Menu

Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi-Chương 106


Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi


Tác giả: Ngàn Năm Thư Nhất Đồng


Chương 106: Đậu Tú Tài

Tử Tình vừa mở cửa, là lí chính cùng hai vị quan sai đến truyền tin: “Nữ oa à, cha mẹ ngươi ở nhà không? Nhanh đi thông tri cha mẹ ngươi, Tăng Tử Phúc nhà ngươi đậu tú tài.” Lí chính nói.

Tử Tình vội vàng mời bọn họ vào nhà, Tăng Thụy Tường phân phó Tử Tình pha trà, Thẩm thị vội vào phòng cầm hai cái hầu bao đưa qua, sai dịch tiếp nhận, cười hì hì bỏ vào tay áo, cũng không ở lâu, nói vài câu chúc mừng rồi đi, nói là còn đến chỗ khác truyền tin. Tăng Thụy Tường tự mình tiễn quan sai.

Lí chính đi cùng ra cửa, thấy sai dịch đi rồi cũng cười nói chúc mừng: “Tăng tú tài, tiểu nhi nhà của ta học ở học đường, mong rằng ngươi nghiêm quản giáo, đứa nhỏ này tính tình rất bướng, ngồi không được lâu, giống như con khỉ ấy, nếu tương lai cũng có thể đậu tú tài làm rạng rỡ tổ tông thì ta vô cùng cảm tạ. Ngươi nhìn Tử Phúc nhà ngươi đó, lớn hơn hắn có hai tuổi, từ nhỏ đã biết đọc sách hiểu lễ, đọc sách hay không đọc sách liếc mắt một cái là biết liền. Cũng may có học đường của ngươi, bằng không, một đám đứa nhỏ trong thôn đều là một đám khỉ hoang. Nhưng Tử Phúc đậu tú tài, chỉ sợ học đường của ngươi sẽ đông hơn, mong rằng ngươi sẽ nhận hết bọn nhỏ muốn học.”

“Sao có thể chứ, ngươi yên tâm đi, đều là quê nhà hương thân, có thể đem đứa nhỏ đưa đến đã không dễ dàng gì.” Tăng Thụy Tường nói.

Thẩm thị thấy lí đang muốn cáo từ, vội đưa qua một chuỗi tiền đã chuẩn bị trước, nói: “Vài năm nay ít nhiều gì cùng nhờ ngươi chiếu cố, ngươi vội tới báo tin cho Tử Phúc, ngươi nhất định phải nhận lấy.”

“Cũng được, từ sau khi ở riêng, nhà tú tài càng ngày càng khấm khá, lại là mua đất xây nhà, chớp mắt đã thành nhà giàu trong thôn, bọn nhỏ thì người người không chịu thua kém, tuổi nhỏ đã biết chăm lo học hành, chúng ta cảm thấy không bằng. Cũng là tiền mừng, ta cung kính không bằng tuân mệnh, đa tạ đa tạ, ngày khác lại đến nhà ngươi uống một ly rượu mừng.”

“Đúng vậy.” Tăng Thụy Tường cười nói. Lí chính hai tay ôm quyền, đầy mặt tươi cười rời đi.

Tăng Thụy Tường vào nhà, mở công văn ra, giẫm chân thở dài một tiếng, “Rất đáng tiếc, Tử Phúc chỉ kém một gã thì thành Lẫm sinh rồi (hình như lẫm sinh là người trong top đứng đầu kì thi thì phải, lẫm sinh thì được bước vào kì thi quan trọng nhất cả nước ).”

Tử Tình đang muốn hỏi rõ ràng, chuông cửa lại vang, Tử Phúc cùng Tử Lộc chạy vào, Tử Phúc ở cửa hỏi: “Cha, nương, ta mới nghe người ta nói có quan sai vào thôn, tìm đến nhà mình đưa công văn à?”

Tăng Thụy Tường nói: “Rất đáng tiếc, tự con nhìn đi, chỉ kém một gã thì thành Lẫm sinh rồi.”

Tử Phúc tiếp nhận công văn, nhìn thoáng qua, cũng thở dài một tiếng, cúi đầu nói: “Thật xin lỗi, cha, con làm cha thất vọng rồi, về sau con sẽ nỗ lực thêm.”

“Phụ thân không thất vọng gì cả, phụ thân chỉ thấy có chút đáng tiếc thôi, cha biết con đã cố gắng hết sức rồi.” Tăng Thụy Tường vỗ bả vai Tử Phúc.

“Được rồi, nói gì nhiều cho ngột ngạt nhỉ. Cái gì mà Lẫm sinh hay không Lẫm sinh , ngươi chỉ cần nói cho ta biết, con nó đậu hay không đậu?” Thẩm thị không hiểu cái gì là Lẫm sinh, cho rằng Tử Phúc không đậu.

Biết được Tử Phúc đậu, lại nghe Tăng Thụy Tường giải thích rõ ràng cái gì là Lẫm sinh, Thẩm thị lau nước mắt, nói: “Như vậy là tốt rồi, chúng ta cũng không thiếu mấy lượng bạc kia (giải thưởng nhiều hơn -.,-, cứ như giải đặc biệt với giải nhất í nhỉ), Phúc Nhi mới mười bốn tuổi, lần đầu tiên thi đã đậu tú tài. Giờ cố gắng cho tốt, ba năm sau có thể đậu cử nhân cho nương là được. Theo ta thì vẫn nên đến lão phòng nói cho cha mẹ biết, làm cho bọn họ cũng vui mừng vui mừng, quần áo cha mẹ ta cũng làm xong rồi, cùng đưa qua luôn đi. Ngày mai bảo bọn họ đến ăn bữa cơm ăn mừng. Đúng rồi, chúng ta có nên đãi bữa tiệc cho thôn không? Vừa rồi lí chính cũng nói muốn đến uống ly rượu mừng.”

Vẻ mặt Thẩm thị vui mừng, tuy biết Lẫm sinh có ý gì, trong lòng cũng có chút nho nhỏ tiếc nuối, nhưng con mình mới mười bốn tuổi đã đậu tú tài đã không dễ, về sau ngày còn dài, nàng không thể quá nghiêm khắc với con.

“Nương, đừng làm, chỉ là tú tài mà thôi, có cái gì đáng giá ăn mừng đâu? Cả nhà ăn bữa cơm là được rồi.” Tử Phúc nói.

Tăng Thụy Tường nhìn Tử Phúc, hơi hơi gật đầu.

Ngày thứ hai, lão gia tử cùng Điền thị mặc quần áo mùa hè mà Thẩm thị làm, dẫn hai nữ nhi vào cửa sớm, Thu Ngọc vừa vào cửa đã hô: “Tử Phúc, lão gia cô cô của tú tài đến, còn không nhanh ra đón.”

Tử Phúc vội ra khỏi phòng, cười: “Ông bà và hai vị cô cô đến sớm vậy, ta đang chuẩn bị ra ngoài câu cá.”

loading...

Thẩm thị đang xử lí chim bìm bịp mà tối hôm qua bọn nhỏ bắt được, trong bồn còn nuôi cá chạch, nghe Tử Phúc nói vậy thì bảo: “Trời nóng thế này thì ở nhà nghỉ ngơi đi, dù sao trong nhà cũng có không ít chim bìm bịp cùng cá chạch. Ta còn giết con gà là đủ rồi.”

Thẩm thị cũng không định làm nhiều món ăn mặn, Tử Phúc thấy Thẩm thị đã giết gà xong, nói: “Nương, gà thì để Tình nhi làm bạch trảm kê đi, lúc ở Xương

Châu nàng hay làm lắm, bạn cùng tường của con đều nói ăn ngon. Hôm nay con đã hẹn với bạn rồi, đi sớm về sớm là được.” Tử Phúc nói xong liền dẫn Tử Lộc đi câu cá, vừa đi vừa nói: “ông bà, ta đã hẹn với bạn rồi, không đi không được, chờ ta câu cá trở về làm cho các ngươi ăn.”

“Được, được, ngươi mau đi đi, đi sớm về sớm.” Điền thị cười vẫy tay, mặt cười thành một đóa hoa, đã có nhiều người quen biết nhìn thầy bà đều tiến lên chào hỏi , cũng khoe bà nuôi một đứa cháu tốt, tuổi còn nhỏ mà đậu tú tài, tương lai khẳng định có thể làm quan lớn, lão thái thái sẽ chờ làm bà của quan mà hưởng phúc. Điền thị nhìn ánh mắt thôn nhân hâm mộ, trong lòng như uống mật.

Lão gia tử giờ phút này cũng đang cùng con trai thương lượng, muốn làm tiệc rượu lớn ăn mừng hay không, Tăng Thụy Tường nghĩ nghĩ, trả lời: “Cha, ta cảm thấy để về sau hẵng nói, Phúc Nhi mới đi được bước đầu tiên, hơn nữa cũng một bước dễ dàng nhất, ba năm sau còn muốn thi cử nhân, tiến sĩ,đó mới là bước quan trọng. Theo con thì bây giờ mà gióng trống khua chiêng chúc mừng cho đứa nhỏ, lỡ ba năm sau Tử Phúc không đậu cái gì, chúng ta thì không sao, chỉ sợ hắn chịu không nổi người ngoài chỉ chỏ. Mà Phúc nhi cũng là ý này.”

Lão gia tử nghe xong cũng thấy có lý, nhưng là Điền thị, nguyên bản muốn mượn cơ hội khoe khoang với người trong thôn, một nhà Xuân Ngọc cũng có cơ hội ăn được bữa ngon, vừa nghe sẽ không mở tiệc, mặt lập tức đen vài phần, nghĩ nghĩ nói: “Người khác không mời cùng được, nhưng đại cô của đứa nhỏ cũng nên nói một tiếng, để cả nhà đại cô hắn đi lại ăn mừng.”

Tăng Thụy Tường tự nhiên không biết tâm tư của bà, đang nói chuyện nhà với lão gia tử. Nghe Điền thị nói, trả lời: “Đây cũng đâu phải chuyện to tát gì, ăn mừng làm gì, một nhà Xuân Ngọc đang bận vụ mùa, chuyện ruộng vườn còn chưa xong, không được.”

Điền thị nghe xong, mặt càng đen, Tử Tình ở một bên thấy, cười trộm, nàng cũng biết tâm tư của Điền thị, không phải là muốn cả nhà kia đến chiếm tiện nghi sao, nói thẳng ra là được, đang cười, chuông cửa lại vang. Lúc này đến là Tam bà bà cùng vài tôn tử, Điền thị thấy có người tới, lập tức bỏ qua sự không vui vừa rồi, mấy năm nay bà cùng Tam phòng không ít lần cãi vả, Tam nhà chồng có năm con trai, các lão nhân trong thôn thường khen bà ta có mấy đứa con vừa chịu khó lại vừa hiếu thuận, Tam bà bà dạy có cách.

Trong lòng Điền thị đã nghẹn một hơi từ lâu, hai con trai của bà, một đứa làm ở nha môn, một đứa là tú tài, mấy năm trước bởi vì bệnh tình của Hạ Ngọc, trong nhà luôn luôn túng quẫn, giờ con trai thứ hai khấm khá hơn, lão tam của Tam phòng còn làm thuê cho con mình, bà rất hãnh diện, huống chi bây giờ đại tôn tử không chịu thua kém, mới mười bốn tuổi đã đậu tú tài, lúc này tam phòng có cởi giày chạy chân trần cũng đuổi không kịp bà.

Điền thị cố ý vuốt vuốt bộ đồ mới trên người, cười nói: ” Sao hôm nay Tam tẩu đến đây vậy, tam tẩu thật sự là có sức khỏe tốt, lớn tuổi như vậy mà nghe nói lúc cắt lúa, ngươi phải nấu cơm giúp các con trai, còn phơi thóc giúp nữa, ta lại không làm được gì, chỉ đứng dưới nắng một chút đã chóng mặt.”

“Ta làm gì có nhiều phúc khí như ngươi, con trai không chịu thua kém, tôn tử cũng có tiền đồ, không cần ngươi giúp đỡ, ăn mặc đều đưa đến cửa cho ngươi. Mấy con trai của ta còn phải nhìn trời mà ăn cơm, ta có thể giúp được từng nào thì hay từng ấy, đều là con từ trong bụng ta chui ra, ta có thể không lo à, tóm lại làm nương vẫn muốn con mình có cuộc sống tốt nhất.” Tam bà bà cười trả lời.

Điền thị nghe xong lời của bà, có chút để ý, đang muốn đáp trả, Thẩm thị nghe nói Tam nương đi lại, vội từ phòng bếp đi ra, còn chưa kịp nói chuyện, Tam bà bà mở miệng : “Ngọc Mai à, tam nương biết Tử Phúc đậu tú tài, vội vàng đến đây thăm, đây chính là vinh quang của toàn bộ Tăng gia, năm đó Tam nương đã thường nói ngươi là nàng dâu tốt, ngươi xem ngươi dạy mấy đứa nhỏ cực kì tốt, bây giờ khổ tẫn cam lai, ngày hưởng phúc còn ở phía sau.”

“Nhìn tam nương kìa, không phải chỉ là một tú tài nho nhỏ thôi sao? Về sau, đường còn dai, nhưng ai biết đứa nhỏ này có thể đi được bao xa?”

“Không đâu, ngươi yên tâm đi. Ta luôn luôn nhắc nhở mấy đứa cháu, phải quý trọng cơ hội học ở học đường, cũng đọc sách cho giỏi, con người nghèo có thể đi vào học đường đã không dễ dàng gì, nếu không có Thụy Tường giúp đỡ, thì sao bọn nhỏ đi học được?”

“Con ta vì đứa nhỏ trong tộc và trong thôn, ngay cả việc ở trên huyện cũng bỏ, thế mà có người vẫn không cảm kích.” Điền thị nói có chút giận dữ, bởi vì Tăng Thụy Tường không nhận học phí nhiều, mà con của thân thích thì được miễn học phí hết.

Tam bà bà nghe xong có chút ngượng ngùng, Thẩm thị vội kéo bà vào trong nhà nói chuyện, Tử Tình không có hứng thú nghe, chạy vào bếp chuẩn bị nấu cơm. “Tình nhi, ca của ngươi vừa mới nói ngươi làm bạch trảm kê cái gì đó, sa ta chưa từng nghe qua? Ngươi học từ nơi nào?” Thẩm thị tiễn bước Tam bà bà, thấy Tử Tình ở trong bếp, vội hỏi.

“Nương, con mua đồ ăn ở Xương Châu có người chỉ, vừa đơn giản lại vừa ăn ngon, nên con học theo.” Tử Tình nhanh giải thích, kỳ thực là món ăn mà kiếp trước lão mẹ thích nhất, quả thật đơn giản mà ăn ngon, Tử Tình liền nhớ kỹ.

Hơn mười giờ, Tử Tình đang ở chuẩn bị thấm gia vị, trong nhà lại có khách, Thẩm thị kêu Tử Thọ đi ra mở cửa, Tử Tình cũng không để ý. Chỉ chốc lát, phòng bếp có hai người đi vào, thấy Tử Tình đang vội, hỏi: “Ngươi đang làm cái gì thế? Sao lại bỏ hành gừng vào đồ ăn?”

Mục lục
loading...