Menu

Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi-Chương 261


Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi


Tác giả: Ngàn Năm Thư Nhất Đồng


Chương 261: Từ Chối Ngoài Cửa ( Hai )

Tử Tình nghe Đại Mao nói trước tiên nói:

“Cha, ngươi làm sao bây giờ? Ta mang theo lão bà đứa nhỏ chúc tết nhà mẹ vợ ta trước, sáng sớm, không công đi đường xa như vậy, còn tưởng rằng có thể ở nhà nhị cữu ăn bữa ngon, năm cũ nên nhà đại cữu đãi khách, ta cũng không tới, khó khăn lắm mới đợi được đến tết, còn không để vào cửa, cái này là chuyện gì hả?”

“Đại ca phải đi, không bằng chúng ta cũng đi đi, dù sao chúng ta còn gần một chút.” Tam Mao hỏi ý kiến của Hồng Tú.

“Biết đủ đi, nhị cữu ngươi còn chưa giống đại cữu dường như cầm chổi quét chúng ta đi, không bằng, ta chờ một chút, nhị cữu ngươi vẫn mềm lòng hơn đại cữu ngươi. Hôm nay mà không vào được cổng nhà nhị cữu ngươi, về sau muốn vào càng khó, không thấy một năm này chúng ta đến vài lần cũng không để chúng ta tiến vào, nhị cữu ngươi lúc nào thì đổi cái cửa như thế này chứ?” Yến Nhân Đạt nói.

“Cha, lão nhân gia ngươi làm việc cũng quá ác đi, chúng ta không đợi, có lão nhân gia ngươi ở đây, nhị cữu có thể để chúng ta vào cửa mới là lạ đấy? Tam Mao, chúng ta đi, chúng ta về sau tự đến, cha làm việc tự cha gánh vác, chúng ta không phạm sai lầm gì, nhị cữu dựa vào cái gì nhốt chúng ta ngoài cửa?” Hồng Tú nói.

“Đi cái gì mà đi, nếu không phải vì ngươi, chúng ta có thể có ngày hôm nay sao? Ngươi có ý này cũng tốt nhỉ.” Yến Nhân Đạt mắng. Ai ngờ Hồng Tú căn bản không chịu thua cái bộ này của hắn, trả lời:

“Cha, oan có đầu nợ có chủ, nếu không phải là lão nhân gia ngươi đã làm chuyện sai, chúng ta có thể bị đuổi? Ta hôm nay mới xem như đã biết, thanh danh Yến gia ngươi đã thối đến mức nào rồi? Cháu ngoại trai tới cửa chúc tết, lại để cho cậu dùng chổi quét ra, thật sự là chê cười, ta sống mười mấy năm cũng chưa từng gặp, ta cũng không cùng các ngươi ở lại đây mất mặt nữa.” Một nhà Hồng Tú nói xong muốn đi, Yến Nhân Đạt quát:

“Trở về đến nhà đại cữu ngươi trước, nói cho bà ngoại ngươi một tiếng, để ông ngoại bà ngoại ngươi tới một chuyến, đưa chúng ta đi vào.” Tử Tình cùng Tử Vũ rón ra rón rén rời cổng lớn, trở về cùng Tăng Thụy Tường nói bọn họ bị Tăng Thụy Khánh chổi quét ra, bây giờ còn không chết tâm, bọn họ phái người đi mời lão gia tử cùng Điền thị .

“Cha mẹ đến ta cũng không mở cửa, lúc này, nói cái gì hôm nay ta cũng không nhượng bộ để cho hắn vào cửa, công sức một năm này đều uổng phí, về sau lại dây dưa không rõ.” Tăng Thụy Tường nói, hắn cũng biết, về sau có thể đoạn giao hay không, mấu chốt chính là hôm nay.

“Cũng không phải là lời này, hôm nay bọn họ muốn để bọn họ vào cửa, còn tưởng rằng chúng ta giống như trước kia, mềm lòng dễ nói chuyện đây. Ta nghĩ đến Yến Nhân Đạt xấu xa, nhưng nằm mơ cũng không nghĩ đến hắn xấu xa như vậy, Vũ nhi nhà chúng ta cũng lớn như vậy, chưa biết chừng lại có ý xấu, hắn đến cốt nhục ruột thịt cũng có thể tính kế loại bỏ, chúng ta tính là cái gì? Nên phòng bị thật tốt.”

Thẩm thị cũng nói. Thu Ngọc nghe xong nửa ngày không nói gì, muốn khuyên cũng không có lập trường khuyên, một nhà Xuân Ngọc làm ra chuyện như vậy, làm cho người ta muốn giúp nhưng tìm khắp cũng không được lý do gì. Quả nhiên, không đến một lúc, chuông cửa lại vang, Tăng Thụy Tường nói:

“Còn phải để tự ta đi nói rõ ràng với cha mẹ.” Nói xong cũng tìm cành trúc bó chổi cầm trong tay. Lúc này hai vợ chồng Thu Ngọc cũng đi theo Tăng Thụy Tường tới cửa, mở ra cửa sổ nhỏ thấy lão gia tử cùng Điền thị quả thật đứng ở trước cửa, Điền thị quay lưng vào cửa không biết nói cái gì. Tự Tăng Thụy Tường hé một khe cửa đi ra ngoài Thu Ngọc cùng Chú Vân Giang cũng đi theo ra ngoài, Điền thị thấy Tăng Thụy Tường đi ra, kìm nén con tức mềm giọng nói:

“Tường nhi, nghe lời mẹ, ngươi để cho bọn họ vào đi thôi, ngươi xem, bên kia trên đường đã có người chỉ trỏ rồi. Còn có, ngươi xem mấy người bọn họ còn mang theo đứa nhỏ lớn được mấy tháng đâu đứng ở cửa chịu lạnh đã nửa ngày.”

“Nương, nhiều năm như vậy nghe cha mẹ bao nhiêu lần khuyên, bao nhiêu chuyện ta đều nhịn xuống, đến cả chuyện của Tình nhi ta cũng nhịn xuống, nương còn muốn ta làm như thế nào nữa? Ngày Tam Mao thành thân ta lại nghẹn một bụng tức, thân thích như vậy nói ra ai không nhạo báng? Cái này cũng là thôi, ai ngờ người con rể ngươi luôn coi trọng xấu xa đến tận xương, đến ngay cả cốt nhục ruột thịt của mình cũng phá bỏ không cần, còn có cái gì hắn làm không làm được? Chưa chừng lại đến nhà của ta dùng chút ý xấu gì, ta đến lúc đó muốn khóc cũng không tìm được chỗ. Chuyện này ngày hôm nay không thương lượng, chẳng những hôm nay, sau này, cửa nhà ta bọn họ cũng đừng mơ mà vào, cha, lời này ta đã sớm nói qua, nhị lão các ngươi muốn nguyện ý ở lại, thì theo ta đi vào.” Tăng Thụy Tường nói.

“Vào cái gì mà vào? Phải tất cả cùng vào, nếu không, khiến cho mọi người xem xem, đại tú tài ngươi nuôi được bốn con trai tú tài làm sao nhốt cha mẹ ở ngoài cửa, làm sao tẫn hiếu đạo với cha mẹ?” Điền thị thấy mềm không được, liền thay đổi thành một bộ dạng không không biệt phải trái.

“Nương, ngươi cũng đừng khiến nhị ca khó xử nữa, nhiều năm như vậy, nhị ca làm cũng quá nhiều rồi.” Thu Ngọc tiến lên khuyên nhủ. “Vì sao khó xử? một năm mới, để vài cháu ngoại trai ở ngoài cửa đông lạnh nửa ngày, đến đứa nhỏ mấy tháng tuổi cũng không buông tha, cho dù là hàng xóm không quen, cũng sẽ gọi đi vào uống ly trà nóng, có ông cậu nào như vậy chứ? Nói đến chỗ nào, cũng không có đạo lý này?” Điền thị vỗ tay nói.

loading...

“Nương, muốn nói như vậy, ta tìm một chỗ bình luận phân xử thật tốt, nếu không, mời Tam nương Tứ nương đến, mời hai vị di nương đến, còn có hai vị cậu, còn có lí chính trong thôn, cùng với tất cả lão nhân, đem việc họ Yến nói ra rõ ràng xem nhà ai có thể để cho hắn vào cửa? Ta cũng bằng bất cứ giá nào, không cần thể diện này, cả nhà nói ra hết, bắt đầu nói từ đầu.” Thẩm thị đi ra ngoài, nói với Điền thị. Thẩm thị đi ra ngoài, mấy người Tử Tình tự nhiên cũng cùng đi ra ngoài, canh giữ ở cửa. “Ngươi đây là hù dọa ai vậy? Một năm mới mà các ngươi cũng không sợ xấu hổ, có chút chuyện ấy còn đáng mới mấy người kia, ta chính là nương của các ngươi, ta nói phải nghe.”

Điền thị quát Thẩm thị. “Nương, ngươi cũng biết ngươi là nương của ta? Các ngươi nếu không đi vào, chúng ta đi vào. Cha, lão nhân gia ngươi mang theo nương ta sớm trở về đi.”

Tăng Thụy Tường nói với lão gia tử đứng một bên không nói gì, biết lại phân tích cùng Điền thị cũng là vô dụng, chỉ thêm đau lòng. “Ngươi, ngươi dám như vậy đối với ta, ta liền tuyên dương khắp nơi ngươi bất hiếu, xem Tử Phúc như thế nào làm được quan?”

Điền thị thấy Tăng Thụy Tường xoay người, gào lên. Tăng Thụy Tường nhìn Điền thị một lúc, âm thanh đau buồn hỏi:

“Nương, có thể nói với ta vì sao không? Xuân Ngọc cùng hắn nhiều năm như vậy, cho ngươi cái gì? Xa không nói, hãy nói năm cũ chuyện này bị lật ra, ngươi trúng phong nằm ở trên giường nói không ra lời, nhanh như vậy ngươi có thể tha thứ hắn rồi? Cứ như vậy một cái đồ xấu xa đến tận trong xương, ngươi bảo vệ hắn như vậy, vì hắn, ngươi bỏ qua tiền đồ của con trai ngươi, bây giờ, lại muốn bỏ qua tiền đồ của tôn tử ngươi, con trai tôn tử ngươi ở trong lòng ngươi, đến một người như vậy cũng không bằng sao?”

Ánh mắt Điền thị có vài phần tránh né, đột nhiên có vài phần tức giận, vừa muốn mở miệng, vừa khéo lúc này, lão gia tử đi tới kéo Điền thị nói: “

Ngươi chính là tuyên dương hay là tuyên dương trắng ra, không chỉ có thối thanh danh một mình ngươi, một nhà lão nhị đối với chúng ta như thế nào, hàng xóm láng giềng người nào không xem ở trong mắt, ngươi làm cho người ta nói cái gì? Theo ngươi, hôm nay ta liền chuyển về học đường, để mấy đứa Đại Mao ở lại ăn bữa cơm, đừng làm cho lão nhị khó xử.”

“Ăn cái gì mà ăn, trong nhà thời gian dài như vậy không nổi lửa, chỗ nào có cái gì tốt chứ?” Điền thị trả lời. “Bà ngoại, chúng ta sẽ không ở lại làm khó xử cả nhà, chúng ta về nhà mẹ đẻ ta trước.”

Hồng Tú nói, sau đó lại nói với Tăng Thụy Tường cùng Thẩm thị:

“Nhị cữu, nhị cữu nương, năm nay chúng ta cũng đã thăm hỏi rồi, chúng ta đi thôi.” Tam Mao vừa đi, Đại Mao cũng muốn đi, lão bà Đại Mao giật nhẹ quần áo Đại Mao, thấp giọng nói: “Người nhà mẹ đẻ ta đều biết đến chúng ta đến bên này trước, trở về giải thích với bọn họ thế nào đây?” “Không bằng chúng ta liền ở lại, thường ngày chúng ta cũng không thời gian đến thăm bà ngoại lão nhân gia nàng, hôm nay vừa vặn cùng theo ông ngoại bà ngoại.” Đại Mao đành phải nói. Thu Ngọc thở dài, nói: “hay là đến nhà ta trước đi, dù sao sớm cũng phải mời, trễ cũng phải mời, hôm nay mời về sau cũng bớt việc.”

“Nhị ca, nhị tẩu, hôm nay chúng ta về trước, mùng bốn tới nhà của ta đi, nói như vậy đã định rồi nhé.” Thu Ngọc nói với Tăng Thụy Tường cùng Thẩm thị. “Mộc Mộc cùng Uyển Tình ở lại đi, cơm tối nếu có thời gian cứ tới đây, nếu không có thời gian, ta phái người đưa hai đứa nó về nhà. Mùng bốn nhà mẹ đẻ ta tới, để mấy đứa nhỏ đi qua.” Thẩm thị nói. “Vậy sửa thành mùng sáu đi. Mộc Mộc ở lại cũng được, đa tạ.” Thu Ngọc nói xong liền kéo Điền thị trở về, Điền thị không cam lòng không biết than thở cái gì, Thu Ngọc vừa là dỗ vừa là kéo, mang Điền thị đi, lão gia tử nhìn Tăng Thụy Tường một chút, muốn nói cái gì, vẫn là không nói ra miệng. “

Họ Yến kia, nhớ kỹ, về sau chúng ta chính là nước giếng không phạm nước sông, ngươi cũng không cần đến nữa, người mấy chục tuổi rồi, đừng để ta phải đánh đuổi ngươi đi, trên mặt ngươi cũng không vinh dự gì.” Tăng Thụy Tường nói với Yến Nhân Đạt đang xoay người đi. Tăng Thụy Tường nói xong, cũng không để ý tới bên cạnh, kéo tay Thẩm thị trực tiếp vào nhà đóng cửa. Mấy người Tử Tình thấy sắc mặt Tăng Thụy Tường khó coi, cũng không dám lớn tiếng nói chuyện, Lưu thị hỏi: “Bà làm việc phương thức thực không giống với người khác, chuyện trước kia không nói, lúc này đã biết nhân phẩm của đại dượng, còn thiên vị hắn như vậy, thật là có chút không nói nổi.”

“Cha ta là bà sinh ra sao? Ta thấy không giống, nếu không phải con ruột, cũng dễ lý giải, nếu là con ruột, không có đạo lý coi con mình là cỏ rác, coi một kẻ hỗn đản như vậy làm bảo bối.” Trần thị hỏi. Lời nói của Trần thị lời nói khiến cho Tử Tình cộng minh, nhưng Tử Tình cũng chỉ là đoán qua, một chút dấu hiệu cũng không có. “Ta cũng đã hỏi qua tướng công, ta đã nói qua không phải là con ruột, nhưng tướng công mắng ta một chút, nói là con ruột. Nếu không phải là con ruột, làm sao có thể một chút phong thanh cũng chưa nghe qua, cái này thật đúng là khó hiểu.” Lưu thị nói.

“Ta cũng hỏi qua tướng công, hắn nói chưa từng nghe qua không phải là con ruột, chẳng qua là ta cảm giác thấy vậy.” Trần thị nói. Tử Tình nghe xong cũng bị dọa nhảy dựng, nói thật ra, mình hồi bé thật đúng là không nghĩ tới vấn đề này, cho rằng Điền thị chỉ là đơn thuần muốn tống tiền giúp một nhà Xuân Ngọc, cái này có thể lý giải, cuộc sống nhà mình phát đạt rồi, một nhà đại cô cũng khóc than, tâm lý lão nhân có chút bất công cũng bình thường. Nhưng Lưu thị cùng Trần thị mới gả tới vài năm, đã sớm cảm giác được Tăng Thụy Tường không phải là con ruột của Điền thị, cái này không thể không làm cho người ta nghi ngờ.

Mục lục
loading...