sao? Hơn nữa, nương cũng không biết.” Tử Tình nói bừa.

“Vậy cũng đúng. Chẳng qua, nương đã rất lợi hại rồi, Vĩnh Tùng biểu ca nói Nhị cữu nương xướng ca, một chút cũng không dễ học.” Thư Ngạn nói.

“Được rồi, được rồi, nên ăn cơm chiều rồi, chúng ta đi ra ngoài đi.” Lâm Khang Bình giải vây cho Tử Tình.

Sau khi ăn xong, Tử Hỉ theo lời tới đây, quấn quít lấy Lâm Khang Bình giảng súng và vũ khí khác của người Tây Dương, rốt cuộc có cái gì khác Đại Phong quốc, Tử Tình thì mang theo Yên Nhiên, cùng mấy đứa Thư Duệ cũng đi theo đến thư phòng dự thính.

“Nói đến cái này, lão tổ tông của chúng ta phát minh ra thuốc nổ, nhưng là chỉ biết dùng để làm pháo hoa, vũ khí này, chúng ta thật đúng là không có, ngươi vừa nói cái này, ta cũng là có chút sầu lo, bây giờ lỡ ngày nào đó như người nước ngoài nhìn chúng ta không vừa mắt, hoặc là nhìn trúng quốc thổ của chúng ta, thật muốn xảy ra chiến tranh, chúng ta có thể chịu thiệt rồi.” Tử Tình nói.

Tử Tình cũng không quên, Thanh triều “bế quan tự thủ” dẫn đến cái gì, trước kia là cách quá xa, có mấy lời khó mà nói, bây giờ Tử Hỉ đã đương chức ở Hộ bộ, có thể nhắc nhở Tử Tình vẫn là muốn nhắc nhở một hai.

“Tỷ, ngươi nói có đạo lý, ta cũng là nghĩ như vậy, mặc dù Đại Phong triều ta đã thành lập hơn một trăm năm, vẫn cùng các quốc gia khác qua lại hữu nghị, còn không có chiến tranh quy mô quá lớn. Nhưng là, việc gì, tốt nhất vẫn là lo trước khỏi hoạ, bằng không, đến lúc đó trở tay không kịp, chúng ta chỉ có thể bị động chờ bị đánh. Cho nên, ta mới có thể tới tìm tỷ phu hỏi một chút kỹ thuật tiên tiến của người Tây Dương có những cái gì?”

“Ta cũng không rõ lắm, ta chỉ được chứng kiến súng Tây, lựu đạn, sản phẩm thủy tinh của bọn họ, đúng rồi, còn có vải dệt bằng máy, ta nghe nói, vải bông của bọn họ rẻ hơn của chúng ta, bởi vì máy quay sợi của bọn họ tiên tiến hơn chúng ta, ta từng nhận một nhóm vải bông trong tay Johann, so sánh với chúng ta, vừa bền vừa rẻ.” Lâm Khang Bình nói.

“Vậy tỷ phu có từng suy nghĩ mua mấy bệ máy quay sợi từ trong tay người Tây Dương tới đây xem một chút hay không, xem xem chúng ta còn có chỗ nào cần cải tiến? Tỷ phu vừa nói cái này, ta lại có chút muốn đi ra nước ngoài một vòng, nhìn xem, bọn họ đến tột cùng mạnh hơn chúng ta ở chỗ nào?” Tử Hỉ thở dài.

“Cái này, ta cũng không làm chủ được, tỷ ngươi ngay cả ta cũng không cho đi đâu.” Lâm Khang Bình nói.

Tử Hỉ nói xong thảo luận cùng Lâm Khang Bình nào là thủ công nghiệp có thể cổ vũ nông dân làm việc, ở đâu đồ sứ có chất sứ nhẵn mịn hơn, mặt men trơn bóng hơn, khu vực khác nhau, sở thích lá trà cũng khác nhau, hàng dệt tơ nào có thể nhận được sự ưu ái của người nước ngoài hơn, vân vân, Tử Tình thấy mình không hiểu những thứ này lắm, bèn bế Yên Nhiên vào phòng nghỉ ngơi.

Ngày thứ hai, bọn nhỏ đến học đường, mấy người Tử Tình cùng nhóm Tử Hỉ còn có Thẩm thị đi An Châu thăm Hà thị, Hà thị một năm nay cơ bản đều ở An Châu, hai nhi tử kia của Thẩm Kiến Nhân cũng đều mang cả gia đình chuyển tới, lão Đại ở cùng Thẩm Kiến Nhân, lão Tam đặt mua nhà ở gần đó. Còn có, hai nhi tử kia của Thẩm Kiến Sơn cũng an cư ở An Châu rồi, thường xuyên tới đây thăm Hà thị, Hà thị bây giờ đã là bảy mươi tám tuổi, ngũ đại đồng đường rồi.

Lúc mấy người Tử Tình đến, đúng lúc gặp phải con dâu cả của nhà Thẩm Kiến Nhân là Vương thị mua đồ ăn trở về, thấy mấy người Tử Tình, vội vàng tiếp đón cả nhà đi vào, buông rổ, vừa kéo tay Thẩm thị nhiệt tình nói: “Cô đến rồi, mời vào.” Vừa kéo tay Phó thị cười nói: “Tứ đệ muội thật đúng là khách ít đến, chỉ là nhà biểu tẩu không có gì hay chiêu đãi, đến đây rồi, tốt xấu gì xem ở phần nương ngươi, ở lại ăn bữa cơm rau dưa, cũng là vinh dự của chúng ta.”

Tử Tình thấy lời này nói có chút chẳng ra cái gì cả, nói thật ra, ba nàng dâu nhà tiểu cữu, Tử Tình thật lòng không thích tính cách của Vương thị mấy, có chút tương tự với Thu Ngọc, chỗ khác là Vương thị biết được chuyện nào có thể nói hơn Thu Ngọc, còn có chính là tiểu cữu nương lợi hại, có thể áp chế nàng ta.

Bởi vậy lúc này, thấy động tĩnh ở bên ngoài, tiểu cữu nương vội vàng đi ra, nghe thấy được lời nói của Vương thị, nói: “Đều là cháu ngoại trai vợ của cháu ngoại trai của ta, có thể đi vào cửa nhà cữu nương, chính là người thân của cữu nương, bọn nhỏ còn có thể ghét bỏ cậu nhà mẹ đẻ hắn nghèo hay sao? Đến đây, vừa rồi bà ngoại các ngươi vẫn nhắc tới, muốn trông thấy các ngươi đấy, vừa khéo các ngươi đã tới rồi.”

Mấy người Tử Tình vào nhà chính, Hà thị không ở nhà chính, tự mình ôm cái rổ đỏ, ngồi ở trong phòng, tiểu nữ nhi của Vương thị đang cùng lão thái thái nói chuyện.

Tử Hỉ đường xa trở về, thấy Hà thị, kéo Phó thị dập đầu hành lễ cho Hà thị, Vương thị ở một bên nói: “Ai nha, chờ ta chuẩn bị bồ đoàn đã, cẩn thận bẩn quần áo trên người.”

Tử Hỉ vội nói: “Không sao.”

Khi nói chuyện Vương thị đã tìm bồ đoàn đến, cười nói: “Vẫn là bà ta có phúc khí, biểu đệ cũng là quan viên kinh thành, bình thường cũng chỉ quỳ lạy Hoàng đế gì đó, bà nằm mơ cũng cười tỉnh rồi, có ngoại tôn có tiền đồ như vậy.”

Tử Hỉ hành lễ, lấy lễ vật ra, mũ da hồ ly giữ ấm đầu cùng một đôi ủng ngắn da hươu, còn có một bộ quần áo Phó thị tự tay may, Hà thị tiếp nhận lễ vật, cười nói: “Mũ cùng giày này bà ngoại đều thích, chỉ là về sau không thể lãng phí, quần áo của bà ngoại còn nhiều mà, hàng năm các ngươi đều làm bộ mới cho ta, ta là một lão thái bà rồi, nào có mặc hết, các ngươi có thể đến thăm bà ngoại, bà ngoại nha, còn ngọt hơn so với ăn mật đường.”

Đang nói, Thẩm Kiến Nhân đã trở lại, hắn bây giờ cũng không làm việc gì, cửa hàng bánh nướng giao cho Tam nhi tử quản lý, hắn chỉ là thỉnh thoàng đi qua nhìn một cái. Đại nhi tử dưới sự giúp đỡ của Phó gia, vào quan nha vẫn là làm một nha dịch khố phòng, một năm mỗi nhi tử hiếu kính hắn chút ngân lượng, cuộc sống trôi qua cũng không tệ.

Thẩm Kiến Nhân thấy Thẩm thị, nói: “Đại Mao nhà Xuân Ngọc kia, lúc này cũng thật sắp may mắn rồi.”

Mục lục
loading...